Chương 7: Bạn Cùng Xóm

Chương 7:

Bạn Cùng Xóm

Ởnhà, mấy con cá khô lần trước mẹ Quốc mua vẫn còn, mỗi bữa chỉ nấu hai con, thêm chút mắm cho dậy mùi.

thom nhưng khá mặn.

Cùng là cá nhưng cá khô sao cá khô có thể so sánh với cá tươi vừa bắt lên khỏi mặt nước.

Tối hôm đó, Quốc quyết định nấu một nồi canh cá.

Đáng tiếc, trong nhà chẳng có măng chua hay rau dưa cho đúng vị, gia vị lại thiếu thốn đủ thứ, thành ra món canh không thể coi là trọn vẹn.

Thế nhưng với Quốc, đây lại là bữa ăn ngon nhất kể từ khi cậu sống lại đến nay.

Mẹ Quốc bước vào bếp, thoạt nhìn nồi canh cá sôi lục bục, lớp mỡ cá ánh lên bóng loáng, phía trên rắc thêm ít rau mùi dại hái ngoài vườn, bà không khỏi sững sờ.

Con trai bà dạo này khác hẳn trước:

biết dọn dẹp nhà cửa, biết chẻ củi, hái rau;

giờ lại còn ra sông câu cá, chế biết thành cả nổi canh brốc k-hói nghi ngút.

Thậm chí, món này bà đã lâu lắm rồi chưa nấu.

Trừ trước đến nay, nhà có cá thì thường chỉ rán lên, chấm với bát mắm ót là xong.

Cá rán có thể để dành ăn vài bữa, nhưng canh cá thì không, để qua ngày sẽ hỏng.

Thế nên tố đó, hai mẹ con cùng nhau ăn một bữa no nê.

Mẹ Quốc vừa ăn vừa thầm cảm nhận sự đổi khác nơi thằng con trai vốn đĩ trước nay ít khi động tay vào việc bếp núc.

Cũng đã lâu lắm rồi, bố Quốc không còn thời gian ra sông thả câu.

Cuộc sống ngày một khó khăn, cơm áo gạo tiền vắt kiệt sức lực con người, ai còn đủ kiên nhẫn ngồi bên bờ sông mấy canh giờ chỉ để chờ vài ba con cá nhỏ.

Quốc lại có cảm nhận khác:

sau khi chứng kiến Hào câu cá thì cậu thấy việc này đâu có gì quá khó, chỉ cần thả nhiều cần câu, chọn đúng khúc sông, thì có thể kiếm được kha khá.

Không chỉ để ăn, thậm chí còn có thể đem bán lấy tiền.

Trong bữa ăn, mẹ hỏi:

“Cần câu ở đâu mà có?

Cá câu được ở khúc nào?

Con đi một mình hay có ai đi cùng?

Ra bờ sông một mình nguy hiểm lắm.

Quốc đặt bát xuống, mỉm cười:

“Con đi cùng với Hào.

À, mẹ, nhà Hào ở ven sông, trước giờ con cũng ít gặp.

Gia cảnh cậu ấ thế nào ạ?

Mẹ khẽ thở dài, giọng trầm xuống:

“À Thằng Hào con nhà bà Ly, cả nhà đó là người nơi khác đến.

Người xóm mình họp lại TỔi cấp cho họ mảnh đất ngoài bờ sông ấy.

Bố của Hào giỏi lắm, mò cua bắt ốc, lặn lội dưới nước chẳng ai bằng.

Nhưng cái số khổ.

một hôm đi uống rượu về khuya, say quá, trượt chân ngã xuống sông, thế là mất.

Để lại hai mẹ con nương tựa vào nhau, cũng tội lắm.

Quốc lặng người nghe, trong lòng thoáng qua một nỗi xót xa mơ hồ.

Cậu nhớ đến dáng vẻ Phóng khoáng, hay huýt sáo của Hào lúc chiểu, bỗng thấy sau nụ cười ấy là cả một con người thiếu thốn đủ thứ.

Ngày mai là phiên chợ, Mẹ Quốc ân cần hỏi:

“ Con thích ăn bánh trái hay hoa quả gì, để mai mẹ mua về?

Quốc cười lắc đầu:

“ Con lớn rồi, đâu còn ham mấy thứ ấy nữa.

Mẹ Quốc cười cười.

“Con mà lớn gì?

vẫn là con nít trong mắt mẹ thôi.

Ngày mai mẹ sẽ lựa cho ít món ngon.

Sắp tới ba con về thăm nhà, mẹ phải sắm sửa chút ít.

Keo ông ấy lại bảo mẹ con mình sống kham khổ”

Sáng hôm sau, Quốc vác cặp đi học như thường lệ.

Trên con đường làng quen thuộc, cậu bất ngờ bắt gặp Hào cũng đang thong dong đạp xe hướng.

về trường.

Trước đây, tuy cùng trường nhưng khác lớp, hai người hầu như không có dịp nói chuyện, lúc đi học cũng.

chẳng ai chờ ai.

Nghĩ lại mới thấy, từ khi vào cấp hai, lũ trẻ trong xóm kéo nhau đi thành từng đoàn, ríu rít cười đùa dọc đường như chim sẻ.

Riêng cùng khóa với Quốc chỉ có bốn người, vừa khéo là hai nam hai nữ.

Một đứa con gái tên Liên hơi ham chơi, bắt đầu học cách ăn mặc của người lớn biết làm đẹp làm dáng đi ra ngoài, cô này học lớp B, thường tách riêng đi với nhóm khác Còn lại hai người học lớp C là Hào và một cô bạn tên là Mây.

Cô gái này ăn mặc giản dị, đậm chất quê, mặt trái xoan, tóc tai buộc gọn ra sau, quần áo đồng phục không có gì nổi bật.

Hôm nay, Quốc thấy Mây ngồi phía sau xe đạp của Hào.

Hóa ra nhà Hào chỉ có một chiếc xe duy nhất để mẹ mang ra chợ, nên hai đứa phải đi chung.

Mây là bạn học cùng lớp với Hào, bình thường cũng hay nói chuyện, vậy mà ngồi sau xe lại im lặng, chỉ giữ thăng bằng, thỉnh thoảng siết cái cặp thật chặt cho khỏi roi.

Hào thì khác, vừa thấy Quốc liền bắt chuyện, giọng điệu tự nhiên, phóng khoáng như vốn quen thân từ lâu:

“Thếnào, cái cần câu hôm qua ông sửa đến đâu rồi?

Chiều có đi câu không?

Quốc gật đầu, đáp lại với giọng chắc nịch.

“Ù, chiều nay rảnh thì tôi tính sửa cái cần, xong là đi thử luôn.

Mà này, có khúc nào câu được cá to không?

Với cả.

bán cá thì được bao nhiêu?

Hào cười khà khà, bàn chân vẫn đều đặn đạp xe:

“Bán thì cũng được chút ít, đủ tiền mua măm muối thôi.

Nhưng lễ tết thì giá cao, câu được nhiều thì cũng đủ sắm tết.

Cả quãng đường, hai thằng con trai say sưa nói chuyện, còn Mây ngồi yên phía sau, chỉ nghe chứ không chen vào.

Gió sớm thổi qua con đường đất đỏ, lá tre ven đường lao xao, tiếng cưò của hai cậu trai vang lên khiến đoạn đường đi học vốn buồn tẻ bỗng thêm phần rộn ràng.

Đến cổng trường, nhóm nhỏ lập tức tách ra theo từng lớp.

Mây khi bước xuống xe, khẽ liếc nhìn Quốc, rồi mới quay sang hỏi Hào với vẻ hơi ngạc nhiên:

“ Từ bao giò Mày thân với thằng Quốc thế?

Hào vừa cười vừa dựng xe, thản nhiên đáp:

“Thân gì đâu, mới hôm qua đi câu cá cùng nhau thôi.

Mây nhìn theo bóng dáng của Quốc vừa đi vào lớp A trong mắt thoáng một tia tò mò, dường như không ngờ một học sinh gương.

mẫu, nổi tiếng hiếu học như Quốc lại có ngày ngồi câu cá ven sông cùng một thằng bạn vốn chẳng mấy để tâm chuyện đèn sách.

Trong lớp học, không khí vốn ồn ào trước giờ vào tiết bỗng khác lạ.

Nguyên do bắt đầu từ thằng Dũng, cái miệng vốn chẳng bao giờ chịu khép đã đem chuyện.

Quốc đi lượm ve chai.

Nó đem chuyện ấy kể lại cho đám bạn thân, giọng nửa ngạc nhiên nửa chế nhạo.

Tin tức lan nhanh như lửa bén rơm, chẳng mấy chốc đã truyền khắp cả lớp.

Bởi vậy, khi Quốc bước vào lớp, không ít ánh mắt đồng loạt đổ đồn về phía cậu.

Có ánh nhìn tò mò, có vẻ ái ngại, cũng có những cái nhếch môi nửa cười nửa mỉa.

Quốc vẫn điểm nhiên, đặt cặp xuống bàn, trong tay còn vác theo một cái bao tải được cuộn lại, đúng là cái mà cậu dùng để nhặt giấy vụn, lon nhựa.

Một đứa trong nhóm tò mò không nhịn được, cất tiếng hỏi thẳng:

“Này Quốc, Thằng Dũng bảo ông đi nhặt ve chai.

có thật không?

Quốc chẳng vòng vo, gật đầu xác nhận:

⁄Ừ, đúng rồi.

Giấy vụn, lon nhựa, chai lọ.

ai dùng xong thì cứ để cho mình.

Rồi cậu còn thản nhiên kéo cái bao tải ra khoe, khiến cả lớp xôn xao.

Có tiếng trầm trồ, có tiếng cười khúc khích, xen lẫn vài lời xì xào.

Lan lớóp trưởng đi tới, hỏi với giọng lo lắng:

“Nhà ông khó khăn lắm hay sao mà phải đi nhặt ve chai vậy?

Quốc chỉ mim cười, đáp rất thật:

“Khó khăn thì cũng có, nhưng nhặt mấy cái này vừa giữ vệ sinh môi trường, vừa gom lại bát được chút tiền.

một công đôi việc mà.

Câu trả lời bình thản khiến một số người ngạc nhiên.

Ở lứa tuổi mười mấy, chẳng mấy ai nghĩ đến việc lao động để tự kiếm tiền, huống chỉ lại là nhặt ve chai, công việc bị xem là thất kém.

người ta học để không phải làm mấy nghề như thế.

“cái này bán được bao tiển, rồi bán ở đâu, bán cho ai.

Lúc này, Giang một nam học sinh ở trong lớp bỗng chen vào:

“Giấy vụn mấy bữa trước tao thấy bác ngoài thị trấn mua năm nghìn một ký đấy.

Nhựa thì từ tám đến mười lăm nghìn, còn lon bia, đồ kim loại thì đắt hơn nhiều.

Mùa hè tao có đi phụ Ông bác ngoài thị trấn, ghi chép sổ sách nên biết.

Cả lớp rộ lên bàn tán.

Quốc nghe vậy thì sáng mắt, lập tức gọi Giang lại hỏi kỹ hơn về chỗ thu mua, đường đi thế nào, rồi cần phân loại ra sao.

Giang cũng nhiệt tình kể, lại cho thêm vài lời khuyên thực tế.

Dũng lúc này mới hắng giọng, chậc lưỡi tính toán:

“Năm nghìn một ký.

phải nhặt mười ký mới được năm chục.

Mà chừng nào mới nhặt đủ mười ký chứ?

Thêm một chút thì đủ tiền ăn sáng, nhưng thôi, có học hành đàng hoàng, sau này kiếm việc tốt chắc chắn hơn hẳn đi bán ve chai.

Cả bọn gật gù tỏ ý đồng tình.

Quốc nghe cũng không cãi.

Cậu hiểu rõ, lượm ve chai không phải là con đường dài lâu, cũng chẳng thể giúp thoát khỏi nghèo khó.

Nhưng với Quốc thì nó là công việc phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.

Mỗi ngày cậu nhặt chưa chắc đủ một ký giấy vụn, nhưng cộng thêm chai nhựa, lon bia, nếu chịu khó gom cả tuần thì chắc chắn sẽ bán được kha khá.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập