Chương 96.
Hội Thể Thao.
Ngoài môn Giáo dục Quốc phòng, học sinh còn có một môn học ngoài trời khác là Giáo dục Thể chất.
Nếu như những buổi Quốc phòng giúp rèn tính nghiêm túc và điều chỉnh hành vi của những con người còn đang lạc lối, thì môn Thể dục lại giữ vai trò cân bằng, giúp học sinl giải tỏa căng thẳng sau những giờ học trong lớp.
Không khí của môn học này nhẹ nhàng hơn, mang tính vận động tự do, và thường là khoảng thời gian khiến nhiều học sinh cảm thấy thoải mái nhất trong tuần.
Ở Trường cấp ba có một sự kiện diễn ra thường niên.
Đó chính là hội trhi tthể thao của trường, một dịp để các lớp thể hiện tỉnh thần phong trào, đồng thời tuyển chọn những học sinh có năng lực để tham gia các giải đấu cấp huyện và cấp tỉnh.
Đối với học sinh khối 10, đây là lần đầu tiên họ có thể tham gia.
Trong một buổi học thể dục, thầy Dương, giáo viên thể chất duy nhất của trường.
Thầy có dáng người mảnh khánh, lúc nào cũng mặc bộ đồ thể thao gọn gàng và đội chiếc mũ lưỡi tra quen thuộc.
Vừa ra sân, tập trung học sinh lại thành hàng, thầy cất giọng thông báo:
“Sắp tới nhà trường tổ chức hội thi thể thao.
Mỗi lớp đểu phải cử người tham gia, số lượng không giới hạn.
Nếu đạt thành tích tốt, có thể được chọn đi thi cấp huyện, thậm chí cấp tỉnh.
Em nào có nhu cầu thì đăng ký với thầy.
Nếu không có ai đăng ký, thầy sẽ chỉ định một vài em.
Cả lớp xôn xao ngay lập tức.
Đây là lần đầu khối 10 được tham gia hoạt động này, nên những bạn yêu thích thể thao tỏ ra khá hào hứng.
Lớp trưởng Bình ngẩng đầu hỏi thầy:
“Đi thi có được gì không thầy?
Thầy Dương bật cười:
“Đây là hoạt động phong trào của trường.
Nếu đạt giải sẽ có thưởng.
Còn nếu được thi cấp huyện thì sẽ có thêm tiển bồi dưỡng.
Khi em tham gia thi đấu có đóng góp nhất định cho nhỉ trường, nên bên Đoàn Thanh niên sẽ được ưu tiên.
nhiều mặt.
Không chỉ có lợi trong trường mà một số hoạt động ở địa phương cũng được đánh giá cao.
Ngay khi thầy vừa dứt lời, Quốc đã nhanh chóng gio tay.
“Thưa thầy, em đăng ký.
Thầy Dương nhìn Quốc với ánh mắt vừa.
ngạc nhiên vừa hài lòng.
“Tốt.
Lớp phó đăng ký rồi.
Còn ai nữa không?
Lớp trưởng.
Được nhắc tên, Bình chỉ im lặng một giây rồi gật đầu.
Là lớp trưởng, cậu không muốn đứng ngoài phong trào chung.
Ngay sau đó, vài người bạn.
thân của Bình cũng đua nhau xung phong.
Với họ, việc tham gia thi đấu không hẳn vì muốn đạt giải gì đó, mà đơn giản là thấy bạn thi thì mình cũng tham gia.
Trong lớp, thành tích thể chất chênh lệch khá rõ.
Những bạn có khả năng thực sự đều đã nổi bật từ đầu năm, thường nằm trong nhóm nhất nhì mỗi mỗi khi có bài kiểm tra.
Tuy nhiên, sổ lượng đăng ký không chỉ hạn chế ở những bạn mạnh nhất, bởi vì khi trên lớp nhiều bạn vẫn chưa bộc lộ hết năng lực thật sự.
Nên vẫn còn nhiều biến số lắm.
Những người chủ động xung phong lại có điểm chung là thực lực tương đối gần nhau.
Có thời gian luyện tập nghiêm túc thành tích sẽ tiến bộ.
Còn những bạn xếp cuối thì có muốn th đấu thì thầy cũng sẽ khuyên là không nên tham gia.
Hào khoác tay qua vai Quốc, ánh mắt đầy khó hiểu.
Cậu ta vốn biết Quốc không mấy nhiệt tình với chuyện học hành hay các hoạt động phong trào, vậy mà hôm nay lại là người xung.
phong đầu tiên.
“Bình thường mày lười học thấy bà, sao giờ hăng hái đi thi vậy?
Quốc đáp gọn, thái độ rất thản nhiên.
“Thầy nói rồi mà, đi thi huyện có tiền bồi dưỡng đó.
được vài trăm mày ơi.
Hào chép miệng, vẻ mặt sáng lên ngay lập tức.
“Thiệt hả?
Vậy tao cũng tham gia.
Mà.
thi hội thao là thi cái gì vậy?
Câu hỏi này đúng tâm lý của nhiều học sinh mới bước vào cấp ba.
Mọi thứ đều mới mẻ, từ cách tổ chức đến quy mô hoạt động.
Hội thi thể thao nghe thì quen, nhưng cụ thể là thi những gì thì mọi người chưa nắm rõ lắm.
Thầy Dương hiểu rõ sự bối rối đó, nên sau khi có vài em đăng ký, thầy bắt đầu giới thiệu chỉ tiết các bộ môn.
Hội thao năm nào cũng tổ chức.
Sau một vòng khảo sát, thầy xác định được năm môn chính:
điền kinh, nhảy cao, nhảy xa, ném bóng và đẩy tạ.
Trong đó, điền kinh luôn là môn đông.
người nhất.
Các cự ly chạy được chia thành 100 mét, 200 mét, 400 mét, 800 mét và 1500 mét.
Cự ly càng đài, số người đăng ký càng ít.
Tâm lý học sinh là chọn cái gì nhanh, gọn và dễ thắng, còn những nội dung đòi hỏi sức bền lại khiến họ ngán ngẩm.
Những đứa đăng ký theo phong trào thường chưa biết mình sẽ thi môn nào.
Nếu các em không tự quyết được, thầy Dương sẽ dựa trên quan sát thực tế trong giờ thể dục để đề xuất phù hợp.
Mỗi người chỉ được thi tối đa hai nội dung, thường là kết hợp giữa điển kinh và một môn sức mạnh hoặc kỹ thuật.
Quốc chủ động đăng ký hai môn:
nhảy cao và 1500 mét.
Lựa chọn này khiến nhiều đứa trong lớp ngạc nhiên.
Ở vẻ ngoài, Quốc không thuộc dạng to khỏe hay nổi bật về thể hình.
Nhưng sau một năm làm đồng, thể lực của cậu ổn định và bền bỉ hơn hẳn những bạn chỉ quen sinh hoạt trong mô trường học đường.
Cậu hiểu rõ ưu thế của mình nằm ở sức bền, chứ không phải tốc độ bùng nổ như chạy nước rút.
Thêm vào đó, lượng người đăng ký chạy 1500 mét rất ít, thành tích vừa phải cũng có cơ hội đứng trong top.
Cậu cũng không phải chọn bừa.
Từ lúc nghe thầy nói về khoản tiền bồi dưỡng khi thi huyện, Quốc lập tức tính toán.
Từ cấp trường lên cấp huyện, thí sinh đạt thành tích đều được thưởng.
Cấp trường chỉ là vài chục, xem như bữa ăn.
Nhưng nếu được chọn đi huyện, số tiểy có thể lên đến vài trăm, thậm chí cả triệu nếu đạt giải cao ở cấp tỉnh.
Số tiền này với cậu, trong thời điểm nông nhàn, chẳng khác nào may mắn từ trên trời rơi xuống.
Quốc không phải người mơ mộng.
Cậu biết sức mình ở đâu, biết cơ hội nào đáng để thử.
Nếu chịu tập luyện nghiêm túc, thực hiện đúng kỹ thuật thầy dạy và giữ tâm lý vững vàng khi thi, việc vào top học sinh của trường không phải điều xa vòi.
Thầy Dương ghi tên cậu mà không giấu được sự hài lòng.
“Một nghìn năm trăm mét.
Tinh thần thể thao rất tốt.
Những học sinh còn lại phần lớn chọn chạy 100 hoặc 200 mét.
Lý do đơn giản, là quãng đường chạy ngắn, thời gian thi đấu chỉ hơn 10 giây là kết thúc rồi.
Nhưng tâm lý đám học tr vẫn vậy, thích cái gì ngắn và dễ hiểu hơn.
Hào nghĩ bản thân cậu ta khỏe phần thân trên vì dạo gần đây phụ gia đình khuân vác nhiều, nên nhanh chóng chọn chạy 100 mét và đẩy tạ.
Ở cấp trường, số lượng đăng ký hầu như không giới hạn.
Đây chỉ là bước đặt nền để phong trào thể thao lan rộng hơn.
Nhưng mục tiêu thật sự của thầy Dương không phải phong trào.
Điều thầy cần là những học sinh đủ tiềm năng đi huyện và tỉnh.
Vòng trường thực chất giống một bài kiểm tra để chọn ra những người có khả năng thật sự.
Vì vậy, thầy quan sát kỹ thái độ luyện tập của từng em.
Những ai nghiêm túc luôn được thầy ưu ái hơn trong khâu lựa chọn.
Sau khi hoàn tất việc đăng ký, những học sinh có tên trong danh sách trhi thể thao lập tức cảm nhận sự khác biệt trong các giờ thể dục.
Nếu trước đây chạy ba vòng sân đã đủ để cả lới thở hổn hển, thì nay thầy Dương yêu cầu họ chạy bốn đến năm vòng để tăng sức chịu đựng.
Quốc, người thi cự ly 1500 mét, phải chạy thêm hai đến ba vòng so với nhóm chạy ngắn.
Mỗi buổi tập, cậu đều cố gắng duy trì tốc độ ổn định, giữ hơi thở đều, tránh việc bị hụt hoi.
Đầu giờ khởi động chung ba vòng, cuối giờ kết thúc bằng 5 vòng.
Giữa buổi, đứa nào thi chạy ngắn thì tập chạy ngắn, đẩy tạ thì lôi tạ ra tập đẩy.
Không bị ép vào khuôn khổ như mất bạn không tham gia thi, hiện giờ đang thong thả chơi cầu lông.
Quốc đăng ký tham gia thi môn nhảy cao, trong lớp có lớp trưởng Bình cũng thi môn này.
Đến giờ thể dục là hai đứa cứ vào khiêng đệm với sào ra sân mà tập.
Cái đệm dính đầy bụi, ai cũng giãm giày lên đó và mấy năm rồi chưa vệ sinh lần nào, đập một cái mà bụi bay mù mịt.
Trong giờ thể dục, mọi người chỉ được học kỹ thuật hai chân qua xà, với học sinh vậy là đủ.
nhưng để đạt thành tích cao thì phải dùng kỹ thuật lưng qua xà.
Hiếm có học sinh thực hiện trên lớp chứ đừng nói đến chuyện sử dụng thành thạo được, và cũng ngại quần áo bẩn nữa.
Không lăn xả thì khó có được thành tích.
Hôm nào có tiết thể dục, Quốc còn mang thêm một bộ quần áo nữa để thay khi luyện tập, mặc quần đùi với áo thun, thoải mái hơn nhiều so với mặc quần dài.
Cơ thể thoải mái luyện tập cũng dễ dàng hơn.
Thầy Dương trong giờ học có đi qua chỉ đạo kỹ thuật cho mấy đứa tham gia trhi thể thao, đặc biệt là các môn thi nặng về kỹ thuật như đẩy tạ và nhảy cao.
Thầy đứng bên cạnh khu vực nhảy cao, quan sát từng bước Quốc thực hiện.
Trước khi bắt đầu, thầy gọi Quốc lại và giải thích rõ yêu cầu kỹ thuật:
“đoạn chạy đà em cần tạo thành đường cong hình chữ J, trong đó phần chạy thẳng phải giữ nhịp bước đều, còn đoạn cong cuối phải điều chỉnh thân người hơi nghiêng vào phía xà để chuẩn bị cho động tác xoay lưng.
Thầy nhấn mạnh
“Em không được chạy quá nhanh vì tốc độ không ổn định sẽ làm mất điểm giậm.
Khi Quốc bắt đầu chạy, thầy bước song song bên ngoài, theo dõi nhịp chân.
Đến bước áp chót, thầy nhắc:
“Bước này ngắn lại, hạ trọng tâm xuống.
Sang bước cuối, thầy yêu cầu Quốc đặt toàn bộ bàn chân xuống mặt đệm giậm, đẩy mạnh theo hướng chéo lên phía xà.
Thầy chỉ rõ góc bật lý tưởng và cách phối hợp tay đánh lên để tăng lực nâng.
Trong giai đoạn trên không, thầy phân tích từng chỉ tiết cho Quốc:
đầu và vai phải vượt qua xà trước, lưng uốn thành cung tự nhiên, hông đẩy lên đúng điểm cao nhất.
Thầy sửa lỗi Quốc thường mắc, như ngẩng đầu quá sớm khiến thân bị hạ thấp, hoặc chưa xoay vai đủ khiến lưng không nằm đúng hướng qua xà.
Thầy còn nhắc Quốc thu gối nhanh khi lưng đang ở trên xà để tránh chạm.
Khi Quốc rơi xuống thảm, thầy Dương tiếp tục hướng dẫn cách tiếp đất an toàn:
lưng chạm thảm trước, sau đó đến mông và vai, hai tay buông tự nhiên, không chống ra phía sau.
Sau mỗi lượt, thầy dừng lại phân tích toàn bộ động tác, chỉ rõ điểm đúng và điểm cần chỉnh.
Thầy yêu cầu Quốc lặp lại nhiều lần, từng lần một tập trung vào một yếu tố kỹ thuật riêng, cho đến khi chuỗi động tác từ chạy đà, giậm nhảy, lưng qua xà đến tiếp đất được thực hiện đúng và liên hoàn.
Bình đứng xem mà cảm thấy Quốc có vẻ làm hơi lố, sao cứ chọn con đường khó mà đi.
Điều ngạc nhiên hơn là thầy Dương bảo Bình rằng.
“Lớp trưởng, em thử nhảy dùng kỹ thuật này đi.
Bình thản nhiên đáp.
“Em quen nhảy kiểu hai chân qua xà thầy ạ.
Nói rồi cậu ta lao đi, dùng kỹ thuật hai chân qua xà một cách điệu nghệ.
Thầy Dương ngoài miệng bảo “Tốt” Nhưng ánh mắtlại không thực sự hài lòng.
“Kiểu đấy cũng được nhưng thành tích của em không quá được 1, 5 mét đâu, không nhảy.
được tầm 1, 6 mét thì em sao đạt giải được, năm ngoái 1, 64 được giải nhất đấy, giải ba cũng 1, 6 mét cơ.
Lớp Trưởng Bình vẫn tự tin mình là người đầu tiên phá kỷ lục nhảy hai chân qua xà với mức 1, 6m.
Nhưng càng lên cao chênh một hai phân là cực khó.
liên tiếp mấy lần toàn làm rơi xà.
Đến lượt Quốc nhảy, cậu ta cũng làm rơi xà nhưng nếu nhìn kỹ thì phần hông quả thực qua được xà, còn vướng chân mà thôi.
“Đẩy chân cao lên.
Tuy làm rơi xà nhưng thầy Dương vỗ tay hối thúc, hiển nhiên là nhìn được tiềm năng phát triển của Quốc.
Bây giờ Bình mời thử dùng kỹ thuật mới.
Nhưng do chưa làm bao giờ nên r‹ khó kinh khủng, từ chạy đà đến uốn lưng khó hơn rất nhiểu, dù đã hạ xà xuống 1, 4 mét.
Chưa kể quần áo vướng víu cũng là một điểm trừ, nhìn Quốc lăn xả không ngại nằm lên tấm đệm đầy bụi, Bình đắn đo không biết có nên làm theo Quốc hay là tiếp tục hai chân qua xà.
Để chắc ăn hơn, Quốc tự tăng cường luyện tập ngoài giờ.
Thay vì đạp xe tới trường như mọi ngày, mỗi tuần cậu đi bộ hai lần.
Tuy quãng đường không xa, nhưng đoạn đầu lên đốc rồi xuống đổi khiến bắp chân nhức mỏi, rất giống cảm giác căng cứng khi chạy cự ly dài.
Cậu hiểu rằng chỉ có quen dần với sự mệt mỏi thì lúc vào thi mới giữ được nhịp.
Trong khi đó, phần lớn bạn bè trong lớp không tập thêm, bởi với học sinh vùng nông thôn, những việc như làm đồng, chăn đê, lội suối hay leo đổi lấy củi cũng là những bài tập thể lực tự nhiên.
Một ngày lao động đã đủ để rèn sức khỏe, nên nhiều người tin rằng chỉ cần tập trung trong giờ thể dục là đã quá đủ cho hội thao cấp trường.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập