Chương 71:
Shop Quần Áo.
sau một hồi bận rộn, Quốc cũng có thời gian ghé qua nhà Hào thăm vịt, Thằng hào lúc này ít khi ở nhà, tan học là qua An Bình lo tưới tiêu nông trại, đến chiều tối mới về.
Lũ vịt đã lớn hơn một chút, nhiều con đã bắt đầu thay lông, không còn kêu pip pip như ngày đầu mà chuyển sang quạc quạc rồi.
Giống như trẻ con vỡ giọng thành người lớn.
Chúng đã bắt đầu ăn nhiều hơn, một túi bột ngô giờ chỉ đủ ăn một bữa.
Quốc nán lại nhà bà Ly xem bà chăn vịt rồi chờ một lúc thì thằng Hào đạp xe về nhà, Mặt mũi hớn hở còn huýt sáo vi vu.
“Chà.
tao nhớ mày đi làm kêu cực khổ mà sao giờ yêu đời quá vậy?
Hào cười đáp.
“Lúc đầu mệt thì kêu thôi, giờ nhàn làm, bà Thanh bà lắp vòi nước, tao cứ cầm vòi tưới rau.
thôi, tưới xong thì về.
Còn kịp làm ván bi-a nữa.
Còn nhà mày sao rồi, trồng xong rồi chứ.
Quốc thở dài một hơi nhẹ nhõm.
“Xong tổi, giờ thi thoảng tưới nước rồi chờ thành quả thôi.
Sau một hồi nói chuyện trồng trọt, Hào đổi sang một chủ đề mới mà mình mới phát hiện chiểu nay.
^À, mày có để ý cổng trường mình người ta đang xây nhà không?
“Có vấn đề gì à?
“Nhà bà Thanh xây cho con gái đấy, hồi chiều tao nghe thoáng thoáng Kiều PHương và đám bạn nói chuyện bán quần áo, dạo này tao không thấy mặt hóa ra là đi ìm chỗ nhập hàng.
“chuyện người ta chứ, để ý làm gì?
“con nhà giàu sướng nhể, tao với mày làm bục mặt ra kiếm được mấy đồng, người ta xin mộ câu, mẹ xây luôn cho cái cửa hàng.
Tao thấy khoảng cách càng ngày càng xa rồi đó”
Quốc cười đáp.
“Trời, tao tưởng mày chừa cái vụ dại gái rồi chứ, vẫn còn tơ tưởng à”
“Mày nói lúc nào cũng dễ, Ngày nào cũng nhìn, quên sao được.
Mà thấy nó đi cùng đám cor trai tao cứ thấy khó chịu trong người ấy.
“Có là gì của nhau đâu mà bày đặt ghen tuông, trèo cao thì té đau, đến mảnh vườn của bà nội, nó còn ngại bước vào mày nghĩ nó có vào nhà mày được không?
Nghe tao tỉnh mộng.
ngày nào bớt đau khổ ngày đó.
Chuyển đối tượng đi, tao thấy cái Duyên lớp mình, nhiệt tìn!
với mày lắm đấy.
Hào giật nảy mình.
Thôi đi, gán ai không gán lại gán tao với cái Duyên, nó ham tiền lắm, hở tí là vòi tiển mua bánh kẹo, mày thấy tao chưa đủ nghèo hay sao?
“Ít ra giàu hơn tao.
Giờ tao không có một xu luôn.
Vốn liếng của Quốc đã đặt hết lên lũ vịt và ruộng rau, hiện tại cậu không có nhu cầu đi kiếm việc làm thêm.
Buổi sáng đi học, buổi chiều gánh nước tưới rau, Công việc ở nhà lặp đi lặp lại, một tuần thì làm cỏ một lần, một công việc với nhiều người là hơi thừa thãi, nhưng đám ruộng nhà Quốc sang năm không trồng ngô, mà chuyển sang trồng đỗ tương, không làm cỏ thì sau này rậm rạp lắm.
Vừa làm cỏ vừa theo đối cây trồng luôn.
Quốc hướng tới làm nông nghiệp hoàn toàn dựa vào tự nhiên, không dùng phân hóa học, thay vào đó là dùng phân và rác thải hữu cơ cho thân thiện với môi trường.
Loại này trong sách nông nghiệp có để cập, dễ làm nhưng tốn thời gian ủ hoai một đến hai tuần mới có thể sử dụng, ngoài ra, Phân trâu phân bò thì có càng nhiều càng tốt, mà đang mùa thả rông nên ngoài đồng có nhiều lắm.
Buổi chiều rảnh rỗi mẹ quốc lại đi mót vài bãi rồi mang vào ruộng nhà mình ủ ở gần đấy luôn.
Mấy bữa nay tới trường, mọi người bàn cái công trình mới xây trước cổng.
Với người bán hàng tạp hóa cổng trường thì thêm một đối thủ cạnh tranh.
Mà với học sinh, đặc biệt là lớp A, khi biết đó là cửa hàng của Kiều Phương thì không khỏi trầm trồ, cửa hàng này vẫn do m‹ đứng tên trên danh nghĩa, nhưng bán mặt hàng gì thì do con gái nhỏ quyết định.
Từ đó biệt danh “Cô Chủ Nhỏ” xuất hiện trong trường.
Phương không làm một mình, mà rủ thêm vài đứa bạn thân trong lớp cùng tham gia.
Nhưng chẳng ai có đủ tiền để góp vốn cả, nên chỉ đành góp sức, trang trí hoặc trông quầy.
Mấy hôm liền Phương sang biên giới tìm nguồn hàng, cuối cùng chọn được lô tất và găng tai mùa đông, hàng Trung Quốc giá rẻ, mẫu mã bắt mắt.
Với học sinh và dân quê, chừng ấy là đủ đẹp, đủ mới lạ rồi.
Hàng đã về tới chỉ chờ xong cửa hàng là bày ra thôi.
Vì chỉ xây nhà đúng một gian, không có công trình phụ, nên tiến độ khá nhanh.
Tương lai, cô Thanh còn xây thêm mấy ngôi nhà nữa nhưng trước mắt cứ dựng một cửa hàng cho con gái bán quần áo.
Khi nào chỗ này mọc thêm vài căn nhà, dân cư nhộn nhịp mới mở thêm quán ăn, hoặc cửa hàng tạp hóa.
Phương nóng lòng chờ ngày khai trương lắm, Chờ lợp mái chát vữa xong là rục rịch đi sắp kệ đổ, giá treo quần áo rồi.
Chờ mấy ông thợ sơn xong, tầm hai ngày là chuyển đồ vào luôn.
Cô chạy đua với thời gian.
để mở cửa hàng đúng vào ngày 20 tháng 11 ngày đặc biệt với nhà giáo việt nam.
Trước đó một hôm, trong thời gian 15 phút đầu giờ, Lớp trưởng có nhắc qua sự kiện sắp tới và kêu gọi mọi người đóng tiền để mua quà cho giáo viên, có thể là một bó hoa, một quyển sổ, hoặc là một bức tranh treo tường.
Mọi người đểu chọn bông hoa, rồi phân chia người này tặng giáo viên bộ môn này, người kia tặng bộ môn khác.
Riêng cô giáo chủ nhiệm thì bó hoa có nhiều bông hơn và có thêm một quyển sổ.
thời ấy quà cho giáo viên chỉ đơn giản vậy thôi.
Nói ra thì buồn nhưng lớp của Quốc quyên góp tiền mua một bó hoa cho cô giáo chủ nhiệm, còn mấy cô giáo bộ môn khác thì không tặng gì.
Đến buổi lễ văn nghệ trước toàn trường, khối đứa con không đến tham dự, cả lớp chỉ có chục người xếp thành hàng ngắn cụt, lọt thỏm giữa đám đông.
Cả lớp cũng chẳng đóng góp tiết mục văn nghệ nào.
Quốc không xin tiền mẹ để mua quà cho cô giáo, cậu chẳng đóng quỹ lớp huống chi mấy họ‹ sinh khác.
sổ tay hay khung trang còn dùng được một thời gian, chứ hoa thì vài ngày là di vào sọt rác.
Học sinh có quý giáo viên không, riêng lớp G thì không, tặng quà theo phong trào và có gì đó mang tính hình thức bắt buộc.
Với cô giáo chủ nhiệm thì không thể không tặng quà.
Không đóng quỹ lớp, nhưng Quốc có tặng quà, đó là một quả bí xanh với mấy quả mướp đắng cuối vụ.
Cậu để ý cô Giang đang trọ trong dãy nhà cho giáo viên, phòng nhỏ hẹp mấy đổ trang trí thì thôi, cậu tặng đổ ăn thì thiết thực hơn.
Thằng Hào thì đóng tiền vì cái Duyên, lớp phó văn thể lỡ đồn nó là đại gia, nên mấy sự kiện này người khác không đóng chứ cô nàng nhất định moi tiền của Hào cho dù có phải tụt quầ cậu ta ngay giữa lớp.
Tội thằng bạn phải móc ra 50 ngàn đi mua hoa cho cô giáo.
Hôm tổ chức ngày lễ truyền thống giữa sân trường, Nhiều học sinh lớp G không có mặt.
Phong trào tập thể của lớp G tệ nhất trong khối 10 luôn, bị nêu tên trước toàn trường.
Việc này quen rồi, lễ chào cờ nào cũng nhắc.
Riêng hôm nay đội cờ đỏ đếm sĩ số, dựa vào số người vắng mặt mà trừ vào điểm thi đua của lớp.
Nhìn lên nhìn xuống có 15 người.
Mỗi người cầm một phần quà tặng cô giáo.
Riêng móng quà của Quốc là độc nhất, một trái bí xanh to và dài, ăn được hai ba ngày luôn.
Lại thêm mấy quả mướp đắng, giáo viên ăn xanh ruột luôn.
Mấy đứa khác không ngừng chỉ trò bàn tán rồi phì cười.
“To và dài thế này, cô giáo thích lắm”
Giáo viên nữ mặc áo dài, ai làm chủ nhiệm lớp thì đi một vòng rồi nhắc nhở.
Cô Giang chủ nhiệm lớp G thì khỏi nhắc luôn, có mặt một nửa lớp là được rồi.
Quản nhiều chỉ thêm đau đầu.
Cô đi chấn chỉnh lớp tiện thể xem mấy món quà học sinh chuẩn bị, Thấy lớp mình có món quà độc lạ, cô chẳng biết nên vui hay buồn.
Tên bục lễ, nhà trường tổ chức văn nghệ giao lưu giữa thầy và trò, có múa hát, có diễn kịch, rồi trao tặng phần quà cho những tấm gương tiêu biểu.
thêm bài diễn văn dài ngoằng.
Học sinh ngồi gần hai tiếng rồi mới kết thúc, Lúc này ai cầm quà thì nhao nhao đi tặng giáo viên.
Nhìn vậy chứ nhiều quà lắm nha.
Cô giáo dạy bao nhiêu lớp thì có bấy nhiêu phần quà của học sinh, nào hoa, sổ tay, rồi khung ảnh trang trí.
Riêng cô giáo chủ nhiệm lớp G thì nhận thêm chút thực phẩm cây nhà lá vườn.
Quả bí to và dài nên mấy giáo viên khác cũng phải trầm trổ, khiến cô Giang ngại không dám nhận chỗ đông người, nói với Quốc đem qua phòng mình ở dãy nhà giáo viên.
Hôm nay các thầy cô còn ăn liên hoan nên số quà tặng của học sinh, phải về nhà cất trước đã.
Quốc theo cô Giang về phòng của cô, căn phòng nhỏ có giường, tủ quần áo, bàn làm việc kê sát giường rồi bếp ga, bát đũa.
Vô cùng chật chội.
Làm giáo viên ở miền núi đúng là không đễ dàng gì.
“20 tháng 11, em tặng cô chút thực phẩm của nhà trồng được, chúc cô giáo mạnh khỏe, công tác tốt ạ”
Cô Giang mỉm cười, nụ cười thật lòng chứ không phải xã giao, có lẽ đây là lần đầu cô được nhận món quà đặc biệt như vậy.
“Cảm ơn em, chỗ này chắc đủ cô ăn cả tuần luôn.
Mướp đắng xào trứng đúng món mà cô thích nhưng mà ở vùng này ít người trồng mướp đắng nhỉ.
“Mướp đắng phải xào với trứng và thịt, mà trên này nhiều hộ nghèo lắm hiếm khi ăn mấy thứ đó, mà xào không thì đắng lắm.
Nhà em vẫn còn một ít, đang vào cuối vụ rồi, khi nào cô muốn ăn cứ bảo em nha.
“Được tồi, cô cảm ơn em.
Buổi lễ kết thúc rồi nhưng ngoài cổng trường vẫn còn tập trung đông người lắm, hôm nay là ngày khai trương cửa hàng bán quần áo.
Cửa hàng nhỏ mang tên “Phương Shop“ cái biển to đùng đặt làm ở ngoài thị trấn.
Từ sáng sớm, Phương đã có mặt cùng mẹ và vài người bạn.
Cửa hàng chỉ rộng chừng hơn hai mươi mét vuông, tường quét vôi sáng, bảng hiệu nền hồng nổi bật giữa dấy nhà xám bên cạnh.
Mặt hàng bày biện gọn gàng:
một bên là quần áo học sinh, áo khoác, găng tay, tất len chuẩn bị cho mùa đông;
bên kia là sổ, bút, hộp bút, dây buộc tóc, vài món đồ lưu niệm nhỏ mà học trò hay thích.
Cô Thanh dù bận rộn nhưng vẫn đến phụ con gái trong ngày đầu.
Bà dặn dò tỉ mỉ cách nói năng với khách, cách ghi sổ và tính tiền.
Phương vừa run vừa háo hức, nhìn tấm biển đỏ treo ngang cửa, lòng rộn ràng khó tả.
Không chỉ học sinh mà người dân xung quanh cũng lượn lờ qua xem.
“Cửa hàng to quá nhỉ.
“Bên trong bán quần áo, và đổ dùng học tập.
“Khai trương giảm giá 20%“
Sau khi xong vụ tặng quà cho giáo viên, Đám bạn học cùng lớp PHương ùn ùn kéo tới, hiệu ứng đám đông khiến một đoàn người tập trung ở phía trước làm cho giao thông ách tắc, aiđ qua cũng đưa mắt nhìn vào.
Phương cười tươi, chỉ tay vào tấm bảng nhỏ trước cửa:
“Hôm nay khai trương, giảm giá hai mươiphần trăm cho tất cả học sinh nha.
Mua hai món tặng thêm một dây buộc tóc hoặc cây bút.
Câu nói khiến cả nhóm học trò ùa vào, vừa xem hàng trên kệ, lần này có thêm nhiều loại quần áo phổ thông, giá rẻ hơn chỉ khoảng 30-40 ngàn, loại trên trăm ngàn cũng có nhưng rất ít.
Mấy đứa con trai trong lớp đã hứa từ trước nên mỗi thằng mua một cái áo thun, đứa thì mua quần thun.
Rồi cả lớp 12 A, lớp chị gái của PHương cũng kéo theo vài người bạn ủng hộ em gái.
Chẳng mấy chốc mà mấy giá treo quần áo chỉ còn lại vài cái lẻ tẻ.
hôm nay rõ ràng là ngày nhà giáo việt nam nhưng sự chú ý của mọi người lại tập trung lên cửa hàng quần áo.
Đây có thể là một phương án khôn ngoan vì hiệu ứng mà nó mang lại chắc chắn khiến người khác không thể nào quên.
Ngoài cổng, đám đông tụ tập trước cửa hàng khiến giao thông bị tắc ngẽn, Quốc lết mãi mới ra được bên ngoài.
Khi Quốc đi ngang qua, thấy đông quá nên đứng nhìn từ xa.
Mây và Liên và thằng Hào nữa, ba người kia vào mua cho mình cái áo mới.
Quốc nhìn lại bộ quần áo của mình rồi mỉm cười rời đi.
Đến trưa, hàng hóa đã bán được kha khá.
Cô Thanh ghi sổ tính nhanh, kiểm được một khoảr tiền lời.
Bà gọi hai cô con gái vào và dặn
“hôm nay như vậy là quá tốt rồi, Mẹ chỉ giúp đến đây thôi, sau này con tự lo nha.
Cái cái Ma nữa, có gì thì giúp em một chút.
Hai đứa còn phải đi học nên mẹ đã nhờ bà bán tạp hóa trông hộ lúc các con lên lớp.
Nhớ đối tốt với bà ấy nhé.
Kiểu Phương hứng khởi đáp.
“Dạ con biết rồi, con là khách quen của bà ấy mà.
Hiệu ứng của ngày khai trương vẫn còn đó, Mấy ngày sau vẫn có vài người ghé vào cửa hàng mua đồ, sắp vào đông nên găng tay, tất và giày là những mặt hàng được ưu tiên.
Không chỉ buổi sáng mà buổi chiểu khối học sinh THCS cũng ghé vào mua đồ dùng học tập, có khi là xấp giấy A4 cho giờ mỹ thuật.
nhưng đây không phải là đối tượng tiềm năng, chúng thích ăn quà vặt hơn là mua đồ để học.
Nên thu nhập không đáng kể.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập