Chương 65:
Quan Tâm.
Từ sau khi đảm nhiệm chức vụ hội trưởng hội thanh niên xóm, cuộc sống của Quốc gần như không có nhiều thay đổi.
Cậu vẫn học hành, làm việc nhà và chăm lo cho những kế hoạch riêng.
Thực ra, mọi chuyện chỉ xáo trộn khi chính Quốc muốn nó xáo trộn mà thôi.
Nếu muốn, cậu hoàn toàn có thể giống như những người tiền nhiệm:
mỗi năm chỉ cần tổ chức một buổi Trung thu là coi như hoàn thành trách nhiệm, còn lại ai làm việc nấy.
Cậu không hồ hào thì chẳng ai nhắc đến hội thanh niên nữa.
Hiện tại Quốc đang bận lo làm hàng rào, sau đó còn phải xử lý đất trước khi trồng rau, công việc có thể nói là làm không xuể, Hoàn toàn không có thời gian để “vác tù và hàng tổng”.
Đồng thời cậu không muốn l-ạm d-ụng chức vụ để mấy thanh niên trong xóm qua giúp mìn!
một tay.
Riêng thằng Hào, qua giúp là trên tỉnh thần bạn bè.
Hào giúp Quốc gần như suốt cả tuần, ngày nào cũng có mặt ngoài ruộng đi học xong lại qua nhà Quốc phụ một tay đến tối.
Cậu ta làm thật lòng, không nửa vời, có khi đổ mồ hôi ướt áo, tay chân xước xát chảy máu mà vẫn không kêu ca.
Nhiều hôm mẹ Quốc thấy thương quá nêr giữ Hào ở lại ăn cơm cùng, có khi còn làm thêm bánh giò hoặc chuối chiên cho hai đứa lót dạ.
Qua vụ này Quốc cảm thấy được sự tận tâm tận sức của cậu ta, không phải hời hợt cho có m' là đổ mồ hôi thật sự, có khi bị xước tay chảy và máu nữa.
Nếu không có cậu ta, thì thời gian làm hàng rào phải tốn thêm một quãng thời gian.
Xong hàng rào coi như giải quyết xong một vấn đề lớn, về phần xử lý đất, Quốc và mẹ sẽ làn một mình.
Hào giúp nhà cậu như vậy là đã quá nhiều rồi.
Thời gian còn lại thì để cho Hào tụ chăm sóc lũ vịt cho nó quen mặt cậu ta đi, 35 con thì c-hết bệnh 2 con, số còn lại đều tương đối khỏe mạnh.
Đến khi chúng bắt đầu cạp đau một chút, thì pha thêm chút rau cỏ như rau khoai lang băm nhỏ cho ăn kèm với ngô.
Chừng nào chắc bụng một chút, có thể ra ngoài chạy nhảy thì Hào sẽ đem về nhà của cậu ta.
Ngày chuyển nhà thì Quốc có đi xem cái lều vịt, bỏ trống cả tháng qua.
Hai đứa quét dọn và Phủ rơm làm một lớp lót.
Lũ vịt hiện giờ có thể tự ra ngoài ăn cỏ lượm thóc rơi vãi giữa đồng lúa.
Mỗi sáng và tối chăn bột ngô một lần là xong.
Mẹ của Hào thường xuyên ở nhà, nên bà ấy sẽ là người chăm sóc chính.
Quốc không phải lo chuyện lũ vịt nữa, cứ mỗi tuần nhờ mẹ đi xát bộ ngô rồi đưa cho nhà củ:
Hào, khi nào trồng cải bắp, sẽ mang lá đi thay thế cho bột ngô.
Quốc sẽ lo một phần nguồn thức ăn, còn Hào và mẹ lo phần trông nom và chăm sóc.
Từ giờ cậu tập trung hoàn toàn vào việc xử lý đất ruộng, đất cày lên đóng thành từng mảng to lớn, phải đập nhỏ ra, công đoạn này tốn khá nhiều thời gian, mỗi đám mất từ hai đến ba ngày.
Rồi khi nào lên luống còn phải pha thêm chút phân chuồng và phân hữu cơ, cái hố đất mà cậu làm phân hữu cơ lần trước căn bản không đủ, nên phải vừa xử lý đất vừa kiếm thêm phân chuồng ở ngoài đường, được chút nào hay chút đó.
Lòng bàn tay của quốc đập đất nhiều đã chai sần và thô cứng, Chưa Xong một đám mà cậu đã cảm thấy khối lượng công việc nếu làm thủ công thì quả thực là quá sức với con người.
Còn mệt hơn trồng ngô và trồng lúa nữa.
Quốc còn đi học buổi sáng còn mẹ cậu thì làm nhiều hơn vài tiếng buổi sáng, bà mới là ngườ mệt mỏi nhiều hơn.
Quốc cảm thấy có chút hối hận khi quyết định làm mấy đám ruộng để bây giờò mẹ phải vất vả.
Theo lẽ thường ra đây là mùa nông nhàn, ít động chân động tay nhất trong một năm.
Trong khi người ta thong thả ngồi nhà thì hai mẹ con vẫn hì hục ngoài đồng.
Nhưng nếu cứ ngồi yên giống họ thì cuộc sống vẫn loanh quanh trong sự thiếu thốn mãi mà thôi.
Nhiều người thấy cả bốn mảnh ruộng đều được rào kín và trồng rau thì không tránh khỏi ngạc nhiên mà thốt lên “ối dồi ôi.
Họ ca ngợi việc trồng rau làm kinh tế bằng giọng điệu có chút mủa mai, chê cười hai mẹ con ngu ngốc, hấp dở, vì trồng rau quá nhiều thì bán cho ai.
Mỗi nhà trồng một đám là dư cho người và vật nuôi, còn bán ra ngoài chợ nữa.
Đằng này nhà Quốc dùng hết số đất trong nhà để trồng rau, thất bại thì phí công phí sức, mà thành công thì cũng ế thừa bỏ phí.
Lại ném ra đường cho trâu bò ăn.
Nói vậy chứ qua một thời gian, khi thấy từng mảng ruộng được xử lý xong thì họ lại chuyển sang có chút ngưỡng mộ và lo sợ nhà Quốc sẽ thành công.
Thì những lời hôm nay sẽ vả mặt chính mình ngày hôm sau.
Việc xử lý bốn đám ruộng kéo dài suốt mấy tuần liền.
Hết đập đất, rải phân, san phẳng TỔi lại dọn cỏ, ngày nào hai mẹ Quốc cũng tất bật ngoài đồng, chân tay chai sạn hắn đi.
Mẹ Quốc tuy vất vả nhưng bà là con nhà nông nên chẳng kêu ca, cũng chỉ tốn thêm một thời gian lao động trong năm, khi nào trồng rau xong lại nhàn đến Tết giống người ta.
Bà cảm thấy có việc làm vẫn tốt hơn là ngồi không.
Ở trường học, Quá trình học tập của Quốc khá yên ả, không có hoạt động gì mới mẻ hay nổi bật Lớp vẫn như cũ, học hành thì ít mà trốn tiết thì nhiều, sĩ số trong lớp lúc nào cũng dưới 20 người.
Mỗi sáng đi học, Quốc thường ghé qua nhà Liên rủ cô bạn trong xóm cùng đi.
Cậu không hiểu rõ vì sao cô bạn này lại chọn cách sống tách biệt với bạn bè trong xóm, suốt ngày chỉ ở nhà, chẳng thấy đi chơi hay phụ giúp việc gì.
Gia đình Liên thuộc dạng khá giả trong vùng.
Cô có một người anh trai đang học lớp 12, hầu hết việc nặng trong nhà đều do anh đảm nhận.
Liên là con út, lại là con gái nên được mẹ cưng chiểu hết mực.
Cô ít khi phải làm việc tay chân, ăn mặc điệu đà tập tành son phấn mỗi khi ra ngoài.
Thời gian dư giả như vậy, nhưng cức học của cô chỉ ở mức trung bình, hiện đang học lớp 10B.
Số của Liên hình như là số hưởng hay sao ấy.
Quốc quan sát vị trí nhà cửa và ruộng vường của cô, phát hiện nằm ngay sát tuyến đường sẽ quy hoạch mở rộng trong tương lai, khi nào chính quyền khởi công làm đường, nhà cô sẽ được đền bù một khoản không nhỏ, một bước lên mây.
Chẳng rõ có phải nguyên nhân đó hay không mà theo ký ức, thì trong khi những hộ khác còi ở nhà cấp 4 thì nhà của Liên đã là căn nhà hai tầng, phía trước còn mở tiệm tạp hóa.
Nhưng đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại, cô bạn này.
vẫn là một học sinh trung học có phần kiêu kỳ và kín tiếng.
Nhóm của Quốc từng rủ Liên đi học chung vài lần nhưng cô làm lơ không muốn giao du.
Tuy nhiên, rủ riết thành quen, ba mẹ cô cũng hối thúc cô ra ngoài đi cùng bạn.
Cuối cùng Liên cũng đành nhập bọn.
Từ đó, mỗi sáng đi học lại có thêm một bóng dáng con gái đi cùng Cùng là con gái nên Mây sẽ chủ động tiếp cận với Liên, hai đứa có nhiều chuyện không tiện nói với bọn con trai.
Ngày trước thằng Hào trêu chọc, động chạm chân tay thì giờ Mây đều né tránh, cũng biết ngại, giữ khoảng cách rồi.
Câu chuyện giữa hai cô gái thường xoay quanh những.
đề tài nhẹ nhàng:
chuyện trong lớp, chuyện quần áo, hoặc những mẫu đồ đang được yêu thích ở trường.
Gần đây, cả trường rộ lên phong trào mua sắm quần áo thời trang.
Liên có rủ Mây.
“Ê lớp A có đứa bán quần áo đấy, có mấy bộ đẹp lắm.
Mình mới xin được tiền, lát qua mua một bộ.
“Cậu có nhiều quần áo mà vẫn muốn mua à?
“Mấy bộ kia cũ rồi, sao so được mấy bộ mới.
Hôm qua mình ngó thấy một bộ, giống mấy ca sĩ diễn viên nha.
Hơn hắn đổ ngoài chợ, thậm chí Ngay cả ngoài thị trấn cũng hiếm thấy đồ đẹp như vậy.
Giờ ra chơi, đám con gái kéo nhau sang lớp 10A, để ngắm nghía và thử đổ.
Giá có hơi cao, nhưng áo váy thì đẹp mê, tôn dáng và hợp mốt.
Trường không bắt buộc mặc đồng phục cả tuần, chỉ yêu cầu vào thứ Hai.
Các ngày còn lại được mặc tự do miễn là không phản cảm.
Vì thế, nhiều bạn nữ nhanh chóng “bắt trend” mang những mẫu mới mua đi học để khoe.
Những chiếc áo hai dây, quần short ngắn khiến nhiều người trầm trổ nhưng vẫn ngại chưa dám mặc, vì thường bị người lớn gán mác là hư hỏng, khoe da khoe thịt khác nào phường **' ”**.
Còn các kiểu áo vai bồng, siết eo lại được ưa chuộng hơn, vừa kín đáo vừa tôn dáng.
Cứ thế, người này mua thì người khác cũng bắt chước theo, rồi lan dần sang cả mấy lớp khác.
Người khởi xướng trào lưu này không ai khác chính là Kiểu Phương, con gái cô Thanh, chủ buôn nông sản ở chợ biên giới.
Phương vốn có dáng người cao, trắng trẻo, mặc đổ gì cũng đẹp, lại biết cách tạo dáng nên làm mẫu cực kỳ thuyết phục.
Nhờ vậy, cô nhanh chóng bán được cả chục bộ quần áo chỉ trong vài ngày.
Cảm thấy việc làm ăn thuận lợi cô mạnh dạn nhập thêm nhiều hàng nữa để nhanh chóng.
kiếm tiền cho mẹ lác mắt.
Nhưng vừa nhập về thì như có điểm xui, người xem thì đông mà người mua thì ít.
Chủ yếu vì một lý do.
“Đắt quá, không có tiền mua.
PHương có giảm giá xuống một chút nhưng không ăn thua, mà giảm nữa thì lỗ nên tạm giữ lại hàng để mang về nhà.
Cô cũng không hiểu sao luôn, mấy mẫu sau rõ ràng cô lựa kỹ hơn, đẹp hơn.
Nhưng không đủ để khiến người ta móc tiền trong ví ra.
Cũng phải thôi, đâu phải học sinh nào cũng có tiển có ví như cô.
Bạn nào muốn mua thì đã mua một bộ rồi, muốn mu‹ nữa thì phải xin tiền ba mẹ.
Mà người lớn lại cực kỳ tiết kiệm, thấy con có áo mới rồi thì không cho con mua thêm nữa.
Chuyện Kiểu Phương buôn bán quần áo trong trường khiến cô nàng nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý.
Ban đầu chỉ có đám con trai ngưỡng mộ vì vẻ ngoài xinh xắn và gu ăn mặc hiện đại của cô, nhưng sau một thời gian, đến cả con gái cũng mê mẩn, vừa ngưỡng mộ vừa muốn học theo.
Những bộ đồ còn tồn lại sau đọt bán hàng, Phương chẳng đem cất mà giữ lại mặc dần, mỗi ngày một kiểu, suốt cả tháng không bộ nào trùng lặp luôn.
Nhờ vậy, cô càng nổi bật hơn giữ:
sân trường, đi đến đâu cũng có ánh mắt đõi theo.
Buổi sáng hôm nay, sau khi tan tiết, Phương tiện thể ghé qua lớp G.
Thấy Quốc và Hào đang ngồi ở bàn đầu, cô bước đến trước sự tò mò của đám đông lớp G và lóp E kế bên.
“Mẹ tôi nhờ chuyển lời cho hai cậu.
Cuối tuần này mẹ tôi sẽ sang bên kia biên giới lấy hàng.
Bà hỏi có muốn đi cùng để mua hạt giống không?
Nếu bận thì bà ấy có thể mua hộ.
Quốc gật đầu đáp lại:
“Có chứ, hôm nào đi vậy?
Nghe vậy, Hào lập tức chen vào, giọng hào hứng.
thấy TỐ:
“Mình đi với, Mình cũng muốn sang xem bên đó có gì vui.
Với lại, còn cái nông trại nữa, cô Thanh có bảo khi nào cần mình qua đó làm?
Kiểu Phương thoáng nhíu mày rồi đáp ngắn gọn:
“Cái đó tôi không rõ đâu, mọi việc do mẹ tôi sắp xếp hết.
Tôi chỉ chuyển lời thôi.
Nếu muốn đi thì chuẩn bị sóm, cuối tuần này đi từ sáng đấy.
Nói xong, cô quay lưng rời lớp, để lại cả đám học sinh trong lớp G nhìn theo.
Không ít người bàn tán, có người thì trêu Hào, có người lại lén nhìn Quốc, tò mò về mối quan hệ giữa họ và Kiểu Phương.
Hào thì phấn khích thấy rõ.
Ra khỏi lớp, cậu vừa đi vừa thao thao kể cho Quốc nghe:
“Lần đầu tiên trong đời được sang nước ngoài đấy, mày tin không?
Tao nghe bảo bên đó có nhiều hàng hóa rẻ hơn, đồ ăn cũng lạ nữa.
Lần này phải xem cho biết!
Quốc mỉm cười.
Việc sang biên giới lần này không chỉ để mua hạt giống, mà còn là dịp để quan sát quá trình sản xuất và thị trường tiêu thụ nông sản bên đấy.
Bởi dẫu sao muốn kiểm nhiều tiền thì vẫn phải mang hàng qua bên này.
Cậu biết tiếng Trung nên giao tiếp không thành vấn đề.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập