Chương 75:
Mang Vịt Về Nhà.
Buổi sáng trời hanh khô, Quốc theo mẹ ra nhà kho dọn dẹp.
Cả hai muốn chuẩn bị một góc tạm thời để nhốt vịt trong những ngày tới, bởi mùa này không còn phơi thóc, sân khá thoáng nên bầy gà được thả rông, chỉ riêng vịt là phải gom lại một chỗ cho dễ quản.
Quốc dự định trong thời gian ngắn sẽ bán hết số vịt mình chung nuôi với nhà Hào để gọn nhà, đồng thời thu hồi lại chút vốn bỏ ra từ trước.
Nhà kho vốn chất đủ thứ linh tình.
Quốc bê từng tấm gỗ cũ ra, mẹ phủ thêm bao tải và lê lều bạt lên để che chắn gió.
Chỉ trong một buổi, hai mẹ con đã dựng được một góc giống như chiếc chuồng dã chiến, tạm đủ để chứa vài chục con vịt trước khi rao bán.
Mẹ xem xét lại lần cuối, thấy vẫn thiếu chỗ nên quyết định sang nhà chú thím bên cạnh mượn thêm lồng heo loại nhỏ, loại có thể nhốt mỗi lồng một đôi vịt.
Trong nhà bà chỉ có sẵn một cái lồng gà cũ chứa được tối đa sáu con vịt, khá chật chội nên dùng tạm cũng không yên tâm.
Cần ít nhất thêm bốn cái lồng bé nữa mới đủ.
Có lồng rồi, hai mẹ con lại tất tả đi qua nhà Hào để bắt vịt.
Mẹ đi bộ, còn Quốc đạp chiếc xe cũ, phía sau xe đã kê vài thanh gỗ để đặt lồng cho chắc.
Đến nơi, Hào đang ở nhà nên nó cũng chạy vào phụ.
Chuồng vịt nằm sát mép nhà, bên trong mái che bằng tấm bạt xanh đã ngả màu.
Đám vịt nghe tiếng người vào lập tức lao nhao, kêu quàng quạc loạn cả lên.
Quá trình bắt vịt chẳng bao giờ nhanh được, nhất là khi mẹ Hào đứng ngoài cứ muốn lựa từng con.
Bà bảo phải chọn mấy con mái đang sắp đẻ để giữ lại làm giống, đồng thời muốn dành vài con to nhất cho nhà mình ăn tết.
Mẹ Quốc thì chỉ mong bắt cho xong, còn Quốc thì ráng giữ kiên nhẫn vì hiểu tâm lý người nuôi.
Con nào to, thì nhìn vậy chứ chưa chắc đã nặng nhất, nhiều con lông phồng nên trông lớn nhưng xách lên lại nhẹ tênh.
Thằng Hào không quan tâm lắm cứ bắt hết con này sang con khác bỏ vào lồng.
Công việc nhanh hay chậm là do người lựa, nhưng khổ nhất vẫn là đám vịt trong chuồng.
Bị tóm bất ngờ, con nào con nấy quẫy đạp, cánh đập phành phạch, nước văng tung toé.
Hào và Quốc phải hợp sức mới giữ được chúng để đưa vào lồng.
Mấy con còn lại đứng dạt sang góc chuồng, mắt tròn xoe, ngơ ngác như biết trước số phận sắp đến.
Chỉ có những ai trực tiếp chăm mới hiểu cảm giác xót ruột lúc này.
Mẹ Hào là người đau lòng nhất.
Từ ngày chúng còn nhỏ, bà chăm từng muỗng cám, từng gáo nước, nay lần lượt phải buông tay nhìn chúng rời chuồng.
Quốc cũng có cảm giác chùng xuống.
Cậu nhớ ngày mua chúng về, chỉ là mấy con vịt con vàng ươm, líu ríu chạy theo chân người.
Vậy mà mới đó chúng đã lớn, lông trắng muốt, thân hình chắc nịch.
Đàn vịt ấy nuôi gần tròn 3 tháng, có hôm Quốc dầm mưa xách úi bột ngô, giỏ lá cải bắp mang cho chúng ra ăn.
Biết rõ đem bán là chuyện phải làm, nghĩ đến tiền vốn bỏ re vẫn phải thu về, nhưng sâu trong lòng vẫn có chút tiếc.
Mấy con bị b:
ắthôm nay chắc không con nào sống qua tết.
Chúng rồi cũng lên bàn ăn của ai đó, đó là vòng đời quen thuộc nhưng vẫn khiến người quen chúng.
mỗi ngày chạnh lòng.
Bắt xong, mẹ Quốc đếm lại cho chắc số lượng.
Quốc buộc cố định lồng lên xe.
Cái lồng lớn nhất được đặt ở dưới giữa khung xe, mấy cái lồng nhỏ hơn treo hai bên ghi đông.
Mẹ thì xách thêm hai cái lồng bé theo sau.
Đám vịt bị nhốt kín nhưng vẫn kêu inh ỏi dọc đường.
Chúng có vẻ chưa quen với việc bị bó hẹp bất ngờ.
Đi ngang qua xóm, nhiều người ló đầu ra cổng xem, thấy hai mẹ con chở cả lũ vịt đi thì hỏi han vài câu.
Có người còn ngạc nhiên khi biết đàn vịt nhà Hào nuôi bấy lâu thực ra có một nửa là của Quốc.
Trước giờ họ cứ nghĩ đó là đàn vịt riêng của nhà Hào nên chẳng ai để ý.
Khi hai mẹ con về đến nhà, Quốc vội hái mấy lá bắp cải non cho vịt ăn.
Từ sáng đến giờ chúng bị chuyển chuồng, nhốt lồng, kêu la suốt quãng đường nên hoảng hốt, nhiều con chẳng buồn đụng vào thức ăn.
Chúng đứng nép trong góc lồng, mắt đảo liên tục, bỏ mặc đám rau xanh còn tươi.
Nếu cứ như vậy thì chỉ vài ngày là sụt cân, lông xơ xác, bán chẳng được giá.
Điều ấy khiến Quốc đứng nhìn mà sốt ruột.
Cậu quay sang nói với mẹ.
“Phải bán lũ vịt thôi mẹ ạ.
Để lâu càng lỗ.
Mẹ Quốc gật đầu tán thành.
⁄Ừ, đợi đến phiên chợ này mẹ mang đi bán.
Chứ nhà mình chật, đâu có chỗ mà nuôi hoài.
Phiên chợ kế tiếp đến nhanh.
Sáng sớm, Quốc theo mẹ ra chợ.
Mẹ mang bánh và chuối như mọi phiên chợ khác, còn Quốc thì mang lồng vịt đến khu vực chuyên bán vật nuôi nằm tách biệt hẳn với khu đồ ăn sẵn để tránh mùi hôi của con vật lan sang hàng ăn.
Trong chợ đã có vài người bày ghế bày lồng, rải rác mấy đôi vịt đang kêu quàng quạc.
Quốc biết những phiên sau sẽ càng đông hơn nữa, vì càng cận tết người ta càng đổ dồn ra bán, kẻ sợ không kịp tiêu thụ, người lo bán sớm mất lời.
Cũng có những người mua sớm để đem về nhà chăm thêm cho béo.
Đàn vịt của Quốc được chăm kỹ, ngày nào cũng cho 2 bữa, ngô trộn với rau cải bắp.
Nhìn thoáng qua là biết chúng lớn hơn hẳn so với vịt nhà khác, thân chắc, ngực nở.
Tuy vậy, vì con nào cũng khá to nên người đến xem chỉ dám hỏi mua từng con lẻ.
Giá bán thì những người bán trong chợ ngầm thỏa thuận với nhau từ trước, không ai dám phá giá.
Cân đòn thì lại hay lệch, chỉ xê dịch một chút là người ta nói thách, kỳ kèo từng ngàn một.
Để bán nhanh, Quốc tính trước một cách.
Khi có người hỏi, cậu nói luôn rằng nếu mua cả đô sẽ bót hai chục ngàn.
Số tiển ấy chính là phần lời Quốc chủ động giảm, đổi lại khách cảm thã mình mua được hời so với chỗ khác.
Cách này hiệu quả thật, chỉ một lúc đã bán được hai đôi Tổng cộng thu hơn ba trăm rưỡi, coi như vừa đủ lấy lại vốn mua vịt con ban đầu.
Dù vậy, Quốc hiểu rằng những phiên tới sẽ khó bán hơn.
Người bán ngày càng đông, còn chất lượng vịt của nhà cậu thì giảm dần vì bị nhốt, ít được chạy và không ăn uống gì nhiêu.
Đợi thêm chỉ khiến chúng gầy đi, mà người mua để giành tết lại thích con nào béo tròn, da căng.
Quốc quyết định phải tìm một nơi khác để tiêu thụ, nơi đông khách và giá có thể khá hơn.
Cậu nghĩ đến thị trấn gần nhà, nơi có vài nhà hàng lớn hay lấy vịt về quay cho thực đơn mùc lạnh.
Bán xong vịt trong chợ, Quốc đến chỗ mẹ nói nhỏ.
“Con đi thị trấn một vòng, chắc không về ăn cơm trưa đâu.
Mẹ chỉ dặn nhớ khóa xe cẩn thận rồi cho cậu đi.
Quốc đạp xe ra khỏi chợ, men theo con đường nối ra thị trấn.
Trời mùa đông âm u, gió thổi qua những hàng keo khiến áo cậu phần phật.
Đến thị trấn, Quốc chạy một vòng quan sát.
Quán Nhung Khánh hiện ra ở góc phố, vẫn tấp nập như mọi khi.
Năm nào đến mùa này quán cũng thêm món vịt quay, bán theo nửa con mỗi lần, có thể ăn liên hoan hoặc mang về.
Quốc dựng xe rồi bước vào bếp sau, nơi cậu từng có thời gian làm phụ việc nên ai nấy cũng.
quen mặt.
Gặp bác Trương, đầu bếp lâu năm của quán, cậu cười chào.
Hai bác cháu hỏi thăm vài chuyện cũ, từ vụ sửa lại mái bếp đến mẻ lò quay mới sắm.
Khi câu chuyện vừa lắng, Quốc vào thẳng vấn đề.
“Bác ơi, nhà cháu đợt vừa rồi có nuôi mấy con vịt, với ít rau củ mùa đông trồng ở vườn.
Giờ cháu muốn bán cho nhà hàng mình có được không bác.
Bác Trương đứng im vài giây, tay khoanh trước ngực, ánh mắt chăm chú nhìn Quốc.
Rõ ràng ông đang cân nhắc xem lời đề nghị ấy có hợp tình hợp lý hay không.
Quốc giữ nguyên tư thế, cố gắng tỏ ra bình tĩnh dù trong lòng thấp thỏm.
Đây là hướng duy nhất cậu tự mình tìm ra, và nếu thành công, số vịt còn lại ở nhà sẽ bán sạch trước khi gầy đi vì nhốt lồng.
Quán Nhung Khánh lại đông khách, chỉ một hai buổi là tiêu thụ hết.
Cuối cùng, bác Trương nói chậm rãi.
“Vịt thì được, mùa này đang bán chạy, có bao nhiêu cứ mang đến.
Nhưng còn rau củ thì hơi khó, cháu à.
Nhà hàng hoạt động nhiều năm, nguồn nhập đều có sổ sách riêng.
Muốn chen vào cũng khó ăn nói với cá mối quen.
Quốc hơi chùng xuống một chút nhưng vẫn kiên nhẫn lắng nghe.
Bác Trương nói tiếp.
“Nếu nhà cháu đang gấp thì bác có thể giúp cho cháu lần này.
Nếu chất lượng tốt, sau này quán mở rộng, biết đâu lại tính chuyện lấy hàng lâu dài.
Quốc ngẩng lên, mắt sáng hẳn.
“Nếu được như vậy thì tốt quá, cảm ơn bác ạ”
Bác Trương xua tay cười.
“Không cần cảm on vội.
Chuyện nguyên liệu trong bếp bác quyết được, không phải hỏi cô Nhung.
Mai cháu mang vịt và rau tới, cứ giao cho bác.
Lúc tính tiền thì qua chị Huệ thu ngân.
“Dạ, con hiểu rồi.
Sáng mai con mang hàng lên liền.
Cậu cúi đầu chào rồi bước ra trước quán.
Trời đã dịu nắng, gió chiều thổi qua mặt lạnh tê.
Quốc lên xe, đạp từ từ về nhà.
Trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Về đến sân, cậu thấy mẹ đang nhóm bếp.
Khói bếp tỏa lên hòa lẫn ánh chiều khiến căn nhà nhỏ ấm hẳn.
Mẹ Quốc từ trong nhà đi ra vẻ mặt lo lắng.
“Chuyện sao rồi con.
Quốc mim cười.
“Con qua nhà Hàng lần trước đi làm thuê, người ta đồng ý mua hết vịt rồi mẹ ạ.
Con có gạ bác làm bếp mua thêm rau, bác muốn xem thử nếu hàng tốt thì họ cân nhắc lấy thêm.
Mẹ quay sang, gương mặt vừa bất ngờ vừa vui.
“Vậy là tốt quá.
Mẹ cũng đang lo chưa ăn uống gì đây, sắp tới người ta thi nhau bán gà bán vịt, cạnh tranh nhiều quá mẹ sợ mất giá, thiệt cho con.
Quốc gật đầu.
“Không sao đâu mẹ, chênh một hai nghìn không ảnh hưởng nhiều đâu.
Con hẹn ngày mai đưa hàng ra thị trấn, lát mẹ giúp con ra ruộng hái ít rau củ nhé.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập