Chương 8: Bữa Ăn Ven Sông.

Chương 8:

Bữa Ăn Ven Sông.

Hôm ấy, lóp có tiết kiểm tra.

Cả đám rì rầm than thở, đứa vùi đầu vào tập vở, đứa liếc chép nhau, đứa thì thở dài lẩm bẩm:

“Biết thế tối qua ôn kỹ hơn.

Quốc ngồi ngay ngắn, cầm bút điểm nhiên.

Với cậu, những môn văn hóa xã hội chẳng khác gì trò chơi.

Bao nhiêu năm sống ở kiếp trước, kiến thức cơ bản đã ăn sâu vào đầu, đến mức chỉ cần liếc qua để là biết nên viết thế nào.

Văn Sử Địa vốn khó với nhiều đứa, với Quốc lại chỉ là chuyện chắp bút.

Cậu không có bận tâm chuyện điểm số, không bị điểm kém là được.

Vậy nên tâm trạng làm bài vô cùng nhẹ nhạc.

Đối với môn khoa học tự nhiên, .

Những công thức, ký hiệu đã quá lâu cậu không động tới, thoáng chốc thấy lạ lẫm.

Nhưng may mắn là Phương pháp tư duy thì vẫn còn nguyên.

Cậu nhìn đề, nghĩ một lát, xem qua một lượt công thức, từng mảnh ghép ký ức ùa về Giáo viên re đề cũng không quá đánh đố, nên kiểm tra trên lớp không phải vấn để.

Thú vị nhất vẫn là tiết Ngoại ngữ, nỗi ám ảnh của không ít học sinh trong trường.

Lúc phát đề, nhiều bạn ngồi ngẩn ngơ, gãi đầu bứt tóc, chẳng biết phải làm thế nào.

Nhưng Quốc thì khác.

Cậu từng là ông chủ doanh nghiệp, giao dịch với đối tác nước ngoài là chuyện thường ngày.

8o với những bản hợp đồng dày cộm và các buổi họp căng thẳng, mấy câu ngữ pháp đơn giản trong đề kiểm tra này chỉ như trò đùa.

Quốc làm nhanh gọn, rồi tựa người vào ghế, thản nhiên ngó quanh.

Cậu còn để ý thấy giáo viên của mình, cô Hương dạy tiếng Anh, phát âm có chỗ không đúng chuẩn, lý giải ngữ pháp thì lúng túng, thiếu hệ thống.

Nhưng trong môi trường này, học sinh nào biết đúng sai để phản biện?

Quốc cũng chẳng muốn khoe khoang, giữ thái độ im lặng, làm một học sinh bình thường.

Nào ngờ, không hiểu cô Hương vô tình hay cố ý, lại gọi Quốc lên bảng đọc một đoạn văn bải trong sách.

“Quốc, em đứng lên đọc đoạn này cho cả lớp nghe.

Quốc đứng dậy, cầm sách, đọc một lèo.

Giọng trầm ổn, phát âm chuẩn xác đến từng âm cuối, ngữ điệu lên xuống tự nhiên.

Cả lớp lập tức im phăng phắc, ánh mắt đồn cả về phía cậu.

Đám bạn vốn quen nghe cô đọc với âm điệu gượng gạo, nay bỗng như được mở mang.

Cô Hương đứng sững một lúc, rồi đôi mắt sáng rỡ, liên tục gật gù:

“ gút, gút, ve ry gút”

Đám bạn học ngơ ngác nhìn nhau, có đứa thốt lên nho nhỏ:

⁄Ủa, Quốc giỏi ngoại ngữ vậy hả?

“Cái từ này phát âm hay thế nhỉ.

Từ hôm ấy, chẳng biết cô Hương có “nghiện” hay không, mà cứ đến tiết ngoại ngữ là y như rằng lại gọi Quốc đứng lên đọc mẫu thay cho cái đài đi động.

Ban đầu cậu còn thấy ngại, sau rồi đành cười khổ, coi như quen việc.

Mỗi lần cậu đọc xong, lớp đều lặng mấy giây, rồi mới rộn lên những tiếng xì xào đầy thán phục.

Người kinh ngạc nhất vẫn là thằng Dũng.

Trình độ tiếng Anh của Quốc thế nào, nó hiểu rõ hơn ai hết.

Hồi trước, mỗi lần tới tiết ngoại ngữ, Quốc còn chẳng mấy khi chịu mở miệng, có đọc thì cũng lí nhí, sai lên sai xuống.

Ấy vậy mà bây giờ, phát âm lưu loát, đọc còn hay hơn cả cô giáo.

Tiến bộ như vậy thật khiến người ta khó tin.

Dũng há hốc, vừa kinh ngạc vừa ngờ vực:

“, mày học từ bao giờ vậy?

Tao ngồi ngay cạnh mà chẳng biết gì hết.

Quốc chỉ nhún vai, buông một câu bâng quơ:

“ Đọc lung tung thôi, làm màu ấy mà.

Nói rồi cậu không giải thích thêm.

Thực ra, Quốc rất ngại gây chú ý.

Cậu muốn lặng lẽ mà sống, thế nhưng đôi khi càng cố né, ánh mắt người khác lại càng bám riết.

Thỉnh thoảng, có vài bạn mang vở tới hỏi:

“Câu này dịch sao?

Đọc thế nào mới đúng?

Quốc bất đắc dĩ lại phải chỉ qua loa.

Cũng may, trong lớp vốn ít ai hứng thú với ngoại ngữ, số người tìm đến không nhiều, coi như vẫn dễ thở.

Hôm đó, nhà trường tổ chức tổng vệ sinh.

Tất cả học sinh đều phải kéo nhau ra sân, quét lá, nhặt túi nilon, gom vỏ kẹo.

Tiếng chổi quét sàn, tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi.

Quốc thì chẳng bận tâm, cậu đã chuẩn bị sẵn một cái bao tải ở khu tập kết.

Lần này không cần đi vòng vòng quanh trường, chỉ việc đứng chờ để bỏ rác vào, xem ra lại nhàn hơn cả.

Chính nhờ thế, bạn cùng lớp mới tin hẳn rằng Quốc quả thực đang.

nhặt ve chai.

Một thằng tò mò thử nhấc cái bao tải lên, ưxớm ướm:

“Nặng phết!

Chắc cũng phải chục cân rồi, được năm chục nghìn nhỉ?

Nó khoe khoang một hồi, nhưng thực ra cái bao cồng kềnh là thế, cân lên chưa chắc được mười cần.

Dần dà, có người uống xong chai nước ngọt thì không ném đi mà chủ động mang đến nhét vào bao cho Quốc.

Có kẻ xé mảnh giấy vụn, cũng đưa tận tay cho cậu.

Trông.

chẳng khác nào cả lớp tự nhiên có thêm một cái.

“thùng rác di động”.

Dũng ngồi cạnh không nhịn được mà thở dài:

“Tưởng là tụi nó giúp mày, hóa ra mày tự biến mình thành cái thùng rác thật TỔ.

Quốc nghe xong chỉ cười nhạt.

Cậu biết, nhìn sao là quyền của người ta.

Riêng bản thân thì nghĩ đơn giản:

họ đưa tới, mình khỏi phải đi nhặt, chẳng tốt hơn à?

Tất nhiên, không phải ai cũng có ý tốt.

Có kẻ nhân cơ hội giễu cợt.

Thấy Quốc đi qua, bèn cố tình ném cái chai nhựa xuống đất, dùng chân đá ra xa, rồi cười khẩy:

“ Ê, nhặt đi chứ?

Quốc thoáng dừng lại.

Không mất một giây do dự, cậu cúi xuống nhặt lấy, bỏ vào bao.

Hành động ấy khiến cả bọn đứng xem xôn xao.

Có đứa tốt bụng bước lên can:

“ Quốc, kệ đi, nhặt làm gì.

Tên bạn kia thấy vậy thì càng được nước, cười hả hê, buông lời sỉ nhục:

“Học nhiều quá nên bị ngu rồi à.

“Học sinh giỏi mà hóa ra cũng chỉ làm cu li, chuyên đi lượm đồ người ta vứt đi thôi!

Một vài đứa quanh đó che miệng cười thầm, ánh mắt vừa khinh miệt vừa hiếu kỳ.

Nhưng Quốc Chỉ bình thản vác cái bao tải trên vai, coi mấy lời kia như gió thổi qua đồng.

Thấy cảnh Quốc cúi xuống nhặt chai nhựa ngay trước mặt bao nhiêu bạn bè, Dũng tức đỏ cả mặt.

Nó cảm giác như chính mình cũng bị kéo theo.

Ngồi cạnh Quốc bao lâu nay, giờ nhìn sang chỉ thấy.

một thằng nhặt rác.

Không nhịn được, Dũng gằn giọng trách mắng:

“Mày làm vậy khác gì tự bôi tro trát trấu vào mặt mình?

Rồi cả tao nữa, người ta nhìn vào tưởng tao chơi chung với thằng nhặt rác thì ê mặt lắm!

Nói xong, nó kéo Quốc ra một góc, hạ giọng nhưng không kém phần gay gắt

“ Bỏ cái nghề này đi, được không?

Cần thì tao bao, thiếu thốn mấy đồng bạc lẻ chẳng lẽ không nhờ bạn bè được à?

Nhặt ve chai bán được bao nhiêu?

Mấy chục nghìn mà phải hạ thấp nhân phẩm sao?

Quốc nghe hết, chỉ bình tĩnh đáp, giọng đều đều:

“Tao chẳng thấy có gì sai cả.

Nhặt mấy cái chai, mấy tờ giấy, có sao đâu.

Dũng trừng mắt, như thể không nhận ra đứa bạn trước mặt nữa:

“Đầu Mày bị úng nước à?

Người ta cười thối mặt mà vẫn dửng dưng được?

Nói thật, nếu mày cứ khư khư như vậy thì tao không chơi với mày nữa đâu.

Quốc nhún vai:

⁄Ù thì tùy mày.

Mày chơi với ai là quyền của mày, tao không can thiệp.

Dũng nghe thế thì cứng họng, chép miệng, lắc đầu, như bất lực với cái “tính lỳ” của bạn.

Từ đó, trong giờ học nó cũng cố tình ngồi dịch ra xa, vẻ mặt khinh khinh, như thể sợ cái mùi ô uế từ bao tải ve chai của Quốc sẽ.

lây sang người mình.

Tan học, Quốc vẫn như thường lệ, khoác cái bao tải rỗng trên vai, bình thản bước ra khỏi cổng trường.

Phía sau, Hào và Mây đi chậm lại, dường như có ý nán chò.

Suốt cả buổi, chuyện cậu bị chê cười vì nhặt ve chai lan khắp lớp, có đứa còn hả hê nhắc đi nhắc lại, khiến không khí nặng nề như có mùi khói âm i.

Hào quan sát, muốn xem thằng bạn này phản ứng ra sao.

Quốc điển nhiên, ánh mắt vẫn thong dong.

Trong thâm tâm, cậu hoàn toàn hiểu những lời Dũng hay người khác vừa nói.

Ở lứa tuổi này, trước mặt đông người, ai cũng muốn giữ sĩ diện, chỉ một hành động nhỏ thôi cũng có thể thành trò cười.

Nhưng Quốc chẳng hềnao núng.

8o với những lần kiếp trước phải quỳ xuống, phải nhân nhượng trong thương trường, chịu đủ ánh nhìn khinh miệt để giữ lấy lợi ích, thì cái việc nhặt mấy món rác bỏ đi vẫn còn quá nhẹ nhàng.

Cậu không van xin ai thương hại.

Thứ người ta vứt bỏ, cậu chỉ tiện tay nhặt lại.

Bỏ cái tôi sang một bên, tự nhiên thấy lòng nhẹ nhõm, không vướng bận.

Những ý nghĩ này nếu nói ra, với đám bạn cùng trang lứa đang mải khoe khoang, mải thể hiện bản thân, chắc chắn chẳng ai hiểu nổi.

Thế nên Quốc chỉ chọn im lặng, làm việc mình cần làm.

Buổi trưa hôm đó, mẹ Quốc đi chợ về, tay xách theo mấy món giản dị:

vài quả trứng gà, ít đồ khô, một túi lạc, toàn đồ để được lâu ngày.

Ngoài ra bà còn mua thêm một túi bánh kẹo nhỏ, coinhư phần thưởng cho thằng con trai.

Ăn cơm xong, bà lại vội vã đi ra ngoài lo việc, trong nhà chỉ còn mình Quốc.

Cậu tự tìm cho mình việc làm.

Đoạn trúc hôm qua Hào chọn giúp vẫn để ở góc nhà.

Quốc mang ra, cẩn thận vót mịn, buộc lại dây câu mới.

Hào đúng là người sành sỏi, chỉ cần nhìn cách chọn trúc đã biết:

đẻo, chắc, chẻ ra không bị nứt.

Thêm vài động tác siết nút gọn ghẽ là đã có ngay một chiếc cần câu xịn sò, mỗi lần vung là kéo theo tiếng xé gió vun vrút.

Xong việc, Quốc xách thêm cái xẻng nhỏ và cái xô nhựa, hướng ra con sông quen thuộc.

Trên đường đi, cậu ghé sang rủ Hào.

Hào nghe vậy thì cười gật đầu, cũng mang cần theo, nhưng chỉ có một chiếc.

Hôm qua hai đứa câu được nhiều cá, mẹ Hào bán không hết, phải để lại ăn dần.

Thành ra hôm nay, cậu bạn chẳng kỳ vọng gì nhiều, chỉ coi chuyến đi như một buổi dạo chơi, vừa câu vừa tán gầu cho vui.

Hào không dẫn Quốc xuôi dòng mà lại rẽ hướng, đi ngược lên thượng nguồn.

Cách nhà chừng ba bốn cây số, nhưng Quốc chưa từng đặt chân đến mảnh đất này bao giờ.

Nơi này thoáng đãng, có bãi cỏ rộng mênh mang, xung quanh là nương rẫy được quây bằng hàng ràc tre sơ sài.

Cỏ mọc lúp xúp, lẫn trong đó vài bụi cây thấp.

Đây vốn là bãi chăn trâu quen thuộ:

của đám trẻ trong xóm.

Ở đó đã có mấy đứa ngồi tụm năm tụm ba, đứa thì cầm ô che nắng, đứa lại đứng nghịch đất cười đùa.

Thấy Hào tới, cả bọn reo lên mừng rỡ, quý cậu bạn này như thủ lĩnh nhỏ.

Giữa đám ấy, Quốc nhận ra có cả Mây, tay chống ô, mắt lấp lánh tò mò nhìn cậu.

Đối với chúng, Quốc giống như người ở làng khác, lạ lẫm nên ai nấy đều dõi theo.

“Mấy đứa nhóm lửa đi, tí nữa nướng cá ăn!

Hào hô một tiếng, lập tức đám nhỏ nhảy dựng, răm rắp tản ra đi kiếm củi, háo hức như thể sắp có hội lớn.

Hào và Quốc nhờ thế mà rảnh tay, ngồi bên mép nước, bắt đầu thả câu.

Nghe tới chuyện “câu cá ăn liền” Quốc thấy rất thú vị.

Hào còn cười, chìa ra gói muối đã chuẩn bị sẵn từ nhà.

“Chiều nào bọn tao chăn trâu xong cũng làm thế, ăn cá nướng riết đến ngán luôn rồi.

Chẳng qua hôm nay mày tới, phải cho mày biết thế mùi vị.

Vừa thả câu thì Mây chống ô bước tới.

“ê Hào, đông người như vậy câu cá sao đủ, xuống bắt thêm vài con ốc đi!

Hào nghe xong hơi nhăn mặt, ngập ngừng:

“Xuống nước mệt lắm.

Mà Quốc này, mày có muốn ăn ốc không?

Quốc ngẫm nghĩ rồi dứt khoát đáp:

“Có Món gì cứ bày ra, tao ăn hết.

Thế là chẳng nói nhiều, cả hai cởi áo, xắn quần, nhảy ùm xuống dòng sông trong sự reo hò c vũ của lũ trẻ trên bờ.

Nước sông mát lạnh, ôm lấy người.

Quốc và Hào thay nhau lặn ngụp, mò mẫm trong khe đá ven bờ, mỗi lần ngoi lên lại bỏ thêm vài con ốc vào cái xô nhựa.

Ban đầu chỉ định bắt dăm ba con để nướng ăn cho vui, nhưng Quốc lại muốn nhiểu hơn, trong đầu đã tính sẽ mang về nhà làm bữa tối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập