Chương 95.
Giáo Dục Quốc Phòng
Khi bước lên cấp ba, nhiều học sinh cảm thấy chương trình học có phần kho khan nặng nề hơn, nhưng riêng môn giáo dục quốc phòng ở khối lớp 10 lại là một môn học đặc biệt.
Sau giai đoạn đầu làm quen với lý thuyết trong sách vở, sang học kỳ hai, toàn bộ học sinh bắt đầu những buổi thực hành ngoài trời diễn ra mỗi tuần một lần.
Không gian học tập mở rộng, không còn bó buộc trong bốn bức tường quen thuộc.
Đặc biệt, khi gần hai trăm học sinh của cả khối cùng tập trung tại một thời điểm, khiến buổi học này giống như một sự kiện.
Trường An Bình có chung khuôn viên cho cả cấp hai và cấp ba, nên Nhà trường chọn một bã cỏ rộng nằm cạnh khuôn viên chính để học sinh tập luyện.
Đây là nơi có bãi cỏ thông thoáng người dân địa phương thường thả rông trâu bò, lác đác có vài người cầm ô đứng ngó ngó nghiêng nghiêng.
Hơn hai trăm học sinh tiến vào, mỗi lớp có vài bạn được mặc áo xanh, đội nón tai mèo.
Đo vật tư thiếu thốn nên chỉ cấp được cho một số ít, chia đều trang phục ra các lớp.
Học sinh khi đến nơi này, nhanh chóng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, nép dưới những tán cây, kẻ đứng người ngồi tránh nắng, tranh thủ trò chuyện đủ thứ trên trời dưới biển.
“Cái áo này hay đấy, mua ở đâu nhỉ.
“Đội cái mũ này, trông giống bộ đội ngày xưa nhi.
khoác thêm cái khăn nữa là không lệch đi đâu được.
“Mày thích thì mặc đi, trời nóng bảo mặc hai áo tao chịu.
Với lại có mùi hôi lắm.
Chắc lâu rồi chưa giặt.
Đối với các bạn nam, môn giáo dục quốc phòng luôn có sức hút riêng, đây là một trải nghiện được tiếp xúc với việc làm một người lính, tất nhiên không so được với môi trường quân đrội.
Nhưng có một chút không khí nào đó gần giống.
Giảng dạy môn này là thầy Vượng, người vốn phụ trách môn lịch sử của trường.
Thầy có dáng người đậm, giọng nói vang như sấm, mỗi khi hô khẩu lệnh đều khiến học sinh bất giác đứng thẳng người.
Thầy cầm cái còi thổi tuýt tuýt liên hồi.
“Tập trung tập trung, tập trung.
“CÁc lớp trưởng tập trung các thành viên trong lớp.
“Giờ thể dục ra sao thì cứ theo đó mà làm.
Miệng cứ nói, tay cứ chỉ, cái còi lâu lâu lại phát ra như đang đuổi đàn gà xếp hàng.
“Em nào lề mề tôi cho nghỉ luôn.
Không có môn học này thì đừng mong lên lớp.
Rất nhanh học sinh đã tập trung đầy đủ, lớp đông nhất là lớp A với 4 hàng tương ứng 4 tổ, các lớp còn lại đều có 3 hàng riêng lớp G có 2 hàng.
Thầy Vượng đứng phía trước đi qua đi lại, đưa ánh mắt săm soi nhìn học sinh.
Chỗ nào không thẳng thì chỉ lườm một cái là học sin!
tự nép cho thẳng hàng.
“Lớp trưởng lớp A đâu.
Cả đám đưa mắt nhìn về phía Lớp 10A, vốn là lớp có nhiều học sinh nổi bật cả về học lực lẫn hạnh kiếm.
Trước đây, lớp trưởng là một bạn nữ tên Linh, nhưng sau đó vị trí này được chuyển cho một bạn nam tên Kỳ.
Bạn học này cao ráo, có thần thái tự tin, ăn nói dõng dạc, đã từng phụ trách đội nghi lễ của trường khi học cấp 2.
Và hình như còn có quan hệ quen biết với giáo viên trong trường nữa.
Thầy Vượng lạnh lùng nói.
“Từ giờ em sẽ làm “đại đội trưởng”.
Cứ đầu giờ chiều thì tập trung mọi người lại, hiểu chưa.
tất cả các em nữa, từ giờ khi tôi chưa có mặt bạn này sẽ quản lý lớp.
Nếu như ai chống đối, làm mất trật tự trong giờ, tôi hoàn toàn có thể mời em đó ra khỏi tiết của tôi.
Và tôi mà đã không cho em qua môn thì cho dù Toán lý hóa, văn sử địa của các em có thế nào thì cũng không thể lên lớp.
Hiểu chưa?
Đám đông uể oái đáp.
“Hiểu rồi ạ?
Thầy Vương nghiêm nghị
“Không được trả lời như thế, từ giờ phải trả lời là Rõ!
Đám đông bắt đầu hô to hơn.
“Rõ
“To lên!
Chưa ăn com à?
“Rõ 1
Vậy là xong màn đánh phủ đầu tâm lý học sinh.
Nhiều giáo viên trong trường dọa đánh trượt học sinh nhưng không sợ bằng ông thầy này.
Đứa nghịch nhất cũng không dám quấy trước mặt thầy, nên công tác dạy học diễn ra rất nghiêm chỉnh.
Trong những giờ học đầu tiên, học sinh được học “Đội Hình Đội Ngũ” tập hợp hàng dọc, hàng ngang, một hàng hay nhiều hàng.
Rồi dậm chân đi đều.
Hồi học cấp 2 trong môn thể dục đã được tiếp xúc qua Đội Hình Đội Ngũ, nên học sinh không xa lạ gì.
Chỉ khác ở chỗ qu mô ở cấp 3 lớn hơn.
Không chỉ một hàng đi mà là cả lớp, cả khối.
Khi kiểm tra thì kiểm tra theo lớp, điểm giống nhau, lớp trưởng các lớp được cộng thêm điểm.
Chấm điểm chung nên ai cũng phải có trách nhiệm tập luyện nghiêm túc.
Thầy Vượng gọi một hàng từ lớp 10 A lên làm mẫu, cho lớp trưởng Kỳ hô khẩu lệnh, tập hợ hàng dọc, quay trái quay phải, điểm danh từ 1 đến hết.
Sai ở đâu thì sửa ở đó.
Khẩu lệch thì ngắn dễ nhớ, mà ông thầy lại dạy cách nhấn nhá.
các động tác quay trái phải đều đem ra phân tích và bắt hàng học sinh thị phạm cho người ở dưới.
Nội dung thì không khó, nhưng để làm đẹp và đồng đều trong một hàng thì không dễ trong cả lớp thì càng không.
Nên mới cần thời gian luyện tập.
Sau khi phổ biến xong nội dung học tập thì các lớp được tách riêng qua từng khu vực, tập riêng.
Thấy lớp này làm thì lớp kia cũng làm.
Lớp G cũng không ngoại lệ, lớp trưởng Bình trước giờ đều là hữu danh vô thực, bị nghe chửi nhiều chứ chưa thực sự làm hết vai trò của một lớp trưởng cần làm.
Hôm nay lần đầu chỉ huy, trong lòng có hơi ngại một chút.
Hô khẩu lệnh to mà hô sai thì ngại lắm.
“Lớp chú ý, 1 hàng đọc tập hợp.
“Tập hợp xong làm gì.
“Điểm danh đi.
“Khẩu lệnh điểm danh là gì?
Bình quên khẩu lệnh nhất thời nhưng nghe lớp khác hô khẩu lệnh thì cũng bắt chước theo.
Nào điểm danh từ 1 đến hết, quay trái quay phải.
Dậm chân, đi đều.
Tưởng vậy là xong ư?
Bình làm xong thì đến lượt người khác, lớp 18 người làm lần lượt thì mỗi người phải làm 18 lần mất.
May mà chia làm 2 hàng, mỗi hàng có 9 người nên chỉ làm 8 lượt thôi.
Hàng còn lại do Quốc, lớp phó học tập chỉ huy.
Cậu tập hợp đội ngũ và cùng mọi người thay nhau thực hiện.
Sai ở đâu thì nhắc ở đó.
Lần đầu tiên thấy cả lớp “học” nghiêm túc đến vậy.
Con trai sẽ thích môn này, Các động tác mạnh mẽ, việc di chuyển đội hình hay thực hành kỷ luật tạo cảm giác thử thách.
Ngược lại, phần lớn các bạn nữ lại có phần e dè.
Lý do không chỉ từ cái nắng gắt của buổi chiều mà còn bởi những động tác khô khan, đòi hỏi sự dứt khoát vốn không phải thế mạnh của họ.
Trong phần thực hành riêng, mỗi học sinh đều có một lượt lên làm chỉ huy.
Đây là yêu cầu bắt buộc, không ai được phép từ chối.
Khi đến lượt, người chỉ huy bước hẳn ra phía trước, đứng đối diện lớp mình và hô khẩu lệnh.
Sự khác biệt trong tính cách của từng người bộc lộ rõ ràng trong khoảnh khắc ấy.
Có những bạn bình thường rất sôi nổi, nhưng khi đứng trước cả lớp thì lại đỏ mặt, giọng lí nhí.
Thầy đứng gần còn khó nghe, huống hồ cả hàng dài phía sau.
Ngược lại, có những bạn vóc dáng nhỏ bé, nhìn tưởng chừng yếu ớt, vậy mà khi hô lệnh lại vang dõng dạc đến mức làm cả lớp giật mình.
Thầy Vượng thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng, đôi khi chỉ cần một tiếng “Tốt” ngắn gọn cũng đủ làm người đứng chỉ huy nở mặt tự hào.
Một số học sinh thể hiện tố chất kỷ luật rõ rệt.
Họ đứng nghiêm với lưng thẳng, mắt nhìn cố định về phía trước, bước chân đều tăm tắp theo đúng nhịp thầy đếm.
Những động tác quay trái, quay phải được thực hiện gọn gàng và chắc chắn.
Những bạn này thường được thầy nhắc tên để làm mẫu cho cả lớp, vừa cho thấy sự chuẩn mực, vừa tạo động lực cho những người còn chưa quen thao tác.
Những tiếng trò chuyện nhỏ dần biến mất khi khẩu lệnh vang lên.
Học sinh tự điều chỉnh tư thế, giữ hàng ngay ngắn, cố gắng hòa nhập vào nhịp chung.
Dưới cái nắng chiều trải dài trên bãi cỏ, từng bước chân, từng động tác quay người được thực hiện một cách chin chu.
Thế nhưng đội hình đội ngũ không phải phần được mong chờ nhất.
Điều khiến cả khối háo hức chính là buổi học liên quan đến “súng”.
Từ học kỳ 1 khi còn học lý thuyết, ai cũng nghe nói rằng sang kỳ 2 sẽ được cầm súng thật để làm quen.
Sau vài buổi học Đội Hình Đội Ngũ chán chê, thầy Vượng gọi lớp trưởng và lớp phó của mỗi lớp vào kho để lấy vài khẩu súng.
“Súng là súng thật, đã được tháo đạn ra, trong quá trình học tập, các em phải bảo quản cho tôi, đầu giờ và cuối giờ nhớ thu hồi và đem nộp.
súng không phải là đồ chơi đâu.
Khẩu AK-47 dùng trong mô hình dạy học Giáo dục quốc phòng được chế tạo từ súng thật nhưng đã loại bỏ toàn bộ khả năng bắn, không có đạn, buồng đạn bị xử lý và các cơ cấu kích hỏa đều được khóa an toàn.
Thân súng vẫn giữ nguyên kết cấu thép đen đặc trưng, báng gỗ đã mòn nhẹ theo thời gian, tạo cảm giác nặng tay và chân thực khi cầm nắm.
Các chi tiết nhu ốp tay, thước ngắm, ống trích khí hay tay kéo quy lát đều có thể thao tác để học sinh làm quen, nhưng mọi hoạt động chỉ mang tính mô phỏng.
Không ít học sinh vẫn tròn mắt kinh ngạc.
“súng thật, nặng phết.
“Khẩu này có có cái gì nhớt nhớt này, hình như là dầu bôi trơn.
Súng thật tạo cảm giác hoàn toàn khác với hình ảnh minh họa trong sách hay những mô hìn!
nhựa đã từng thấy.
Khi thầy mở bọc, đặt từng khẩu súng xuống, bọn con trai gần như không giấu nổi sự phấn khích.
Trọng lượng súng là điểu khiến học sinh bất ngò.
Chỉ cần cầm thử một lúc là ai cũng cảm nhận được sự nặng nề của nó.
Vài bạn truyền tay nhau rồi trầm trồ, so đo về cân nặng:
có đứa đoán đến năm ký, đứa khác phủ nhận và nói chỉ khoảng ba ký.
Mặc dù súng không lắp đạn, nhưng cảm giác cầm vật thật khiến nhiều bạn thích thú tột độ.
Những gương mặt vốn lười biếng trong giờ học lý thuyết nay cũng bừng lên sinh khí.
Có 6 lớp, mỗi lớp 2 khẩu.
Đeo lên vai rồi di chuyển ra bãi cỏ tập trung với các bạn học.
Thấy súng thì cả bọn lại nhao nhao lên, không khác gì mấy đứa khi nãy vào kho lấy đồ.
Thầy giáo giành một chút thời gian để giải thích nguyên lý về súng, nói tới đâu thì thầy tháo súng tới đó.
Tháo ra rồi lắp vào.
Tháo lắp súng là một phần trong bài thi bên cạnh đội hình đội ngũ.
Tuy nhiên buổi thi sẽ diễn ra trong lớp học.
Khổ mấy cái súng, năm nào cũng bị tháo ra lắp vào không biết bao nhiêu lần.
Thầy giáo Vượng làm mẫu, nhiều học sinh đứng chen chúc nhìn theo từng động tác thầy hướng dẫn, cố ghi nhớ cách cầm cho đúng quy chuẩn.
mấy lớp trưởng lớp phó ngồi gần, được phép làm theo thầy.
Tháo ra thì đễ, còn lúc lắp vào thì hơi rồi, có người làm được ngay, có người loay hoay mãi không được.
Thầy Vượng vừa nói vừa làm thì lâu, chứ cho thầy tháo lắp thì phút mốt là hoàn thành, nghe tiếc kéo lạch cạch, trước giờ chỉ thấy trên phim, giờ nghe ở ngoài đời thấy sướng cả lỗ tai.
Sau khi đã nắm bắt được kỹ thuật tháo lắp thì mỗi lớp lại chia ra thực hành.
Lóp nào đông thì thực hành được ít, chứ lớp G ít người, nên mọi người có nhiều cơ hội thao tác hơn.
Mới đầu con trai phấn khích nhưng tháo tầm 20 lần là bắt đầu thấy bót nhiệt.
Con gái thì loay hoay lâu hơn.
Đa phần học sinh lớp này có thời gian thoải mái hơn để cầm thử, thậm chí có thể đeo lên vai đi lại trong khu vực sân tập.
Có bạn còn nghịch ngọm chữa thẳng khẩu súng về phía bạn của mình để trêu chọc, miệng vờ hô
“Giơ tay lên, mày đã b:
ị biắt”.
Tuy là hành động trẻ con, nhưng nụ cười lan ra suốt hàng người đang đứng xem.
Thầy Vượng nhắc đi nhắc lại rằng cách đeo súng và cách cầm súng đều có kỹ thuật riêng.
Dây đeo phải đặt đúng vị trí, vai giữ thăng bằng, tay không được để quá cao hoặc quá thấp.
Khi nâng súng phải dứt khoát, cổ tay chắc, không được để súng rung lắc.
Con trai thường nghe khá chăm chú, nhưng phần lớn các bạn nữ lại tỏ ra không quá mặn mà Sức tay yếu khiến việc cầm súng trở nên mệt mỏi chỉ sau vài giây.
Vì vậy, mỗi khi thầy không để ý, các bạn nữ thường tranh thủ ngồi dưới tán cây trò chuyện cho đỡ mỏi tay.
Điều hấp dẫn nhất trong buổi học v-ũ k-hí là phần lăn lê bò trườn.
Lúc nhỏ, không ít học sin!
từng chơi trò “trận giả” chạy nhảy trên sân trường hay trên nền đất sau nhà, cầm bất thứ cái gì rồi tưởng tượng nó là súng.
Nay những hành động ấy được hướng dẫn một cách bài bản, có quy tắc cụ thể, khiến chúng trở nên nghiêm túc hơn nhưng vẫn không mất đi sự vui nhộn Khi thầy hô hiệu lệnh, cả lớp đồng loạt úp người xuống cỏ, di chuyển chậm từng chút một.
Dính cỏ, dính đất, thậm chí bẩn áo quần nhưng ai cũng cười.
Không khí của giờ học hôm ấy còn náo nhiệt hơn cả một trận bóng đá.
Dù môn giáo dục quốc phòng mang tính kỷ luật, đôi khi khô khan và thiếu sự linh hoạt, nhưng vì thuộc diện bắt buộc nên tất cả học sinh đều phải tham gia đầy đủ.
Những người thường xuyên trốn tiết môn khác cũng không dám bỏ giờ này, ít nhất là vì muốn nhìn thấy súng thật một lần cho biết.
Có bạn đến chỉ để xem, có bạn vì tò mò mà muốn chạm thử.
Dù lý do khác nhau, nhưng khi buổi học kết thúc, hầu hết học sinh đều mang theo cảm giác thích thú, khi trải nghiệm một chút không khí làm người lính.
Môn học vốn tưởng nhàm chán bỗng trở thành trải nghiệm đáng nhớ trong quãng đời phổ thông của nhiều người.
Đối với Quốc, đây là lần thứ 3 cậu tham gia loại hình giáo dục này nên không còn hưng.
phấn, tò mò giống bạn bè.
Cậu không xuất thân trong môi trường qruân đrội, cũng không có đam mê đặc biệt với quân sự.
Với một số người, cầm súng bảo vệ Tổ quốc là điều thiêng liêng, nhưng vào qruân đội đầy tính kỷ luật thì đồng nghĩa với việc thiếu sự tự do mà cậu vẫn quen thuộc.
Dù đang sống cuộc đời thứ hai, Quốc không xem môi trường quân sự là con đường mình muốn theo đuổi.
Không nhất định phải cầm súng mới chứng tỏ được lòng yêu nước, chỉ cần tham gia lao động và sản xuất, giúp đỡ mọi người xung quanh cũng là một cách thể hiện lòng yêu nước rồi.
Cậu chăm học đúng mức, hoàn thành bài tập, nhưng không đặt nặng việc phải tỏ ra kỷ luật hay mạnh mẽ như nhiều bạn trong lớp.
Sau vài buổi tiếp xúc với cách rèn luyện kiểu qruân đội, không khí chung của cả khối thay đổi đáng kể.
Những bài tập đứng nghiêm, hô lệnh, xếp hàng, chạy phạt tạo nên áp lực tập thể khiến nhiều học sinh tự giác hơn.
Riêng đám con trai thì trưởng thành thấy rõ.
Họ bắt đầu nhận thức được trách nhiệm cá nhân trong tập thể lớn.
Khi đứng trước gần hai trăm người, không ai muốn mình trở thành người gây rối, trở thành kẻ lạc loài giữa hàng ngũ nghiêm chỉnh.
Chính sự kiện “lấy tập thể để rèn cá nhân” này khiến nhiều học sinh thờ ơ với việc đến trường học hành, xác định được một hướng đi mới.
Dù học lực không nổi trội, nhiều bạn trong lớp cũng quyết định không còn trốn học hay cúp tiết như hồi đầu năm.
Họ đến trường đều đặn hơn, sinh hoạt có nề nếp ra dáng người lớn hơn mà không cần phải qua rượu chè hay thuốc lá để chứng tỏ bản thân.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập