Chương 88: Hội chợ.

Chương 88:

Hội chợ.

Khi Quốc nói ngày mai sẽ đem chuối chiên ra hội chợ bán, cái Mây lập tức đi vào và đòi mẹ cho đi chơi hội chợ.

Cô nói lấy cớ đi phụ Quốc bán hàng, nhưng trong lòng chỉ muốn được đ chơi hội.

Nghe con gái nói vậy, cha mẹ Mây nhìn sang Quốc như để xác nhận.

Rồi họ nhờ cậu để ý giùm Mây, sợ con gái đi chơi lêu lổng, lại vướng vào những đám đông hỗn tạp.

Bị cha mẹ nó ngay trước mặt người ngoài, Mây đỏ mặt vì xấu hổ.

Trong lòng cô trách thầm, nhưng để được đi chơi hội thì đành nín nhịn.

Để họ bót lo, cô còn nói sẽ rủ thêm thằng Hào đi cùng cho an toàn.

Thực ra có rủ hay không thì Hào cũng đi, mấy ngày hội tết kiểu gì nó chẳng có mặt.

Quốc mua chuối về, mẹ cậu làm thử vài cái cho ba Quốc ăn vài cái, để ông biết thứ mà hai m( con định mang đi bán là cái giống gì.

Hai chục quả chuối mới mua, mẹ làm xong hết năm cái là cả nhà xúm lại ăn thử.

Ba Quốc lần đầu nếm chuối chiên, vị vừa ngọt vừa béo, lại giòn rụm khiến ông hơi sững người.

Ngon thì ngon, nhưng trong lòng ông lại có một cảm giác lạ lùng.

Từ trước đến nay ông luôn nghĩ, đàn ông là trụ cột, phải là người mang đồ ăn về cho vợ con.

Không ngờ hôm nay lại được vợ con tự tay làm cho một món ngon như vậy.

Cái cảm giác ấy khiến ông vừa thấy mình kém cỏi vừa thấy bản thân may mắn vì có vợ hiển con ngoan.

Những lo lắng về hội chợ cũng theo đó mà tan biến.

Ông nhìn chuối chiên trên tay rồi nhìn vợ con, bỗng dưng thấy chuyến đi ngày mai cũng đáng để thử một lần.

Sáng hôm sau, cả nhà dậy sớm chuẩn bị đổ đạc.

Nhà chỉ có hai chiếc xe đạp, một chiếc dùng để chở đổ, chiếc kia thì hai người đèo nhau.

Quốc lái chiếc xe chất một bó củi lớn, mang theo kiểng, chảo cùng bột và nước phía sau.

Còn ba Quốc đèo mẹ trên chiếc xe còn lại.

Cũng khá lâu rồi hai người mới ngồi chung một chiếc xe như vậy.

Từ lúc xuất phát đến khi r:

khỏi sân mà hai người cứ có gì đó ngượng ngùng, nói chuyện nhỏ nhẹ như ngày mới cưới.

Quốc đi trước một đoạn rổi tụ họp với cái Mây và thằng Hào ở con đường lớn.

Thấy phía sa xe Quốc chất đầy đồ đạc, Hào lập tức tò mò hỏi.

“Làm gì mà mang theo cái chảo to tổ bố thế kia?

Định nấu nướng ngoài đó à?

Quốc đáp thản nhiên.

“Nhà tao đem chuối chiên ra bán.

Có muốn phụ một tay không?

Hào cười hề hề, gãi đầu.

“Ha ha, tao bận đi chơi rồi.

Lát còn phải qua An Nghĩa đón bà chị.

Không giúp được đâu.

Mày bảo cái Mây ấy, nó đang độc thân, chắc rảnh.

Mây lườm Hào một cái.

Bình thường cô đã đá cho thằng bạn một cú vào chân tồi, nhưng giờ lớn rồi, con gái không thể tùy tiện như lúc bé nữa.

“Vừa vừa thôi Hào.

Tao thấy mày dính hết cô này đến cô kia, liệu chừng coi chừng bị quả báo.

Hào bật lại liền.

“Quả báo gì.

Tao đẹp trai nên người ta mới thích.

Mày ghen à?

“Ai thèm ghen với mày.

Vớ vẩn.

Tao chỉ nhắc cho biết thôi.

“Trời ơi, cái đứa chưa yêu lần nào mà bày đặt đi khuyên người khác.

nghe mắc cười ghê” Cái Mây tức muốn xì khói, nhưng không biết cãi sao cho thắng, đành im re cả quãng đường.

Quốc đi phía trước nghe hai đứa chí chóe cũng chỉ cười thầm.

Đến khi ngoái đầu lại, cậu thấy ba mẹ đang đạp chậm hơn ở phía sau nhưng vẫn giữ khoảng cách đều, không bị tụt lại.

Thấy vậy, Quốc mới yên tâm đi tiếp.

Khi đến gần lối vào thị trấn, Quốc dừng lại chờ ba mẹ.

Thằng Hào thì tạt sang hướng An Nghĩa để đi đón bà chị lớp mười một đúng như lời nó nói.

Mây đứng bên cạnh Quốc, không có nôn nóng đi chơi tránh bị lạc nhau.

Dòng người đổ về hội chợ mỗi lúc một đông.

Quốc thấy mẹ mình phía xa, áo khoác khẽ phật phồng theo từng vòng đạp xe.

Ba Quốc thì gắng sức đạp, vừa đạp vừa quay sang nói gì đó khiến mẹ bật cười.

Không biết họ nói chuyện gì, nhưng nhìn cảnh ấy Quốc thấy lòng nhẹ bằng.

Có lẽ đây sẽ là một ngày đẹp, không chỉ vì chuyện bán chuối mà còn vì cả gia đình được cùng nhau trải qua một buổi hội chợ đông vui

Khi vào đến thị trấn, Quốc dẫn cả nhà rẽ vào nhà hàng Nhung Khánh.

Sau tết, khách vắng, quán vẫn chưa vào mùa bận rộn nên.

không khí trong bếp khá thảnh thơi.

Quốc gặp bác Trương bếp trưởng của nhà hàng, xin phép mượn tạm một số vật dụng.

“Cháu mượn làm gì đấy, ”

“Mượn bán hàng ở ngoài chợ, dạo trước cháu thấy trong khó có cái bàn không dùng đến, bác cho cháu mượn sài một buổi.

chiều cháu trả lại.

“Cũng được thôi nhưng mà mày bán cái gì ngoài đó.

Quốc cười đáp.

“Cháu bán chuối chiên bác ạ.

Bác Trương ngạc nhiên, trong ký ức không nhớ là đã từng ăn món này, chuối xào, kho cá, chuối nướng thì ăn rồi, còn chuối chiên thì không hình dung ra.

Vì trước đây cậu từng làm việc tại đây, cũng từng bán nguyên liệu cho nhà hàng, lời xin của Quốc được chấp thuận dễ dàng.

Bếp trưởng bữa nay khá rảnh tay dẫn cậu vào kho, chỉ tay vào một chiếc bàn gấp hình chữ nhật còn mó.

Rồi còn tốt tính cho mượn cái bếp lò, cỡ nhỏ dùng than hay củi đều được, đội làm cỗ hay mang đi, nấu nướng ngoài trời rất tốt, chống được gió lùa.

Bác bảo cứ mang đi dùng trong ngày rồi chiều trả lại.

Có cái bếp này thì Quốc yên tâm hơn hẳn, sau đó bảo ba của cậu qua chuyển đồ này mang lên xe đạp.

cái bàn thì lau qua cho sạch, gấp gọn lại được nên không quá cổng kềnh.

Đi ngang qua khu chợ sớm, Quốc nhìn thấy người ta bày bán chuối chín ở trong chợ, toàn loại trái vừa tầm, không quá mềm, rất hợp để làm chuối chiên.

Cậu dừng lại xem, trong lòng cân nhắc.

Nếu không mua ngay, sợ lát nữa đông người lại hết hàng.

Nhưng mua nhiều quá mà bán không hết thì cũng uống.

Thế nhưng sau vài giây do dự, Quốc lại nhớ đến dòng người đông nghịt đổ về hội chợ sáng nay.

Trong lòng cậu có một niềm tin kỳ lạ:

bán không đủ chứ chẳng sợ ế.

Thế là cậu mua hết mấy nải chuối đang chín trên sạp.

Chuối nhiều quá, Quốc phải đưa một phần cho Mây mang giúp.

Mây nhìn mấy nải chuối trên treo trên xe đạp, hỏi với vẻ ngập ngừng.

“Nhiều thế này.

liệu bán hết không Quốc?

Quốc không trả lời trực tiếp mà hỏi lại.

“Mây ăn chuối chiên rồi mà.

Cậu cảm giác có bán được không?

Mây gật đầu, nhưng vẫn chưa hết lo.

“Ngon thì ngon, bán được thì có thể.

nhưng mình vẫn thấy hơi lo, nhiều quá bán không hết”

Quốc cười nhẹ.

“Bán không.

hết thì mình tự ăn, có sợ thiệt đâu mà, mình còn lo không đủ bán ấy chứ.

“Quốc tự tin ghê ta.

“Chuối ngon mà, phải tự tin chứ.

Quan trọng là có ba mẹ cùng bán, mình thấy vui lắm, lời lã cứ để qua một bên.

Mây nghe xong thì lên tiếng, giọng ngưỡng mộ.

“Nhà Quốc vui thật đấy, có ba mẹ ủng hộ, nhà mình còn bị cấm đi chơi, chẳng bao giờ có chuyện cả nhà cùng đi đâu.

Cùng lúc, mẹ Quốc vào tiệm tạp hóa gần đó để mua thêm bột sắn và bột gao cho đủ lượng.

Ba Quốc thì lưng đeo kiểng, tay xách bếp lò, vừa đi vừa giữ thăng bằng cho chiếc bàn gấp buộc sau xe đạp.

Cái bếp lò nặng đối với người bình thường, nhưng với người làm nông quen việc nặng như ba Quốc thì chỉ là chuyện nhỏ.

Từ ngoài đường lớn đã nghe tiếng loa phóng thanh vang vọng, xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng của từng tốp người đổ về hội chợ.

Lối vào được căng dây tạo thành hai hàng rõ rệt, bên dưới là lớp đất nén chặt bởi dấu chân qua lại từ sớm.

Mùi khói than từ hàng nướng đầu cổng lẫn với mùi khoai nướng khiến không khí thêm phần náo nức.

Những lá cờ màu tam giác được treo dọc hai bên, gió đưa phấp phới, chớp đỏ chớp vàng làm cảnh vật trông như sáng rực cả một khoảng rộng.

Càng bước vào trong, âm thanh càng náo động.

Bên trái là khu bán đồ gia dụng, nồi niêu được xếp thành tháp, ánh kim loại phản chiếu lấp lóa.

Bên phải là dãy hàng quần áo trải dài, những tấm vải rực rỡ tung lên, hạ xuống theo tay người bán chào mời khách.

Mùi nước xả vải mới, mùi nhựa của đép, mùi da của vài đôi giày rẻ tiền trộn lẫn nhau, không khó chịu mà lại gợi đúng không khí chợ phiên.

Đi sâu thêm vài chục bước, khoảng không mở ra rộng hơn.

Ở giữa là sân tổ chức trò chơi, nơ người ta đã dựng sẵn mấy gian khung sắt che bạt.

Dưới mái bạt là tiếng hò reo của đám thanh niên đang chơi kéo co, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn cười toe.

Xa hơn chút nữa là khu trò chơi cho trẻ con, vòng quay nhỏ quay đủ màu, ánh đèn thắp sáng giữa ban ngày, tiếng nhạc vui tai khiến bọn trẻ càng chạy nhảy không biết mệt.

Phía cuối khu hội chợ là đấy hàng ăn.

Khói bếp quyện đặc trong không khí, mùi thịt nướng, mùi hành phi, tiếng dầu sôi xèo xèo khiến người ta dù chưa đói cũng muốn ghé vào.

Người bán đứng sát lò than, tay đảo xoong chảo thoăn thoắt.

Người mua xếp hàng dài, tay cầm tiển lẻ, miệng ríu rít gọi món.

Cả khu như đang bốc hơi bởi hơi nóng tỏa ra từ hàng chục chiếc bếp cháy đỏ.

Giữa dòng người chen chúc, tiếng trẻ con gọi mẹ, tiếng người lớn trả giá, tiếng loa quảng cáo giảm giá xen nhau thành một thứ Ồn ào hỗn độn.

Ai cũng mang nét háo hức riêng, người tìm đồ cần mua, kẻ chỉ đến xem cho biết.

Ban đầu ba Quốc vẫn lo lắng chuyện có được cho vào không.

Nhưng khi đến nơi, ông mới thấy ban tổ chức đã bố trí hẳn một khu riêng cho những người bán đồ ăn.

Khu vực này tách biệt với nơi bán vải vóc, tạp hóa và cách một quãng với sân chơi tổ chức trò chơi.

Nơi đây chen chúc các quầy nướng khoai, quầy thịt xiên, rồi bánh rán, xôi ngũ sắc.

Quầy nào cũng có cái ô lớn che nắng, cho thấy đều là dân bán hàng chuyên nghiệp.

Dưới cổng chợ có một đội an ninh đứng gác giữ trật tự, chủ yếu để đề phòng v-a chạm trong lúc đông người.

Không ai làm khó ai, người bán tự phát hay người bán chuyên đểu có thể đi qua nếu không gây cản trở lối vào.

Khu vực các cửa hàng quần áo, đồ gia dụng được bố trí ở những vị trí đẹp hơn nên phải đóng phí mới được dựng quầy.

Còn những khu tự phát thì ai đến trước được ngồi trước, thậm chí có người còn dắt cả trâu bò, dê ngựa ra rao bán, khung cảnh ồn ã và tấp nập đúng kiểu hội chợ vùng quê.

Gia đình Quốc vừa bước qua cổng đã nhanh chóng bị dòng người nuốt chửng.

Mỗi bước đi như lọt thỏm vào biển người nhộn nhịp.

Việc trước mắt là tìm một chỗ trống để mở sạp.

Chỉ cần không chắn ngang lối là được, nhưng những vị trí đẹp từ lâu đã có người chiếm.

Quốc nhìn quanh, nơi nào cũng thấy người chen chúc, kẻ bày rổ thúng, người dựng bếp than đỏ lửa.

Mẹ Quốc có phần lo lắng, giọng thấp xuống vì sợ không có chỗ đứng:

“Đông thế này mở sạp ở đâu đây, người ta đã bán hết rồi mà mình còn chưa nhóm lò nữa.

Ba Quốc thì vốn chẳng có kinh nghiệm buôn bán, nên chỉ biết quay đầu nhìn trái phải, vẻ lúng túng hiện rõ.

Quốc ngẩng lên nhìn bầu trời, rồi quan sát hướng gió, theo dõi mấy dải dây cờ xanh đỏ bay trên không.

Sau một lúc tính toán, cậu chỉ về một khoảng trống thưa người hơn.

“Mình qua đó đi, chỗ đó thoáng.

Ba Quốc hơi băn khoăn.

“Được không?

Chỗ đó thoáng thật nhưng ít người quá.

Mẹ Quốc động viên chồng.

“Kệ đi ông, cứ đặt bàn xuống rồi nhóm bếp đã.

Có lửa lên rồi người ta sẽ tới.

Cả nhà bắt tay vào chuẩn bị.

Mẹ Quốc trộn bột sắn và bột gạo, pha đến khi mịn và sánh vừa.

Ba Quốc thì dựng bếp lò, chất củi vào, quạt cho lửa bén.

Lúc kiểm tra lại nguyên liệu mới phát hiện thiếu dầu ăn.

Quốc lập tức chạy vội ra chợ mua hai chai lớn để phòng thừa còn mang về.

Nhân tiện, cậu mua thêm quyển vở để lấy giấy bọc lại chuối chiên và vài xấp túi bóng cho khách muốn mang đi.

chưa biết lời lãi ra sao, nhưng Mới sáng ra đã đi vay mượn đồ, rồi bỏ tiền tiêu thêm một khoản, từ bột đến chuối, giờ lại đến dầu và giấy ăn.

Khi Quốc quay lại thì bếp than đã cháy rực.

Loại bếp này tiện ở chỗ chắn được gió nên lửa đều mà ít khói.

Vừa đổ dầu vào chảo, mẹ Quốc vừa thoăn thoắt bóc chuối, ép dẹt rồi lăn qua lớp bột.

Chuối vừa thả vào chảo, dầu nóng lập tức dậy tiếng xèo xèo, từng miếng vàng dần lên dưới lớp bột phồng giòn.

Mẹ Quốc đã có gần 1 năm kinh nghiệm rồi nên dễ làm lắm, ép chuối cho thật phẳng để khi chiên miếng chuối phồng lên trông lớn mắt, gần như bằng cái bánh mì nhỏ.

Mùi thơm ngọt, béo và nóng hổi lan theo gió, bay xa hơn cả dự tính.

Khu vực gia đình Quốc chọn ít người qua lại, nhưng không phải không có ai.

Những gian hàng xung quanh bán nấm, các loại củ, có người bán cả rượu quê.

Dù không đông như phía cổng chợ, lượng người rải rác đi lại vẫn đều.

Ai vào hội chợ cũng muốn đi một vòng xem hết Thế nên chỉ cần có mùi thom hấp dẫn, người ta sẽ tự tìm tới.

Đúng như dự đoán, vị trí mà Quốc chọn nằm ở nơi đầu gió, thổi mùi chuối chiên mới lạ khiến trẻ con lôi tay người lớn lại gần.

Ban đầu chỉ vài người ghé lại tò mò, thấy miếng chuối to và vàng ruộm thì không kìm được.

Ngày thường chuối chiên chỉ bán mười ngàn ba cái, nhưng hội chợ thì Quốc quyết định bán hai cái mười ngàn.

Của ngon vật lạ lại thom, giá ấy vẫn nhiều người chấp nhận được.

Họ mua rồi mang đi ăn dọc đường vừa ngắm hàng hóa được bày bán.

Vô tình gián tiếp quảng cáo chuối chiên đến nhiều người khác, mùi thơm lan rộng khắp chợ, kéo khách đến mà chẳng cần rao.

Một người phụ nữ đắt theo thằng bé hỏi:

“Cái này là gì đấy?

“Chuối chiên, năm ngàn một cái.

“Cho hai cái đi, thằng con nó đòi dữ quá.

Mẹ Quốc làm không ngơi tay, hết ép chuối lại thả vào chảo, hết xoay qua chảo thì lại trở sang thau bột.

Mặt bà đỏ lên vì hơi nóng phả từ dầu chiên, mồ hôi thấm qua lớp áo nhưng bàn tay vẫn thoăn thoắt.

Cái Mây đứng cạnh phụ giúp, động tác còn vụng nhưng cố gắng hết sức.

Cô ép chuối cho phẳng, lăn qua lớp bột rồi đưa cho mẹ Quốc thả vào chảo.

Chỉ sau một buổi, hai cánh tay nh‹ của cô đã mỏi nhừ, nhưng không dám than.

Ba Quốc đứng phía ngoài, việc của ông là gói hàng, đưa cho khách và nhận tiền.

Ông cẩn thận đếm từng tờ, động tác của người lao động khá nhanh nhẹn.

Ông không quen buôn bán nhưng đang dần thích nghị, thậm chí còn thấy một niềm vui nho nhỏ khi nhìn mọi người khen món chuối chiên thơm và lạ.

Quốc thì chạy qua chạy lại, lúc mua thêm giấy ăn, lúc bóc vỏ chuối cho Mây cán qua một lượt.

Vỏ chuối được gom lại trong một túi lớn để giữ vệ sinh.

Quốc còn nghĩ sẽ mang về nhà ủ làm phân cho mảnh vườn nhỏ sau vườn nên không phí bỏ thứ gì.

Đến lúc cao điểm, có khi người ta xếp hàng dài mua chuối chiên.

Tiếng nói cười hòa cùng tiếng xèo xèo của dầu nóng tạo thành một âm thanh náo nhiệt đặc trưng.

Chảo dầu và ba người lớn trong nhà làm việc hết công suất.

Đến cuối buổi, người dân ra về bớt.

Mây mới có thời gian duỗi tay, thở phào nhẹ nhõm TỔi đi một vòng quanh khu hội chợ.

Mẹ Quốc nhìn Mây mà thương.

Bà lấy tiền cho cô bé một cái áo mới.

Nghe vậy, Mây không khách sáo, nhận luôn lời.

Cô cảm thấy mình thật sự xứng đáng được thưởng sau một ngày làm việc vất vả.

Trong khu hội chợ quần áo, hàng hóa nhiều mà giá lại rẻ.

Chất lượng thì tạm ổn, chỉ là mẫu mã có phần lỗi thời.

Mây không chọn những bộ sặc sỡ hay kiểu cách, vốn không phải người thích phô bày bản thân.

Cô chọn một chiếc áo màu trầm đơn giản và thêm một chiếc quần thun mặc ở nhà, vừa đủ đơn giản mà dễ chịu.

“Hôm nay nhà cậu bán được quá ha, mình không ngại đâu nhé, ”

Quốc đáp thật lòng :

“Tất nhiên rồi, cậu ngại thì tớ mới ngại đó, Không có cậu giúp thì nhà mình làm không xuể' đâu.

Mây cười thành tiếng, vừa đùa vừa trách:

“Mà thằng Hào đâu rồi, cả ngày chẳng thấy đến giúp gì.

Thấy gái là quên hết bạn bè.

“Cậu ta thích tự do mà, ”

Quốc nói, giọng không trách móc.

“Một khi đã quyết làm gì thì không ai khuyên được đầu.

Mây cố giấu ý tò mò:

“Mình thấy Hào nghe lời cậu phết đó chứ.

“Trước đây thôi, Giờ cậu ta tự kiếm được tiền rồi, ít đi chung với mình nữa.

Mây thở dài như than thở chính bản thân:

“Hai người giỏi thật đấy, chẳng bù cho mình.

Lần kiếm được nhiều tiền nhất của mình là đi bán măng hồi năm ngoái đó.

Năm nay có đi nữa không?

để mình chuẩn bị nhiều nhiều một chút”

“Có chứ, Nhưng còn vài tháng nữa mới đến mùa măng mà.

Mây đáp nhanh, ánh mắt lộ rõ sự háo hức.

“Mình nói trước vậy đó.

Sau này có thu hoạch gì cứ bảo mình với nhé.

Kiếm chút tiền tiêu vặt chứ xin người lớn mãi cũng ngại.

“Nhất định rồi”

Hôm nay bảo là đi hội chợ cho vui, vậy mà ba mẹ Quốc chẳng được nghỉ tay chút nào.

Ngay cả bữa trưa cũng không ăn tử tế.

Đang lúc khách đông, bụng đói cồn cào, ba Quốc mới lén lấy một miếng chuối chiên ăn tạm cho đỡ mệt.

Mẹ Quốc thì còn bận hơn, đôi tay nhúng bột rồi lại thả chuối vào chảo, chẳng có phút nào hở để nghĩ đến chuyện no đói.

Chuối chiên vốn tốn dầu, cả ngày hết bốn chai lớn.

Bột cũng phải mua thêm hai lần.

Mỗi lần hết nguyên liệu, Quốc lại chạy ra chợ mua bổ sung.

Mọi người trong nhà ít ai nghĩ việc bán chuối chiên lại tốn kém và vất vả đến vậy, nhưng nhìn khách ngày càng đông thì lấy đó làm niềm vui.

Cuối ngày bán hết 16 nải chuối, tổng cộng gần 300 quả.

Tính sơ cũng thu về được gần triệu rưỡi.

Trừ chi phí dầu ăn, bột, túi đựng và một vài món linh tỉnh, cũng còn lãi một số tiền nhỏ gần 1 triệu đồng, đủ khiến cả nhà thấy công sức bỏ ra là xứng đáng.

Khi mặt trời đổ bóng về phía núi, tiếng loa ở khu vui chơi cũng nhỏ dần.

Phiên chợ từ từ vãn người, từng gian hàng bắt đầu thu dọn.

Nhà Quốc cũng gom lại nồi niêu, bàn ghế, những túi bột còn sót, lau sơ dầu mỡ ở mặt bàn cho sạch.

Quốc đi vòng quanh nhặt hết vỏ chuối, bỏ và‹ một túi lớn mang lên xe.

Nhìn cảnh con trai cẩn thận gom từng vỏ chuối, ba Quốc thoáng ngạc nhiên.

“Lấy mấy cái đó làm gì con, bỏ đi cho khỏe, “

Quốc cười:

“Con đem về ủ làm phân bón hữu cơ cho mấy cây sau vườn.

Mình có sẵn thì hơi đâu bỏ phí”

Ba Quốc không hỏi thêm.

Ông thực sự bất ngờ khi thấy con trai suy nghĩ tiết kiệm đến vậy.

Mấy chuyện này ngày trước ông chưa từng để tâm.

Trong lúc hai cha con thu dọn, mẹ Quốc tranh thủ đi một vòng quanh khu bán nông cụ.

Bà mua được một cái cuốc mới và một cái cào, đù đã có sẵn ở nhà, nhưng đồ cũ đã mòn, mua dịp hội thì giá rẻ hơn.

Thêm một túi phở khô mang về để tối nay cả nhà ăn phở luôn cho tiện chứ ai cũng mệt rồi, nấu cơm mất công.

Hôm nay vất vả, coi như tự thưởng cho mình một bữa ngon.

Sau khi trả bếp và bàn gấp cho nhà hàng Nhung Khánh, bốn người lục đục kéo nhau ra về.

Đường về tối nhưng lòng ai cũng thoải mái.

Cái Mây thì có bộ quần áo mới, vừa đi vừa ngắm, gương mặt tươi rói.

Nhà Quốc thì có thêm nông cụ mới để chuẩn bị cho vụ mùa sắp tới.

Nhưng quan trọng hơn hết, họ có một trải nghiệm đặc biệt:

một ngày lao động cùng nhau, vừa vui vừa mệt trong dịp đầu xuân năm mới.

Đối với ba Quốc, hôm nay là một ngày đáng nhớ.

Ông vẫn luôn xem mình là trụ cột của gia đình, là người gánh vác mọi chuyện.

Nhưng khi nhìn con trai xoay sở, ứng biến, lo liệu từ chuyện mượn bàn bếp đến mua nguyên liệu, thậm chí cả việc nghĩ cách tận dụng vỏ chuối, ông bỗng thấy nhẹ lòng.

Hóa ra con trai ông đã lớn thật rồi, có thể làm nhiều thứ vượt ngoài tưởng tượng của ông.

Sựlo lắng trước đây.

“rằng nếu ông vắng nhà một thời gian thì mẹ con Quốc sẽ khó xoay xỏ” bỗng trở nên thừa thãi.

Con trai càng giỏi, ông càng cảm thấy mình cũng phải cố gắng hơn nữa để không bị tụt lại phía sau.

Tối đến, khi đã tắm rửa sạch sẽ, cả nhà cùng nhau ngồi bên bếp lửa để nấu phở.

Nhà còn thịt lợn từ dịp tết nên chỉ cần xắt mỏng, phi chút hành tỏi cho thơm rồi chan nước sôi vào là có ngay một tô phở nóng hổi như ngoài hàng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập