Chương 64:
Trung thu.
Dọc Đường Hào cứ bị hắt hơi liên tục, xem ra gió núi làm cậu bị cảm rồi.
Đi suốt một quãng đường dài mà tim đập chân run.
Nhớ tới khoảnh khắc chốt kèo khi này đến giờ vẫn còn rùng mình.
“Phen này xong rồi Quốc ơi, cô Thanh giao cho tao mấy thửa ruộng thì tao biết trồng cái gì bây giờ.
LÀm không được thì ê mặt lắm.
Quốc đi bên cạnh trấn an.
“Sao thế, đây là cơ hội để mày chứng minh thực lực mà.
Chuyện làm ăn, người ta không làm qua quýt đâu, trồng cây gì trồng thế nào kiểu gì chẳng nói với mày kỹ càng.
Quan trọng ở đây là mày có gan làm hay không mà thôi.
Và mày đã chứng minh là mày có thể làm được rồi.
“Nhưng mà tao vẫn lo sao ấy, có gì phải hỗ trợ tao nha.
Quốc gật đầu.
“Cái đó là đương nhiên, nhưng mà mày cũng phải giúp tao đấy, có qua có lại mà.
Công Việc và Quốc nhắc tới chính là làm hàng rào cho mấy khoanh ruộng.
Thời gian gieo trồng vào tháng 11, từ giờ đến lúc đó cậu phải làm đất, làm hàng rào để ngăn gia súc gia cầm.
Việc làm hàng rào bằng thủ công, phải lên rừng tìm cây hoặc cành tre.
Có bốn đám ruộng, để quây hết không phải ngày một ngày hai.
Ba mẹ của Quốc cày xong thì thời gian không còn nhiều, Ba Quốc có một ngày nghỉ ngơi rồi phải đi làm công trình.
Mỗi lần về nhà được đoàn tụ, tuy ngắn ngủi nhưng điều đó càng làm quãng thời gian ở bên nhau có thêm nhiều ý nghĩa.
“ruộng đã cày xong, nhiệm vụ của ba đến đây thôi, hai mẹ con phải tự lo việc còn lại.
Chuyến này ba đi hơi lâu, có thể đến tết mới về.
“Ba yên tâm, con đã gặp và nói chuyện với thương lái rồi, chuyện đầu ra họ có thể đảm bảo cho mình.
Mình bỏ sức và được ông giời thương thì vụ này sẽ có lời.
Bà Quốc nhìn con trai, rồi lại nhìn vợ với vẻ bất an.
“Mình để ý con trai giúp tôi, đừng để nó lao lực quá, bỏ bê chuyện học là không được đâu.
Bà Dung thở dài.
“Ông cứ yên tâm, nó lớn rồi tự biết cân đo thiệt hơn.
Ngược lại là ông, đi làm cẩn thận.
sắp vào mùa đông trời buốt, mang theo nhiều áo ấm, nhiều chăn vào.
LÀm vừa phải thôi, đừng có ham việc quá.
Chuyến đi này kéo dài lâu hơn mọi khi, gia đình cứ lụy mãi, có lẽ vào cuối năm, người ta thường để cảm xúc lắng lại, nên buồn lo nhiều hơn.
Ba Quốc dọn đồ đạc xong xuôi, mẹ đi theo ra thị trấn để tiễn ông, dường như vẫn còn nhiều chuyện để nói với nhau.
Ở Nhà Quốc đã dắt theo con Dao, cùng Hào đi lên rừng kiếm cây về làm hàng rào, phần cột thì phải chặt cây to một chút.
những cành nhỏ, lá có thể tận dụng hết để đắp vào hàng rào.
Phần cây cỏ dại đều là đồ tươi chứ không phải đồ khô, lấy được một bó nhỏ mà trọng lượng rất nặng luôn, mỗi buổi chỉ lấy được một bó, chỉ đắp được một đoạn 3-4 mét, nhưng lỗ hổng thì còn rất nhiều.
Mấy ngày sau mẹ Quốc đích thân tham gia vào, đây là việc của gia đình chứ không của riêng ai.
Bà có kinh nghiệm hơn, chỉ bảo các con đi chặt mấy khúc cây, có thể dùng cọc tre để làm cột, sau đó dùng một loại cây thuộc họ xương xi, dày và nhẹ đắp vào hàng rào TỔi dùng tre nẹp cố định lại.
Loại cây này nhẹ và độ bao phủ của nó tốt hơn nhiều nếu chỉ dùng hàng rào tre.
Nó bị phân hủy chậm nhưng do mua tới không trồng ngô nên có thể để nó lụi tàn đến năm sau trồng lúa luôn.
chỉ tốn thời gian thu hồi cọc gỗ làm củi, phần cây xương xỉ đến lúc đó cũng đã bị mưa gió làm cho mục tồi.
Quây xong một đám ruộng, mà Quốc và Hào mệt bở hơi tai.
“Má nó, trồng đám rau mà quây hàng rào đã vất vả thể này, không biết làm đám cô Thanh còn như nào nữa.
Nếu cũng lên rừng chặt cây thì chắc tao chịu thôi.
“Người ta có tiền mà, mày cứ bảo họ mua hàng rào bằng lưới, đóng cọc TỔi giăng cho dễ.
Tao làm một lần cũng thấy mệt lắm.
sau này có điều kiện, giăng bằng lưới cho nhanh gọn.
Vừa quây xong một đám thì đến ngày rằm tháng 8 cũng là ngày tết trung thu.
Bình thường hồi tiểu học và THCS đều tổ chức trung thu ở trường, nhưng khi lên Trung Học thì hoạt động này lại lùi về tổ chức trong xóm làng.
Do hội thanh niên trong xóm, những người còn độc thân đứng ra tổ chức.
Hiện giờ chưa có nhà văn hóa nên địa điểm do mọi người tự chọn.
Trưởng hội thanh niên trong xóm đã đi từng nhà thông báo thời gian và địa điểm tổ chức sự kiện và mỗi thành viên tham gia sẽ đóng góp một chút tiền để mọi người liên hoan bánh kẹo.
Mỗi người tối thiểu ha mươi ngàn đồng.
Số lượng thanh niên trong xóm có trên dưới 10 người, có người đi học và có người ở nhà.
Tất nhiên đám trẻ sau khi tham gia trung thu ở trường cũng sẽ tham gia vào buổi liên hoan, nhưng mấy thành phần thanh niên, còn phải chuẩn bị một số đồ đạc như bát đĩa, chiếu, nến.
Người thì đi mua bánh kẹo, nước ngọt.
Địa điểm tổ chức là một bãi cỏ trống bên lề đường, khi nào đám trẻ phá cổ ở trường xong, trên đường về có thể ghé vào liên hoan luôn.
Buổi sáng ở trường, Dù không tổ chức công khai, nhưng một số lớp tự đóng góp rồi trích quỹ lớp để mua bánh kẹo để chia nhau.
Những hoạt động kiểu này lớp A năng nổ lắm, vài đứa kéo ra cổng trường rồi thi nhau tha bánh kẹo về lớp.
Lớp này làm thì lớp kia bắt chước theo.
NHưng càng về cuối thì tình thần tập thể có đi xuống, đến lớp D, lớp E nội bộ chia phe nửa muốn mua, nửa phản đối vì cho rằng đã lớn nên không thích bánh kẹo, hoặc đơn giản là không mang tiển trong người, Nên chỉ có thể nhìn lớp khác vui vẻ.
Lớp G lớp phó văn thể là Duyên, thấy lớp khác mua thì cũng về nói với lớp việc đóng tiền mua đồ liên hoan.
Nhưng cái lớp vừa dốt vừa nghèo này thì phong trào tập thể hơi kém, mấy đứa con trai đi bốc hàng bày đặt uống rượu với h:
út tthuốc lá, còn kẹo đối với họ là giành cho con nít mà thôi.
Nghe đến chuyện đóng tiền liên hoan, mọi người nhìn nhau thấy người khác không đóng thì mình cũng không đóng, nhưng có người đóng thì sẽ có người hùa theo.
MÀ cái Duyên biết Quốc là người có ảnh hưởng nên đi đến bàn của của cậu trực tiếp đòi tiền luôn.
“Quốc ơi, đóng tiền đi.
Mỗi người một gói bim bim, một vài cây kẹo cũng được mà.
Quốc đưa tay vào túi quần, may mắn có mang theo vài chục, cậu đưa liền cho Duyên.
“Uầy, cậu đưa nhiều thế mình mua hết đó nha.
“Cậu cứ mua đi đừng nghĩ gì cả.
Thằng Hào cũng không kém cạnh nó còn mang nhiều tiền hơn quốc, mỗi lần ra khỏi nhà để có hơn trăm ngàn, dù không tiêu đến nhưng cảm thấy nó oai ghê lắm.
Đưa hẳn cho Duyên thêm 5 chục nữa.
“Trời ơi, đại gia Hào đây rồi.
Sướng quá đi, đi mua đổ le lạ mấy đứa oi.
Duyên cầm tiền rồi hí hửng rủ thêm mấy con bạn cùng đi cổng trường.
Lát sau cũng tha đồ về như ai kia, chia cho mỗi người một gói bim bim và một vài viên kẹo, người này nhận thì người kia cũng nhận.
Có mấy đứa con trai hút thuốc sĩ diện nên không lấy đẩy qua cho mất đứa con gái.
Sau khi thầy Hào móc ra nhiều tiền, Cái Duyên lại nhìn cậu ta bằng ánh mắt khác.
“Hào ơi, nhà mày làm gì mà nhiều tiền thế?
lần nào cũng mang mấy trăm trong người à.
Đúng là đại gia có khác nha, hôm nay nhìn kỹ tao thấy mày đẹp trai nhất lớp luôn.
Thằng Hào được gái khen, nói gì thì cái Duyên không so được với Kiểu Phương nhưng trong lớp G có thể coi là số 1 về nhan sắc rồi.
Chưa kể cô không ngại khoe đường con cơ thể, nhiều đứa con trai còn ngại dùm, không dám nhìn chính diện luôn mà.
trên người cũng có mùi dầu thom nữa.
“Có mấy trăm thôi mà, làm gì ghê góm đâu.
Duyên nghe xong câu này thốt ra từ miệng Hào thì càng tin chắc đây là con nhà giàu.
“Trời đất đúng là chân nhân bất lộ tướng, đại gia ngầm nha.
Sau này có gì ngon chia cho mình với, cậu có nhức mỏi ở đâu không để mình xoa bóp cho.
Không đợi đồng ý Duyên đã vươn tay bóp vai xoa nắn thằng Hào.
“Ấy đừng, mình hoàn toàn khỏe mạnh nha, cậu làm thế này chỗ đông người, ngại lắm.
“Nếu cậu thích chỗ vắng người cũng được.
Hào nhìn Quốc với ánh mắt cầu cứu, Quốc nhìn thấy nhưng làm lơ như không thấy, họ nhẹ một cái rồi thong dong bước ra ngoài.
Cái Duyên lập tức nhảy vào ngồi chỗ của Quốc, chễm chệ ở đấy, Hào muốn đi ra thì phải bước qua xác cô.
May đây là trường học nên đến giờ vào lớp thì Hào thoát được, cũng từ đó sợ cái lớp phó văn thể này.
mỗi lần nhìn qua thì cô nàng lại nháy mắt đưa tình, chu cái mỏ ra khiến Hào sỏr gai óc.
Buối chiểu về nhà đi gánh hai bó cây về làm hàng rào, đến lúc mặt trời xuống núi thì tắm rửa sạch sẽ ra bãi cỏ tập trung với mấy thanh niên trong xóm, Đa số là thành viên còn đang đi học, ngoại trừ hội trưởng hội thanh niên xóm tên là Lâm.
khối 12 có 3 người, trong đó có Minh Nhật là em họ của Quốc, ba người còn lại thì ít khi bắt chuyện, khối 11 có 4 người, khố 10 có 4 người.
NGoài Quốc Hào Mây thì còn một nữ tên là Liên, cô bạn này có nhà tách biệt với xóm, thường ở nhà ít giao du với mọi người trong xóm.
Nhưng lại thích giao du với người xóm khác, nghe đâu đang cặp kè với một anh khóa trên, cách ăn mặc điệu đà ra dáng con gái hơn Mây.
Khối lớp 10 lần đầu tham gia trung thu với hội thanh niên, anh Lâm bắt mấy đứa hát văn nghệ một bài, toàn là mấy bài thiếu nhi học trên trường rồi nối vòng tay lớn.
Hồi đầu ai cũng vậy cả.
Nhưng đến lượt mấy anh mấy chị thì bắt đầu chuyển sang hát nhạc tình, mấy bài của đan trường, với mỹ tâm.
Trong xóm còn có một anh biết thổi sáo đệm hát nữa.
Bài nào cũng thổi đến nỗi cây sáo ướt nhẹp chảy nước mới thôi.
Sau đó Anh Lâm có nói ra việc tổ chức sự kiện Trung thu, các hoạt động của đoàn thanh niên.
nói chung thì mỗi năm chỉ có tổ chức Trung thu thôi, chứ không có thêm hoạt động nào khác.
Đây cũng là dịp hiếm hoi để mọi người ngồi với nhau trò chuyện, để làm tăng thêm sự gắn kết.
Anh Lâm thông báo một tin vừa vui vừa buồn đó là anh sắp lấy vợ nên sẽ không đảm nhận cái chức vụ hội trưởng hội thanh niên nữa, nên sẽ tổ chức bầu lại một người mới.
Thường thì học xong lớp 12, các thanh niên sẽ đi xa làm ăn, không ở trong xóm nên không nắm được hoạt động cụ thể.
Nên nhiệm vụ sẽ trao lại cho đối tượng lớp 10 và lớp 11.
Lớp 11 có 3 nữ một nam, nữ thì không phù hợp lắm, vì đa số con gái trong xóm trầm tính và Ít nói nên nhiệm vụ này giao cho con trai.
Nên danh sách rút gọn lại cho ba người.
Anh học lớp 11 thoát pressing rất hay.
“Để hai đứa mới làm luôn đi, chứ tôi mà làm, sang năm lại phải bầu lại mất thời gian quá.
Tôi thấy hai đứa rất năng nổ, thằng Hào được đám trẻ rất tín nhiệm.
Thằng Quốc trước đây ]
học nhưng thời gian qua cũng hoạt động trong xóm rất tích cực.
Hình như vừa rồi còn giúp mẹ trồng rau nữa đúng không, con ngoan trò giỏi, cũng rất xứng đáng.
Hào gio tay đồng ý luôn.
“Em đồng ý để thằng Quốc làm chức vụ này.
Minh Nhật là người tán thành rồi đến lượt cái anh học lớp 11, cái Mây.
lần lượt mấy cánh tay giơ lên.
Người trong xóm quen mặt nhau cả, cái này không hẳn là đùn đẩy mà một phần do tín nhiệm thật sự.
Anh Lâm chốt hạ.
“Vậy là tập thể mọi người đồng ý để Quốc làm hội trưởng kế nhiệm rồi.
Đồng chí có ý kiến g muốn phát biểu hay không?
Quốc mỉm cười, lần đầu tham gia lễ trung thu mà đã nhận trọng trách rồi.
Cái này không tránh được.
Cậu giơ tay có đôi lời phát biểu trước mấy anh và mấy bạn.
“Đầu tiên cho em gửi lời cảm ơn anh Lâm, các anh các chị và các bạn đã tin tưởng.
Em rất là vui và vinh dự khi được bầu làm hội trưởng hội thanh niên.
Khả năng cao là em sẽ tại vị khá lâu bởi vì định hướng của em là ở nhà và làm nông chứ không ra ngoài kiếm việc làm rồi gửi tiền về nhà.
Trong thời gian em đảm nhiệm chức vụ này thì em muốn đội ngũ thanh niên củ:
xóm mình đóng góp một phần sức lực vào việc xây dựng văn hóa của xóm, ví dụ như vệ sinl đường xá, hoặc tham gia vào các hoạt động tập thể của thôn xóm, do trưởng thôn cũng như chính quyền xã phát động.
Một cách tích cực và chủ động.
VÀnếu gia đình nào có gặp chuyện khó khăn, ma chay cưới hỏi thì hội thanh niên sẽ phụ giúp.
Ví dụ như đám cưới anh LÂm chẳng hạn.
Anh LÂm cười đáp.
“Ý kiến của Quốc rất là hay, đó cũng là tỉnh thần mà hội thanh niên luôn hướng tới, nhưng mà chưa phát huy được.
Hy vọng đến nhiệm kỳ của các em, thì hội sẽ có nhiều hoạt động tíc cực hơn những nhiệm kỳ trước đó.
Thủ tục chuyển giao nhiệm vụ kết thúc, không khí buổi tối Trung thu trở nên rộn ràng hơn.
Cả nhóm thanh niên nhanh chóng chuyển sang phần phá cổ.
Những gói bim bim được xé ra, tiếng nổ “bốp bốp” vang lên khắp nơi, vụn bánh và kẹo bắn tung tóe, rơi là tả trên chiếu.
Cé người khui chai nước ngọt, bọt trắng trào ra, rồi cẩn thận rót đều vào từng chiếc cốc.
Cốc được chuyền tay nhau, ai nấy cùng hô to một tiếng rồi nâng lên uống.
Uống một ngụm nước ngọt, có người liền đứng dậy hát, giọng ca xen lẫn tiếng vỗ tay và tiếng cười vang rộn một góc bên vệ đường.
Một lúc sau, mấy em nhỏ học tiểu học và trung học cơ sở từ trường trở về.
Thấy hội thanh niên vẫn còn sinh hoạt, các em liền ùa sang, góp thêm phần náo nhiệt.
Ai nấy được phát bán!
kẹo, rồi cùng nhau hát hò.
Mấy bé gái còn diễn lại một tiết mục văn.
nghệ ở trường.
Chẳng mấy chốc, con đường nhỏ trở nên đông vui bất ngờ.
Tiếng cười nói hòa cùng ánh nến và đèn ông sao lập lòe khiến cảnh tượng trở nên lung linh giản dị.
Khi vầng trăng đã lên cao, ánh sáng bạc trải khắp không gian, soi rõ từng khuôn mặt như ban ngày, mọi người mới bắt đầu rục rịch thu dọn.
Bọn trẻ con ra về trước, còn đám thiếu niên và thanh niên nán lại thêm chút nữa để gom đồ, cất bàn ghế và dọn rác.
Quốc là người cuối cùng rời đi.
Trước đó cậu vừa phát biểu rằng phải giữ gìn vệ sinh của thôn xóm, nên lúc này càng phải gương mẫu.
Cậu đi một vòng quanh, nhặt từng mảnh nilon gom hết rác bỏ vào túi, rồi mới xách theo về phía nhà.
Đêm Trung thu khép lại trong tiếng cười xa dần và ánh trăng vẫn sáng như đổ bạc xuống con đường làng yên tĩnh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập