Chương 98:
Lại Măng Khô nữa à?
Từ sau kỳ thi Hội thi thể thao ở trường, chị Linh để ý Quốc nhiều hơn.
Thầy giáo thể dục nói chị giải nhất môn nhảy xa nên sẽ được chọn đi thi huyện.
Mà Quốc cũng được giải nhất, nên có thể cũng sẽ đi thi nữa, kiểu gì cũng có tiền bồi đưỡng.
Nên mỗi lần bắt gặp Quốc ở hành lang hay sân trường, chị đều dừng lại chào.
Thực ra cả hai vẫn đi lại như trước, chỉ khá ở chỗ mỗi lần đứng giữa đám đông đông học sinh, hai chị em dễ nhìn thấy nhau hơn.
Thấy nhau thì gật đầu, giơ tay hoặc gọi một tiếng.
Trong xóm cũng vậy.
Khi Quốc đi theo mẹ ra bìa đồi nhặt củi, đôi lúc lại thấy chị Linh từ trêr con đường đất phía trên xuống, tay cầm bó lá chuối hoặc ôm mớ cành khô vừa bẻ.
Có khi chị đang xách chiếc sọt tre đi dọc bờ ruộng, ngó xuống các mô đất để hái rau lợn.
Nếu lúc đó Quốc ở gần, kiểu gì chị cũng ghé sang một chút để nói chuyện dăm ba câu.
Một buổi nọ, Quốc theo mẹ ra ruộng rau.
Hai mẹ con đang bón phân cho cây, loại phân chuồng đã ủ từ trước, trộn cùng tro bếp và chấu theo từng nắm nhỏ.
Quốc dùng tay bốc từng phần đất tơi, rải quanh gốc, sau đó ngắt phần ngọn của những cây đã đủ chiểu cao để kích thích đâm thêm nhánh.
Khi Quốc đang cúi người cuốc đất vun gốc, một giọng quen thuộc vang lên từ phía hàng rào
“Ê Quốc, làm gì đấy?
Quốc ngẩng đầu.
Chị Linh đứng ngay bên ngoài, tóc cột lên cao như mấy bà đã có chồng, cả bộ quần áo cũng là của mẹ hay sao ấy nhìn già hẳn đi, lúc đi học với lúc ở nhà như hai người hoàn toàn khác nhau, nhiều khi đi cùng mẹ chị ấy, còn tưởng hai chị em luôn.
Một tay xách chiếc sọt tre đã có sẵn ít rau dại mới nhổ ở bờ suối.
“Em đang bón phân, chị đi lấy rau lợn đấy à?
“Ù.
Thế chăm thế này có gì ăn được chưa?
Chị xin ít.
Quốc chống tay đứng dậy, giơ tay chỉ về phía luống rau.
“Cũng gần rồi chị.
Đọt này em trồng cả cà pháo.
Giống này lên nhanh, tầm tuần rưỡi hay hai tuần nữa là có cà muối ăn.
Chị Linh nhíu mắt.
“Cà pháo là cái gì?
Cà muối là gì?
Quốc giải thích ngay, không để chị phải hỏi thêm.
“Cà pháo là một loại cây họ cà, để nguyên quả rồi muối như muối dưa cải ấy, ăn ngon lắm.
Nghe vậy, chị Linh đặt sọt xuống, bước hẳn vào lối đi giữa các hàng rau.
Chị cúi thấp người nhìn từng cây Quốc chỉ.
Từng luống rau xếp thành hàng, xem cây cà pháo hình thù ra sao rồ chị đảo mắt sang luống dưa leo gần đó.
Biết là nhà Quốc trồng nhiều dưa leo nên lâu lâu chị vào hóng xem ra hoa có quả chưa?
Nay thấy thân dưa đã bò dài trên mặt đất, tua cuốn bám chắc vào cọc tre.
“Ui, lớn rồi.
Dưa leo này mà ra quả chắc nhiều lắm.
Khi nào hái nhớ cho chị ít nhé, ”
Quốc mỉm cười nhưng không đáp lại ý đó, chỉ tiếp tục quay xuống chỉnh lại phần đất quanh gốc cà.
Chị Linh đi từ hàng này sang hàng khác, xem từng loại rau Quốc trồng:
hành tây, cà rốt, khoai tây, cà chua.
Chị đứng lại khá lâu ở luống dưa leo cứ như đang chờ nó ra quả vậy.
“Cô Dung ơi, con trai cô khéo quá, cái gì cũng biết làm, sau này ai lấy thằng Quốc chắc sướng lắm đây cô nhỉ.
Mẹ Quốc phì cười.
“Ôi nó còn đi học mà, nói gì đến chuyện lấy vợ hả cháu.
“Ôi bạn cháu đang đi học mà lấy chồng rổi ấy cô.
Nó kể là hai nhà chốt xong rồi, chờ nó học xong là đi làm thủ tục rồi dọn nhà qua thôi.
Thấy bảo là người lớn định đoạt, thời nào rồi mà còn kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy cô nhi.
Bắt chuyện với mẹ Quốc thì chị Linh còn hoạt bát hơn nữa.
Hai người đứng sát nhau ở lối giữa ruộng, một người gỡ cỏ, một người bón phân, vừa làm vừa nói chuyện liên tục.
Câu chuyện từ món ăn, chuyện con lợn nhà ai đến vụ mùa của từng hộ trong xóm.
Quốc làm bên cạnh nghe vài câu, phụ nữ nói chuyện cả ngày cũng không hết, một chuyện nói đi nói lại cũng không chán.
May là nhà Quốc có mỗi mẹ thôi, giả sử có thêm một cô nữa chắc cuộc sốn không còn yên tĩnh như hiện giờ.
Chị Linh thường xuyên qua lại như vậy nhiều, không gặp Quốc thì ngồi buôn dưa lê với mẹ Quốc.
Mẹ Quốc đôi lúc còn nhờ chị giúp vài việc nhỏ như đưa bó rau hoặc chuyển lời nhắn cho người trong xóm, vì chị Linh lanh chanh lắm, thường đi nhiều nơi hơn chứ ít khi ngồi một chỗ.
Cũng có khi chị chủ động qua xin mớ rau vì biết nhà Quốc nhiều rau lắm.
Ngoài ruộng đã đành mà còn có hai mảnh vườn nữa, rau cải rau muống, đậu đỗ, rau bí.
Thực sự với một nhà nông thôn thì rất đầy đủ và phong phú rồi.
Buổi sáng, đường đất dẫn ra quốc lộ có nhiều học sinh trong xóm đạp xe nối đuôi nhau.
tạo thành một nhóm đều đặn hướng về phía trường.
Quốc giữ tốc độ ổn định, chân đạp đều, mắ quan sát mặt đường còn đọng chút nước từ cơn mưa tối qua.
Từ phía sau, cái Mây tách khỏi nhóm bạn, chuyển sang lối bên cạnh rồi đạp xe tiến lại gần Quốc.
Khi vừa ngang với Quốc, Mây hỏi ngay, giọng đầy hào hứng:
“Quốc ơi, hôm qua nhà mình xào măng đó.
Cậu có định làm măng khô như năm ngoái không?
Quốc quay sang nhìn, giữ tay lái cho thẳng.
Dạo gần đây, cậu dồn nhiều thời gian cho ruộng rau:
bón phân, ngắt ngọn, theo đối cây trồng.
Cậu biết trong rừng có măng nhưng vẫn nghĩ còn sóm.
Nghe Mây.
nhắc, Quốc mới biết đã tới mùa măng đã tới, vào giai đoạn đầu, phải tranh thủ làm măng khô để bán được giá tốt.
“Có chứ, Mây không.
nhắc là mình quên luôn.
Nhanh thật, vậy là tròn một năm rồi.
Mây bật cười, tiếp lời:
“Lần đó là lần đầu mình kiếm được nhiều tiền nên nhớ kỹ lắm.
Trong lòng cứ nghĩ năm sau phải làm nhiều hơn.
Phía trước vài mét, chị Linh đạp xe chậm lại vì nghe thấy giọng Mây.
Ban đầu chị chỉ nghe được đôi câu lẩm bẩm, tưởng là chuyện tình cảm vụn vặt gì đó.
Nhưng khi để ý hơn, chị nghe rõ hai chữ “măng khô.
nhiều tiền”.
Chị nhớ năm ngoái mọi người trong xóm từng kể hai mẹ con Quốc đem măng ra thành phố bán, kiếm được một khoản đủ để lo vài việc trong nhà.
Nghĩ tới đó, chị chủ động giảm tốc độ, chờ xe của Quốc và Mây tiến gần rồi mới lên tiếng.
“Làm măng khô bán à?
Năm ngoái bán được nhiều không?
Chị làm với.
Quốc gật đầu một cách tự nhiên.
“Dạ, cũng được á chị Linh.
Chị Linh hơi dè đặt, hỏi tiếp:
“Nhưng phải mang ra tận thành phố cơ à?
Vậy làm xong thì Quốc bán hộ chị được không?
Chứ chị sợ đi xa lắm.
Mây xen vào ngay:
“Sợ gì đâu chị, Đi ra thành phố bán rồi đi chơi luôn chị, nhiều cái vui lắm.
Nghe đến đoạn đi xe, chị Linh khựng lại, vẻ mặt không mấy thoải mái.
“Thôi, chị sợ đi xe lắm.
Năm ngoái đi đám cưới bạn, ngồi xe đón dâu mà chị say quá, nôn.
đầy cả túi.
Giờ nghĩ lại còn ngại với cô dâu chú rể.
Ra thành phố chị mà say xe là mệt lắm, chẳng giúp được gì, lại tốn tiền xe nữa.
Nói dứt câu, chị nhìn Quốc, hất nhẹ cằm về phía cậu:
“Chị thà trích một phần trả công cho em luôn.
Ô kê chưa?
Quốc cân nhắc rồi gật đầu.
“Để em hỏi thằng Hào nữa.
Một mình em chắc không mang hết được.
Linh nghe tên Hào thì bật hỏi:
“Hào con bà Ly hả?
Nhắc mới nhớ, dạo này ít thấy mặt nó nhỉ.
Mây đáp liền:
“Nó ở bên An Bình đó chị.
Làm chỗ bà chủ nông trại mà lần trước chị đi làm cỏ đấy.
Chị Linh mở to mắt một chút, rồi đạp chậm lại thêm:
“Vậy hả?
Thằng này làm hẳn bên đó luôn à.
Mà sao chị không thấy nó ta?
Thế nó làm cho người ta rồi thì có đi bán măng được không?
Câu hỏi treo ở đó.
Quốc đang tính toán trong đầu lượng măng năm nay có thể thu được.
Nết có thêm Hào phụ thì việc mang đổ ra thành phố sẽ nhẹ hơn nhiều.
Cậu nhìn phía sau, tiếng xe của Mây và chị Linh vẫn đều nhịp, ba chiếc xe nối thành một nhóm riêng tách khỏi dòng học sinh còn lại.
Vào lớp học, Quốc đặt cặp xuống bàn, kéo ghế ngồi chưa nóng chỗ thì Hào đã bước vào, quăng cái cặp xuống phía sau rồi ngồi xoay ghế lại nhìn bạn.
Thấy Hào đã tới, Quốc kể ngay chuyện cái Mây vừa nhắc lúc trên đường đi học, từ việc nhà cô đã xào măng đến chuyện làm măng khô.
Nghe tới đó, Hào chống tay lên bàn, mặt hớn hở.
Cậu vẫn nhớ rõ lần hai đứa ra thành phố năm ngoái, đi bán măng khô với mẹ Quốc.
Khi ấy, số tiền cậu kiếm được đủ để mua được mấy món đổ mình thích.
Nghĩ lại vẫn thấy phấn chấn.
“Có chứ, làm nhiều cũng được một khoản đó.
Ngu gì mà chê.
Lâu TỔI tao với mày chưa làm chung.
Hồi năm ngoái say xe liên tục, giờ thì quen tồi, bắt tao lái xe chắc cũng được luôn.
Quốc bật cười, gật nhẹ đầu:
“Có mày thì tao mới làm được, chứ một mình tao mang măng đi bán hơi khoai.
Mà dạo này ở An Bình thế nào?
Vẫn làm chỗ bà Thanh hả?
Hào vươn vai, chống hai tay lên cạnh bàn rồi trả lời:
“Không thường xuyên.
Chủ yếu tao đi theo tài xế, tài xế cho tiền chứ không phải bà Thanh.
Lúc nào bà có việc quan trọng thì tao mới qua làm, làm xong trả tiển liền, cũng không đều.
Mà nghe đâu sắp bà ấy mở quán ăn.
Bà còn bảo tao sang phụ luôn.
Mày biết chuyện đó chưa?
Quốc nhớ lại lời đồn mấy hôm trước ngoài xóm rồi đáp:
“Nghe sơ thôi.
Mảng đó tao không tìm hiểu sâu.
Miễn mày có việc là tốt rồi.
Tao tưởng dạo này mày lang thang bên đó không à.
Hào nhếch môi, lấy tay khu khẩu mấy cuốn tập trên bàn Quốc:
“Khéo lo.
Tao không phải tao của năm ngoái đâu.
Không làm cho bà Thanh thì tao vẫn tự xoay được.
Đợt này tao định ra thành phố, xem có mặt hàng nào buôn thử.
Lời lãi gì kệ, làm cho có kinh nghiệm đã.
Nghe vậy, Quốc hơi ngạc nhiên:
“Ghê nha.
Mày có tâm thế này sớm muộn mai sau cũng giàu to.
Hào cười đắc ý, nghiêng đầu ra sau dựa vào ghế:
“Tiếp xúc người ta nhiều thì cũng phải khôn hơn chư.
Mai tao về đào măng.
Mẹ tao phơi.
Khi nào khô tao cầm đi bán.
Chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến công việc hiện giờ.
Buổi chiểu cùng ngày, Quốc lấy xe đạp, đạp ra thị trấn theo con đường đất vẫn còn đọng vài vũng nước nhỏ.
Gió thổi làm khô nhanh lớp bùn mỏng bám ở bánh xe.
Tới cửa hàng gia dụng, cậu dựng xe lên, phủi bụi ở tay rồi bước vào.
Ông bác chủ quán đang xếp lại mấy bó dây buộc, thấy Quốc liền nhận ra ngay.
Bác nói, giọng vui vẻ.
“Lâu quá không thấy cháu.
Dạo này không buôn bán gì nữa à?
Quốc đáp, tay chỉ vào dãy túi nilon treo trước quầy:
“Dạ nay cháu mua ít đồ về làm măng.
Năm nay chắc làm tiếp bác ạ.
Khi nào xong cháu mang qua, bác có lấy không?
Ông bác đặt bó dây xuống, lôi từ dưới gầm bàn ra một cái hũ lớn:
“Có, bác lấy chứ.
Làm một bình lớn cho bác.
Năm ngoái bác mua ngoài chợ, không ngon bằng nhà cháu.
Măng nhà cháu trắng với giòn lắm.
“Dạ vậy một tuần nữa cháu mang qua.
Bác gật đầu liền, còn dặn thêm:
“Làm cho bác hai ký măng khô nữa nha.
Về đến nhà, Quốc bê bộ túi vào gian bếp.
Cậu lấy hũ nhựa lớn để trên chạn xuống, mở nắp kiểm tra rồi mang ra vòi rửa sạch.
Xong xuôi, Quốc để nắp úp xuống mâm cho ráo nước.
Mù nhựa mới pha lẫn mùi nắng nhẹ từ sân sau.
Cậu sang gian ngoài, nơi mẹ đang rửa rau.
“Mẹ ơi, năm nay mình làm măng khô bán nha.
Sáng cái Mây bảo trên núi có măng TỔ.
Mẹ Quốc dừng tay, đặt thau rau xuống:
“Năm ngoái bán được giá.
Năm nay mình làm nhiều thêm chút, đi lại một chuyến cho đáng.
Quốc ngồi xuống cạnh mẹ, gỡ từng cong rau già bỏ sang rổ bên cạnh:
“Con thấy hơi khó.
Năm ngoái chỉ có nhà mình làm.
Năm nay có thêm nhà Hào, nhà Mây, với chị Linh nữa.
Nhiều quá, con sợ bán không hết.
Mình còn rau củ thu hoạch, cũng có thên nguồn tiển rồi.
Con tính là phải coi mọi người làm bao nhiêu rồi mình tính theo.
Không nhất thiết phải cạnh tranh vụ măng khô mẹ ạ”
Mẹ thở dài, múc nước tráng lại TỔ rau:
“Măng trên núi ai đào được thì của người nấy.
Mình không tranh cướp crủa ai đâu mà lo.
Rồi bà quay sang nhìn Quốc, ánh mắt trìu mến:
“Mà thôi, con nghĩ được như vậy cũng tốt.
Nhà mình đủ ăn đủ dùng hơn nhiều nhà.
Làm ít, còn dư thì để dành trong nhà.
Năm ngoái làm ít quá, mới tới mùa gặt đã hết sạch rồi.
Quốc gật nhẹ, lấy rổ đứng dậy mang rau lên bếp.
Lúc đi ngang sân, cậu liếc sang cái hũ nhực đã khô nước, nghĩ tới việc sáng mai phải dậy sớm lên núi đào măng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập