Chương 69: Hậu Quả Của Sĩ Gái.

Chương 69:

Hậu Quả Của Sĩ Gái.

Quốc và Hào thong thả rời nông trại quay về nhà của cô Thanh, lúc này cô vẫn đang kiểm kê hàng hóa.

Thấy trời còn sáng mà hai đứa đã dừng làm việc rồi, nhìn đồng hồ mới hơn 4 giờ chiều, tính ra còn chưa được một buổi công nữa.

cô Thanh nhìn Hào rồi hỏi.

“Dọn dẹp thế nào rồi Hào?

Cái máy cày ông bác đã sửa xong chưa?

Hào đưa mắt nhìn Quốc rồi đáp.

“Vẫn chưa xong cô ạ, Cháu qua đây lấy hạt giống đi ươm trước, tại thằng Quốc bảo phải ươm 15-20 ngày mới trồng được.

giờ dọn xong cũng chưa có cái để trồng.

Cô Thanh chép miệng tỏ vẻ không vui.

“Nào cần phức tạp vậy đâu, năm ngoái cô còn gieo hạt trực tiếp xuống ruộng mà.

cuối năm vẫn có thu hoạch đấy thôi.

Qua bảo mọi người làm nhanh lên, lề mề quá làm trễ vụ không tố đâu.

Hào lại nhìn Quốc, cái chủ ý này là do cậu nói ra.

chứ Hào đâu biết là hạt giống có thể gieo trực tiếp, đâu cần ươm như lời Quốc nói.

Nếu như không giải thích rõ ràng thì chính là báo hại, tố cáo Hào làm biếng rồi.

Quốc chậm rãi giải thích.

“Cô ơi, cháu thấy làm cỏ và cày xới sẽ hơi lâu, chưa biết là cái máy cày hỏng kia khi nào mới sửa xong, TỔi giữa lúc làm có lại hỏng nữa không.

Nên chấu nghĩ cứ ươm hạt trước đi, Coi như hôm nay mình đã gieo hạt rồi, Khi nào xử lý xong đất trồng thì mình chuyển cây giống qua đó, như vậy mới là không trễ vụ đó cô.

Với lại Khi ươm thì mình có thể chọn ra cây con khỏe mạnh, như vậy chất lượng về sau sẽ đồng đều hơn.

Cô Thanh ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu.

ki vậy thì ươm trước đi, thiếu gì cứ bảo cô.

“Hiện giờ chưa có chỗ để ươm hạt giống đó cô, Ngoài nông trại kia ra, nhà cô còn có mảnh vườn nào khác không?

Cô thanh chép miệng.

⁄Ở đây thì không có, ruộng vườn thì để cô hỏi bên nhà chồng xem sao, “

Quốc nói thời gian của ngày hôm nay đã không còn sớm nên muốn lấy hạt giống đi xử lý trước, đem toàn bộ hạt giống đi ươm luôn, không chừa túi nào.

Vẫn cách làm cũ là cho hạt vào một tấm vải rồi nhúng vào nước ấm để trong 2 ngày kích thích hạt mầm.

Quốc chỉ nói thôi, còn thằng Hào sẽ là người thực hiện.

Cô Thanh đang mệt đầu nên bảo con gái lớn là Mai ra phụ hai đứa, cô đang xem phim trong nhà, bị sai vặt thì chán ghét ra mặt.

Nhưng vì có hai đứa đàn em, lại là nam nên phải giữ hình tượng điểm đạm một chút.

Cô lấy tạm một bộ cắt ra là có thừa vải luôn, sau đó vào trong nhà xin chút nước ấm trong bình rồi để lên tầng thượng gần chỗ phơi quần áo của gia đình.

Tìm một chỗ khuất gió râm mát, rồi để tạm hai bọc vải ở đó.

“Chị để ý giúp bọn em, chỗ hạt này nhé, quan trọng lắm đấy.

“Biết rồi, hai đứa học cùng con Phương phải không, chăm chỉ phết nhỉ, chẳng bù cho nó giờ này chẳng biết lại đi chơi lêu lổng đâu rồi.

Xong việc thì Quốc về nhà, Hào cũng kiếm cớ về luôn, mới đầu vì Gái mà xông pha giờ hối hận rồi không muốn nán lại làm chân sai vặt nữa.

Nhưng mà câu chạy đâu có thoát, hôm sau đến trường thì Kiểu Phương lại qua báo tin rằng mẹ của cô đã hỏi được miếng đất rồi.

Nhờ Phương nhắn lại với Hào, buổi chiều đi có việc.

lần đầu tiên được gái xinh rủ đi, mà Hào chẳng thể vui nổi.

“Ây a, Quốc à, mày xem lại đi cùng tao chuyến nữa nhé, chứ cái vụ ươm hạt này tao không biết gì đâu nha.

Quốc cười khì.

“Tao đi làm gì lắm, hôm nay có đất rồi đúng không, mày cứ đi cuốc và làm tới đất đi, xong rồi thì gieo hạt hôm qua ngâm nước ấy, rồi phủ thêm lớp đất là xong.

Tầm hai tuần sau thì mới đụng đến nữa.

Hào nghiến răng.

“Móa nó, biết trước thế này tao từ chối từ đầu luôn cho rồi.

Giờ ngày nào cũng làm việc, mệt hết cả người.

“Thì mày có thể gọi thêm người mà, trả công cho họ là được.

Hào nở nụ cười gian manh

“”Ù nhị, thế tao thuê mày đi cùng tao cuốc đất nhá.

Quốc từ chối ngay.

“Hà ha, tao còn có việc ở nhà mà, nhà tao cũng có việc mà.

Hôm qua chỉ đi giúp mày một buổi thôi.

Cả cái vụ dọn dẹp nữa, mày cũng có thể gọi thêm người.

Cô thanh cũng đâu cấm mày làm vậy đâu, miễn sao không làm chậm tiến độ làm việc là được.

Hào than thở.

“Nhưng mà tao không phải đại gia, tiền đâu mà thuê người mãi.

Trước tao giúp mày làm hàng rào rồi, chảy máu xước tay rồi.

Giờ tao cần giúp đó nha, có qua có lại mà.

Quốclườm thằng bạn.

“Thế mà tao tưởng mày tốt với tao chứ, hóa ra là tính toán từ trước tổi à.

Hào nở một nụ cười đắc ý vì biết Quốc khó thoát khỏi kèo này.

Vậy là buổi chiểu, Quốc lại đi cùng Hào xử lý cho xong cái vụ ươm cây giống.

Mảnh đất dùng để làm vườn ươm nằm bên nhà chồng cô Thanh.

Khi Hai đứa ghé qua nhà cô thì được Kiểu Phương dẫn qua nhà nội để chọn chỗ thích hợp.

Nhà nội của Phương thuộc dạng khá giả theo lối truyền thống, sân vườn rộng rãi, có chuồng trại, ruộng rau và một khu đất phía sau được chia thành từng ô vuông đều tăm tắp.

Ông bà sống giản dị nhưng nề nếp, tính tình có phần nghiêm khắc, nên khi nghe nói con dâu gửi người qua làm vườn, họ đã quen việc con dâu thuê người, nên giá-m s-át người làm kỹ lắm để không phí tiền thuê.

Đến nơi, Kiều Phương lễ phép chào hỏi rồi chỉ cho hai cậu bạn một mảnh đất ở góc vườn.

“Mẹ Mình bảo cứ ươm ở vườn này thấy chỗ nào trống thì cứ làm ở đó.

Nông cụ thì cứ lấy ở nhà ông bà của mình.

Thế nha, mình có chuyện phải đi trước đây.

Cô nói xong thì chào ông bà, viện cớ có việc rồi rời đi, để lại Quốc và Hào ở lại lo phần đất ươm.

Vừa bắt tay vào việc, hai đứa đã thấy ông nội từ hiên nhà bước ra, tay cầm ấm trà, tay chống nạnh nhìn săm soi vào trong vườn, lâu lâu lại đưa tay ra chỉ bảo.

“Đúng tồi, chỗ đó.

Đừng có dẫm chân vào luống cải nhà ông.

Có mấy hòn đá vụn thì ném ra ngoài đi.

Thằng kia, đuổi mấy con gà giúp ông.

Bà nội cũng đi ra, tay cầm chiếc nón lá, đứng quan sát rồi góp lời:

“Cuốc sát mép hàng rào quá làm gì, để trống một lối cho người đi.

Với lại cục đá kia chặn đường nước, lát mưa xuống là ngập hết, dọn nó ra đi.

Từ đó, hai cậu coi như không được nghỉ tay.

Hết cuốc đất lại dọn đá, kê hàng rào, gánh nước kéo ống dẫn.

Ông bà nội chẳng nặng lời, nhưng từng câu nhắc như mệnh lệnh, khiến Hào mệt rã rời.

Đến trưa, ông nội mang ra ấm trà, mời uống nước, tổi lại sai đi đào cái rãnh thoát nước.

Người già vốn kỹ tính, muốn mọi thứ theo nề nếp của mình.

Còn Hào thì chỉ biết thở dài ngao ngán, vừa làm vừa lẩm bẩm:

“Tao thể luôn, xong cái vụ này không dính dáng gì đến mẹ con nhà này nữa.

Không ham hố thì giờ đang ở nhà ngồi rung đùi rồi.

Làm cả ngày trời, mảnh đất cuối cùng cũng xong, đất tơi, cỏ sạch, rãnh thoát nước thẳng hàng.

Hai đứa người mồ hôi nhễ nhại, lưng áo dính bết, nhưng vẫn phải cố cười chào ông bà trước khi ra về.

Sáng hôm sau, hai đứa lại trở lại vườn.

Lần này, Ông bà lại bắt hai đừa dầm đất cho tơi, rồi vào bếp lấy tro lấy trấu, lấy bao phân trong chuồng ra trộn với đất.

Cào đi cào lại cho tới khi đất vườn nhỏ vụ mới thôi.

Khi đất đã được xử lý xong, Quốc bắt đầu chia luống, Rồi bảo Hào mang hạt giống ra rải để lên trên, Sau hai ngày thì mầm đã nứt vỏ nhô ra, phải làm cẩn thận một chút.

Rải xong thì lại dùng tay bốc một ít đất phủ lên trên.

rồi lây cái thùng xoa, rưới nước qua một lượt.

Khu vườn có hàng rào khá cao, buổi chiều có nhiều bóng mát.

Nhược điểm có lẽ là có nhiều lỗ thủng, rải rác do gà đi ra di vào, sẵn có hai thanh niên thì bà cụ bảo họ bít lại mấy cái hốc để lũ gà khỏi vào phá phách hỏng vườn rau.

Công việc nhẹ nhàng hơn ngày đâu nhưng loay hoay đến chiều mới xong và bàn giao lại việc chăm sóc cây giống cho hai ông bà.

Với tính cách kỹ tính của ông cụ thì mấy cây giống này không cần phải lo nữa.

Làm xong, cả hai cùng rửa tay bên giếng, nhìn lại mảnh vườn tươm tất mà lòng nhẹ hẳn.

Ông bà nội ra xem, không nói lời khen, chỉ gật gù rồi bảo:

“Cuối cùng cũng xong, hai đứa người ở đâu, cô Thanh thuê bao nhiêu một công.

Câu hỏi này Quốc để Hào trả lời ông bà.

Cậu bạn nói.

“Bọn cháu ở bên An Yên, qua làm cái nông trại trồng rau, công thì cháu chưa hỏi nữa, khi nào xong cô cho bao nhiêu thì cho.

“Từ xã bên qua đây à?

mà bao tuổi rồi, mặt mũi trông còn non lắm.

“Cháu đang đi học đó ông, học cùng đọt với cái PHương, cháu gái ông đó.

“Thềà, vậy mà ông cứ tưởng học xong chưa có việc làm chứ.

Con bé nhà này lười thật, bạn qua làm mà lại chạy đi đâu rồi, lẽ ra nó phải ở nhà cuốc đất làm vườn, phụ mẹ mới đúng.

Cá gì cũng dùng tiền, riết rồi không biết làm cái gì hết.

Bà cụ mang ra cho nải chuối cho hai đứa vừa ăn vừa nghỉ ngơi, hỏi thêm dăm ba câu xem có họ hàng gốc gác gì không.

Thì phát hiện ra chẳng có quan hệ gì.

Hai đứa làm hai quả chuối rồi xin phép ra về.

Rồi qua nhà cô Thanh báo lại tình hình một lần nữa.

Hôm đấy nhà cô khá đông, do mấy bạn cùng lớp Kiểu Phương đang tụ tập, mấy ngày nay đã rủ bạn rục rịch đi chọn mẫu mã quần áo rồi.

Xem cái nào phù hợp thì lấy.

Tiếng bàn tán cười đùa vang lên trong nhà.

Cuộc trò chuyện giữa hai đứa và cô Thanh diễn ra nhanh gọn, thằng Hào viện cớ nhà có việc nên mai không qua nữa, thấy sắc mặt nó mệt mỏi, cô liền lấy ví ra đưa cho vài chục động viên.

Quả Nhiên sắc mặt Hào tươi tỉnh lên hắn.

“cố gắng giúp cô nhé, thời gian đầu vất vả thôi, trồng xong thì lại nhàn ấy mà.

Cứ thường xuyên qua đây chăm sóc, cô sẽ trả tiền theo tháng.

Công việc tưới tiêu, làm cỏ nhẹ nhàng.

thôi.

Quốc nhìn hành động này, cảm thấy thằng bạn đang bị lợi dụng vậy đó.

còn Hào thì cười gượng, không rõ trong lòng đang nghĩ gì nữa.

Hôm đấy nó cùng Quốc về nhà, Dọc đường mới tâm sự rằng.

“Có tiền sướng nh, chả phải động tay động chân gì.

Tao muốn từ chối mà cứ thấy tội sao ấy, cảm giác như đang.

mắc nợ người ta.

Quốc giải thích.

“có tiển là một phần, nhưng tiêu thế nào cũng rất quan trọng, nếu cô Thanh dùng tiền đập vào mặt mày, chắc mày không vui nổi đúng không?

Cô ấy là người làm ăn, lợi ích đặt lên hàng đầu, đôi khi cô ấy đối tốt với mày, không phải là cô ấy thực sự quý mày đâu.

Cô ấy đưc mình đi chơi một chuyến, đi lại ăn uống cô ấy lo, đều có động cơ phía sau cả.

Hào hừ một tiếng.

“Sao mày nói cô ấy giống loại người mưu mô quá vậy?

kiểu như giăng mình vào bẫy ấy” Quốc cười rồi đáp.

“Thì mày cũng vậy đó thôi, mày giúp tao vì biết sắp tới sẽ gặp khó khi làm việc với Cô Thanh.

Bản chất giống nhau cả, chẳng qua người lớn cách làm họ khéo hon.

Mày tiếp xúc vớ cô ấy nhiều, tự nhiên sẽ học hỏi được nhiều cái, thiệt trước mắt nhưng lợi lâu dài.

Bớt kêu ca và làm việc chăm chỉ lên.

“Mày nói nghe hay quá vậy, mày đối tốt với tao, có phải cũng đang âm mưu chuyện gì đó.

“gì vậy trời, cái gì mà âm mưu, xem phim ít thôi.

Mày nói có qua có lại mà.

Chừng nào cảm thấy có lợi ích thì chơi với nhau, khi nào cảm thấy khó chịu thì không chơi nữa.

Đơn giản vật mà.

“Thôi, không nói chuyện với mày nữa, cứ như ông già ấy.

Tóm lại là vụ trồng rau này tao không dứt ra được, mọi chuyện để qua vụ này TỔIi tao sẽ suy nghĩ lại sau.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập