Chương 66: Sang Biên Giới

Chương 66:

Sang Biên Giới

Đến hẹn cuối tuần, Hào nóng ruột chạy qua nhà Quốc, vừa tới đã giục:

“Đi thôi, kéo qua trễ người ta bỏ lại!

Quốc lôi hết tiền riêng ra, đếm tới đếm lui cũng chỉ được vài trăm.

Cậu không chắc từng đó có đủ mua hạt giống không.

Thôi thì có bao nhiêu mua bấy nhiêu, giống bên đó không cần mua nhiều, chủ yếu mang về trồng thử nghiệm và so sánh với các giống nội địa.

Diện tích trồng tương đối nhiều, nên nếu thiếu tiền mua hạt giống thì về nhờ mẹ bù thêm.

Sáng chủ nhật, Quốc nói với mẹ là có việc phải đi đến tối mới về, rồi cùng Hào đạp xe qua An Bình, đi thẳng tới nhà cô Thanh luôn.

Dọc đường đi, Hào nói nhiều lắm, cậu ta háo hức đến mức tối hôm trước gần như không ngủ được, phần vì tò mò cuộc sống “bên kia biên giới” thế nào, phần lại lo bị.

bán sang Trung Quốc, như mấy câu chuyện đồn đại trong xóm.

May mà có Quốc đi cùng, chứ một mình thì chắc cậu chẳng dám.

Đến kho buôn nhà người ta, trời vẫn còn sớm, tính ra cũng bằng thời gian đi học thường ngày luôn.

Cô Thanh đang sửa soạn quần áo, hình như cô thích mấy bộ sườn xám của bên Tàu, mặc lên người tôn lên vóc dáng của người phụ nữ, lại có chút gì đó sang chảnh, quyến rũ.

Cô trang điểm khá đậm khiến sắc đẹp càng trỏ nên mặn mà.

dĩ nhiên là phải hợp tuổi mó nhận ra, chứ đám trẻ con thì hơi sợ kiểu tô vẽ đó.

Lần này, Kiểu Phương cũng đi cùng mẹ, chị gái cô ở nhà trông kho, năm nay lên lớp 12, cái g nên biết thì đã biết rồi, công việc hôm nay đơn giản nên coi như một bài kiểm tra mẹ giành cho con gái lớn.

Cô Thanh nói chuyến này đi qua cửa khẩu, làm thủ tục quá cảnh hẳn hoi nên cái suy nghĩ bị đem bán của Hào bị xóa đi nhanh chóng.

Chi phí đi lại cô bao luôn, nhưng mà qua bên đó tiêu sài cái gì thì cô không lo được hết.

“Mấy đứa có tiền chưa?

bên đấy dùng tiền khác bên mình nha.

mấy chỗ loanh quanh đây người ta còn nhận chứ đi sâu thêm nữa là không nhận tiền Việt đâu.

“Hiện giờ tỷ giá quy đổi là bao nhiêu cô nhi.

“2500 một tệ.

cô có sẵn tiền đây, muốn đổi thì cô đổi cho.

Đi lại và ăn uống thì cố có thể lo ch‹ hai đứa nhưng qua bên đấy muốn mua thứ gì, thì cô không quản được nha.

“Được cô cho đi cùng là mừng rồi, bọn cháu chưa đủ tuổi để làm mấy thủ tục ở cửa khẩu.

Nếu cô có tiền Trung ở bên này thì đôi cho cháu.

200 ngàn đi, chắc đủ mua vài túi hạt giống rồi cô nhỉ.

Cô Thanh lẩm nhẩm.

“200 ngàn, 80 tệ, còn đủ mua hạt giống hay không thì phải xem cháu muốn mua giống gì?

Thằng Hào lanh chanh xen vào.

“cô đổi cho cháu 500 ngàn đi.

Cô Thanh ngạc nhiên, vì theo mắt nhìn của cô Quốc phải nhiều tiền hơn Hào mới đúng, nhưng khi đổi tiền lại phát hiện ra tình hình ngược lại.

“Đổi 200 tệ, tình ra cũng hơi nhiều nha.

đình mua gì bên đó à?

“Dạ bên này có nhiều cái mới lạ cứ đổi nhiều một chút, thừa còn hơn thiếu, với lại chưa thầy Tiển Trung bao giờ, thừa thì mang về làm kỷ niệm.

Nhìn bề ngoài thì Hào có vẻ bần vậy chứ thực ra Hào “giàu” hơn Quốc chút.

Lần đầu cầm tiền Trung, cậu ta phấn khích lắm, cứ lật qua lật lại ngắm mãi.

Qua bên kia cửa khẩu, cô Thanh thuê một chiếc xe bốn chỗ để đi sâu vào nội địa, cách đó mấy chục cây.

Nhà cửa cao tầng san sát, đường rộng bằng phẳng, biển hiệu sáng rực toàn chỉ Hán.

So với thị trấn bên mình thì nơi đây đúng là khác hẳn, vừa hiện đại vừa đông đúc.

May cho Hào là quen đi xe rồi, chứ nếu không thì chắc nôn mật xanh mật vàng thì xấu mặt không biết chui vào đâu.

Cậu dán mắt ra cửa sổ, thấy cái gì cũng lạ, ánh đèn neon từ biển quảng cáo, ngôn ngữ lạ mắt như thể lạc vào một hành tỉnh khác vậy.

Cái gì cũng phải chỉ cho Quốc xem:

“Nhìn kìa, trông như phim luôn ấy!

Quốc chỉ mim cười.

Cậu không háo hức như bạn, ánh mắt bình thản quan sát hai bên đường Trong lòng, một cảm giác xưa cũ dâng lên.

Dẫu sao đây cũng chỉ là một thành phố biên giới, làm sao so được với những nơi như Bắc Kinh hay Thượng Hải mà cậu từng có dịp ghé thăm.

Thành phố này trong mắt Quốc không khác so với các thành phố ở bên mình là mấy.

Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng bán đồ ăn sáng, cô Thanh bảo mấy đứa vào đó dùng bữa trước.

“Mọi người đi Ăn đi trước đã, không lát nữa đến trưa là đông lắm.

Cô nói là mời, Quốc từ chối khéo:

“Con ăn tổi ạ giờ vẫn chưa thấy đói, mọi người cứ đi ăn đi, cháu đi loanh quanh ngoài này một chút.

Hào nghe vậy lưỡng lự, bụng thì réo ầm ầm mà không biết nên theo ai.

Cô Thanh cười, kéo cậu vào quán:

“Tùy cháu vậy, đừng đi xa quá kéo lạc đường nha.

Cô vào ăn chút gì đã, từ sáng chưa ăn gì rồi.

Quốc gật đầu, biết ở xứ người không nên đi xa.

Cậu chỉ loanh quanh mấy con phố gần đó, ước chừng chừng 20 phút rồi quay lại.

Hai bên đường, quán nhỏ quán lớn nối nhau, đâu đâu cũng có người bán hàng rong, từ rau củ tới đồ khô, y như chợ quê nhà.

Cậu ghé mua một cái bánh kếp giá vài tệ người ta làm bên đường, vừa ăn vừa hỏi thăm giá cả rau củ.

Mấy người bán nói chuyện bằng tiếng Trung, Quốc đáp lại trôi chảy nên chẳng ai nhận ra cậu là người Việt.

Hàng hóa bên này cũng không khác nhiều, chỉ có giá nhinh hon đôi chút.

Được cái là thị trường mua bán nhộn nhịp hơn bên mình.

Cái bánh kẹp kia hơi khó ăn, do không quen với khẩu vị bên này nên Quốc nhai mãi vẫn chưa xong.

Khi quay lại, Quốc đứng bên lan can ngắm con sông Bắc chia đôi thành phố.

Được một lúc thì khát nước quá, không ăn được tiếp.

cậu ghé vào tiệm tạp hóa mua chai nước lọc.

Vừa bước ra đến chỗ cũ thì Kiểu Phương đã cất tiếng gọi.

“Tưởng cậu không đói, sao không vào quán ăn mà lại mua cái này”

Quốc cười đáp

“Thấy người ta ăn nhiều, nên cũng nếm một chút, nhưng mà hơi mặn so với mình tưởng tượng.

Cậu ăn xong rồi à?

Phương ngạc nhiên:

“Đồ bên này hơi mặn và nhiều dầu, mình chỉ ăn được màn thầu với mấy loại bánh trong cửa tiệm thôi.

Ăn xong thì mẹ bảo ra ngoài trông, sợ cậu đi lạc.

Hai người đứng dưới bóng biển hiệu, nói chuyện dăm câu.

Phương kể chuyện cô thường qu:

đây buôn cùng mẹ, nên giờ chẳng thấy lạ gì.

Sau này cũng theo con đường đi của mẹ, nên ha chị em được mẹ dạy từ khá sóm.

Quốc lại hỏi chuyện cô bán quần áo ở trường, nói đó là ý tưởng rất hay.

Nghe Quốc gợi lại chuyện cũ Phương tặc lưỡi chán nản.

“Lúc đầu mình bán được, ngày bán chục bộ luôn, mình sợ bán không đủ nên lại qua đây lấy hàng tiếp, ai dè vừa nhập xong thì buôn bán ế ẩm quá, cả tuần chẳng ai mua luôn.

thế là phả giữ lại để mình mặc.

Chắc ba năm khỏi mua quần áo mới.

Quốc cười mỉm.

“Trường mình đều là học sinh, lại là vùng quê nữa, lấy đâu ra tiền chứ.

Một cái áo mặc cả năm, có khi ba năm Với lại cậu chỉ nhắm vào mấy bạn nữ, coi như loại một nửa học sinh trong trường rồi, tức là còn 200-300 học sinh nữ.

Mà người có điều kiện thì chưa đến một phần tư số đó, nên lượng khách hàng có thể mua hàng nhiều lắm cũng chỉ đến trăm người, một năm mua hai bộ đi thì cậu bán được nhiều lắm 200 bộ.

Lời lãi bao nhiêu cậu có thể tự tính ra ha.

Phương tính nhẩm, mỗi món cô bán lãi 20-30 ngàn lận.

với hai trăm bộ cả quần cả áo thì lời 60 một bộ, nhân lên được 12 triệu/ năm, mỗi tháng lời 1 triệu cũng không tệ.

Tất nhiên đó là con số lý tưởng, chứ thực tế nó không được như vậy, được một nửa thôi đã là may mắn lắm rồi.

500 ngàn, còn không bằng tiền tiêu vặt hàng tháng mà mẹ đưa cho.

Kiểu Phương nghe xong, gương mặt càng trở nên ảm đạm

“Sau đợt đó mẹ mình cười vào mặt mình luôn.

Đúng là không dễ như mình tưởng.

Nhìn ánh mắt cô, Quốc khẽ cười.

“Theo mình, cậu có thể bán thêm đổ nam, cậu mà bán thì mấy đứa con trai sẽ vào ủng hộ nhiều lắm đấy, không chỉ mấy mẫu thời trang đắt tiền, mà cần mua thêm mấy mặt hàng phổ thông, giá rẻ hơn một chút và phù hợp với khả năng chỉ tiêu của đại đa số học sinh, rồi thì giày dép, đồ dùng học tập.

Ngôi trường này sẽ còn tồn tại lâu dài nên cửa hàng của cậu cũng có thể tồn tại đến lúc đó.

Quan trọng là cậu phải xoay được dòng tiền và hàng, cứ ra vào liên tục để tạo được thói quen mua sắm cho mọi người, đẩy được hàng cũ đi, rồi nhập mẫu mới về như vậy sẽ hạn chế việc tồn hàng cũ, hàng lỗi thời khó bán.

Phương nghe xong cảm thấy như được thông suốt, cô bán quần áo cho nữ đơn giản vì mê mấy bộ phim, có nhân vật làm chủ tiệm bán quần áo.

Ở thành phố bên này cũng có nhiều cửa hàng bán quần áo rộng rãi nên cô cho rằng chỉ cần làm theo là được.

Hoàn toàn không đt ý đến môi trường ngoại cảnh, thấy bạn bè trong lớp hỏi cậu mua quần áo ở đâu mà đẹp thế, và rồi ý tưởng bán quần áo cho học sinh trong trường ra đời.

Chỉ đến khi bị ế mới thấy chuyện không đơn giản, giờ được nghe giải thích thì đã hiểu được nguyên nhân.

Kiều Phương nhìn Quốc, trong lòng lại nảy lên một cảm giác lạ, vừa nể phục, vừa tò mò.

Mẹ cô từng nói Quốc là đứa có đầu óc tính toán, hôm nay xem ra quả nhiên không sai.

Sau khi trò chuyện một lúc, hai người cùng quay lại quán.

Cô Thanh và Hào cũng vừa ăn xong.

Thằng Hao no căng luôn, tại vì cố vét hết đồ ăn thừa trên bàn.

giờ đi đứng khó khăn, bước đi khệnh khạng.

Cô Thanh đưa mấy đứa đi dạo quanh chợ nông sản bên này, mọi mặt hàng nông sản, giống cây, vật tư đều có đủ.

Đường sá rộng thênh thang, hàng hóa chất cao như núi, người mua kẻ bán rộn ràng, tiếng goi nhau vang khắp nơi.

Hào bước xuống xe, mắt tròn xoe như đứa trẻ lạc vào hội.

Mùi phân bón, mùi đất, mùi rau hòa lẫn, nồng nặc mà sinh động.

Còn Quốc thì bình tĩnh hơn, cậu vừa đi vừa quan sát kỹ bảng giá.

Những túi hạt giống được đóng gói sẵn.

Cô Thanh dẫn cả nhóm đi sâu vào một khu riêng, nơi bán buôn hạt giống với số lượng lớn.

Bà quen mấy chủ hàng ở đây, vừa thấy mặt đã cười niềm nở chào hỏi.

Cuộc trò chuyện diễn ra hoàn toàn bằng tiếng Trung, Hào nghe chẳng hiểu gì, chỉ biết nhìn quanh, hết ngó mấy cái bao hạt, lại quay sang nhìn người ta cần đong đo đếm.

Quốc thì nghe hiểu phần lớn nội dung trò chuyện của hai người.

Được một hồi thì cô Thanh quay sang bảo Quốc và Hào đi vào trong.

“Vào đi, đây là cửa hàng của người quen, chất lượng hạt giống rất đảm bảo.

Bắp cải ở kia, su hào, củ cải bên này.

chỗ kia cà rốt.

Dưa.

bí.

Ba đứa nhỏ bước theo cô Thanh, thằng Hào được giao nhiệm vụ mang theo một chiếc xe đẩy muốn mua gì thì bỏ vào giỏ xe, lúc ra ngoài thì tính toán.

Ở đây ngoài hạt giống còn có rau củ quả, đồ tạp hóa, thực phẩm hàng ngày.

Tất cả đều được đóng gói cẩn thận và bày lên kệ, trông rất sạch sẽ.

Cô Thanh có mua hạt giống bắp cải, vì đã trồng hồi năm ngoái nên cô ước tính được số lượng bao nhiêu là đủ.

Quốc thì mua mỗi loại một túi, cùng là một loạt hạt nhưng giá cả khá nhau, cái này là do chất lượng hạt giống, loại F2 sẽ rẻ hơn F1, có loại thì thấp lùn nhưng lá rộng, có loại cây cao là lại nhỏ nhưng mọc dày, cho nhiều lá hơn loại kia.

Cái này tùy theo mục đích sử dụng mà gieo trồng.

Vì rau không chỉ thuần phục vụ con người mà còn cả vật nuôi nữa.

Quốc chọn loại thấp lùn, ít lá, lá rộng và cho bắp to.

giá cao nhất trên giá, chục tệ một túi lận.

Cô Thanh thấy Quốc chọn bừa thì can ngăn.

“ấy, chọn loại này đi, loại kia không lời lắm đâu, một túi kia bằng hai túi này nó.

“Không sao cô ạ, giống bên Trung mang tính thử nghiệm nên cháu sẽ chọn loại tốt nhất rồi, phần lớn ruộng nhà cháu sẽ trồng giống bên mình, cái đó mới là chủ đạo.

Xem hai giống này có gì khác nhau hay không.

Sau đó Quốc có mua thêm su hào và củ cải nữa.

Chọn loại tốt nhất luôn.

mỗi loại một túi mà mấy chục tệ tiêu gần hết luôn.

Cô Thanh không vì vậy mà thay đổi chủ ý của mình, mỗi người đều có một lựa chọn của riêng mình.

Cô gom tiền mua được 8 miếng đất rồi, sẽ còn mua thêm trong tương lai để tăng thêm diện tích canh tác.

Hơn nữa cô có máy cày và thuê người làm công hẳn hoi nên chỉ sợ không có đất chứ không sợ không có người làm.

Đó là sứ:

mạnh của đồng tiển.

“Rõ ràng cô có thể thuê người làm, sao còn muốn cháu tham gia.

Người lớn đương nhiên sẽ năng suất hơn trẻ nhỏ chứ.

Cô Thanh cười khẩy.

“Trẻ nhỏ dễ dạy, người lớn có những suy nghĩ mà trẻ con không hiểu được đâu.

Lúc mua xong hạt giống, Quốc có đi quanh quầy thực phẩm xem có gì mới lạ không để mang về bên nước mình, gia vị thì sợ mẹ mình ăn không quen, nên đành mua mấy cái bánh ngọt, tiêu hết số tiền còn lại.

Thấy vậy cô Thanh mới cho rằng Quốc vẫn là trẻ con, nếu không đã nghĩ cậu là đàn ông trưởng thành đội lốt con nút.

Quốc mua xong phần mình thì đi đẩy xe, thằng Hào thanh thủ khua khoắng, từ bánh kẹo cho đến đồ uống.

Kiểu Phương thì mua đồ uống, thêm vài dây sữa.

Sau đó thì cùng ra quầy thanh toán.

Rồi chia đổ.

Trên đường về thì cô Thanh có ghé qua chỗ người quen, qua nhà thì chào hỏi thôi.

Quốc nhìr qua liền nhớ ra học là vợ chồng hang sang nhà cô Thanh chở nông sản.

Nội dung cuộc trò chuyện đại khái là sắp tới trồng rau vụ đông, hai vợ chồng có thể qua đó lấy.

Hai vợ chồng này là con buôn, có nhà cao cửa rộng và nguyên một ngọn đổi phía sau là nông trại của họ, ao cá vườn chuối, vườn cây ăn trái đủ cả.

Con trai của họ còn ra ngoài tiếp chuyện và gạ giẫm Kiểu PHương, và đĩ nhiên cô nàng này biết tiếng Trung, nói chuyện cũng rất khách sáo Với sự có mặt của hai người lạ anh thanh niên này tò mò hỏi thăm.

Và dĩ nhiên anh ta không biết hai đứa là người việt.

Quốc cũng đáp lại bằng tiếng Trung nói dối rằng là họ hàng của của cô Thanh qua đây chơi.

Cậu ta mới nói lỏng cảnh giác mà mới mọi người thưởng thức hoa quả nhà trồng.

Kiểu Phương không thích anh chàng to con này lắm, Quốc chủ động bắt chuyện, giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Trung, khen trước hỏi sau, moi ra được vài thông tin hữu ích về chuyện làm nông.

Cũng giống như nông trại Cường Thảo độc quyền ngoài thành phố ở quê Quốc, Nhà của an!

ta cũng hoạt động theo mô hình tương tự, nhưng thành phố quá lớn nên phải nhập thêm hàng từ chỗ cô Thanh.

Nói ra mới biết, cô Thanh là người gốc bên này, nhưng từ nhỏ đã sang bên Việt Nam rồi lấy chồng bên đó.

Quốc muốn đi thăm nông trại một phen và anh chàng tên A Tú này nhiệt tình đưa họ đi than quan một vòng, Thằng Hào muốn nói nhưng không biết tiếng, đành im lặng nghe thằng bạn thao thao bất tuyệt với người ta.

Kiều Phương đi tụt lại phía sau nên trò chuyện thì thầm với Hào.

“Sao Quốc rành tiếng Trung quá vậy?

Hào than thở.

“Ai biết, Mình cũng bất ngờ đây nè, trong lớp nó giỏi tiếng Anh lắm, không ngờ còn biết tiếng Tàu nữa.

“Chẳng trách sang bên này lại tự do thoải mái như vậy.

Đúng là bất ngờ ha.

“Mình quen nó lâu rồi, mà còn không biết trong đầu nó nghĩ gì luôn mà.

Đừng cố suy đoán làm gì, đi theo nó là mình có lợi, kiếm được mấy vụ rồi nha.

“Ghê vậy cơ à, kiếm gì vậy kể nghe thử.

Hào được dịp trổ tài kể một lèo mấy vụ làm ăn với Quốc, mỗi lần kể là một lần thêm thắt.

suýt chút nữa đem Quốc đặt lên bàn thờ mà cúng bái luôn.

Nông trại lớn lắm, đi chưa hết vòng mà cô Thanh đã nói chuyện xong, dục mấy đứa đi về.

Kết quả được tặng cho nải chuối làm quà.

Khi xong việc, cô Thanh cũng đã mua đủ hàng của mình.

Cả bọn ghé quán nước gần chợ nghỉ chân chờ chuyến xe đi ra cửa khẩu.

Hào uống một hơi hết chai, mặt vẫn rạng rỡ:

“Qua đây mới thấy, người ta làm ăn lớn thật.

Nhìn lại quê mình thấy nhỏ bé quá.

Cô Thanh cười:

“Lớn thì lớn, nhưng cũng cạnh tranh khốc liệt.

Làm buôn bán phải nhanh nhạy, chậm một nhịp là lỗ liền.

Ở bên mình vậy mà dễ sống hơn đấy.

Quốc im lặng nghe, trong đầu lại nảy ra nhiều suy tính.

Cậu không mơ chuyện làm giàu to, nhưng hiểu rằng để trồng rau thành công, phải nắm chắc thị trường tiêu thụ.

Nay được qua xem tận mắt, cậu cũng đã biết mình nên làm gì trong thời gian sắp tới.

Sau khi đợi tầm chục phút thì có xe đi qua, Trên đường về, Hào vẫn nói không ngừng, kể hết chuyện này đến chuyện kia.

Còn Quốc chỉ dựa đầu vào cửa kính, mắt nhìn ra ngoài.

Những dãy nhà, biển hiệu, rồi con đường rộng dần lùi lại phía sau, chỉ còn lại những đổi thấp phủ mờ sương.

Cậu nghĩ, hóa ra ranh giới giữa hai quốc gia chỉ là một con sông, một cây cầu.

Nhưng chất lượng cuộc sống lại khác biệt nhau nhiều quá.

Thị trường bên này rất tiềm năng, nên phải dựa vào bên này mà đẩy chất lượng cuộc sống ở quê nhà đi lên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập