Chương 54:
Lớp cá biệt.
Quốc không bàn với gia đình về việc tự ý chuyển sang lớp G.
Cậu hiểu rằng, dù có nói ra, mọi người cũng chỉ khuyên ngăn, nhưng quyết định cuối cùng vẫn không thay đổi.
Quốc đã suy nghĩ kỹ, lựa chọn lớp G không phải vì ham chơi hay trốn tránh, mà đơn giản vì nơi đó ít bị để ý.
Ở lớp này, chỉ cần có mặt điểm danh là đã được tính chuyên cần, giáo viên cũng hiếm khi soi xét từng học sinh.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là họ bỏ mặc.
Dù là lớp cá biệt, thầy cô vẫn giảng dạy đầy đủ, chỉ là cách dạy mang tính buông lỏng hơn.
Lý thuyết được đưa ra như hạt thóc rải cho đàn gà, ai muốn học thì tự mổ ăn, chứ không ai ép buộc.
Thầy cô không còn đủ kiên nhẫn để “cạy mỏ” từng học sinh.
Lớp G là tập hợp của đủ loại người.
Ngoài những học sinh mới nhập học, còn có vài học sinh khóa trước bị lưu ban.
Nhưng những trường hợp như vậy rất hiếm, bởi thông thường, khi bị đúp, học sinh sẽ nghỉ học luôn.
Ở tuổi này, nhiều người chọn đi làm thuê kiếm tiền hơn là tiếp tục ngồi trên ghế nhà trường.
Vì vậy, sĩ số lớp G luôn ít hon hẳn các lớp khác.
Danh sách có 25 người, nhưng chưa bao giờ đi học đủ.
Ở khối 10 còn có lớp G, nhưng lên lớp 11 thì không.
Do số học sinh bỏ học quá nhiều, nhà trường buộc phải san gộp họ vào các lớp D và E.
Lớp G tập trung các thành.
phần không được nhà trường coi trọng, nên cơ sở vật chất đi kèm cũng tương xứng.
Một số lớp khối 10 được học trong phòng học mới, sáng sủa và sạch sẽ, còn lớp G thì bị xếp vào dãy nhà cũ.
Phòng học có tường bong tróc, bàn ghế bằng gỗ cũ, đóng đinh khập khiễng, mặt bàn chi chít vết khắc, nét mực và hình vẽ nguệch ngoạc.
Không.
gian khác hẳn những lớp khác với bàn ghế ván ép trơn bóng và sơn sáng màu.
Đặc biệt, lớp Gcònnằm gần dãy nhà vệ sinh, khiến mùi ẩm mốc và tiếng nước xả thường xuyên vọng lại.
Ngày đầu tiên bước vào lớp, Quốc nhìn quanh và có cảm giác như đang trở lại một thời rất xa xưa.
Căn phòng cũ kỹ, ánh sáng vàng đục hắt qua khung cửa sắt gỉ sét.
Học sinh ngổi rải rác, có bàn thì chật ních 4 5 người, có bàn lại lưa thưa một hai người, quen ai thì chơi với người đó chứ không chủ động bắt chuyện với nhau.
Không khí trong lớp trầm mặc, ảm đạm Nhiều người cúi đầu nhìn ra sân trường, khoảng cách chỉ vài bước chân mà cứ ngỡ hai thế giới khác biệt.
Nói là lớp cá biệt, nhưng thực ra không phải ai cũng nghịch ngọm hay phá phách.
Phần lớn là những học sinh hiển lành, học yếu, thiếu sự linh hoạt và chủ động.
Họ không đủ nhanh nhẹn để g-ian lận, cũng chẳng đủ kiên trì để học hành đến nơi đến chốn.
Nguyên nhân sâu xa là vì họ không quan tâm đến việc học, còn gia đình thì lại không quan tâm đến họ.
Những học sinh thực sự nghịch ngọm, có phụ huynh sát sao thì thường được xin chuyển sang lớp khác.
Thành ra, lớp G mang tiếng là quậy lại không có những kẻ quá quậy phá nhất trường.
Tất nhiên, vẫn có vài người đua đòi h:
út thuốc, nhưng con số ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Họ hiểu rõ vị thế của mình.
trong trường, bị xem thường, bị gắn mác “cá biệt” nên đa phần đều mang tâm lý dè đặt, sợ bị giáo viên quở trách.
Hôm ấy, Quốc cùng Hào bước vào lớp, định chọn chỗ ngồi cuối để tránh bị chú ý.
Nhưng dãy bàn sau cùng đã kín chỗ.
Phần lón học sinh đều chọn ngồi cuối lớp, tránh xa tẩm mắt giáo viên.
Còn những bàn đầu thì bỏ trống, chẳng ai muốn ngồi.
Cả lớp có 7 bạn nữ, ít hơn hẳn so với nam.
Đa số họ đều có vẻ ngoài khép kín, khuôn mặt thể cứng, tóc rối và ánh mắt u buồn.
Cũng có một cô gái nổi bật theo kiểu khác:
trang phục sặc sỡ, đeo đầy vòng tay, dây chuyền, trông chẳng giống học sinh.
Dựa theo dáng người trưởng thành và cách nói chuyện, có lẽ cô đã sớm bước chân vào cuộc sống người lớn.
Câu chuyện của nhóm nữ sinh quanh cô chủ yếu xoay quanh chuyện tình cảm, những mối quan hệ với các anh lớp trên.
Hết chỗ, Quốc và Hào đành ngồi ở đãy bàn đầu.
Vừa an vị chưa được bao lâu, cả lớp đã qua sang nhìn hai người với ánh mắt tò mò.
Một lát sau, cửa lớp mở ra, cô Giang giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp với thái độ khẩn trương.
Cô bị cận nên phải đeo kính, dáng người gầy, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng không tạo cảm giác áp lực.
Khí chất của cô khác hẳn với cô Hà phụ trách công tác đoàn.
Là giáo viên dạy Hóa, thuộc nhóm khoa học tự nhiên, cô Giang nói năng ngắn gon, rõ ràng và đi thẳng vào vấn đề.
Cô chỉ tay vào mấy đứa học sinh ngổi trong tầm nhìn của cô rồi ra lệnh cho mấy đứa theo cô tới thư viện để nhận sách giáo khoa.
Ở trường, việc phát sách giáo khoa đầu năm là thủ tục quen thuộc, nhưng luôn được thực hiện cẩn thận.
Số lượng sách mượn phải được ghi chép rõ ràng.
Cuối năm, nếu thiếu cuốn nào, người nhận phải đền bù.
Sách mua không dễ, muốn có phải ra tận thành phố, vừa tốn công vừa tốn tiền, nên học sinh luôn giữ gìn cẩn thận.
Đặc biệt là lớp G, cả năm hiếm khi động đến sách nên sách vẫn còn mới tỉnh.
Nhiều học sinh thậm chí không buồn nhận, đến ló chỉ mang theo mỗi quyển vở, coi việc học như một hình thức điểm danh.
Từng chồng sách được Quốc và Hào mang về lớp, đặt lên đãy bàn đầu.
Việc phát sách diễn ra theo danh sách lớp.
Khi đọc đến tên Quốc và Hào ở cuối, cô Giang ngẩng lên nhìn, so với mấy ngày trước thì lớp G của cô có thêm hai học sinh mới chuyển vào.
Một người chuyển từ lớp A, một người từ lớp E, hai đứa lại ngồi cùng bàn.
Không khó để cô giáo nhận ra hai đứa này chơi chung với nhau.
Cô Giang nheo mắt, trong đầu thoáng qua chút suy nghĩ.
Theo lời cô Hà, Quốc là học sinh đặc biệt, từng có thành tích khá nổi bật.
Nhìn thần thái trầm tĩnh của cậu, cô Giang cũng phần nào nhận ra điểu khác biệt so với phần đông học sinh trong lớp này.
Ngày hôm trước mới chỉ là buổi gặp mặt làm quen, khi đó danh sách lớp vẫn chưa chốt.
Hôm nay, cô Giang cầm trong tay bản danh sách cuối cùng, danh sách chính thức, sẽ không còn thay đổi.
Sau khi kiểm lại sĩ số, cô bước xuống bục giảng, đi dọc lối đi giữa hai dãy bàn, vừa đi vừa nói về một số điều chỉnh trong quản lý lớp và quan điểm giảng dạy của mình.
Giọng cô đều đều, dứt khoát:
“Công việc của tôi là do cấp trên phân công.
Tôi sẽ làm đúng trách nhiệm, còn việc các anh chị có học hay không, có đi học đầy đủ hay không, tôi không can thiệp.
Chỉ cần đừng gây rắc rối cho nhà trường là được.
Cô Giang luôn dùng cách xưng hô “tôi và các anh chị” thể hiện rõ thái độ giữ khoảng cách.
Trong giọng nói của cô có sự lạnh nhạt, nhưng không khó hiếu.
Dạy lớp G không phải nhiệm vụ dễ chịu.
Đó là lớp mà phần lớn giáo viên khác đều tránh né.
Cô dừng lại giữa lớp, quét mắt nhìn khắp một lượt rồi nói tiếp:
“Hôm nay có lẽ là buổi mà lớp ta tập trung đông đủ nhất.
Tôi muốn các anh chị bầu ra ban cán sự lớp.
Nếu không ai xung phong, tôi sẽ chỉ định.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập