Chương 76:
Bán Vịt Cho Nhà Hàng.
Hai mẹ con đi ngay ra mảnh ruộng gần nhà.
Trời đã chạng vạng, ánh sáng nghiêng ngả cuối ngày nhưng vẫn đủ để thấy rõ từng luống rau xanh thẳng hàng.
Sương chiều lấm tấm trên lá gió lạnh phả qua làm mùi đất ẩm bốc lên ngai ngái mà quen thuộc.
Ruộng bắp cải năm nay vào vụ đẹp hơn mọi năm mẹ Quốc trồng trong vườn.
Do thời tiết lạnh nên lá non không xòe rộng mà cuộn vào nhau, tạo thành những bắp tròn.
Xếp đều thành hàng lối nhìn rất thích mắt.
Quốc quan sát thấy được sự khác biệt giữa hai loại hạt giống mình gieo trồng.
Giống mua từ Trung Quốc cho cây thấp, ít lá hơn nhưng lá lại dày và bản rộng, chỉ cần vặt hai lá là đủ cho một bữa ăn.
Vì thế, bắp cải loại này to gần gấp rưỡi giống nội địa.
Trong khi đó, giống Việt Nam thì cây cao, nhiều lá, bắp lại nhỏ hơn.
Nhưng ưu điểm của chúng là sau khi thu hoạch bắp, trên thân cây sẽ mọc ra mấy ngọn non gọi là mầm (mồng)
bắp cải, chúng dài nhanh, có thể dùng làm rau ăn tiếp một lượt nữa.
Còn giống Trung Quốc thì sau khi cắt bắp coi như trụi hoàn toàn.
Tương tự là su hào và củ cải.
Su hào hai giống không chênh lệch nhiều, nhưng củ cải thì giống Trung Quốc to đồng đều, trong khi giống Việt có củ lớn củ nhỏ dù đất và công chăm tương đồng với nhau.
Mẹ Quốc nhìn luống rau hạt giống Trung Quốc mà không khỏi xuýt xoa.
Bà cúi xuống ôm thử một bắp cải, mắt ngỡ ngàng.
“Ui cha, to quá Quốc oi.
Bắp này phải tầm 3-4 ký chứ không ít.
Mang ra chợ bán chắc người ta bảo mình bón hóa chất quá.
Lần đầu tiên mẹ thấy bắp cải to dữ thần vậy.
Quốc cười.
“Một bắp mà chia tư chắc ăn hai ngày luôn mẹ ha.
Mẹ lại chỉ qua luống củ cải.
“Nhìn củ cải kìa, trắng tinh, dài thượt.
Hay là mình làm mấy hũ củ cải muối để dành tết ăn.
Với lại su hào muối xổi, ngâm giấm cũng ngon.
Tết nhiều đồ dầu mỡ, ăn mấy thứ này đỡ ngán.
Quốc gật đầu, tiếp tục lựa rau.
“Ngày mai con sẽ mang cả hai loại giống lên cho bác Trương xem.
Chủ yếu mình đưa giống Việt nhà mình trồng, còn giống Trung Quốc để bác đánh giá thử.
Trong lúc hai mẹ con đang lom khom thu hoạch thì có tiếng dép lạo xạo trên bờ ruộng.
Một bà thím quen thuộc bước tới, là mẹ của anh Lâm, cựu hội trưởng hội thanh niên xóm.
Bà cườ tươi, giọng sang sảng.
“Hai mẹ con đang làm gì mà cưới nói vui vẻ thế.
Tính hái rau đem bán à?
Mẹ Quốc đáp vui.
“Dạ, nhà em chuẩn bị đem ít lên thị trấn bán.
Lần đầu trồng bắp cải ngoài ruộng mà không ngờ bắp to quá chị ạ, vừa trêu với con, mang ra chợ bán sợ không ai mua.
Bà thím nhìn qua mấy.
bắp cải to mà ánh mắt sáng rỡ.
“Bắp gì mà to dữ, có bón gì lạ không đó, Bên nhà thím trồng hoài mà bắp nhỏ xíu, Sắp tới làm cỗ cho thằng Lâm mà sợ không đủ đây.
Nghe vậy, Quốc nhớ ra ngay, dạo Trung thu, người ta bóng gió rằng anh Lâm sắp cưới vợ.
Đám cưới ấy giờ chỉ còn tính bằng ngày thôi.
Người lớn trong nhà đã rục rịch đi mời người, lo toan chuyện đồ ăn thức uống.
Bà thím hỏi thẳng.
“Nhà Dung trồng nhiều thế này, Bán cho thím xin mấy bắp để làm món cuộn thịt.
Bên thím bắp nhỏ quá, làm không đẹp.
Mẹ Quốc vui vẻ.
“Được chứ thím, Nhà em năm nay trồng bốn đám ruộng sợ bán không hết đây này.
Thím cầy bao nhiêu cứ nói.
Hai người phụ nữ đứng giữa ruộng mà nói chuyện cưới xin gần như nguyên buổi chiều.
Bà thím kể kế hoạch làm cỗ, bao nhiêu mâm, dự định mời bao nhiêu khách, rồi chuyện chuẩn bị sân rạp.
Nghe xong, mẹ Quốc hỏi lại vài câu, gật gù rồi cần nhắc.
Sau cùng, không chỉ bắp cải mà bà thím còn mua thêm mấy trái bí xanh, thêm củ cải và vài củ su hào của nhà Quốc.
“Khi nào nấu cỗ thím cho người qua lấy.
Hai mẹ con để dành cho thím nghen.
Mẹ Quốc cười.
“Dạ thím yên tâm, nhà em chắc chắn để phần mà.
Trước khi ra về, bà thím còn ngại ngùng.
“Hay để thím gửi tiền trước, kẻo lúc lấy lại thiếu.
Mẹ Quốc xua tay.
“Thôi thím ơi, tiền nong tính sau.
Biết thừa thiếu ra sao mà tính, thím cứ lo mấy thứ khác trước, rau nhà em, làm đám cưới xong trả cũng được mà.
Nói rồi, bà cắt cho bà thím một bắp cải lớn nhất đem về.
Bà thím định từ chối nhưng mẹ Quốc nói đùa.
“Nhà em trồng nhiều quá, biếu nhà thím một ít về ăn thử.
Bà thím bật cười, cầm bắp cải về mà không giấu được vẻ hài lòng.
Khi bóng bà khuất sau lũy tre, mẹ Quốc quay sang nhìn Quốc, mặt nhẹ nhõm.
“Vậy là mai mốt cũng đỡ lo phần nào.
Người ta hỏi mua trước thế này là may lắm đó con.
Hai mẹ con trở về nhà khi trời đã sụp tối.
Đèn nhà bếp được bật lên, đủ soi sáng để sắp xếp lại đống nông sản vừa thu hoạch.
Bắp cải được giữ nguyên lớp lá già bọc ngoài, mẹ Quốc nhẹ tay lót một lượt lá chuối dưới đáy sọt, để mai đi đường khỏi dập nát, nhà hàng mà thấy nát là ép giá ngay.
Củ cải được Quốc rửa sạch, củ to để bán còn củ nhỏ gom lại cho gia đình dùng.
Củ cải sau khi rửa trắng tinh như ngọc, nhìn đã thấy ngon mắt.
Mẹ nhìn đống củ cải nhỏ, nói với con:
“Mấy củ này để nhà ăn là vừa.
Làm canh xương, xào thịt, hay muối chua đều ngon hết.
Mai mốt rảnh thì phơi khô ít mẻ để dành, bắp cải thì lo chứ xu hào và củ cải thì không sợ đâu con ạ
Một sọt bắp cải và một sọt su hào, củ cải được đặt gọn gàng dưới mái hiên.
Trời lạnh nên hai mẹ con không lo nông sản héo, cứ để đó qua đêm cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
Buổi tối, sau bữa cơm, Quốc tranh thủ làm luôn mấy hũ củ cải muối chua.
Cậu thái củ cải thành lát mỏng, rửa lại bằng nước muối loãng rồi bỏ vào hũ nhựa, thêm ớt, tỏi và nước muối Cách làm này giống muối măng chua, chỉ vài ngày là ăn được.
Quốc lắc nhẹ hũ khoe với mẹ:
“Chừng ba bốn bữa là có món nhắm cơm rồi.
Nếu bán ở cổng trường chắc cũng hút khách, chỉ tiếc không có gói súp mì tôm bán riêng.
Mẹ đáp:
“trời, con định bán củ cái muối chua thật à?
Ăn nhiều xót ruột lắm nha.
“con chỉ nói vậy thôi á, nhìn sơ qua thì bán khá nhiều đó mẹ, mấy củ bé để nhà mình ăn cũng không được bao nhiêu đâu.
Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ, hơi lạnh ngấm thấu qua lớp áo nhưng hai mẹ con vẫn phải dậy sớm vì chuẩn bị đi thị trấn.
Đồ đạc khá nặng, khó mà đạp xe nên chỉ có thể vừa đi vừa dắt.
Mẹ chở rau củ, còn Quốc thì chở ba lồng vịt, một lồng lớn hai lồng nhỏ.
Đoạn đường gâi ghểnh, đoạn nào khó thì dắt bộ, đoạn xuống dốc thì thả cho xe tự trôi từ từ.
Vì đi sớm nên đường vắng, hai mẹ con cứ thế mà tiến, không gặp trở ngại gì.
Đến thị trấn tầm chín giờ sáng.
Nhà hàng đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị bữa trưa, người vào re tấp nập.
Hai mẹ con đều là người quen mặt, chẳng cần vòng vèo làm quen, bước thẳng vào khu bếp phụ.
Từ ngày nhà hàng bán món vịt, họ phải thuê thêm hai người chuyên griết thịt từ sáng sớm, công việc bận suốt cả ngày.
Bác Trương đầu bếp đang bận chỉ đạo mấy người thợ, vừa thấy Quốc liền hỏi nhanh:
“Tới rồi à, Mang đủ vịt với rau rồi chứ?
Để bác coi qua.
Quốc mở nắp lồng cho bác xem.
Bác Trương chỉ liếc một lượt là hài lòng ngay.
“Vịt đều con thế này là tốt.
Rau củ rửa sơ rồi hả?
Ừ.
sạch đấy.
Đi đường xa mà còn nguyên vẹn thế này, hai mẹ con cẩn thận lắm đó.
Ông bác đang bận nên lập tức gọi chị Huệ thu ngân cùng hai người phụ.
bếp ra nhận hàng.
Người cân người ghi chép vào sổ sách.
Chị Huệ thấy Quốc thì hơi ngờ ngợ, dạo trước có làm chung nhưng chỉ 1 tháng thôi nên ấn tượng phai nhạt nhanh lắm.
Chị vẫn nhớ đây là một trong hai đứa nhỏ từng làm ở nhà hàng.
Chị Huệ soi hai sọt nguyên liệu, vừa thấy sọt bắp cải thì tròn mắt.
“Sao có hai bắp to dữ vậy?
có bón gì lạ không đó, khai thật nha cu em, cái này liên quan đến vệ sinh an toàn thực phẩm đó, không qua loa được đâu.
Quốc cười giải thích:
“Cây này Giống Trung Quốc đó chị.
Bên này là giống Việt.
Nhà em trồng hai loại để bác Trương coi loại nào hợp nhà hàng hơn.
Bác Trương từng đi Trung Quốc vài lần nên không mấy quan trọng chuyện giống nội hay ngoại.
Với ông, thứ gì tươi ngon thì đều dùng được.
Ông cũng hiểu rằng khi nấu lên, dầu m¿ gia vị sẽ át đi phần lớn sự khác biệt của rau.
Điều khiến ông quan tâm nhất vẫn là năng suất và hình thức.
Những bắp cải to tròn kia nhìn đã mắt hơn hẳn.
Tuy vậy, ông vẫn nói rõ:
“Bác chỉ nhận đợt này thôi nghe chưa.
Bắp cải của bên mình thì không nói, nhưng bắp cải Trung Quốc muốn cung cấp cho nhà hàng thì bác phải hỏi ý chủ quán đã.
Nếu người ta không chọn thì bác tự bỏ tiền mua ăn.
Nông thôn mà muốn mua hóa chất cũng phải xem có tiền không chứ, bác tin là nhà cháu không dùng đâu, mũi của đầu bếp thính lắm nha.
Hai mẹ con hiểu nguyên tắc nên cũng không nói thêm.
“Bác Trương nói vậy thì lấy hết nha.
Chị Huệ kéo cân ra kiểm kê.
Củ cải, su hào, bắp cải được cân từng mớ rồi ghi sổ rõ ràng.
Vịt cũng được cân đủ từng con.
Giá tính theo giá thị trường.
Vịt 15 nghìn một ký, 10 con bán được 820 nghìn.
Su hào 18 nghìn, bắp cải 12 nghìn, củ cải 16 nghìn một ký;
hai sọt rau củ tổng cộng 860 nghìn.
Chị Huệ vừa ghi sổ vừa nói:
“Cô và em kiểm tra lại giúp con, nếu không có ý kiến thì mình ra quầy thanh toán nha.
Quốc xem qua sổ ghi chép, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Cậu và mẹ rời khỏi nhà bếp để tránh cản trở người ta làm việc.
Chị Huệ vào chỗ làm việc, lấy tiền ra đếm hai lượt cho cẩn thận rồi đưa cho Quốc.
“Chị gửi nha.
Em đếm lại đi”
Quốc nhận tờ tiền chị đưa, đếm lại cho chắc rồi gât đầu cảm ơn.
Tổng cộng được một triệu sáu trăm tám mươi nghìn.
Làm xong thủ tục, hai mẹ con nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Công sức mấy tháng trời, cuối cùng cũng có thành quả rõ rệt.
Ra đến cửa, mẹ khẽ thở phào:
“Vậy là bán xong lũ vịt, nhẹ cả người.
Nhà hàng này lớn quá, Cố gắng giữ mối này, sau này.
trồng rau có thể đem qua đây bán, một sọt rau được mấy trăm ngàn, không phải là tệ đâu con.
Quốc dắt xe, mỉm cười đáp:
“Muốn làm đầu mối cung cấp nông sản phải từ từ mẹ ạ, người ta bán hàng quanh năm suốt tháng, mình cũng trồng quanh năm suốt tháng mới được, cứ đưa tới vài lần xem thế nào.
Chuyến đi lên thị trấn lần này mang lại số tiền không hề nhỏ so với gia đình nông thôn thời đấy, ít ra là bằng cả tháng tiển lời của mẹ bán bánh giò ngoài chợ.
Tuy chỉ mới bán một phần nhỏ rau củ, nhưng thu nhập đã vượt xa cả vụ ngô trước, vụ đó không bán nhưng nếu quy đổi thì được có 700 ngàn thôi.
Nghĩ đến số lượng rau còn lại ngoài vườn, Quốc cảm thấy tương lai vụ đông này sáng sủa hơn hẳn.
Cậu cầm xấp tiền trong tay, gương mặt không giấu nổi sự phấn khỏi.
“Mẹ, tiền bán rau của nhà mình mẹ giữ đi.
Còn phần nuôi vịt là của con, con giữ riêng nhá” Mẹ Quốc cầm phần tiển rau củ, nhìn con trai mà vừa vui vừa thương.
“Tiền rau này hai mẹ con cùng làm mới có.
Nhưng.
phần công của con ít gì đâu.
Còn chăm hon cả mẹ nữa.
Thấy con trai chăm chỉ, mẹ lại muốn thưởng cho cậu chút gì.
Nhân vẫn còn ở thị trấn, bà kéo tay Quốc:
“Đi, mẹ mua cái áo phao mới thưởng cho con trai nha.
Quốc bật cười:
“Áo này của con vẫn mặc được mà mẹ.
Mẹ kiên quyết Kéo con trai đi mua sắm.
“Tết phải mua cho cái áo mới chứ.
Hai mẹ con ghé vào một cửa hàng quần áo nhỏ bên chợ.
Áo phao treo đầy trên giá, đủ màu sắc.
Quốc chọn một chiếc màu xanh đậm, dày đặn, khóa kéo chắc chắn.
Cậu thử vào, màu sắ( hơi sặc sỡ, mẹ chọn cho cậu thì cậu cũng chọn cho mẹ một cái.
“Mẹ cũng mua một cái luôn đi.
Tết nhất đến rồi, mặc cho đàng hoàng để đi đám cưới.
Năm nay mẹ cũng vất vả nhiều rồi.
Quốc nhìn mẹ một lát rồi gật đầu.
Cậu chọn cho bà một chiếc áo phao sáng màu, trông trẻ trung và ấm áp.
Bà vừa thử vừa cười, ánh mắt ánh lên sự hài lòng mà lâu rồi Quốc mới thấy rõ ràng như vậy.
“Đẹp đó mẹ.
Hợp với mẹ lắm, ”
Mẹ liếc con trai rồi đáp:
“Đẹp thật không?
màu này sáng quá, người ta bảo cưa sừng làm nghé.
Chọn màu tối một chút cho già dặn con ạ.
“Mẹ cóba mấy thôi mà, đã già đâu.
Người ta thích trẻ không được, mẹ lại mong nhìn già dặn.
Cứ mua bộ này đi, con trai tặng cho mẹ không được chối đâu nha.
Hai mẹ con bật cười.
Tiền áo rét hơn hai trăm ngàn một cái, với người thành phố thì chẳng đáng bao nhiêu, nhưng với dân quê thì đó là khoản chỉ lớn.
Dù vậy, nó là thứ có thể dùng được nhiều năm, mà còn mang lại niềm vui nhỏ cho những ngày đông rét mướt.
Mua xong áo, họ lại dắt xe trở về.
Trên đường, gió lạnh quét qua cánh.
đồng nhưng không còn khiến hai mẹ con co ro như lúc sáng nữa.
Quốc kéo khóa áo lên cao, cảm nhận hơi ấm la:
khắp lưng và ngực.
Mẹ cũng vậy, đạp xe có vẻ nhẹ hơn, thỉnh thoảng bà lại nhìn xuống chiếc áo mới trên người mà mim cười một mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập