Chương 89: Kế Hoạch Năm hai.

Chương 89:

Kế Hoạch Năm hai.

Trong tháng Giêng.

vẫn còn nhiều lễ hội khác, nhưng sau ba ngày hội liên tiếp, mọi người đều cần một khoảng nghỉ để lấy lại sức.

Với đám học sinh, niềm vui còn dang dở cũng phải tạm gác lại, bởi phải trỏ lại trường để học.

Tuần đầu tiên của học kỳ mới chỉ mang tính điểm danh, giúp học sinh làm quen lại với sách vở, nên thầy cô cũng chưa giao nhiều bài vỏ.

Trong lớp học, dư âm của những ngày lễ tết vẫn còn nằm trong câu chuyện được bàn tán.

Đám bạn ríu rít kể chuyện hội làng, hội chợ;

đứa thì hớn hở khoe vừa đi hội tận nơi xa lắc, ngồi xe gần cả ngày trời mới đến nơi;

đứa lại tủm tim vì trong mấy ngày vui chơi đã để mắt được vài người vừa ý.

Hào là đứa nói nhiều nhất.

Nó khoe rằng mấy ngày hội vừa rồi có quen với một chị bên An Nghĩa, nói chuyện với nhau cũng khá hợp.

Ngày hội chợ còn rủ chị đi dạo thêm đâu đó chẳng thấy mặt.

Mỗi khi có bài kiểm tra mới đụng đến bút đến giấy, Vậy mà bữa nay còn đất dấu diếm diếm viết thư tình rồi lén gửi đi nữa.

“Ê Quốc, mày viết hộ tao mấy dòng đi.

Chữ tao xấu quá, sợ người ta đọc không hiểu.

“Nhờ đứa con gái nào chữ đẹp ấy, mày cưa cẩm người ta chứ có phải tao đâu.

Hào cứ viết rồi lại xóa, mặt mày nhăn nhó như đang giải bài toán khó.

Quốc nhìn mà chỉ thở dài.

Nó hiểu kiểu tình cảm chớm nở thế này thường.

chẳng bền, lại hay sinh chuyện.

Quốc cũng không muốn xen vào việc riêng của người khác cho tốn thời gian.

Chưa kể, biết đâu cô chị kia nhận được thư, lại mang cho đám bạn cùng đọc TỔi cười khúc khích với nhau.

“Mà chị kia học trường mình.

Có gì qua nói chuyện trực tiếp, viết thư làm gì cho tốn công.

“Bà chị kia ngại, không dám ra gặp ấy chứ.

Còn bảo sắp tới trồng ngô, kêu tao qua phụ.

Tao không biết từ chối sao cho phải.

Mà cũng chẳng rõ bà Thanh có cho tao làm nhà bả nữa không.

Quốc quay sang hỏi:

“Sao thế?

“Thì lần trước cô giao cho tao lo cái vụ nông trại, mà hình như bả không hài lòng lắm.

Vụ tới chưa chắc đã cho tao làm.

Còn cái vụ đi giao hàng là do mấy ông lái xe rủ tao đi cho vui chứ đâu phải công việc cô Thanh giao.

Hay là chiểu mày đi cùng tao một chuyến đi, cô Thanh hình như quý mày lắm.

Mày nói đỡ cho tao vài câu.

Quốc nhớ lại chuyện cũ liền nhắc:

“Sao tao nhớ hồi đầu mày còn thể là sau vụ rau cải thì không dính dáng gì đến mẹ con nhà bả nữa mà.

Giờ lại đổi ý rồi?

“Lúc đó chưa quen biết ai.

Bây giờ quen mấy ông lái xe rồi, làm ở đó kiếm tiền ngon.

Bỏ sang việc khác chưa rành ngay được.

Với lại làm nông trại chỉ cực lúc trồng với lúc thu hoạch, còn lại rảnh rang lắm.

“Chuyện của mày với cô ấy hì hai người tự bàn với nhau đi.

Tao là người ngoài, không tiện xen vào.

Nếu không làm bên đó nữa thì kiếm việc khác.

Mày bán cá như năm ngoái cũng kiếm được một chút mà.

Tao thấy cái ao nhà mày bỏ phí quá.

Hào chống cằm, giọng chán nản:

“Lúi thủi ở nhà tù túng lắm.

Tao thích đi đây đi đó.

Còn mày không nói giúp thì thôi vậy, để tao tự nói với bà ấy.

Chuyện của Hào rồi chính cậu ta sẽ tự xử lý, không đến lượt Quốc phải can thiệp.

Mỗi người có một con đường riêng, mà bản thân Quốc lúc này cũng đang có việc phải lo cho gia đình.

Ở nhà, ba mẹ đang xây dở cái chuồng heo mới, làm để chuẩn bị cho kế hoạch nuôi thêm vài con heo giống trong năm tới.

Bà Quốc còn vài ngày nghỉ, trước khi đi cố gắng làm cho xong phần móng, còn phần tường và mái chắc chắn phải.

Ở quê chẳng bao giờ thiếu đá, cát hay sỏi.

Cái thiếu nhất vẫn luôn là tiền để mua xi măng, gạch, tôn lợp.

Nhà Quốc vẫn còn khoản nợ cần thanh toán, vậy nên chuồng heo phải làm theo lối ngày xưa:

móng bằng đá, kết hợp cát vôi;

tường thì đợi đến khi nào dành dụm đủ mới xây tiếp được.

Buổi sáng, ba mẹ chuẩn bị chiếc xe thồ cũ kỹ, buộc thêm vài sợi dây thừng phòng lúc chở nặng.

Quốc theo ba mẹ đi men theo con đường đất ra chân núi, trong xóm vẫn thường tới khai thác đá xây nhà theo kiểu cũ, hoặc đắp hàng rào quanh vườn.

Ba Quốc mang theo xà beng và búa tạ.

Tiếng búa chan chát vang vọng giữa trưa, vọng vào sườn núi rồi dội ngược lại, hòa với tiếng gió.

Màu bụi trắng như vôi tạt lên áo, lên tóc người đàn ông to khỏe.

Quốc đứng gần đó, thỉnh thoảng lại phải bịt mũi vì bụi đá, nhưng vẫn kiên nhân nhặt từng mảnh to vừa phải, xếp ngay ngắn lên xe thổ.

Nhìn ba chăm chú đập đá, Quốc mới hiểu câu người làng hay nói “đá cũng có đá sang, đá hèn”.

Hóa ra đúng thật.

Đá mềm thì rỗng, trắng bệch, đập một cái là bở tung;

đá tốt thì nặng trịch, mặt vỡ phẳng lì, nghe tiếng cũng đanh như kim loại.

Loại ấy mới chắc chắn để làm móng.

Khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc hai cha con gần như cạn sức.

Đến lúc chuẩn bị về, xe thồ đá nặng đến mức mỗi vòng bánh lún vào đường đất tới cả nửa tấc.

Ba phải dìu xe, còn hai mẹ con đẩy phía sau theo từng nhịp cho khỏi đổ.

Về đến nhà, cả người Quốc tê rần, vai cứng lại, bàn tay đau như kim châm vì khiêng vác nhiều.

Áo ba thì ướt sũng, bám bụi trắng đến mức nhìn cứ như áo bị phủ tro bếp.

Không nghỉ được lâu, buổi chiều cả nhà lại tiếp tục chia việc.

Ba xếp đá theo thế đã tính sẵn:

những viên lớn đặt ở bốn góc, viên vừa thì chèn quanh, những mảnh nhỏ nhồi vào cho chặt.

Quốc đào đất, còn mẹ xúc đất ra ngoài, vừa làm vừa vun dọn quanh khu vực móng.

Đất lớp trên thì mềm, mỗi nhát cuốc là một mảng lớn bật lên.

Nhưng xuống sâu một chút đã gặp ngay rễ tre, rễ cỏ dai ngoằng như dây thép.

Cuốc không nổi thì phải lấy dao rựa chặt từng đoạn.

Ngày thứ hai cũng vậy, và ngày thứ ba vẫn thế.

Mỗi sáng trời còn lạnh, sương mù chưa tan, hơi nước đã đọng thành từng lớp trên đống đá.

Đến giữa trưa nắng lên, đất mềm hơn chút, công việc mới đỡ vất vả.

Ba ngày trôi qua rồi đến ngày thứ tư.

Đến cuối tuần, phần móng chuồng heo đã nhô khỏi mặt đất một gang tay, nhìn vẫn còn xù xì nhưng đường nét đã rõ ràng.

Ba Quốc đứng.

thẳng lưng, lau mồ hôi bằng tay áo rồi nói với giọng thở phào, như dỡ bớt một gánh nặng.

“Vậy là phần nặng nhất xong rồi.

Nửa cuối năm có tiền, mình xây tiếp.

Chuổồng heo tạm thời dựng xong phần móng, coi như hoàn thành giai đoạn đầu.

Tường sẽ xây bằng gạch, mái lợp tôn hoặc fibro, nhưng đó là chuyện của nhiều tháng sau.

Gia đình thống nhất cứ để như vậy, làm đến đâu chắc đến đó, không cần gấp.

Nợ còn thì việc gì cũng từ từ.

Ba Quốc được nghỉ thêm 1 ngày trước chuyến đi làm công trình mới.

Các năm trước, ông thường đi đến khi vào vụ ngô thì quay về.

Nhưng năm nay nhà không trồng ngô nữa, nhịp sinh hoạt cũng thay đổi.

Sáng sớm, ông đi một vòng xem lại mấy mảnh ruộng.

Cải bắp đã cắt bắp đem bán trước Tết, tưởng đâu chỉ còn những gốc già và lá úa.

Vậy mà lác đác nhiều cây lại nhú ra những mầm.

xanh non, giống như muốn mọc thêm lần nữa.

Ông cúi xuống, dùng tay vạch lớp lá già, thấy chỗ mầm này thế nào cũng ăn được kha khá, thậm chí còn dư để nuôi gà hoặc heo sau này.

Không phí chút nào.

Ông nhìn quanh, bốn mảnh ruộng.

đều được bao bằng hàng rào cây và cỏ do hai mẹ con Quốc dựng suốt cả tháng trước.

Phải chặt từng đoạn cây, lựa từng nhánh thẳng, chôn xuống đất cho thật chặt, rồi chèn thêm lá cỏ, thêm bụi tre để kín gió, kín đường, không cho bò gà của nhà khác chui vào phá.

Nhưng nhìn kỹ lại, ông thở dài.

Nếu năm sau có trồng lại, ông nhất định sẽ dùng lưới quây.

Tốn kém một chút nhưng nhẹ cái thân, xong vụ thì cất đi, dùng được mấy năm liền.

Tối đến, ông bàn chuyện với vợ con.

Sáng mai ông phải đi làm xa thêm một chuyến nữa.

“Ở nhà hai mẹ con sống tốt là ba yên tâm rồi.

Chắc là đi thêm chuyến này nữa thôi là nhà mình hết nợ.

Quốc ngồi cạnh, thở ra một hơi rồi nói như dặn dò.

“Ba không cần quá sức ở công trường đâu.

Đến ngày nghỉ thì nghỉ cho khỏe.

Đừng tích mấy chục ngày lại một lúc rồi nghỉ dài.

Thi thoảng về thăm nhà, chứ đừng đi biển biệt mấy tháng liền như năm ngoái.

Ba Quốc nghe xong cười hiển

“Ba hứa sẽ về thường xuyên.

Hôm sau, ông khoác ba lô cũ, chuẩn bị mấy bộ quần áo lao động, chai nước, ít thuốc đau nhức bỏ trong túi áo.

Mẹ Quốc đưa ba ra tận thị trấn để bắt xe.

Đường sáng đầu năm còn vương sương mỏng.

Năm ngoái cũng cảnh này, ba Quốc đi làm xa nhà với tâm trạng nặng nề phải lo toan nhiều thứ.

Năm nay thì khác.

Ăn xong cái Tết, ông thấy đầu óc nhẹ bằng như được sạc lại một nguồn năng lượng mới.

Xe chuẩn bị chạy, ba ngoái lại nhìn vợ một lần nữa rồi gật đầu.

Không cần nói, mẹ Quốc cũng hiểu.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, hòa vào dòng người đi làm xa đang rời quê sau Tết.

Còn Quốc thì đang trên trường, chẳng nghe được cuộc nói chuyện của ba mẹ,

Vậy là gần tròn một năm kể từ ngày Quốc bắt đầu tự thân làm nông.

Một năm không dài, nhưng đủ để cậu nếm trải công việc của một nông dân

Sau một năm cậu tích lũy được vài trăm ngàn.

Số tiền này không lớn.

Điều đáng giá hơn là kinh nghiệm và trải nghiệm.

Và thấy rõ hơn con đường mà mình đang đi.

Ngồi trong lớp, Quốc lấy quyển vở ra ghi chép, bắt đầu suy tính về kế hoạch trong năm nay.

Hiện tại cậu có thể tự quyết định với 4 đám ruộng thoả sức trồng trọt theo ý của riêng mình.

Dù biết đỗ tương có lợi nhuận cao, nhưng cậu không

"all in"

vào loại nông sản này.

Song đỗ tương vẫn là loại cây chủ đạo, là nguồn thu nhập chính trong vụ này.

Quốc dự tính sẽ gieo trồng 3 đám.

Ngô sẽ trồng ít hơn và trồng loại ngô nếp thay vì ngô vàng như mọi năm, phụ vụ nhu cầu sinh hoạt của gia đình, nướng, luộc hoặc nấu chè.

Dự tính mỗi đám trồng 8 luống, ở rìa ngoà bao quanh ruộng, còn bên trong trồng đỗ tương.

đám ruộng còn lại sẽ trồng rau củ như dưa chuột, cà pháo, cà chua, cà rốt, khoai tây, ớt, hành tây, tỏi.

số lượng vừa phải.

Mục tiêu là phân phối thị trường ở địa phương, chứ không làm lớn để tuồn ra biên giới như vụ bắp cải.

Tuy là phân phối tại chợ địa phương nhưng Quốc vẫn sẽ ưu tiên chọn loại giống tốt, cậu muốn đẩy mạnh phần da dạng chủng loại và chất lượng nông sản trước khi nghĩ đến việc mở rộng quy mô.

Rau củ bán được từ mảnh ruộng này sẽ là một nguồn thu để duy trì sinh hoạt trong thời giar tới.

Bên cạnh đó, Thực phẩm sử dụng trong nhà sẽ dồn vào hai vườn rau, vườn gần nhà vẫn còn vài bó cải vài luống tỏi.

Đất trống là gieo trồng, không cần chờ tới vụ.

Chủ yếu để trồng các loại cây ngắn ngày như cải thìa, rau diếp, rau muống.

mồng toi.

Với sức ăn của hai mẹ con thì hai vườn là dư thừa, có thể biếu hoặc đem bán.

Có lời nhưng không đáng kể.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập