Chương 97: Giải Thưởng.

Chương 97:

Giải Thưởng.

Quãng thời gian này Quốc dành phần lớn thời gian ở trường.

Nên mẹ cũng yên tâm hơn, ch thấy cậu đang tuổi học sinh mà lâu lâu lại nghỉ đi làm đồng.

Bà có khuyên nhưng con không nghe.

Biết rằng cậu làm nông làm ra tiền nhưng cũng sợ cậu sẽ mang cái mác thất học.

Ngoài hôm chợ ra thì Mẹ Quốc tương đối nhàn rỗi, chủ yếu đi xem ruộng vườn rồi ngồi tám chuyện ê a với mấy người phụ nữ trong xóm.

Có hôm thì gánh theo đôi sọt đi loanh quanh hót vài đống phân trâu phân bò vương vãi ngoài đường đem về ủ góc vườn.

Những việc này bình thường bà không làm đâu, cho đến một năm nay nhìn con trai làm việc nghiêm túc có thành quả.

Bà mới đánh giá cao công việc làm phân hữu cơ bón cho cây trồng.

Ruộng vườn chưa phát sinh vấn đề gì lớn, cây đã mọc năm, sáu lá, một số cây đã bắt đầu phần nhánh.

Đỗ với Dưa chuột bám dây leo nên mọc nhanh.

lắm.

Qua một đêm mà thay đổi rõ rệt.

Cỏ dại cũng chưa mọc dài, đợi đến khi nào bón phân mới tiền hành nhổ một lượt.

Thành thử, tuy ở nhà một mình nhưng việc đồng áng lại không nhiều.

Khi mới có việc gì đó cần làm thì bà đã thấy con trai ra ruộng, xem rồi ngắt vài ngọn cây.

Cái này cũng không đồng nhất, có khi là ngắt nhánh phụ để cây tập trung nuôi nhánh chính.

Có cây mọc đài rồi thì lại ngắt nhánh chính, để nó phân nhánh phụ.

Việc này giúp tăng năng suất đáng kể khi đến mùa thu hoạch.

Mấy cái này cũng không phải tùy tiện mà làm, Quốc đã nghiên cứu mấy cuốn sách nông nghiệp mua từ hồi năm ngoái ra thành phố.

Tự nhiên sẽ chắt lọc vài thông tin hữu ích áp dụng lên cây trồng của nhà mình.

Một tuần sau khi gieo đỗ tương tại nông trại xã An Bình, Quốc trở lại để kiểm tra tình hình.

Dọc các luống đất đã lên màu sẫm hon sau vài cơn mưa nhỏ, từng hàng cây non vươn lên khỏi mặt đất, thân mảnh và thẳng, hai lá mầm mở đều.

Lớp đất quanh gốc tơi xốp, mặt luống không có dấu nứt hay đóng váng, chứng tỏ độ ẩm được giữ ổn định suốt thời gian vừa qua.

Ở vài chỗ, cỏ dại mới nhú, thân còn mềm, dễ nhổ.

Quốc đi dọc theo từng luống, dùng mũi giày hất nhẹ đất ở một số gốc để kiểm tra độ sâu và mức phát triển của rễ.

Lá non có màu xanh nhạt, gân lá hiện rõ, thân cây đứng vững không b nghiêng đổ.

Những vị trí gieo hai hạt, cả hai đều mọc,

Đỗ tương có thể tự phát triển tốt mà không cần phải chăm sóc nhiều, cây mọc nhanh và có đí bao phủ lớn nên những cây cỏ dại khó bon chen được.

Thành ra khi trồng đỗ tương ta thường thấy trong ruộng ít cỏ dại hơn khi trồng các loại cây khác.

Nếu Để yên để cây tự mọc thì khó đảm bảo được năng suất đầu ra, nên vẫn phải bón phân giúp cây phát triển.

Thời điểm bón phân cũng suýt soát với thời gian vụ mùa tại nhà Quốc, cũng là cùng với đợt vun ngô của mọi nhà.

Quốc ghé qua nhà cô Thanh vào buổi chiều.

Cô đang ngồi ở bàn gỗ kê cạnh cửa sổ, cặm cụi ngoáy bút trên quyển sổ ghi chép.

Nghe tiếng bước chân, cô ngẩng lên.

Quốc đứng gần hiên, và vài câu chào hỏi xã giao, cậu nói rõ mục đích của mình khi đến đây.

“Khoảng hai tuần nữa cháu sẽ qua làm cỏ và bón phân cho cây đỗ tương.

Cô có thể chuẩn bị giúp cháu phân bón không ạ?

Tốt nhất là phân chuồng với tro bếp.

Cô Thanh khép một góc cuốn sổ bằng ngón tay, rồi hỏi lại:

“Phân chuồng hả?

Nhà ông bà có nuôi cả một đàn trâu, Cháu không.

cầnlo chuyện phân bón đâu, cô nhắn một tiếng là được.

Khi nào cần thì cứ qua đó lấy.

Năm ngoái cháu đi rồi, biết nhà ông bà rồi đúng không?

Quốc gật đầu.

“Dạ, cháu nhớ.

Dạo này công việc có nhiều không cô?

Cô tiếp tục ghi mấy dòng vào sổ, giọng đều đều, mắt không rời trang giấy.

“Nhà kho thì vẫn vậy thôi.

Mấy hôm nay cô chuẩn bị mở một quán ăn nên hơi bận rộn.

Làm thử một thời gian trước đã.

Nếu ổn, cô sẽ để một phần ruộng ở nông trại chuyên trồng rau cí để lấy nguyên liệu luôn.

Nói đến đây, cô đóng sập cuốn sổ, đặt sang một bên.

“Khả năng là đến hè sẽ khai trương.

Con gái cô học xong lớp 12 rồi, cô tính để nó trông coi v:

quản lý luôn.

Khi nào mở nhớ ghé ủng hộ nhé.

Quốc hơi bất ngờ, hỏi lại:

“Vậy là cô làm thật luôn ạ?

“Đương nhiên rồi.

Cô nói, giọng có chút ngắt quãng.

“Nhưng mà phải chọn được người làm bếp cái đã.

Đây mới là điều cô lo.

Người trẻ thì sợ tay nghề chưa tới, mà làm ăn thì ấn tượng đầu tiên quan trọng lắm.

Đồ ăn mà không ngon là khc giữ khách.

Còn người già, kinh nghiệm có nhưng khó mời, lương phải cao, mà gọi chưa chắc người ta đến.

Với lại quan trọng là phải đáng tin.

Chứ tài giỏi mà không họp tính thì làm việ khó bền.

Quốc gật đầu:

“Chuyện đó đúng là khó.

“Không sao, cứ từ từ chọn, Cô muốn người đó biết nấu cả món ta lẫn món Tàu.

Không được thì cô sang bên đó hỏi người quen, mời sang đây làm.

Sau đó, cô dựa lưng vào ghế, mim cười nhìn Quốc.

“Cứ yên tâm.

Mảng này cô chỉ muốn thử sức thôi, được hay không thì tính sau.

Nghề chính vẫn là đi buôn.

Cháu lo cho nông trại cho tốt.

Có chuyện gì cần cứ nói cô.

Quốc gật đầu lần nữa, cảm ơn cô rồi chào ra về.

Đạp xe trên đường, cậu suy nghĩ về mô hình mà cô Thanh đang định làm:

tự nuôi trồng, chủ động nguồn nguyên liệu, rồi dùng cho quán ăn.

Cậu từng muốn mở một cửa hàng nhỏ ngoài chợ cho mẹ, cũng theo cách đó.

Nay cô Thanh bắt đầu trước, cậu thấy mình có cơ hội quan sát và rút kinh nghiệm để sau này làm cho đúng.

Việc cân bằng giữa học tập, luyện thể thao và chăm sóc ruộng vườn khiến thời gian của Quốt trở nên kín hơn trước.

Nhịp sống bận rộn khiến cậu cảm thấy rõ bản thân đang tiến gần tới mục tiêu mỗi ngày.

Dù hội thao trước mắt chỉ là hoạt động phong trào cấp trường, nhưng Quốc không xem nhẹ.

Với một người từng cắm đầu vào học thì hội thể thao là một trải nghiệm mới lạ, một chút tiền thưởng đi kèm là một phần quà khích lệ, phải tận dụng khi còn có thể.

Buổi thi hội thao diễn ra vào một sáng chủ nhật, khi toàn trường tập trung đông đủ giống như khai giảng và bế giảng năm học, nhưng không khí náo nhiệt hơn những buổi lễ tẻ nhạt kia.

Không chỉ học sinh khối mười mà cả hai khối 11.

12 cũng tham gia thi với nhau, tuy mới lên lớp 10 nhưng khóa dưới không dễ dàng bị lép vế trước đàn anh đàn chị.

Và ngay cả thầy cô trong trường cũng cử một vài giáo viên của trong tổ ra thi đấu giao lưu.

Từ chiều hôm trước, các vạch vôi trắng đã được thầy Dương và một số anh chị đoàn viên kẻ sẵn, chia sân trường thành thành từng ô thi đấu, từng vạch tính điểm.

Trước giờ thi, học sinh toàn trường xếp thành hàng ngũ tương tự một buổi chào cờ.

Thầy hiệu trưởng phát biểu khai mạc, một bài diễn văn dài lê thê về ý nghĩa rèn luyện thể chất, về phong trào đoàn thanh niên.

Bài phát biểu hơi dài khiến nhiều đứa cảm thấy sốt ruột.

Thầy Hiệu trưởng đi xuống thì cô Hà phụ trách công tác đoàn lên công bố thể thức từng môn rồi yêu cầu các thí sinh tách ra tập trung ở khu vực riêng để nghe hướng, dẫn cuối.

Những học sinh không tham gia thì được chỉ định lên tầng của các dãy phòng học hoặc đứng bao quanh sân, ngoài khu vực thi đấu để cổ vũ.

Giáo viên dạy môn Giáo Dục Quốc Phòng và An Ninh cầm theo chiếc loa lớn đi khắp sân, vừa điểm danh, vừa thúc giục từng nội dung đến đúng vị trí.

Các môn kỹ thuật như nhảy cao, nhảy xa, đẩy tạ, ném bóng được sắp thi trước để tránh chen chúc.

Các môn điền kinh, thu hút đông thí sinh nhất, sẽ được thi vào cuối buổi.

Khu vực nhảy cao nằm ở một góc sân phụ, ít người theo dõi hơn so với sân chính nơi diễn ra đẩy tạ và ném bóng.

Ngoài thầy cô giá-m s-át, phần lớn người đứng quanh đều là thí sinh chờ tới lượt.

Trong nhóm này ngoài Quốc còn có lớp trưởng Bình và một vài học sinh của các lớp khác, bao gồm cả nam lẫn nữ, cùng với một số anh chị lớp mười một và mười hai.

Cô giáo phụ trách cầm giấy, đọc tên ai thì người đó bước ra thực hiện lượt nhảy của mình.

Phần lớn học sinh vẫn sử dụng kỹ thuật nhảy hai chân qua xà giống như lúc tập trên lớp.

Thành tích cao nhất của cách nhảy này thường chỉ quanh một mét rưỡi.

Những ai biết xoay mình và dùng kỹ thuật lưng qua xà thì có thể vượt mốc một mét sáu, nhưng số lượng rất hiếm.

Quốc thuộc nhóm ba người duy nhất thực hiện được kỹ thuật này nên thu hút khá nhiều ánh nhìn tò mò.

Cuộc thi bắt đầu ở mức xà 1, 4 mét để mọi thí sinh đều có cơ hội làm nóng.

Sau mỗi lượt, chiểu cao xà được nâng lên mười phân, đến lượt ba thì tăng năm phân cho đến khi chỉ còn vài người trụ lại.

Nam và nữ thi lẫn nhau nhưng tính bảng thành tích riêng.

Mức một mét rưỡi đối với nữ đã đủ để vào top ba, nhưng với nam thì chưa đủ để tính thành tích.

Những người khỏe nhất đều qua được 1, 5m một cách dễ dàng, nhưng để vượt thêm vài phât lên 1, 6m nữa lại là chuyện hoàn toàn khác.

Vài bạn đã bắt đầu chạm và làm rơi xà ngang.

Cứ thế bị loại dần, đứng chung với mấy bạn nữ chờ đợi lượt thi của những người tiếp theo.

Không khí thi đấu trở nên sôi động khi nhiều thí sinh bắt đầu cởi áo, chỉ mặc quần đùi cho gon, tránh để vạt áo vướng vào xà, có người nhảy xong cái quần đùi tụt xuống, may mà bên trong mặc quần sịp không thì lộ hết cả hàng họ.

Một sự cố hi hữu khiến khu vực thi đầu cườ lăn cười bò.

Lấy đó làm gương, so với được giải thì bị ê mặt còn xấu hổ hơn.

Ai ngại thì mất lợi thế, còn a dứt khoát thì có tỉnh thần thi đấu rõ ràng.

Sau vài lượt tăng độ cao, số lượng người trụ lại càng lúc càng ít.

Cuối cùng, Quốc về đích với giải ba chung cuộc.

Hai vị trí nhất và nhì rơi vào tay hai anh khóa trên đã từng thi năm ngoái, có kinh nghiệm vượt trội nên giữ phong độ rất ổn định.

Đáng buồn là thành thích vẫn không vượt qua được 1, 64 mét.

Tức là không tiến bộ so với năm ngoái khiến người coi thi có hơi thất vọng.

Trong lúc nhảy cao diễn ra, các môn khác cũng lần lượt kết thúc.

Đẩy tạ là môn kết thúc sớm nhất, tiếp theo là nhảy xa.

Môn ném bóng kéo dài lâu hơn dự kiến vì bóng bay văng đi khắp nơi, thời gian nhặt bóng còn tốn nhiều hơn thời gian thí sinh thực hiện.

Hào tham gia ném bóng.

Kết quả đẩy tạ của Hào không nổi bật, nhưng đủ để giành được giải khuyến khích, coi như không uổng công tham gia.

Sau khi hoàn thành phần thi nhảy cao, Quốc rời sân phụ quay lại sân chính để chờ phần thi chạy điền kinh, nội dung quan trọng và hấp dẫn nhất trong kỳ thi.

Giải ba nhảy cao giúp Quốc có thêm phần tự tin, nhưng chạy 1500 mét mới là mục tiêu thật sự.

Bởi ngay từ đầu cậu nghĩ mình chỉ có thể ăn giải ở hạng mục này.

Cậu có sức bền và quar trọng là tâm lý điểm tĩnh khi thi đấu.

Môn đó được thi cuối cùng nên Quốc có nhiều thời gian để dưỡng sức và theo dõi cùng khán giả.

Trong lúc đó, sân trường trở nên náo nhiệt bởi phần thi chạy 100 mét, môn đông thí sinh nhất, khoảng 60 thí sinh, mỗi lượt chạy 4 em.

Đường chạy kéo dài từ khu phòng giám hiệu r‹ tận cổng trường, khoảng cách 2 mét xung quanh không ai được lại gần.

Mỗi lượt xuất phát là một đọt hò reo vang dội từ bên dãy phòng học, ngoài lan can học sinh đứng kín mít, nếu có bạn cùng lớp tham gia thì học cổ vũ cho bạn cùng lớp, còn không thì hùa theo đám đông.

Có bạn khởi động chưa kỹ, vừa chạy được vài chục mét đã ôm chân vì chuột rút, thầy cô lập tức lao đến hỗ trọ.

Dù vậy, buổi thi nhìn chung diễn ra suôn sẻ, không có sự cố nghiêm trọng nào.

Trường cấp ba đông học sinh, đúng nghĩa “ngoa hổ tàng long”.

Nhiều bạn nhìn bề ngoài bình thường, nhưng khi bước vào thi đấu lại bộc lộ tố chất khiến cả lớp phải tròn mắt.

Chỉ cần giành giải nhất chạy 100 mét là lập tức thành “người nhanh nhất trường” trong mắt bạn bè, được thầy cô nhắc tên trong buổi chào cờ tuần sau.

So với những cự ly dài, 100 mét vẫn luôn là tâm điểm.

SAu khi thi xong, thí sinh được nghe thành tích của cá nhân và xếp hạng trong lượt chạy, Ai không phục thì có thể thi lại lượt hai.

Còn thành tích thì cứ theo số thời gian thầy giáo bấm đồng hồ mà tính.

Và trong top 4 người cao nhất sẽ thi thêm một lượt nữa.

Có người chỉ chên!

nhau một chút và họ tin có thể chạy tốt hơn ở lượt này, nên luôn thủ sẵn tâm lý muốn “phụ thù”.

Ngược lại, các cự ly 800 và 1500 mét lại rất ít người đăng ký, và cũng chẳng ai dại mà thi đấu lại để so thành tích.

Ai cũng biết đây là môn tiêu hao thể lực khủng kh-iếp.

Vừa nhìn sáu vòng sân là đã muốn.

thở dài.

Thầy cô đặn đi dặn lại về nhịp thở, giữ sức, tránh bứt tốc sớm.

Tuy nhiên, Quốc lại chọn chiến thuật khác hẳn.

Ngay sau hiệu lệnh, cậu tăng.

tốc mạnh, bứt lên trước đám đông, tốc độ không khác gì so với khi chạy cự ly ngắn, và trong đoàn cũng không.

thiếu người hành động tương tự, nhưng chỉ cố gắng giữ vị trí đi đầu so với đám đông chứ không chạy đến mức tạo khoảng cách gần nửa vòng sân giống như Quốc.

Cả thầy và trò đều nghĩ.

“Điên rồi, chạy kiểu đó kiểu gì cũng đuối sức, có khi còn không hoàn thành bài thi.

“Chạy 6 -7 vòng, gấp đôi mục chạy bền giờ thể dục, không phải 100 mét đâu mà chạy như ma đuổi.

“Cá, được 3 vòng.

chắc nghỉ thi đấu luôn.

Chạy được 1 vòng cảm thấy bản thân đã cách đám đông mấy chục mét, Quốc bắt đầu chậm lại, và đây là lúc để chạy giữ sức và giữ khoảng cách.

Quan trọng nhất là không để bản thân bị “nuốt” vào nhóm chạy phía dưới.

Khi chạy sau người khác, tâm lý dễ nản;

còn khi chạy trước, chỉ cần nghe tiếng bước chân dồn dập phía sau cũng đủ khiến ý chí bùng lên.

Tất cả đều là học sinh, không phải là vận động viên chuyên nghiệp, dù trên lý thuyết là chạy giữ sức để cuối bứt tốc, nhưng thực sự có ai trong đoàn chạy được 1200 mét mà còn giữ sức để bứt tốc?

Chỉ sợ lúc ấy thở không ra hơi, vậy nên thà bứt tốc lúc đầu khi còn sung sức, rồi dùng tâm lý đè c-hết nhóm phía sau.

Thử tưởng tượng khi chạy mỏi rã rời chân tay, thấy một người cách xa mình chục mét thì còr muốn gắng sức vượt lên, hay sẽ hòa vào đám đông, cùng nhau chậm lại?

Sau 3 vòng chạy, một vài nam sinh bắt đầu gia tăng tốc độ, nhưng họ chọn sai thời điểm, dù sắp đuổi kịp Quốc nhưng lại không đủ sức để duy trì trạng thái đó, thời gian càng kéo dài thì thể lực sẽ xuống nhanh hơn, rất nhanh hòa vào đám người phía sau.

Qua 5 vòng, chẳng ai còn nghĩ đến việc bứt tốc nữa, cố gắng hoàn thành vòng thi là được.

Cé bạn còn phải nghỉ giữa chừng và từ bỏ việc thi đấu, đằng nào cũng không được giải gì, thôi thì bỏ sớm chạy được 5 vòng cũng không ai chê cười.

Người này nghỉ thì người khác cũng nghỉ theo, thành ra có một khúc mà 3-5 người bỏ liền, những người còn kiên trì là những người tự thử thách bản thân, không phải vì giải thưởng mà là ý chí không bỏ cuộc.

Quốc chọn đấu pháp như một chiếc xe máy, rồ ga lao nhanh lúc đầu rồi đoạn sau giữ bình ổ:

là được.

Do khoảng cách với nhóm phía sau là chục mét nên, thả lỏng một chút tổi lại tăng tốc, cứ dùng chiêu lùi 1 tiến hai, khiến người theo đuổi vừa thắp lên chút hi vọng lại nhanh chóng thấy tuyệt vọng.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng thở hổn hển phía sau liên tục thôi thúc Quốc giữ nhịp, ai nhăm nhe vượt lên là Quốc sẽ sải bước tăng tốc vài nhịp, khiến cho vị trí thứ 2, thứ 3 hoàn toàn từ bỏ ý định bứt tốc.

Và thể lực của họ cũng không cho phép nữa.

1500 mét, quãng.

đường gấp đôi chạy bền trong giờ thể dục, qua được 2/3 số vòng là hầu hết đã thở không ra hơi.

Những người phía trước luôn có lợi thế tỉnh thần;

còn những người tụt lại, chỉ cần nhìn thấy nhóm trước chạy chậm, trong đầu cũng nảy sinh ý nghĩ.

chậm theo.

Học sinh không phải vận động viên chuyên nghiệp;

qua được 2/3 quãng đường là gần như định xong thứ hạng.

Hiếm có màn lật kèo nào.

Với chiến thuật này, Quốc giữ vị trí dẫn đầu suốt 2/3 quãng đường, coi như cầm chắc chiến thắng.

Không phải cậu khoẻ hơn ai, mà chính sự bình tĩnh, quyết đoán đã giúp duy trì thế chủ động trong suốt quãng đường.

Nếu chạy theo đám đông, chưa chắc Quốc đã vượt lên được;

nhưng khi tự tin bứt lên đầu, cả nhóm phía sau vô tình trở thành nguồn thúc đấy.

Kết quả, Quốc giành giải nhất 1500 mét.

Về trước người thứ 2 khoảng 10 giây.

Kết thúc màn chạy, chân Quốc căng cứng, hai tay chống gối thở hồng hộc, hơi thở như bị cắt ngang.

Một số bạn phải bỏ cuộc giữa chừng, được đìu vào chỗ râm mát để xoa bóp hồi sức.

Đây đúng là bài thi khắc nghiệt nhất trong ngày hôm nay.

Thầy cô và bạn bè nói gì đó xung quanh khu vực vạch đích, nhưng hai tai của Quốc ù ù không nghe được gì.

Cậu chỉ biết rằng bản thân mình về đích đầu tiên.

Sau khoảng 5 phút thả lỏng thì tiếng nói xung quanh dần ổn định.

Thầy thể dục bước tới vỗ vai Quốc rồi tán thưởng.

“Tốt lắm em, chuẩn bị sắp tới đi thi huyện nhé.

Quốc cười như mếu.

“Để em nghỉ thêm chút đã.

Thầy lại nói.

“Yên tâm lần tới là 30 tháng 4, mùng 1 tháng 5, lúc đấy mới thi cơ.

Nghỉ ngơi đi, khi nào thầy bố trí được thời gian sẽ thông báo cho em lịch tập.

Quốc gật đầu tỏ vẻ đã nắm được thông tin, thầy Dương còn nhiều công việc nên cầm bảng s( liệu đi làm công tác xét thành tích của bộ môn điền kinh.

Lúc này, các môn thi đã hoàn thành không còn gì để theo đối nữa, một số học sinh đã lao nhao ra về.

Giáo viên phải tung ra chiêu bài dùng đội cờ đỏ đi điểm danh, lớp nào bỏ về thì trừ điểm thi đua, đám đông mới miễn cưỡng ở lại xem nốt màn trao giải.

Màn này diễn ra nhanh gọn, không lề mề như hồi sáng khai mạc.

Hiệu trưởng thì ra về còn hiệu phó và các giáo viên trưởng bộ môn sẽ đứng ra trao giải.

Lần lượt là các hạng mục thể thao thiên về kỹ thuật, những thí sinh đạt giải khuyến khích trở lên sẽ phải đứng cột cờ, không phải bị phạt mà là nhận giải thưởng.

Giải khuyến khích, 100k, giải ba, 200k, giải nhì 300k, và giải nhất 500k.

Các thí sinh tham gia hội thao, mỗi người được 30k một hạng mục th đấu là tiền bồi dưỡng, hầu hết thi 2 nội dung nên sẽ được 60k.

Với một giải nhất và một giải ba, Quốc cầm chắc 700 nghìn, +60k tiền bồi dưỡng, Là một trong số ít người kiếm tiền thưởng nhiều nhất trong buổi hội thao.

Lúc lên cột cờ nhận thưởng, Quốc bất ngờ gặp chị Linh cùng xóm, Nhìn vậy mà chị này vừa giành giải nhất môn nhảy xa.

“Em không ngờ chị Linh nhảy xa được giải nhất đó.

Chị Linh cầm cái phong bì, nheo mắt đầy tự tin:

“Giải nhất luôn nha.

Năm ngoái chị thi hụt, năm nay chịu khó luyện lại được đền đáp.

Sắp được đi thi huyện nữa, tiền chắc còn nhiều.

Chị Linh cười hón hở:

“Tưởng em ở nhà trồng rau có khối tiền rồi, ai dè cũng đi hội thao kiếm thêm à?

Quốc bật cười:

“Chạy ít vòng lấy tiền để cuối vụ thuê chị thu hoạch chứ còn gì nữa.

Hôm nay kiếm nhiểu vậy còn đi phụ thu hoạch cho em không?

Chị cười ha hả.

“Có chứ!

Tiền có bao giờ là đủ đâu.

Mà em được 2 giải liền, ghê quá ta.

Đúng lúc đó, thằng Hào từ xa chạy tới, khoác vai Quốc:

“Ghê quá còn gì nữa, nhìn nó im im vậy ai dè giành giải nhất luôn.

Định bảo mày khao nhưng thấy mày chạy hùng hục mệt quá, nên thôi ngại lắm.

“Chà, biết ngại là tốt đây.

Sau một thời gian luyện tập vất vả, Quốc tự thưởng cho mình một chút đồ ăn vặt ở cổng trường bằng số tiền thắng giải.

Cũng phải công nhận, sau khi đạt được thành tích nào đó, trên người như tự tỏa ra thứ “hào quang” lạ lùng.

Đi ngang qua đâu cũng có người ngoái nhìn, có đứa nhận ra còn huých tay bạn:

“Ê ê, thằng Quốc chạy 1500 mét kìa.

Bước đi giữa đám đông mà cứ như minh tỉnh màn bạc, nhưng thực ra đó chưa là gì ghê góm Mọi danh hiệu đều mờ nhạt khi đặt cạnh danh hiệu “top 1 chạy 100 mét của trường”.

Cậu bạn đó học lớp C, đúng kiểu “một trận thành danh”.

Bình thường.

chẳng ai để ý, thế mà chỉ một buổi thi đấu đã trở thành niềm kỳ vọng của thầy cô đi tham gia thi huyện.

Đôi khi chỉ cần một chút quan tâm, được đặt đúng vị trí và sở trường, thêm một cơ hội đúng lúc, học sinh hoàn toàn có thể đổi thay tương lai của chính mình.

Đira cổng mua đồ ăn, Hào ôm ngay bịch bim bim và chai nước ngọt, vừa ăn vừa tu ừng ực.

Chị Linh thì giữ tiền đạt giải, thấy tờ tiển mới quá, xót không nỡ tiêu.

nên đành dùng tiền lẻ đi mua hẳn một bịch kẹo lớn, thêm mấy cây kẹo mút.

“Mua một túi, ngậm cả tuần luôn.

Quốc nhìn hai người mà bật cười.

Cậu không mặn mà đồ ăn nhanh cho lắm, muốn thứ gì đó “healthy” hơn.

Tiếc là cổng trường thì quá ít lựa chọn chỉ toàn snack với nước ngọt có ga, không có Quán ăn nào đàng hoàng.

Cách duy nhất là chui vào quán nước, gọi tô mì tôm năn ngàn.

Mà Quốc cũng chẳng thèm mì tôm.

Cảm giác ăn xong càng mệt thêm.

Cậu chỉ đứng nhìn người ta xì xụp mà khẽ lắc đầu, rồi mua tạm vài cân hướng dương mang về nhà cho mọi người cùng gặm.

Cái quán tạp hóa cổng trường hôm nay bán cháy hàng luôn, bà chủ cười không ngậm được miệng, phải gọi thêm ông chồng ra phụ.

Những sự kiện của trường không chỉ ảnh hưởng tới thầy cô và học sinh mà những người bên ngoài cũng được vui lây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập