Chương 81:
Chọn bạn mà chơi
Sau khi thu hoạch xong toàn bộ ruộng rau, Quốc không vội vàng dọn dẹp như những hộ trồng rau khác trong thôn.
Đối với giống bắp cải Việt, sau khi lấy bắp chính, phần gốc vẫn còn khả năng đâm mầm khi trời ấm lên.
Những mầm non đó tuy không to đẹp như lứa đầu nhưng vẫn là nguồn rau sạch đáng quý, ăn được cho người và cũng có thể dùng cho heo.
Vì thế, Quốc chủ động giữ lại toàn bộ gốc cũ.
Chỉ có thửa ruộng trồng giống bắp cải Trung Quốc là Quốc xử lý ngay.
Cây giống này thấp, lùn, bộ rễ nông, lại không có khả năng mọc mầm sau thu hoạch.
Khi bắp đã cắt, thân cây gần như trở nên vô dụng.
Quốc bước xuống ruộng, cúi lưng nhổ từng gốc, mà mỗi cây chỉ cần dùng lực nhẹ là bật lên khỏi mặt đất.
Cậu gom chúng thành đống để đó, chẳng cần vội đốt hay xử lý.
Mảnh ruộng ấy sẽ tạm thời để trống, chờ đến vụ xuân hè cậu sẽ tính toán gieo trồng thứ gì phù hợp hơn.
Hoàn thành công việc dưới ruộng, Quốc tranh thủ vòng ra mảnh vườn nằm sát chân núi, nơi cậu trồng thử mấy gốc bí xanh giống cũ, nay cây đã già héo, để lại cũng không còn tác dụng.
Tên giàn còn 7 trái trong đó ba quả to mập, phần vỏ xanh bóng căng mọng, còn bốn quả nhỏ hơn thì có phần hơi méo mó do thụ phấn muộn.
Đối với Quốc, những quả nhỏ ấy vẫn quý như nhau, bởi chỉ cần là rau sạch nhà tự trồng thì dù hình dáng thế nào vẫn dùng tốt để nấu nướng ngày Tết.
Ba quả to nhất, cậu định mang ra chợ phiên bán thử xem có được giá không.
Chợ giáp Tết lúc nào cũng đông, người kẻ qua lại nườm nượp, đủ loại hàng hóa chen nhau bày bán, từ đồ khô, thịt cá, đến rau củ cuối vụ.
Quốc có bí xanh, lại còn vài bắp cải, vài bó tỏi và mớ củ cải, đều là những mặt hàng quen thuộc với mọi người dân trong vùng.
Cậu gom tất cả ra chợ, chuẩn bị thêm mấy bao nhỏ và cân xách tay để bán cho tiện.
Tết Nguyên đán là dịp lớn nhất trong năm, người ta thường tranh thủ bán hết rau trong vườn, lấy tiền xoay sang mua thịt cá, mỡ, lá dong.
Quốc chọn vị trí sát mép chợ, trải tấm bạt rồi sắp rau gọn gàng lên trên.
Cậu hiểu quy luật buôn bán ngày Tết:
trước Tết thì cái gì cũng bán được, mà sau Tết thì dù giá rẻ mấy cũng khó ai mua.
Vì vậy, cậu không cố hét giá cao, chỉ giảm nhẹ từ một đến hai nghìn mỗi loại rau.
Dù giá mềm hơn so với người khác, Quốc vẫn thấy vui vì mục tiêu chính là bán hết, không phải lời nhiều.
Khách đi qua nhìn thấy bí to nên nán lại hỏi giá gian hàng của cậu.
Chẳng mấy chốc bắp cải hết trước, rồi đến tỏi, đến củ cải.
Ba quả bí to cũng bán được cả ba, người mua còn khen bí chắc ruột mang về nhà nấu đồ tết.
Cứ như vậy, chỉ trong buổi sáng, Quốc đã bán sạch toàn bộ số rau mang theo.
Khi cậu gom bạt và đếm lại tiền, số tiền lẻ gộp lại được gần bốn trăm nghìn.
Không phải số tiền lớn, nhưn, với Quốc, đây là khoản thu thêm đầy ý nghĩa, nhất là đúng dịp Tết đang kể cận.
Bán xong phiên ấy, Quốc quyết định không mang rau ra chợ nữa.
Những thứ còn lại trong vườn sẽ để dành cho gia đình dùng dịp Tết.
Bắp cải vẫn còn chừng năm sáu cái ở ruộng Việt, dù không to bằng đợt thu hoạch chính.
nhưng vẫn đủ để nấu canh, làm dưa muối hay xào thịt.
Su hào thì chỉ còn vài củ, nhưng cùi chắc, không bị xơ, hợp để hầm xương.
Riêng củ cải thì chỉ còn mấy củ nhỏ, phần lớn bị dị dạng hoặc hơi cong vẹo do đất cứng, nhưng đối với Quốc, điều đó chẳng quan trọng.
Hương vị của chúng vẫn là củ cải thật sự, chỉ cần got vỏ là sạch ngay, chế biến món gì cũng thơm ngon.
Sau ba tuần bận rộn ngoài ruộng vườn, Quốc cuối cùng cũng có vài ngày rảnh rỗi để đến trường.
Lúc ấy chỉ còn ba ngày nữa là bước vào kỳ nghỉ Tết.
Với hầu hết học sinh trong trường, khoảng thời gian này chẳng còn ý nghĩa học hành gì mấy.
Đến lớp chủ yếu để tụ tập bạn bè, tám chuyện, hoặc đơn giản chỉ để ngồi cho hết buổi.
Giáo viên cũng thừa hiểu tâm lý ấy.
Chẳng ai còn đủ kiên nhẫn để giảng bài dài dòng, mà cũng không ai muốn giao bài về nhà, vì biết chắc đến Tết chẳng học sinh nào ngồi vào bàn làm bài tập.
Không khí Tết bắt đầu lan đến tận cổng trường.
Ngay ngoài quán tạp hóa đối diện, từng hộp mứt, bánh kẹo đỏ rực được xếp thành tháp cao, vàng chói dưới nắng.
Cách đó vài bước là cửa hàng quần áo Phương Shop, treo tấm biển giảm giá mừng Tết cổ truyền.
Trong cửa hàng chủ yếu bày đồ mùa đông như áo len, áo phao, khăn quàng cổ và giày bốt.
Cửa luôn mở toang, bên trong bật đèn nhấp nháy xanh đỏ dù là giữa ban ngày, khiến cả không gian như một góc hội chợ thu nhỏ.
Cô chủ nhỏ của cửa hàng, dạo này bận bịu đến mức muốn nghỉ học ở nhà trông tiệm luôn cho đỡ chạy qua chạy lại.
Việc buôn bán dịp Tết đông nghẹt khách khiến cô lúc nào cũng ph¿ đứng quầy, gói đổ, tính tiền.
Trong trường ai cũng biết Phương giàu có, xinh đẹp nhưng khó tiếp cận.
Đám con trai muốn tán tỉnh cũng chỉ dám nhìn từ xa.
Tặng quà thì phải mua đồ tử tế, mà túi tiền học trò lại hạn hẹp.
Ai cũng ngại cảnh mang món quà vài chục nghìn đến rồi bị chê trách hoặc từ chối.
Thà giữ sĩ diện còn hon tự làm mình xấu hổ.
Ngược lại, mấy cô bạn thân đi chung với Phương thì khác hẳn.
Họ được hưởng lây ánh hào quang, nên dễ được để ý hơn nhiều.
Trong sân trường, thỉnh thoảng lại bắt gặp vài cặp đôi đứng nép ở một góc tường thì thầm, nhoẻn miệng cười, rồi vội vã tản ra khi tiếng trống vào lớp vang lên.
Không khí ấy khiến mấy ngày cuối năm trở nên rạo rực, như báo trước một mùa xuân sắp đến.
Trong lớp Quốc, thằng Hào mấy hôm nay nổi bật hắn.
Nó mặc áo cái áo khoác bằng gia màu nâu bóng loáng.
Tất cả đều là đồ nó xin được của mấy anh lái xe quen biết.
Dù hơi khoe mẽ nhưng phải công nhận một điều:
khi ăn diện lên, Hào được bạn khác giới chú ý nhiều hơn thật.
Bọn con trai trong lớp cứ gọi nó là “Xu Hào”
“Hào đại gia” còn bọn con gái thì đôi khi liếc mắt nhìn nó lâu hơn một chút.
Đặc biệt có cái Duyên, cô nàng cùng lớp, cứ mỗi giờ ra chơi là lại sán đến chỗ Hào.
Duyên mặt mũi bình thường, nhưng được cái thân hình nảy nở, nói năng ngọt như mật, lúc nào cũng làm bộ làm tịch đòi vài nghìn đi mua đồ ăn vặt.
Hào thì mới đầu tỏ ra cứng rắn, nhưng Duyên biết cách nũng nịu, biết khi nào cần cười, khi nào cần trách yêu.
Một lần Hào mềm lòng rút tiền cho, thế là có lần đầu thì tất yếu có lần sau.
Duyên lanh lợi đến mức mua đồ ăn xong còn biết chia cho Hào, có khi còn đút tận miệng.
Mấy lúc ấy, cả lớp nhìn mà trêu ghẹo, nhưng Hào thì chỉ cười, ra vẻ bất cần.
Thỉnh thoảng Duyên còn bóp vai, gõ nhẹ lưng cho Hào như hầu hạ vua chúa.
Những hành động nhỏ ấy khiến Hào cảm thấy mình quan trọng hơn, và kết quả là ví tiền của nó cũng mở rộng theo.
Nó tự nhủ chỉ là vài nghìn lẻ cho vui, nhưng nhìn cái cách Duyên cười tít mắt mỗi lần được Hào mòi ăn vặt, ai cũng biết câu chuyện ấy sẽ còn tiếp diễn dài dài.
Gần Tết, trong khi lớp học còn chưa ổn định sau giờ ra chơi, Duyên đã chủ động tiến đến chỗ Hào.
Không chờ cậu kịp phản ứng, cô nàng nhẹ nhàng khoác tay vào tay cậu, kéo sát lại như thể hai đứa thân nhau từ lâu.
Hào còn chưa hết ngạc nhiên thì Duyên đã rì rầm năn nỉ, giọng ngọt như rót mật.
“Hào.
cho mình mượn tiển mua cái áo phao mới nha.
Mình thiếu có chút thôi, mua xong sẽ trả lại mà.
Một cái áo phao có giá cả trăm, có khi đến hai trăm nghìn, đối với Duyên nghe chừng đơn giản, nhưng với Hào lại là chuyện khác hẳn mấy lần mua bim bim vài nghìn.
Cậu lập tức thấy không thoải mái.
Muốn rút tay ra thì đã muộn, vì cánh tay của cậu đang bị Duyên ôm chặt.
Cô còn kéo sát hơn một chút, khiến tay Hào áp thẳng vào người mình.
Hào sững lại khi cảm nhận được thứ gì đó mềm mềm chạm vào bắp tay.
Cậu lén liếc xuống, mặt đỏ bừng khi nhận ra ngực của Duyên đang áp sát.
Tim đập thình thịch, vừa bối rối vừa.
khó tả.
Duyên vẫn giữ giọng ngọt như đường.
“Cái này là mượn thôi mà, sau này có tiền rồi trả.
Trong suốt giờ giải lao, cô bạn cứ bám theo sát gót như cái bóng, nói nhỏ nói to, khi thì cười ninh nọt, khi lại làm bộ đáng thương.
Cả lớp bắt đầu xì xào, ánh mắt kiểu gì cũng hướng về Phía hai người.
Có đứa còn cười khoái chí, trêu chọc không kiêng nể.
Duyên thì chẳng tỏ vẻ ngại ngùng gì, nhưng Hào thì đỏ mặt đến tận mang tai.
Chỉ đợi trống vào lớp vang lên là cậu vôi vã chui thẳng vào chỗ ngồi, như vừa thoát được một kiếp nạn.
Thế nhưng ngồi xuống rồi ngó sang bên phải, Hào lại bắt gặp Duyên đang nhìn chằm chằm.
Không nghe tiếng nhưng nhìn khẩu hình thì cậu hiểu ngay:
cô nàng vẫn đang năn nỉ đòi tiển mua áo.
Bực mình xen lẫn ngại ngùng, Hào thúc vào tay Quốc ngồi bên cạnh.
“Rắc rối thật mày ạ.
Nó bám dai như đỉa vậy.
Có cách nào giữ khoảng cách không?
Quốc liếc sang, bật cười.
“Thì mày là đại gia mà.
Mua cho nó cái áo là xong.
Hào nghẹn họng.
“Mua cái áo đó hả?
Lần trước chỉ là gói bim bim thì được, giờ áo phao cả trăm nghìn.
Mua rồi, mai mốt nó đòi cái khác nữa thì sao?
Tiền đâu ra mà chịu.
Quốc chống cằm, hạ giọng.
“Thế thì mày phải dứt khoát từ đầu.
Nói thẳng, làm căng lên.
Mày cứ mềm lòng, ậm ừ kiểu đó thì cái Duyên bám theo dài dài.
Nhưng mà.
chắc nó thích mày thật đấy”
Nghe vậy, Quốc cười khoái chí, còn Hào thì muốn độn thổ.
Cậu nghiến răng, nhưng không thể phủ nhận rằng bản thân cũng không nỡ xua đuổi Duyên thẳng thừng.
Hào vừa thấy ghét cái kiểu mè nheo của cô nàng, vừa.
có chút rung động.
Nhất là khi trong đầu vẫn còn ám ảnh cảm giác mềm mại lúc nãy.
Nhiều lần cậu cố tập trung vào bài giảng nhưng đầu óc cứ chạy lung tung.
Hết tiết học, vừa bước ra khỏi chỗ ngồi, Hào đã thấy Duyên tiến đến, lay nhẹ vai cậu rồi làm nũng y như lúc nghỉ giải lao.
Vài đứa ngồi gần lập tức né sang hai bên, ánh mắt sáng rực nhu chờ xem kịch vui.
Không khí xung quanh lập tức bị khuấy động, tiếng xì xào càng lúc càng.
rõ.
Hào nhìn quanh, thấy quá nhiều bạn đang chăm chú theo dõi, liền thở dài rồi nói nhỏ với Duyên rằng ra ngoài hành lang nói chuyện riêng.
Cả hai vừa bước khỏi cửa lớp, đám tò mò liền kéo nhau đi theo, đứng nép sau tường rón rén nhìn trộm.
Không ai nghe được họ trao đổi điều gì, chỉ thấy Duyên nói nhiều hơn, còn Hào thì đứng im, thỉnh thoảng cúi đầu suy nghĩ.
Một lúc sau, cả hai quay trỏ lại.
Duyên vào lớp với vẻ mặt vô cùng phấn khởi, như thể vừa đạt được điều mong muốn bấy lâu.
Trái lại, Hào nhìn qua là thấy ngay vẻ chịu đựng và bất đắc dĩ, mặt mày thị xị.
Quốc không cần hỏi cũng biết cậu bạn đã thỏa hiệp.
Quyết định này không có gì khó hiểu.
Thuở học trò, chuyện tình cảm hay mối quan hệ mập mờ kiểu này đểu là những trải nghiệm riêng, Quốc cũng.
chẳng muốn xen vào làm rối thêm.
Điểu quan trọng hơn cả là Hào không tt vẻ bực bội hay than vấn sau đó.
Trong suốt giờ học, cậu im lặng, không phàn nàn nữa, giống như đã chấp nhận kết quả vừa rồi.
Tan học, Quốc còn đang dọn sách thì đã thấy Duyên theo sát gót Hào, cứ như sợ cậu chạy mất.
Ra đến cổng trường, cô nàng lại kéo tay Hào hướng về dãy cửa hàng quần áo gần đó.
Đoán được ý định, Hào quay sang thì thầm rủ Quốc đi cùng.
Ba người đi với nhau sẽ giảm bót việc bị các bạn khác hiểu lầm.
Quan trọng hơn nữa, Hào không muốn để Kiểu Phương người mà cậu thầm để ý, nghĩ rằng mình đã có bạn gái.
Con gái mua đồ lâu lắm, chọn tới chọn lui, Cái Duyên không phải là ngoại lệ, mặc lên người ướm thử rồi khoe với Hào, cái nào cậu cũng khen đẹp hết á, bảo mua nhanh nhanh rồi còn về.
“Từ từ đã, vội gì.
phải chọn cho kỹ chứ, có phải lúc nào cũng được đại gia mua áo cho đâu.
Hào chột dạ lùi ra sau, đi qua quầy thoáng nhìn qua Phương sợ cô nàng hiểu lầm, PHương nhìn Hào rồi lại nhìn Quốc, rồi nghĩ đại gia mà cô bạn kia nói tới là ai.
Xét theo mối quan hệ thì khả năng là Hào mua cho người kia, nhưng đại gia thì Quốc sẽ nhiều tiền hơn Hào.
Chắc là ngại nên rủ Hào đi cùng, bởi Hào trông năng nổ hơn Quốc.
“Thì ra Quốc thích mẫu người như thế à?
Quốc ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Đúng lúc ấy lại có thêm một tốp người vào mua hàng, ngoài mấy người bạn cùng lớp của Phương vào mua đồ còn có Liên và cô em họ Minh Nguyệt của Quốc.
Thấy cậu, cái Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
“Anh Quốc ở đây mua quần áo à?
Quốc lắc đầu.
“Không, anh đi cùng Hào thôi.
Còn em sao lại ở đây?
Nguyệt nhoẻn cười ranh mãnh.
“Em hẹn chị Liên đi mua đổ.
Qua đây xem có cái áo nào đẹp không, không có thì mấy hôm nữa đi chợ tiếp.
Quốc gật đầu, đứng nép vào quầy, tránh đường cho mấy bạn đi vào.
Cửa hàng này hơi nhỏ, 6-7 người vào là hơi chật rồi.
Thấy Quốc cứ đứng ngoài quầy, Phương liền giục.
“Vừa rồi kiếm nhiều tiền vậy không mua áo mới à, mua 1 cái ủng hộ mình đi.
“Lần sau nhé, hiện tại mình chưa có nhu cầu.
Cửa hàng của bạn làm ăn tốt đấy chứ?
PHương chép miệng.
“cũng được nhưng mà sao so sánh được với cậu.
Mẹ mình cứ khen cậu suốt á.
Làm một vụ mà bằng cả năm mình làm ấy chứ.
Quốc cười trừ.
“Được cái này, mất cái kia, cậu bán quần áo ở trong cửa hàng, không lo nắng mưa, việc nhẹ nhàng.
còn làm ruộng thì đâu quản nắng mưa giá rét.
Chỉ là nông thôn điều kiện khó khăn, nhu cầu ăn mặc vẫn còn hạn chế.
Chứ ở một khu vực đông dân hơn, bán quần áo sẽ có lời hơn làm nông nhiều, doanh thu một tháng thậm chí có thể bằng mình làm nông cả năm ấy.
Phương chống cằm nhìn dãy quần áo trước mặt, giọng có chút chán nản.
“Dễ kiếm thì đâu đến lượt mình, chắc chắn có nhiều người làm rồi, làm to hơn mình nữa kìa.
Sao mà cạnh tranh nổi, Giả sử ở cổng trường mọc thêm một cửa hàng quần áo xem.
doanh sé giảm đi một nửa, có khi mất sạch luôn ấy chứ.
Phải lo hàng tồn hàng.
lỗi thời, cập nhật thêm mẫu mới, không nhàn như mọi người nghĩ đâu.
Quốc mim cười.
“Cảm thấy công việc khó khăn tức là cậu đang đi đúng hướng rồi, nếu dễ quá mới là vấn đề đó.
Phương xoay xoay móc áo trên tay, nói nhỏ như than thở.
“Cái khó ở đây là mình bị vướng lịch học kìa, chẳng có ai trông hàng buổi sáng, buổi chiều rảnh thì lại ít người mua.
cố gắng nốt kỳ này, sang năm chị gái ở nhà, để chị ấy trông cửa hàng luôn.
Nói chuyện một hồi, nhóm con trai mua đồ nhanh hơn hẳn đám con gái.
Chỉ vài phút đã chọn được áo khoác, thử xong là thanh toán luôn.
Nhưng.
chẳng ai chịu ra về.
Lýdo rất đơn giản:
họ vừa phát hiện trong cửa hàng có một em gái lạ mặt, trông xinh xắn lại có nét gìđó khác với đám nữ sinh quen thuộc ở trường.
Hai thằng lớp 10 A lập tức nhào tới, hỏi han đủ chuyện, bắt đầu bằng câu quen thuộc nhất.
“Em tên gì?
Học lớp nào vậy?
Khi biết Minh Nguyệt mới học lớp 9, mắt cả hai sáng rực như vừa trúng số.
Họ chủ động gió thiệu mình đang học 10A, nói sang năm lên cấp 3 thì kiểu gì cũng gặp nhau nhiều hơn.
Giọng điệu tự tin, bước chân đứng cũng thẳng thớm, cố tỏ vẻ đàn anh già dặn.
Nguyệt đi chung với Liên, nhưng chẳng hiểu sao bỗng nhiên được hai tên lớp 10 chú ý hơn hẳn.
Có lẽ vì bộ đồ hôm nay hợp dáng, tóc buộc gọn tôn khuôn mặt, hoặc cũng có thể vì nhìr cô nhỏ nhắn, dễ bắt chuyện.
Còn Liên lại bị đẩy ra sau một nhịp.
Thực ra, bạn của Phương đa phần ăn mặc có gu.
Áo khoác đúng mẫu, quần Jeans ôm vừa phải, tóc uốn nhẹ, nhìn là biết biết chăm chút bản thân.
Không “phèn” như nhiều bạn cấp 2 trong thôn.
Bởi vậy Nguyệt, vốn đang tuổi dễ mắc cỡ, bị hai đàn anh hỏi tới tấp thì lúng túng ra mặt, lập tức nép sát vào người Liên.
Thấy Nguyệt ngại, nhóm nam lớp A lại chuyển hướng sang tán tỉnh luôn cả hai chị em, muốn dùng cô chị làm chất xúc tác để lôi kéo thêm cô em.
Liên vốn đã có thiện cảm với lớp A từ trước nên đưa đẩy rất tự nhiên, còn cười giòn khi đượ rủ sau khi mua đồ thì sang quán cổng trường uống nước.
Được trai đẹp chủ động mời thì cô làm sao rỡ từ chối.
Thậm chí có một cậu còn buông lời muốn trả luôn tiền quần áo cho hai người.
Trong mắt Liên, đó là “ga lăng” lịch sự và từ chối mới là bất nhã.
Nghĩ vậy nên cô nở nụ cười cảm ơn, khiến bọn con trai càng được đà.
Còn Nguyệt thì càng lúc càng lúng túng.
Không quen ai, cũng không có chuyện gì để nói, bị hỏi thì chỉ đáp vài chữ rồi im.
Dự tính ban đầu của cô chỉ là ghé xem thử quần áo, nếu thích thì mua rồi về ngay.
Không ngờ bị mấy anh lớp 10 chia nhau ra đứng chắn lối đi, chẳng biết phải thoát sao.
Nguyệt nhìn về phía quầy tính tiền, mắt đầy ý cầu cứu, gọi thầm anh họ bằng ánh nhìn.
Quốc thấy vậy, cúi đầu sát tai Phương.
“Có người gây rối trong cửa hàng kìa, cậu đi giải quyết đi.
Phương liếc mắt theo hướng Quốc chỉ.
Vừa thấy đó là bạn cùng lớp, cô liền bật cười.
“Không sao đâu.
Bạn lớp mình thôi mà.
Họ giỡn một chút đấy”
Quốc hừ nhẹ một tiếng.
Giỡn kiểu gì mà đứng chắn hai đứa nhỏ như đang vây bắt con mồi vậy.
Không chờ Phương thêm lời, Quốc bỏ tay khỏi quầy, rảo bước thẳng đến chỗ đám đông đang xúm lại.
Gương mặt cậu lạnh đi thấy rõ.
Chuyện con trai con gái thích nhau, Quốc không xen vào.
Nhưng chắn lối đi, làm người ta sợ đến mức nhìn quanh tìm đường thoát thì không còn là giỡn nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập