Chương 83: Quây Quần.

Chương 83:

Quây Quần.

Học sinh trong trường được thông báo rằng sau ngày 24 sẽ chính thức nghi Tết, đến tận mùng 8 mới quay trở lại học.

Kỳ nghỉ kéo dài gần hai tuần, đủ dài để nhiều đứa cảm thấy như được “thả tự do”.

Thậm chí có vài học sinh còn tranh thủ nghỉ sớm từ Tết dương lịch, chẳng buồn vác mặt lên lớp.

Đám ấy phần lớn đều đi làm thêm, kiếm chút tiền để tiêu xài dịp lễ.

Quốc thường xuyên phải xin nghỉ do giải quyết đàn vịt và mấy ruộng rau.

Việc học sinh ngh học không hiếm vào mùa đông, nhất lại là lớp G nữa, bản thân thầy cô cũng nóng ruột, trong đầu cũng đã bắt đầu lo toan cho dịp Tết sắp tới.

Vừa xong việc đồng áng, cũng vừa khớp thời điểm trường cho học sinh nghỉ Tết, lên trường được hai buổi thì Quốc bước vào kỳ nghỉ lễ luôn.

Ngày 23 tháng Chạp năm nay trời se lạnh, gió lùa qua những tấm liếp phơi ngoài sân mang theo mùi rơm rạ.

Quốc và mẹ ở dưới bếp, chuẩn bị mâm cúng ông Công ông Táo.

Mâm cúng được đặt trên chiếc bàn gỗ cũ giữa gian bếp, năm nay đầy đủ hơn mọi năm, có đĩa trái cây năm loại, một đĩa xôi, thịt cá mỗi loại một đĩa và một hộp bánh kẹo.

Bên cạnh là bó nhang dài và tập vàng mã.

xếp ngay ngắn.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, mẹ khẽ thở ra, chắp tay trước ngực rồi cúi đầu khấn.

Giọng bà đều đều, kể về một năm vất vả của hai mẹ con.

Mẹ không xin gì nhiều, chỉ cầu năm mới gia đình bình yên, ba đi làm xa mạnh khỏe, Quốc học hành suôn sẻ và việc đồng áng thuận lợi.

Quốc đứng phía sau, im lặng nghe từng lời mẹ.

Có những câu bà nói khiến lòng cậu chùng xuống.

Bà cảm ơn ông Táo vì năm nay nhà không gặp chuyện xui xẻo lớn, cảm ơn vì dù bận rộn thì hai mẹ con vẫn đủ cơm đủ áo.

Khi mẹ đốt vàng mã, ngọn Lửa brùng lên rồi cháy đều, cuộn giấy hóa thành tro nhẹ bay lên theo làn khói.

Quốc ngồi canh bếp đốt, tay cầm chiếc đũa khuấy cho tro khỏi bay tung khắp sân.

Mẹ đứng bên cạnh, chiếc khăn len vắt hờ qua vai, hai bàn tay xoa nhau trong cái lạnh, nhưng biểu cảm lại nhẹ nhõm hơn hẳn.

Lễ cúng hoàn tất, mẹ quay sang bảo Quốc:

“Hôm nay xong rổi, lát ăn cơm xong mang mấy con cá ra sông thả nha Quốc.

Quốc gật đầu đồng ý.

Những năm trước, mẹ Quốc phải lo chạy vriệc kiếm tiền tiêu tết như bao nhà.

LÀm xong mâm cúng vội vàng rồi còn ra thị Trần làm thêm mấy việc lặt vặt khác.

Đây là thời điểm bận rộn và cũng có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn, có khi đến ngày 28 vẫn còn đi giao hàng cho người ta.

Đâu có như năm nay, cúng xong ông Táo là hai mẹ con ở nhà dọn dẹp.

Được cái nhà nghèo nên ít đồ đạc, căn nhà nhỏ nhưng không đến nỗi chật chội.

Thường ngày mẹ Quốc ở nhà, hết việc làm nền rảnh rỗi quét dọn thường xuyên, nên công việc dọn dẹp ngày tết cũng không cé gì vất vả.

Đồ trang trí ngày tết thì đợi ba Quốc về rồi mới quyết định.

Ba Quốc về nhà vào ngày 25, ngoài cái ba lô trên lưng còn mang theo một cái bao tải lớn, chứa đồ tết.

Do đang vào đông, trời không nắng gắt nên da dẻ không đen sạm như mùa hè.

Trên gương mặt có sự hào hứng khi về nhà hoàn toàn không có chút mệt mỏi nào.

Hai mẹ con ra đón ba, người xách ba lô người mang bao tải vào nhà, bên trong có bánh kẹo, ít hoa quả, một cái chân giò lợn.

Thêm một cái áo len ba mua cho Quốc.

“Năm nay làm việc chăm chỉ, ba tặng c ho con cái áo mới, tết này mặc đi chơi.

Quốc cầm cái áo trên tay, mắt thẩm mỹ của ba hơi kém, mua cái áo đỏ xọc vàng rực rỡ quá, cho con nít cấp 1 hai thì hợp, chứ lên cấp 3 vẫn mặc áo len đó thì hơi trẻ trâu.

Nhưng dù sao đó là món qua mang yếu tố tình thần nhiều hơn.

“Cảm ơn ba.

Mẹ Quốc cười đáp.

“Thôi con nó lớn rồi lần sau đừng mua nữa nha, tôi mua nó còn không thích huống chỉ là ông?

Ba Quốc ngạc nhiên.

“Hai mẹ con ở nhà mua áo mới rồi à?

Mẹ Quốc đáp.

“Dạo trước đi bán vịt là mua rồi, định để lại vài con mà nhà mình chật quá không có chỗ nuôi.

nếu ông muốn ăn thịt vịt thì để tôi qua nhà thằng Hào mua lấy một con.

“Thôi, không sao đâu, vài hôm nữa đi chợ mua sau cũng được.

Mà tình hình ở nhà thế nào, rau củ có thừa nhiều không?

LẦn trước ba Quốc về nhà là đi gặt và cày ruộng trồng rau, lần này về thì đã thu hoạch xong hết rồi.

Nghe tin nhà mình bán được hơn 20 triệu tiển rau, Ba Quốc kinh ngạc lắm, số tiền đó bằng số tiền công và tiền thưởng tết của ông đọt này.

Nhưng đó chưa phải là tất cả, cái đáng sợ hơn là hai mẹ con có khả năng bán hết số rau củ, đổi lại là ông cũng phải toát mồ hôi lạnh, kiểu gì cũng thừa mứa, đem tặng cho người trong xóm rồi thừa cho trâu bò lợn gà.

“Hồi đầu tôi cũng nghĩ vậy, cả xóm mình ai chẳng nghĩ là phen này nhà mình bán ế, nhưng nào ngờ, thương lái bên tàu qua xem, rồi cho hai xe qua hốt một lần thế là xong.

Nhiều khi cứ tưởng nằm mơ, đến khi ra ngoài ruộng thấy tro trọi mới tin là thật.

Ba Quốc trầm trồ, có phần ngượng ngùng.

“Trời đất.

Hai mẹ con ở nhà giỏi quá ta.

còn ngang ba đi làm công trình nữa.

Mẹ quốc nhìn con trai với vẻ tự hào.

“Ông khen nó là thừa đấy, Có nó ở nhà, tôi thấy công việc nhẹ hẳn đi.

Giờ nó có tiền riêng, tôi đi chợ cũng có tích cóp được chút ít, vậy nên tiền bán rau lần này, đem trả người ta trước đi.

Xong ngày nào mình nhẹ đầu ngày đó.

Ba Quốc thở dài.

“Tiển rau, hai mẹ con kiếm ra, thì cứ giữ lấy.

nọ thì tôi tự trả được mà, hết năm này coi như xong.

Mẹ Quốc dúi vào tay ông chồng cọc tiền, nói bằng giọng tha thiết.

“Ông cứ cầm đi, để nhiều tiển ở nhà tôi thấy lo hơn đấy.

TRả xong nợ ngày nào thì mình sóm 1o được cho nhà mình ngày đó.

Nhiều tiền như vậy cũng có làm gì đâu, đấy là tôi đã lấy 3 triệu, số lẻ ra tiêu tết rồi đấy.

Thấy vợ ân cần như vậy, ba Quốc không còn giữ thể diện làm gì nữa, lấy tiển công của mình và của hai mẹ con ra gộp vào đếm một lượt nữa.

Ngày hôm sau, hai vợ chồng qua an Nghĩa trả tiền nợ cho ông cậu.

Bình thường chỉ trả 15 triệu mỗi đọt, lần này cận tết trả một lúc 40 triệu, còn 20 nữa thì lần sau có lẽ sẽ trả dứt điểm luôn.

ông cậu hơi ngạc nhiên.

Hỏi rằng

“ nhà của chị gái thời gian qua làm gì mà nhiều tiền vậy.

Mẹ Quốc không có gì giấu diểm mà kể lại vụ trồng rau.

Ông cậu ngồi nghe mà cũng gật gù.

“Chà thằng cháu này khá quá ta, tưởng nó cũng giống con nhà này, chỉ học trên trường chứ nào có biết làm việc nhà là gì đâu.

Tôi nghe năm trước nó có đi thi học sinh giỏi cấp huyện cc mà, sao anh chị không cho nó ra ngoài thị trấn hay thành phố học.

Để nó học trường làng thì Phí phạm tài năng quá.

Con của tôi học ngoài thị trấn, được học sinh giỏi, xếp nhất nhì trong lớp luôn, giờ mới thấy hối hận, biết vậy cho nó ra ngoài thành phố học cho rồi.

Ngồi nghe ông cậu khoe hai đứa con, ba Quốc cảm thấy chạnh lòng.

Vợ và con trai thu hoạch khá như vậy khiến người làm cha làm chồng như ông cảm thấy vị trí của mình ở trong nhà bị lung lay.

Khen con trai là dư thừa, giờ ông cảm thấy sợ và ngại chính đứa con còn đang đi học của mình.

Qua cuộc trò chuyện nhà ông cậu, dọc đường về, Ba Quốc nói với vợ rằng:

“Ông cậu nhà em nói đúng đấy, con trai mình đầu óc thông minh, phải đi học ở ngoài cho đê Phí, đợi xong kỳ này thử bảo nó chuyển trường lên thị trấn hoặc thành phố xem sao.

Tình hình này là tôi đi chuyến nữa là trả xong nợ, Tôi sẽ ỏ nhà làm nông như vừa rồi, kết hợp với chăn nuôi, khẳng định là dư giả lo được cho con được ăn học trong môi trường tốt.

Lời của chồng và ông Cậu nghe rất hợp lý, tuy nhiên nếu để con trai đi học xa nhà, bà Dung lại cảm thấy một chút không đành lòng.

Là cảm giác ích kỷ một người mẹ không muốn xa con chăng?

Làm nông với con, bà Dung thấy vui lắm, còn làm với chồng bao năm thì cảm thấy không được như kỳ vọng, thành ra bà có ấn tượng không tốt.

Làm nông không đơn giản là cứ cày cấy gieo trồng là xong, mà phải chủ động kiếm đầu ra cho rau củ nữa.

Về khoản này con trai bà lanh lợi hơn.

“Đành là thế nhưng về nhà hỏi ý con xem sao đã.

Chuyện tương lai con cái để sau tết rồi bàn, sau khi trả nợ, hai vợ chồng an tâm mà sắm tết.

triệu tiền bán rau, mấy phiên chợ bán bánh và bán chuối chiên, gần năm qua lời được gần 2 triệu, mua đậu xanh, thịt lợn lá long, bánh kẹo vẫn còn dư giả lắm.

Hai mẹ con lo nhà cửa xong từ trước khi ba quốc về nhà, nên ba Quốc khá nhàn rỗi, đi gặp mặt người quen trong xóm hàn huyên rồi giúp người ta mổ lợn.

Nhà nào khó khăn cũng cố gắng mua vài cân thịt, treo gác bếp, hoặc rán kỹ cho vào xô.

trời lạnh nên bảo quản được cả chục ngày mà không cần tủ lạnh.

Một số hộ khá giả kiếm cây đào, mua bộ đèn nháy, bóng bay treo treo trong nhà cho có không khí.

Nhưng đại đa số vẫn là nhà nghèo, ngắt vài nhánh đào, nhánh mận lá bưởi cho vào ống tre rồi thắp nến cả ngày vậy và xong.

Mặc dù là đàn ông con trai nhưng Quốc lại thích ngồi nhà xem mẹ gói bánh chưng hơn việc đi cùng ba giao du khắp xóm.

Bởi trong ký ức tiển kiếp thì mẹ cậu là người vất vả hơn, bây giờ ba quốc đi làm công trình nặng nhọc, nhưng thời gian làm công trình chỉ vài năm.

mà khi ông bị tai nạn, suốt ngày rượu chè thì mẹ Quốc lại tự mình gồng gánh nuôi con ăn học, lo việc nhà cả chục năm.

Tự nhiên cậu muốn bù đắp cho mẹ nhiều hơn.

Lần này Quốc sẽ cố gắng ngăn cản việc ba gặp trai nạn, theo ký ức là sau hai năm nữa.

nên thời gian này chưa phải lo lắng, và nếu như sau khi trả nợ xong, biết đâu lại ở nhà làm nông không đi làm công trình thì sự việc đáng tiếc đó có thể không tái diễn.

Đang ở dưới bếp gói bánh chưng, thì chú thím qua nhà gọi ba Quốc đi mổ lợn, con lợn bé nên muốn chia đôi, mỗi nhà một nửa.

Ba Quốc không thể từ chối nên gọi con trai qua đó phụ một tay, Mẹ Quốc gói xong bánh chưng sẽ sang bên đó phụ làm bếp.

Hôm đó mổ lợn tiện thể họp mặt họ hàng luôn.

Rất lâu rồi Quốc mới lại được hưởng cái không khí tết ở nông thôn, so với lễ tết ở thành phố hiện đại với gia đình nhỏ thì chẳng vui chút nào, hoặc đơn giản là cậu vẫn là trẻ con không phải lo toan như người lớn.

Việc bắt heo làm thịt thì hai người đàn ông trưởng thành làm ngọt xót, Mổ tồi lại làm lòng, xẻ thịt, một phần đem chia một phần thì mang vào nhà chế biến.

Nhà Chú thím đang chờ thị của con heo này làm nhân bánh.

Con heo hơn hai chục ký, mỗi nhà một nửa thì cũng ăn cả tháng mới hết.

Làm thịt xong thì Mẹ Quốc khóa cửa nhà rồi lên nhà chú thím tham gia phụ làm bếp.

Hai nhà có 7 người làm nhanh lắm, người xẻ thịt chia đôi, người băm thịt làm tiết canh, làm dồi lợn.

Người thì xào thịt, luộc rau.

Vốn dĩ ba Quốc dắt con trai đi theo để nó học hỏi mấy công việc lặt vặt trong làng xóm, nhưng có vẻ đã quên cậu từng đi làm nhà hàng, việc bếp núc không có gì lạ lẫm, ngược lại còn rất thành thạo.

Đám cưới vừa rồi của nhà anh Lâm trong xóm, Quốc với cái danh Hội Trưởng hội thanh niên càng là người tỏ ra xông xáo.

Nghe Minh Nhật và Minh Nguyệt xì xào mới biết con trai mình giữ chức vụ Hội Trưởng hội thanh niên.

Từ khoản lo việc nhà và việc xóm, Quốc không còn là một đứa ngu ngơ chỉ biết cắm đầu vào học nữa.

Điều này khiến ba của cậu rơi vào trạng thái hoang mang, không biết nên để con đi học xa thành tài, hay để cậu ở trường làng hóa nhập với thôn xóm.

Từng món ăn được dọn ra bàn, lần gần nhất đã là nửa năm trước khi làm bữa đậu phụ sau vụ cấy, khi đó nhà Quốc làm chủ đạo.

Nửa năm sau đến tết làm bữa thịt, chú thím mới trở về với đúng vị thế gia chủ.

Cũng không phải tự nhiên năm nay chú thím lại chơi lớn là mổ heo hai nhà chia nhau.

Vụ bán rau củ của nhà Quốc khiến cho người trong xóm vô cùng ngưỡng mộ, hiển nhiên vụ sau cũng sẽ làm theo, và tạo mối quan hệ tốt với nhà cậu là một điều đúng, đắn, vì thông qua đó có thể kết nối được với thương lái Trung Quốc.

Nhà Quốc thu được món hời, sắp trả hết nợ dần theo cái đà này sẽ tự tích góp được vốn mà mua trâu mua bò, không còn phụ thuộc vào nhà chú thím nữa.

Những đãi ngộ đi kèm trước đây có thể sẽ biến mất.

Minh Nhật năm nay là cuối cấp, học xong khả năng cao là đi làm xa, ở nhà có mỗi conem gái, chuẩn bị lên lớp 10, nếu nó đòi học ở thị trấn thì chú thím cũng sẽ cố gắng đáp ứng.

Nên người nhà thiếu hẳn 2 người, mùa vụ sau này lại phải quay sang nhờ cậy nhà Quốc.

Hết năm nay vị thế của hai nhà sẽ đảo chiểu.

nên việc mời nhà Quốc sang chia heo, là một bước đi không đơn giản là vì mối quan hệ khăng khít mà có sự tính toán phía sau.

Ba Quốc dù biết hay không thì bữa cơm hôm nay ăn rất ngon.

ăn no uống say đến ngà ngà mới thôi.

Ăn xong thì chia phần thịt, nhà Quốc lấy một nửa con heo, trả tiền luôn với giá 50 ngàn/kg thì mất 500 ngàn tiền thịt.

mọi năm chỉ ăn hai ba cân thịt năm nay có hẳn 10 cân thịt luôn.

Kỳ lạ ở chỗ, mẹ Quốc cảm thấy 500 ngàn mua nửa con cũng không đắt lắm, thịt này ăn cả tháng luôn ấy chứ.

bữa trước con trai bỏ ra cả triệu bạc thuê người hái rau trong 2 ngày mà.

nên 50 ngàn này chẳng có gì để bà lăn

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập