Chương 79:
Thu Hoạch:
Ít hôm sau, Mẹ của anh Lâm có ghé qua nhà Quốc thanh toán số tiền mua rau củ, hơn 760 ngàn có lẻ, mẹ Quốc bót số tiền lẻ tính 600 cho đẹp, gọi là hỗ trợ đôi vợ chồng trẻ mới cưới.
Dù hôm trước đã đi tiền mừng 50 ngàn rồi.
Mức giá tiền mừng phổ biến thời bấy giò.
Nhà b¿ Lâm có lời khen cho rau củ nhà quốc may mà có sẵn số lượng lớn chứ không thì lại thiếu.
Vườn của nhà bà sau đám cưới đã hết sạch, giờ phải chờ ăn Mầm “Ngồng” cải bắp.
Hai vợ chồng trẻ qua Tết mới đi kiếm việc làm, thời gian tới có thêm miệng ăn nên gia cảnh có chút khó khăn.
Mẹ anh Lâm không nán lại lâu, có được tiền mừng đám cưới, tranh thủ đi trả thêm một số khoản khác đã vay mượn mấy hộ trong xóm.
Bốn quả bí xanh to bán được giá, 80-90 ngàn một quả, đấy là bán rẻ cho người trong xóm rồi, đem ra chợ có thể được 100-110 ngàn.
Bí do Quốc tự trồng nên mẹ thông báo và đưa lại số tiền này cho Quốc.
Cậu vui vẻ nhận lấy, bởi bí xanh vốn định để ở nhà ăn dần, đem ra chợ thì người ta khá ngại mua do quả to quá, phải những dịp có đám cỗ mới bán được.
Trong vườn còn mấy quả, nữa, dịp tết cậu sẽ hái v mang ra chợ bán bớt.
Sau mấy ngày bận rộn với đám cưới anh Lâm, Quốc mới có thời gian ra mấy khoảnh ruộng của mình để dọn dẹp.
Cậu lom khom vặt bót những chiếc lá khô quanh gốc, nhổ vài mầm cỏ dại mọc chen, gom lại những đoạn thân già rụng.
xuống.
Rau củ cũng sắp đến kỳ thu hoạch, người của cô Thanh sẽ dẫn thương lái đến xem nên cậu muốn mọi thứ sạch sẽ, gọn gàng.
Từng luống rau thẳng hàng đều tăm tắp khiến Quốc cảm thấy hài lòng.
Buổi chiểu nọ, khi Quốc đang cúi người buộc lại mấy gốc bắp cải thì nghe tiếng xe máy từ xa chạy tới, tiếng pô nổ dồn dập mỗi lúc một gần.
Cậu ngẩng đầu nhìn về hướng lối vào thì thất ba chiếc xe máy đang chạy vào sân nhà mình.
Đi đầu là cô Thanh chở Hào phía sau, theo sau là đôi vợ chồng thương lái Trung Quốc mỗi người một xe.
Khung cảnh bốn người ào tới khiê mẹ Quốc đang quét sân giật mình, tay lóng ngóng chẳng biết nên tiếp khách từ đâu trước.
Quốc vội chạy về phía nhà nhà mình, vừa kịp lúc mọi người đang làm quen với nhau.
Cô Thanh nhìn Quốc từ phía sau đi tới, vội giới thiệu nhanh gọn.
“Đây là người quen của cô bên Trung, Họ không nán lại được lâu, lát còn phải quay ra cửa khẩu ra về nữa.
Cháu dẫn mọi người đi xem luôn nhé."
Quốc gật đầu.
“Vâng, mọi người đi theo cháu ạ.
Cả nhóm theo Quốc ra ruộng.
Cậu bắt đầu từ những đám trồng giống nội địa.
Những khoảnh ruộng này nằm hơi xa nhà nên ít khi bị ai.
“ăn vụng” rau.
Hàng lối được Quốc trồng ngay ngắn, mảnh đất sạch sẽ, ít cỏ, bắp cải đều tăm tắp.
Cô Thanh liếc nhìn thấy còn phải gật gù, thằng nhóc này làm ruộng khéo hơn nhà mình, làm cỏ và chăm bằm ghê lắm, giống việt nam mà kích cỡ không khác gì rau củ của nhà cô Thanh, dù cô toàn dùng giống bên Trung.
Đôi thương lái là một cặp vợ chồng, cũng là đôi vợ chồng có cái nông trại to to mà cậu được dịp ghé thăm.
Họ cúi người kiểm tra từng cây bắp, sờ thử độ cứng rồi trao đổi với nhau bằng tiếng Trung.
Thấy họ chăm chú, Quốc liền chủ động hỏi bằng tiếng Trung luôn.
“Các bác thấy sao ạ, đây là giống bắp cải của Việt Nam đó.
Cô Thanh đứng cạnh giật mình quay sang nhìn Quốc, đôi mắt mở to một thoáng.
Đôi vợ chồng kia biết cậu bé trước mặt nghe hiểu tiếng Trung thì mở lòng hơn.
“Tốt.
hảo a.
Yue Nan Hảo.
Quốc cười nhẹ, tiếp tục nói chuyện với đôi thương lái như thể việc đó quá bình thường.
Họ cũng sững lại hai giây rồi lập tức trở nên thoải mái hơn, vì không cần thông qua phiên dịch.
Sau vài câu trao đổi, cả hai đều gật đầu, tỏ ý hài lòng với ba đám ruộng đầu tiên.
Khi cả nhóm tiến đến đám ruộng trồng giống Trung Quốc, phản ứng của họ rõ ràng thay đổi Những cây bắp cải to tròn như cái thúng nhỏ, củ cải thì căng bóng, mỗi cây nặng hơn hẳn giống nội địa.
Ông thương lái thốt lên vài câu đầy kinh ngạc, thậm chí còn cúi sát đất xem từng gốc.
Người đàn ông hỏi.
“Mí.
cho thuốc gì vào đây sao?
Quốc xua tay đáp ngay,
“Không dùng thuốc kích thích nào hết.
Giống này cháu mua bên Trung đó, loại F1 đắt nhất trong cửa hàng luôn.
Chăm kỹ nên mới to vậy.
Nghe vậy, đôi thương lái nhìn nhau gật gù, ánh mắt lộ vẻ tin tưởng hon nhiều.
Họ bắt đầu hỏi về thời gian trồng, đất, nước tưới.
Quốc trả lời trôi chảy, khiến cô Thanh không giấu nổ sự ngạc nhiên lẫn thích thú.
Xem xong toàn bộ, thương lái bàn bạc nhanh rồi nói với Quốc.
“Được.
Chúng tôi đồng ý thu mua toàn bộ, nhưng loại Giống Trung Quốc thì ưu tiên trước.
Phiền Thanh Muội thu gom chỗ này giùm anh chị nha.
thời gian cũng không còn sớm, phải quay về thôi.
Người đàn ông vén tay áo nhìn đồng hồ đeo tay, rục rịch ra về.
Cô Thanh bước lại chỗ của Quốc nhắc nhỏ.
“Cháu cũng nghe thấy rồi đấy, họ rất hài lòng.
thê nên ngày mai cô sẽ cho người đánh xe que đây lấy hàng, cháu gọi thêm vài người giúp thu hoạch nhé, xe phải đi trong ngày, không.
chậm trễ được đâu.
Tầm này chắc được tầm hơn 2 xe”
“Vậu cháu bán 2 xe thôi cô ạ, phần còn lại cháu để lại cho nhà dùng và bán lẻ ngoài chợ.
Thêm chuyến thứ 3 không bõ công vận chuyển”
“Ừ, tùy cháu thôi.
Cô Thanh nói, nhưng ánh mắt vẫn nhìn đám bắp cải ngoại to như mâm, trong lòng có chút ghen tị.
“Nhưng giống Trung Quốc thì phải lấy hết.
Bên kia ưng lắm.
Sang năm chắc cô cũng phải đổi giống quá.
Quốc bật cười.
“Cô đổi giống thì nông trại lại thắng lớn rồi.
Cô Thanh cười bằng nửa miệng, xua tay.
“Đừng nịnh.
Mà công nhận.
rau nhà cháu trồng đẹp thật, không chịu qua nhà làm nông trạ cho cô à.
Cô sẽ trả thù lao xứng đáng.
“Cháu sẽ suy nghĩ thêm ạ?
Đôi thương lái chào rồi rời đi trước.
Hào và cô Thanh nối xe theo ngay phía sau.
Nhìn bọn hc rời đi, Mẹ Quốc nhìn con trai, nửa tự hào nửa ngỡ ngàng.
“Con nói tiếng Trung từ khi nào vậy?
Quốc chỉ cười.
“Học được chút thôi ạ, bán cho người Tàu, biết tiếng một chút họ sẽ có thiện cảm hơn.
Trong trí nhớ của bà Dung, cậu con trai của mình toàn loanh quanh ở trường và ở nhà, mà nghe cách nó nói chuyện cứ như sống ở bên Tàu lâu lắm rồi ấy.
con trai càng giỏi thì người làm mẹ lại cảm thấy tự hào.
Thằng Hào không còn là một đứa bạn lang thang trong xóm nữa, cậu ta khá bận rộn trong mấy ngày cận tết, làm phụ xe, lo bốc xếp hàng lên thùng, nhà cô Thanh nên không tham gia thu hoạch mùa vụ giúp Quốc được nữa.
Nhiều bắp cải như vậy làm sao có thể thu hoạch trong một buổi sáng, ít nhất phải đủ một xe để người ta kịp mang sang bên kia biên giới trong ngày.
Lúc này vai trò Hội trưởng thanh niên xóm lại có tác dụng nhất định, không có Hào, Quốc có thể tìm đến sự giúp đỡ từ các thành viên của hội còn ở xóm.
Ngay tối đó thôi, Quốc đã chạy đi vài nhà, trong đó có Cái Mây và thằng em họ Minh Nhật, thêm hai đứa đang học lớp 11 là Linh và Nga.
Vợ chồng anh Lâm mới cưới, thấy Quốc vội vội vàng vàng, hỏi thăm vài câu thì biết chuyện nhà Quốc, hai anh chị, rảnh rỗi chưa tìm đưg việc làm, liền ngỏ ý qua giúp luôn.
Cộng thêm mẹ con Quốc nữa, tổng cộng là tám người, đủ để làm gọn mấy đám rau trong vài ngày.
Sáng hôm sau, mọi người tập trung ngoài ruộng tiến hành giăng bạt thu gom bắp cải, tốc độ làm việc khá thong dong, vừa làm vừa chờ xe tới.
Khi nghe tiếng còi, tiếng động cơ xe tải, vang lên lúc đấy mới làm việc khẩn trương hơn.
Chiếc xe tải màu trắng lăn bánh vào bờ mương, dừng lại đúng.
chỗ như đã hẹn.
Thấy xe đến, cả nhóm mới thở phào vì nếu cắt hết rau mà xe không tới thì coi như công cốc.
Trên xe có rất nhiều khay nhựa loại chuyên đựng nông sản.
Ngoài anh tài xế còn có thằng Hào làm người dẫn đường do không đủ chỗ ngồi nên phải ở sau thùng xe.
Trên ghế lái còn có một người nữa là Kiểu Phương, hôm nay cô đến để ghi chép, cân đối số lượng nông sản thu mua thay cho mẹ của mình.
Chị gái cô trông cửa hàng quần áo, nhưng do cô Thanh không hoàn toàn tin tưởng người chị nên lần này phải để cô em trực tiếp xuống làm chuyện sổ sách.
Kiểu Phương bán hàng theo mẹ được một thời gian, giờ đã tự đứng ra bán quần áo, lại tỉnh táo trong khoản tiền nong nên mẹ cô giao cho cô quản lý là yên tâm nhất.
Thằng Hào hô hoán gọi người chuyển từng chồng khay xuống đựng nông sản, được khay nào thì cân khay đó rồi chất lên xe luôn.
Mọi người chia ra đứng thành hai hàng dọc theo luống rau, người tiếp tục thu hoạch, người thì cho vào khay chuyển lên xe.
Bắp cải Trung Quốc năm nay phát triển tốt, mỗi cây to gần đầy một khay.
Cứ được khay nào là Quốc khiêng ra cân ngay khay đó rồi chuyển.
thẳng lên xe.
Tám người làm liên tục, người này vừa cắt xong cây cuối cùng thì người kế bên lại tiếp tục thế chỗ, không hề lãng phí thời gian chờ.
Đến gần trưa thì xong một xe.
Dù vậy, tốc độ ấy vẫn hơi chậm hơn so với dự kiến.
Kiểu Phương đứng bên mép ruộng, tay che nắng, quan sát một lúc rồi mới quay sang Quốc.
“Làm kiểu này chắc không kịp đâu, còn mấy đám ruộng ở xa chuyển đi chuyển lại thì hết ngày mất.
Ngày mai cậu bảo mọi người hái trước đi.
Khi xe tới thì chỉ việc chuyển lên luôn, đỡ dồn việc vào cùng lúc.
Quốc đặt chiếc khay xuống đất, lau mồ hôi trên trán.
Cậu thoáng do dự, ánh mặắt vẫn nhìn những luống bắp cải.
“Nhưng.
lỡ xe có chuyện gì thì sao?
Quốc hạ giọng.
“Ví dụ hỏng xe, hay kẹt ở cửa khẩu.
Cắt bỏ rồi mà xe không đến kịp, bắp cải nằm ngoài trời dễ hỏng lắm.
Nhà em chịu không nổi đâu.
Kiểu Phương nghe vậy thì gật đầu, không còn giữ vẻ thúc giục nữa.
^À, Không sao, cũng lo vậy là đúng.
Nhưng cái đấy là rủi ro chẳng ai muốn cả, chuyện này hiếm gặp nhưng vẫn có, lái xe bên mình có kinh nghiệm, khắc phục nửa buổi là xong thôi.
Cậu cứ cho hái su hào với củ cải trước.
Hai loại đó để ngoài cả ngày cũng chẳng sao, bảo quản được lâu.
Nghe Kiểu Phương giải thích thì Quốc cũng yên tâm hơn phần nào.
“Được rồi mình sẽ bảo với mọi người thu hoạch trước.
Xe chỉ đến vào buổi sáng, lấy xong rồi đi luôn.
Hôm sau mới quay lại.
Buổi chiều hôm đó, Quốc gọi cả nhóm tập trung lại và thông báo sẽ thu hoạch củ cải và su hào trước.
Mọi người vừa nói vừa chuyển sang ruộng bên cạnh.
Mặt đất hơi ẩm, củ cải trắng lộ khỏi mặt đất một đoạn, chỉ cần kéo nhẹ là bật ra.
Những củ đẹp, tròn đểu được xếp ngay ngắn vài giữa một tấm bạt, còn củ nào dị dạng thì Mây ôm riêng sang một góc, vừa làm vừa đùa:
“Củ xấu là để nhà Quốc ăn nha, tụi tui không giành đâu!
“Cứ đem về chia mỗi nhà vài củ cũng được, đem muối chua, ngâm dấm ăn ngon lắm nha, nhà mình làm một hũ, lát mọi người qua ăn thử.
Không khí buổi chiều nhẹ nhàng hơn hẳn buổi sáng.
Cả cánh đồng như dịu lại, gió thổi qua mang theo mùi đất ẩm và hơi lạnh cuối đông.
Trên ruộng củ cải thì tiếng cười nói vẫn vang lên sau những câu chuyện đùa vui.
Nhổ củ cải vốn đơn giản, chỉ cần cúi xuống, túm lấy phần cuống rồi kéo mạnh.
Nhưng chẳng ai biết bên dưới đất là củ to hay củ nhỏ, tròn đẹp hay méo mó.
Giống như một trò chơi bốc thăm trúng thưởng.
Cái Mây giơ cao củ cải to bằng nắm đấm người lớn, cười hì hì.
“Quả này tròn ghê tưởng nó dài lắm ai dè ngắn cũn.
Vợ anh Lâm cũng kéo trúng một củ khá to.
Anh Lâm nhìn sang, trêu vợ:
“Nhà cô Dung trồng rau tốt qua.
Mai mốt mình làm thử một vụ xem sao.
Cô vợ còn lạ chỗ mới nên chỉ cười chứ không đáp.
Anh Lâm quay sang.
Quốc, giọng chân thành.
“Công nhận nha Quốc, nhà em làm vụ này, trước đây nhiều người cười lắm bảo là bán không hết mang về cho trâu bò ăn, giờ thấy em bán được rau, thực sự mọi người phải học tập nhà em đấy.
Quốc chỉ cười, xoa lớp đất dính trên tay.
“Em cũng lo lắm, nhưng may mắn gặp được người quen, họ giúp mình bán sang bên kia biên giới.
Người ta cần nhiều nông sản lắm, nếu anh chị chưa đi làm xa, vụ tới thử trồng xem sao.
“Thế vụ tới em định trồng gì?
Quốc nói.
“Trồng ngô ít tiền quá, nhà em cũng không nuôi lợn nên sẽ bảo mẹ trồng.
đỗ tương, trồng lạc mấy loại đậu đỗ anh ạ.
Giá tốt hơn ngô, năm ngoài em gieo 1 ký đỗ tương, thu về 15 ký mà.
ký 45 ngàn, nhưng mà em không bán, để ở nhà ăn với làm giống vụ sau.
“Chà tính toán ghê ha, nhưng nhà anh nuôi heo, phải có ngô để nấu cám em ạ.
“Đỗ tương trồng xen canh được mà anh, công sức bỏ thêm một phần, nhưng tận dụng được tối đa đất trồng trọt.
năm ngoái em cũng trồng xen canh mà.
Năm nay chỉ trồng đỗ, có khi năng suất còn cao hơn nữa.
Cả nhóm làm việc đều tay.
Mặt trời ngả về phía núi, ánh vàng nghiêng trải lên đám ruộng đầy những củ cải trắng nằm la liệt trên tấm bạt.
Quốc đứng nhìn, trong lòng như trút được một phần gánh nặng.
Chỉ một thay đổi nhỏ trong cách làm nhưng giúp cậu thấy an tâm và chủ động hơn nhiều trong việc thu hoạch.
Sự náo nhiệt không kết thúc ở đó.
Tin xe tải từ biên giới sẽ đến tận ruộng để thu mua rau củ lan đi như gió.
Lúc nhóm vừa gom đồ ra về thì đã có vài người trong xóm tò mò ra ruộng hỏ;
thăm.
“Quốc này, nghe bảo có xe từ cửa khẩu xuống mua hàng tận nơi hả?
Thiệt không đó con?
“Dạ thiệt bác ạ.
Họ coi ruộng rồi đặt mua luôn.
Bữa nay tụi con thu củ cải, mai xe tới thì chuyển hàng lên.
Cô Hoa đi theo sau cũng tò mò.
“Trời ơi, vậy là nhà cô Dung tính toán từ đầu rồi hả?
Khi không lại trông bốn ruộng rau, hàng xóm còn tưởng nhà chị bị ấm đầu.
Mẹ Quốc cười hiền.
“Thằng Quốc nó nghĩ ra ấy chứ, chứ em cũng có biết gì đâu.
Nó quen biết được cái cô gì bán nông sản ở gần biên giới, nên mới làm mạnh tay.
Chứ lúc đầu em cũng lo lắm chị ạ, hôm qua người đến mua mới an tâm phần nào.
Mọi người nghe xong thì gật đầu liên tục.
Bác Trọng thở dài.
“Thằng Quốc giỏi thật đó.
mới đầu còn tưởng nhà chị bị điên mới trồng hết 4 đám ruộng.
Giờ mới thấy, là nhà chị đi trước chúng tôi rồi, Nhà tôi đất bỏ không uổng lắm.
Một chị khác góp lời.
“Vụ đông năm sau mà được vậy chắc xóm mình khá lên ấy nhi.
Không còn những cái lắc đầu hay lòi chê bai ngày nào.
Thay vào đó là sự trầm trồ và ánh mắ nể trọng.
Ai cũng thấy rõ Quốc đã chuẩn bị kỹ lưỡng, chứ không phải làm liều.
Sự thành công bước đầu của cậu khiến nhiều người trong xóm bắt đầu nghĩ khác về việc trồng rau vụ mùa đông.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập