Chương 87: Du Xuân (2)

Chương 87:

Du Xuân (2)

Trong những ngày hội đông đúc, chuyện trai gái làm quen là điều hết sức thường tình.

Người ta chen lấn giữa dòng người, trao nhau ánh mắt, một nụ cười vô tình cũng có thể khiến đôi bên kết duyên.

Nhưng đôi khi chính sự cởi mở quá mức lại dẫn đến những hiểu lầm khó lường.

Trường hợp của Liên là một ví dụ điển hình.

Cô gái vốn tính vui vẻ, ai mời cũng nhận lời, ai rủ đi ăn cũng gật đầu, mà đã ăn thì ăn thật lòng, không hề khách sáo.

Tính tình thẳng thắn ấy khiến nhiều người thích thú, nhưng lại khiến một số chàng trai cảm thấy bị trêu ngươi, bởi chưa kịp nuôi hy vọng đã thấy cô thoải mái cười nói với người khác.

Tan hội hôm ấy, trong lúc đoàn người đang kéo nhau ra về, xuất hiện một gã thanh niên lạ mặt cứ lẽo đẽo bám theo Liên.

Hắn lấm lét quan sát, chốc chốc lại bước gần như muốn chặn đường.

Cũng may lúc đó nhóm bạn đông, ai cũng đi chung thành hàng nên Liên không gặp nguy hiểm.

Nhưng đến khi về đến đầu ngõ, gã kia vẫn không chịu từ bỏ.

Hắn đi men theo bị rào, quan sát từng bước chân của Liên rồi bất ngờ đứng chặn ngay trước cửa nhà cô, lớn tiếng thổ lộ những câu vừa sến súa vừa ngang ngược khiến cả xóm chạy ra xem.

“Liên ơi, anh yêu em!

Hắn lại tiếp tục la lớn:

“Anh nguyện trọn đời bên em!

Càng ngăn cấm càng chứng tỏ tình cảm của tôi dành cho em là vô cùng lón!

Không chỉ nói, hắn còn nghêu ngao hát giữa đường:

“Người yêu ơi, có biết anh nhớ em nhiều lắm, đã bao năm tháng qua.

Tiếng hát phô chói tai vang vọng, khắp xóm, khiến nhà Liên một phen xấu mặt.

Người lớn kéo nhau ra xem cho thỏa hiếu kỳ, trẻ con đứng túm tụm cười khúc khích.

Mẹ Liên tức đến đỏ mặt, cha cô thì mất kiên nhẫn vác chổi và đòn gánh ra đuổi.

Mỗi lần ông vừa quát tháo, g/ thanh niên lại nép vào góc tường hoặc chạy thụt lùi ra đầu ngõ, không rời mắt khỏi Liên.

Suốt vài hôm sau, hắn vẫn lượn lờ quanh khu vực nhà cô, lúc đứng đầu ngõ, lúc giả vờ đi ngang để tìm cơ hội bắt chuyện.

Ban đầu người trong xóm còn thấy trò hề ấy khá buồn cười, nhưng chỉ sau hai ngày, ai nấy đều thấy phiền phức.

Trẻ con sợ, người lớn đâm bực, còn nhà Liên thì rơi vào cảnh bất an.

Cuối cùng, vài người đàn ông trong xóm phải cùng nhau bắt gã lại, ép ngồi xuống tra hỏi xem hắn có bị điên khùng hay có ý đồ xấu gì không.

Khi bị dồn đến đường cùng, gã thanh niên mới chịu khai.

Hắn quê ở An Bình, lên hội tình cờ gặp Liên, được nói chuyện đôi câu rồi mời cô đi ăn.

Thấy Liên ăn rất nhiệt tình, hắn nghĩ đó là dấu hiệu cô có cảm tình với mình.

Từ đó nảy sinh suy nghĩ rằng cô chính là “duyên trời định” khiến hắn theo dõi bằng được để bày tỏ, bất chấp thái độ của gia đình cô.

Mẹ Liên sau khi nghe hết câu chuyện chỉ còn biết thở dài.

Bà lấy lại bình nh, vào nhà mang ra một ít tiền, xem như trả lại tiền ăn uống trong buổi đi hội hôm trước.

Gã thanh niên nhận tiền, miệng cười tươi:

“Cảm ơn mẹ nhé, đợi con đi làm ăn về sẽ mua quà cho hai người.

“Cậu đi luôn đi, đừng quay lại nữa.

Gã thanh niên kia còn không quên nháy mắt đưa tình với Liên, khiến cả nhà rùng mình.

“Liên ơi, tình yêu của chúng ta là bất diệt Anh yêu em.

Dù chịu rời đi nhưng ánh mắt và thái độ mập mờ của hắn làm mọi người cảm thấy chuyện này có lẽ chưa kết thúc.

Sự việc lần này khiến thể diện gia đình Liên bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Họ lo lắng không chỉ vì tiếng tăm bị đàm tiếu, mà quan trọng hơn là sự an toàn của con gái.

Mẹ Liên nổi trận lôi đình, gom hết đồ trang điểm của con, từ son phấn đến những cây mascara, bỏ tất cả vào túi rồi ném.

thẳng xuống sông.

Bà quát lớn rằng con gái trang điểm lòe loẹt chỉ tổ “đánh đã” với trai, khiến người ta hiểu lầm rồi sinh chuyện.

Liên vốn có tính hồn nhiên, cảm thấy thái độ nhiệt tình của con trai với mình là đặc quyền của phái đẹp.

Cô hay cười nói vui vẻ, làm quen ai cũng tự nhiên như bạn cũ.

Điều ấy khiến cô dễ được yêu mến, nhưng khi gặp người có tính cố chấp như gã kia thì lập tức trở thành rắc rối.

Sau vụ việc, Liên thu mình lại, giảm bót trang điểm, bớt tươi tắn, giao tiếp dè dặt và luôn giữ khoảng cách với người lạ.

Gặp cô ai cũng trêu vềvụ này.

Vì sợ gã thanh niên còn lảng vàng ở đâu đó, ba mẹ Liên phải nhờ Mây và vài người trong xóm để ý mỗi khi cô đi học.

HỄ thấy Liên ra ngoài là phải có người đi cùng, đặc biệt là những đoạn đường vắng.

Lễ hội mấy ngày sau tết, cha mẹ cô quyết định cấm hẳn việc cô tham dự, tránh xảy ra chuyện tương tự.

Mây là bạn cùng lứa, cùng xóm nên khi thấy Liên bị quản chặt như vậy cũng hốt hoảng.

Nhà Mây lấy nhà Liên làm gương, không cho con gái đi hội, khiến cô khá buồn.

Đám con trai trong xóm thì chẳng bị ảnh hưởng mấy.

Hào vẫn ung dung chuẩn bị đi hội như thường vì đã có hẹn với cô chị ở An Nghĩa.

Quốc thì bị ba mẹ đuổi khéo, bảo phải đi chơi vài buổi cho bằng bạn bằng bè, đợi đến lúc có lịch học mới thôi.

Với Quốc, các trò chơi ở hội chẳng có gì mới, chỉ là đổi địa điểm tổ chức mà thôi.

Quốc vẫn đi hội trong những ngày sau Tết, chỉ là không còn đi với tâm thế háo hức ngày đâu.

Thay vì chen chân theo từng trò chơi, cậu mang theo một hũ củ cải muối quyết định đem bán ở đó.

Cậu biết sau những ngày Tết ê hề thịt cá, bánh trái, người ta thường thèm thứ gì đó để chống ngấy.

Cậu làm việc này chẳng phải vì muốn kiếm tiển, cậu mang theo bán coi như có việc làm ở lễ hội, ngồi xem nhân tình thế thái.

Không chỉ mình Quốc, nhiều nhà khác cũng tranh thủ những buổi hội mà dựng tạm sạp bán đồ ăn, rượu nếp, khoai nướng, kiếm thêm chút đỉnh.

Lễ Hội đông người, sức mua khá tốt, nên chỉ cần chịu khó đứng bán là có thể thu về một khoản nho nhỏ với giá cáo gắp rưỡi hoặc gấp đôi thường ngày.

Quốc xin phép ông chú bán thịt nướng cho mình đặt hũ củ cải ở chỗ của ông, đồ ăn không cạnh tranh thậm chí còn bổ trợ cho nhau, người ta ăn thịt mà ngấy thì mua thêm ít cả muối ăn kèm.

Ngồi tán dóc với ông chú bán thịt nướng, Quốc nghe được một thông tin khá hay về hội chợ lần tới ở ngoài thị trấn.

Món ngon thường để sau cùng, hai hôm lễ vừa rồi chỉ là khởi động bầu không khí, sắp tới ngoài thị trấn có lễ hội to, ngoài mấy hoạt động giải trí còn có thêm mấy gian hàng bán quần áo, nhiều loại hàng lắm.

Cái chợ lớn nhất trong năm luôn.

Mấy xã xung quanh cứ dồn về đó hết.

Ông chú bán thịt nướng dự định ra hội chợ bán một chuyến, chứ bán ở đây không ăn thua lắm.

Buổi sáng trôi qua bình lặng, chẳng ai hỏi mua.

Nhưng đến trưa và chiều, khi người ta đã tham gia hết lượt các trò chơi, đuối sức và mệt mỏi, vài người ghé vào hỏi thử.

Ai ăn cũng khen củ cải giòn, vị chua cay lại hơi ngọt, ăn với thịt cũng rất hợp.

Quốc hơi ngạc nhiên vì phản hồi tích cực, chỉ tiếc hũ củ cải quá nhỏ, chưa đủ để làm thành một buổi bán hàng đúng nghĩa.

Mỗi túi cậu chia mười miếng, bán tám ngàn, vẫn có người mua.

Cả sáng đậy nắp lúc mở một cái là hết luôn, bán được 10 túi thu được 8 chục ngàn.

Hội bên An Nghĩa thì kém náo nhiệt hơn ở An Bình, nhưng vì hôm qua chơi chưa đã, nhiều người vẫn kéo nhau sang hội tiếp.

Không khí nhộn nhịp cũng.

chẳng khác mấy, chỉ là quy mồ nhỏ hơn, trò chơi ít hơn.

Tuy nhiên, ai hứng thú thì vẫn vui như thường.

Những người chưa thỏa mãn thì để dành sức cho hội lớn ở thị trấn.

Đó mới là nơi đông đúc và đáng chờ đợi nhất, có cả bóng đá, ném còn, sạp bán quần áo.

Ở đó, loa đài bật ca nhạc suốt từ sáng đến tối, người bán người mua chen chúc như mắc cửi.

Dù đã chơi hai buổi mệt phờ, ai cũng cố đi thêm một lần nữa kẻo bỏ lỡ.

Hội chợ ở thị trấn lớn đến mức khiến cái Liên, dù đang bị cấm túc vì sự cố với gã thanh niên kia, cũng đòi sống đòi c-hết để được đi.

Đối với những cô gái đang tuổi vui chơi, bỏ lỡ hội này chẳng khác gì bị nhốt trong nhà suốt Tết.

Mẹ Liên nghe con năn nỉ mãi, cuối cùng đành phải tự dẫn hai chị em đi.

Ởngi đông người, đường xá rộng rãi, lại có bà mẹ đi kèm, nguy cơ gặp biến thái thấp hơn, nên mới được xem là an toàn.

Khác với hai hội trước chủ yếu dành cho thanh niên, hội chợ thị trấn hấp dẫn cả những người đã có gia đình.

Họ đến không chỉ để vui mà còn để mua sắm.

Người ta lựa nổi niêu xoong chảo, thử quần áo, xem nông cụ mới.

Những món hàng tồn từ năm trước được đem re bán rẻ để xả sạch.

Không khí mua bán tấp nập chẳng kém gì ngày cuối năm.

Đến cả mẹ của Quốc cũng muốn đi xem hội, chỉ có điều bà phải cân nhắc tìm lý do.

Ở tuổi của bà, niềm vui phải gói gọn trong khuôn phép, không thể vô tư như con nít.

Mẹ đi chơi thì phải nói là tranh thủ xem hàng, xem quần áo cho Quốc, hoặc xem có gì cần mua cho căn nhà mới sửa.

Chứ chồng đang ở nhà xây móng, vợ lại tung tăng đi hội chợ thì sợ bà con trong:

xóm dị nghị, bà đành nén sự háo hức lại.

Trong lòng Quốc hiểu rất rõ, mẹ cũng thích không khí hội hè náo nhiệt như bao người phụ nữ ở quê.

Chỉ là, khi đã trưởng thành, người ta tự nhiên bị ràng buộc bởi những điều không nói thành lời.

Vui cũng phải dè chừng, làm gì cũng phải cân nhắc.

Phụ nữ có chồng, có nhà cửa, không thể tùy tiện chạy đi chơi như thời còn con gái.

Quốc thấy vậy mà thương, nên trong bữa cơm, cậu mới dè đặt mở lời với ba mẹ.

“Mẹ ơi, ngày mai mình đi hội chợ bán.

chuối chiên đi.

Con nghĩ đông người chắc chắn bán chạy lắm đó.

mấy ngày lễ này người ta toàn bán giá cao hơn ngày thường”

Mẹ Quốc đặt đũa xuống, mặt đầy lo lắng.

“Nhưng mà ngoài thị trấn xa lắm.

Mang mấy quả chuối không bõ công con ạ.

với lại nhà mình còn mấy quả chuối sao mà đủ.

Quốc nhẹ nhàng giải thích.

“Thì mình mua thêm ở thị trấn, mua rồi làm ở hội chợ bán luôn.

Hội chợ diễn ra cả ngày nên kiểu gì cũng bán hết đó.

Ba Quốc từ nãy vẫnim lặng, lúc này mới xen vào.

“Ra đó dựng bếp.

có được không con?

Lạ nước lạ cái, nhỡ người ta không cho thì sao?

Quốc quay sang ba, nói chắc nịch.

“Người ta làm Sự kiện lớn như hội cho là để thu hút đám đông mà ba.

Mình góp thêm không khí, ai lại đuổi.

Nếu có quy định thì cũng chỉ mang tính hình thức chứ không làm khó không ngăn mình vào đâu.

Hay là cả nhà mình cùng đi luôn cho nhé.

Ba Quốc nhíu mày ngạc nhiên.

“Ba đi làm gì?

ra đấy chỉ đứng nhìn thôi, biết làm gì đâu.

Quốc bật cười.

“Thì coi như nhà mình đi chơi.

Tết mà cả nhà không đi đâu hết thì buồn lắm.

Cái chuồng hec kia có làm cũng đâu xong ngay được phải không nào.

Ba làm việc cả năm rồi cũng phải đi chơi chứ?

Nghe con nói, ba Quốc cũng bật cười theo, ánh mắt lộ rõ sự đồng ý, dù miệng thì còn tỏ vẻ ngần ngại.

“Được, đi chơi thì đi chơi.

Vậy cần mang những gì để ba còn chuẩn bị?

Quốc liệt kê.

“Mang củi, cái kiểng với cái chảo.

Rồi bột gạo, bột sắn.

Mang thêm can nước nữa.

Thiếu gì thiếu gì mình mua thêm.

Ba Quốc vẫn còn chút lo lắng, hỏi lại lần nữa.

“Nhưng hội chợ cho đốt lửa không?

Nhỡ có h:

ỏa hoạn rồi mình không đền được thì sao?

Quốc suy nghĩ một thoáng rồi nói.

“Không nhất thiết phải làm ngay trong khu chọ.

Mình chỉ cần đứng gần đó thôi.

Chỗ làm một nơi, chỗ bán một nơi cũng được.

Nếu người ta tự tìm đến thì tốt, còn không thì con mang giỏ vào trong hội chợ, gọi là vừa đi chơi vừa bán.

Luôn có cách giải quyết mà, coi như chuyến này đi vui là chính, bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Mẹ Quốc từ đầu không nói nhiều, nhưng ánh mắt thì đã đầy sự đồng tình với ý của con trai.

Bà cũng muốn đi, chỉ là chưa dám nói ra.

Ba Quốc nhìn vợ một lúc rồi gật đầu, không ngăn cản vợ và con.

Buổi tối hôm đó, sau bữa cơm, mẹ Quốc lục lại mọi thứ trong bếp.

Bột nếp còn một ít, bột khoai mì cũng còn đủ làm một mẻ lớn.

Bà săm soi từng gói như cần nhắc xem có đủ để làm ra bao nhiêu chiếc chuối chiên, trong lòng dâng lên cảm giác vừa hồi hộp vừa háo hức.

Lâu lắm rồi bà chưa đi hội chợ lớn lại còn là bán hàng nữa.

Quốc sang nhà Mây để hỏi mua chuối.

Dịp Tết, nhà Mây còn một buồng chuối đang độ chín đẹp, quả vàng đều, thơm lừng, ăn không kịp.

Thấy Quốc qua hỏi mua mấy quả chuối, mẹ của Mây thắc mắc hỏi.

“Sao mới đầu năm mà đã đi mua chuối vậy?

mai đâu phải ngày chợ đâu?

“Dạ mai không phải là chợ phiên nhưng là hội chợ ở gần thị trấn đó cô, con tính làm chuối chiên đem bán.

Mẹ của Mây dè đặt.

“Chuối bán ở chợ mình còn được, chứ có mấy quả thế này mang ra hội chợ thì bõ bèn gì“ Quốc đáp.

“Bán là phụ, đi chơi hội mới là chính cô ạ.

Mẹ của Mây hì cười, chuyện của nhà Quốc làm gì thì hàng xóm không hiểu được.

Người ta đến mua thì bán vài quả, để lại ăn không kịp cũng uống phí.

Quốc chọn lấy hơn hai chục quả, toàn những quả vừa chín, không mềm quá, vừa đủ để chiên lên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập