Chương 99:
Cạnh Tranh.
Buổi sáng cuối tuần, Quốc dậy sớm, nhóm bếp đun ấm nước rồi chuẩn bị đồ nghề cho chuyến lên núi.
Cậu và mẹ làm cơm nắm, thêm ít rau xào, mấy miếng trứng rán thêm ít ruốc cá, tất cả bọc vào trong lá chuối, và không thể thiếu hai chai nước .
Đường lên núi xa, đi đi về về tốn thời gian nên hai mẹ con quyết định mang cơm để ăn trên núi luôn.
Đồ ăn nước uống được gói gọn cho vào gùi.
Quốc còn xếp thêm hai tấm nilon, phòng khi trờ đổ mưa thì che tạm, còn nếu nắng ráo thì trải ra làm chỗ nghỉ.
Sau khi thu xếp đâu vào đấy, hai mẹ con khoác gùi lên vai rồi men theo lối nhỏ dẫn lên sườn núi.
Khi Quốc tới nơi, mấy lối mòn giữa rừng tre đã có dấu chân mới.
Cậu còn đang nhìn quanh thì khoảng mười phút sau, nhà cái Mây xuất hiện.
Mẹ của Mây đeo theo chiếc bao tải lớn, còn Mây thì cõng một chiếc gùi tre đan sau lưng.
Một lát sau, nhà Hào cũng tới, theo sau là chị Linh.
Ai nấy đều mang theo dao, cuốc, dây buộc và bao tải, sẵn sàng cho một ngày dài há măng.
Mọi năm mọi người chỉ hái măng để ăn hoặc đem bán lẻ tẻ ngoài chợ.
Lần này đi hái để bán số lượng nhiều, ai cũng có vẻ hào hứng hơn.
Mẹ cái Mây vừa đi vừa nói.
“Năm ngoái nhà cô Dung bán được nhiều lắm.
Nghe cái Mây kể mà xót ruột.
Một trăm ngàn một cân chứ ít đâu.
Đắt hơn cả thịt nữa”
“Người thành phố thích ăn rau ăn cỏ ấy mà.
Họ chán ăn thịt, bảo sợ béo.
Bữa thì ăn nhóp nhép hai chén cơm rồi đi tập thể dục giảm cân.
“Ở nhà quê mình có ai béo đâu.
Thế mà lại khỏe, chẳng mấy khi bị gan nhiễm mỡ hay bệnh tim.
“Khỏe thì khỏe, nhưng chỉ sợ chẳng có cái ăn.
Giờ tranh thủ nhàn rỗi, bán vài cân măng lấy tiền mua phân đạm bón ngô.
Đàn lợn còn hai tháng nữa mới bán, mà ngô thì hết sạch rồi.
Bữa nào cũng phải dè xẻn, không thì lợn càng nuôi càng gầy.
“Như nhà cô Dung khéo lại hay.
Chả nuôi con gì, chỉ trồng đỗ tương, xong vụ là bán hoặc làm đậu phụ.
Đậu thì cho người ăn, bã thì nuôi gà.
Nhà chị không nuôi heo thì có bã đậu để cho tôi với nhé.
Mọi người bật cười.
Câu chuyện rôm rả xoay quanh chuyện đồng áng, nhà cửa.
Chủ yếu là Phụ nữ nói với nhau, vừa đi vừa kể chuyện đồng áng.
Khi tới nơi có măng, mọi người chia nhau dọc theo triền núi.
Quốc và Hào chọn hướng có nhiều cây, nơi năm ngoái đào được kha khá.
Không khí trong rừng tre yên.
ắng, chỉ nghe tiếng lá lộp xộp dưới chân.
Quốc cúi xuống, bới lớp lá khô tìm mấy cây măng mới nhú.
Cậu dùng dao gạt nhẹ từng lớp đất để tìm đầu măng.
Gặp măng nhỏ quá thì cậu bỏ qua, để lượt sau mới lấy.
Khi gặp cây măng to, Quốc chống một chân xuống, dùng dao cạy đất xung quanh rồi tách măng lên.
Tiếng dao chạm vào thân măng vang lên chắc nịch, từng nhịp phập phập nghe đã tay.
Mấy mảng đất rơi xuống chân tạo thành những vệt nhỏ trên mặt đất.
Cách đó vài mét, Hào cũng đang lúi húi đào một bụi khác.
Tay cậu khỏe, dứt khoát, hai nhịp dao là xong một gốc măng, nhanh gọn đến kinh ngạc.
“Quốc ơi!
sang bên này đi, bên này nhiều lắm Y”.
Quốc đáp, giọng có chút phấn khởi.
“Đợi tí, tớ đào xong gốc này đãt”
Hai đứa thỉnh thoảng lại gọi nhau, báo chỗ nhiều để cùng phụ.
Tiếng cười và tiếng dao phập vào đất vang rộn giữa rừng nứa.
Ở phía xa hơn, mẹ cái Mây đang dùng cuốc nạy từng tảng đất to, mỗi nhát cuốc đều chắc nịch và dứt khoát.
Mây đứng sau, nhặt những búp măng vừa được lật lên, cậy qua vài miếng đất bám, rồi cho vào gùi.
Thỉnh thoảng cô đổi chỗ với mẹ để bà nghỉ tay một lúc.
Cách đó không xa, chị Linh loay hoay mãi mới quen được cách xác định măng lớn măng nhỏ.
Lúc đầu, chị đào cả những búp măng chỉ dài bằng vài ngón tay, bị mẹ Quốc nhắc mới chịu để lại.
“Cái này nhỏ lắm, phơi khô có khi quắt lại bằng bó đũa.
để vài hôm nữa lên thì tốt hon.
Lấy cây bên kia kìa, cây kia to hon.
Chị Linh đỏ mặt, lùi lại một chút rồi tiếp tục làm.
Chị ở gần hai mẹ con Quốc nên vừa đào vừa hỏi han.
Trước giờ chị chỉ phụ người lớn trong nhà những việc nhẹ, bảo gì làm nấy, chưa từng chủ động tìm thức ăn hay mang đi bán.
“Măng bán giá cao như thế, chắc là khó làm lắm phải không?
Cô Dung chỉ cháu với.
Mẹ Quốc cười cười, quay sang Quốc.
“Cái này thằng Quốc nó bày ra ấy.
Nó rành hơn cô.
Quốc đặt gùi xuống, đưa tay quệt mồ hôi trên trán.
“Măng khô làm ở nhà thì sơ chế sao cũng được, ăn trong nhà mà.
Nhưng đem bán thì phải chú ý đến hình thức với chất lượng.
Trước hết là chọn măng.
Nên chọn cây thẳng, đều, to vừa phải.
Đừng chọn loại già quá.
Măng đem về sơ chế có thể thái sợi hoặc để nguyên khối, Loại thái sợi thì hợp món xào.
Còn miếng to thì để hầm xương, hầm thịt.
Nói chung để nguyên khối là giữ vị ngon nhất.
Mẹ Quốc tiếp lời bằng kinh nghiệm lâu năm của mình.
“Cháu luộc măng TỔi chẻ đôi mang phơi, lấy cái lạt xiên qua thành thừng đôi, như treo thịt lợn ấy.
Làm kiểu đó vừa sạch vừa dễ thu dọn.
Linh nghe đến đâu gật gù đến đó.
“Thế.
thật sự bán được một trăm ngàn một cân á?
“Giá dao động từ tám mươi đến một trăm hai mươi, ”
Quốc đáp.
“Tùy người bán với nhu cầu lúc đó.
Hiện đang đầu mùa nên dễ bán hơn.
Giữa mùa nhiều người làm, cạnh tranh, phải giảm giá.
Linh thở dài.
“Nhưng mà phải ra tận thành phố.
Chị say xe lắm mà còn bận đi học nữa.
Quốc đi bán thì cho chị gửi bán hộ nhé.
Chị trả tiền công cho.
Mẹ Quốc hơi ngập ngừng.
Chưa bán đã nhờ gửi là điều không hay, nhưng từ chối thì lại mất lòng.
Hơn nữa, cái Linh đâu phải người ngoài xa lạ gì, dạo này cứ chạy qua nhà Quốc suốt.
“Thôi đừng tiển nong gì cháu, đằng nào cô cũng đi bán.
Nhưng phải xem cháu có nhiều không, mang nặng quá thì cô không vác nổi đâu.
Linh cười hì hì.
“Cháu làm ít thôi.
Kiếm chút tiền tiêu vặt mà.
Nếu bán được thì lần sau để người nhà làm cùng.
Ba người mải miết đào.
Mới đầu mùa nên chưa có nhiều măng lớn, phải đi lòng vòng lựa từng bụi.
Cây nào nhỏ thì để lại lần sau.
Đến trưa, mọi người cũng thu được kha khá.
Buổi chiểu hái thêm một lúc nữa chắc là vừa đủ.
Công việc không gấp gáp.
Quốc nhóm bếp nhỏ giữa khoảng đất trống, đặt mấy búp măng cho vào đống lửa để nướng.
Khi nghỉ trưa, mấy nhà tụ tập lại ăn cơm, uống nước, giống y như đi giã ngoại.
Từng bọc com được mang ra.
Nhà Hào có cá rán với trứng, trông phong phú nhất.
Mấy nhà khác mang rau, trứng, lạc rang, tóp mỡ, có nhà còn mang theo ít tỏi phi thom.
Dù đổ ăn đã nguội, nhưng đi rừng mệt, ăn thứ gì cũng thấy ngon.
Cơm nắm thơm mùi lá chuối.
Măng nướng thì ngọt, hơi cháy xém nên có chút mằn mặn.
Chấm thêm ít muối ớt là tuyệt vòi.
Ăn no, uống nước xong mọi người nằm nghỉ tạm trên những tấm nilon trải ra, ngồi nghỉ cho tiêu bớt cơm.
Gió trên núi mát thổi từng đợt khiến ai cũng thấy khoan khoái.
Đến chiều, mỗi người đào thêm một lúc.
Đầy gùi, đầy bao là tự động nghỉ tay, thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống núi.
Lúc đi chờ nhau nên lúc về cũng chờ nhau.
Không ai nán lại cố đào thêm làm gì, măng không đào thì vẫn còn đó.
Về tới nhà, ai về nhà nấy.
Trong sân nhà Quốc, mẹ cậu đã trải sẵn hai tấm bạt.
Quốc đổ toàn bộ măng lên rồi dùng dao gọt bỏ lớp vỏ già, cắt những phần sần sùi.
Xong xuôi, hai mẹ con đem rửa sạch tồi luộc.
Nổi phải luộc đến tối mới xong.
Sau đó măng được ủ qua đêm để hôm sau chẻ nhỏ hơn, khứa từng vệt giúp miếng măng mở rộng ngang nhưng vẫn giữ nguyên khối.
Công đoạn này sẽ do mẹ Quốc làm vào buổi sáng.
Hầu như nhà nào trong xóm sáng hôm sau cũng đã phơi măng lên sào.
Chỉ riêng chị Linh vẫn chưa làm, vì bận đi học.
Với lại nhà chị đang nuôi heo, cái nồi to lúc nào cũng.
đầy cám.
Chị tính hôm sau mới luộc, nhưng chưa có nồi dùng, lại không muốn nấu vào nồi của heo.
Cuối cùng, chị sang nhà Quốc mượn một cái nồi lớn, mang về kê giữa sân và đun cả buổi chiểu, trông chẳng khác nào cảnh đun bánh chưng ngày Tết.
Nhà anh Lâm ở gần nhà Linh.
Chiều đó, trên đường đi làm đồng về, anh thấy trước sân nhà Linh bắc kiểng đun một cái nồi lớn, khói bốc lên nghi ngút.
Tò mò, anh ghé vào hỏi.
“Ủa Linh, nhà đang làm cái gì thê?
Chị Linh đang cúi xuống đút thêm mấy nhánh củi vào đống lửa.
Nghe tiếng gọi, chị ngẩng đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Làm măng khô đó anh Lâm.
Làm cái này rồi mang nhờ Quốc đem bán.
Nghe đến Quốc, anh Lâm sững lại một chút.
Anh nhớ năm ngoái hai mẹ con Quốc có xuống thành phố bán măng, nhiều người trong xóm còn cười, bảo làm thế là lố.
Vậy mà năm nay thấy Linh cũng làm, lại còn nhờ Quốc bán nữa, hẳn măng khô phải kiếm ra tiền thật.
“Chà ghê ta, “
anh Lâm nói, giọng pha chút nửa đùa nửa thật,
“bán được không mà làm cả nồi to thế kia?
Linh hồn nhiên đáp.
“Nghe bảo tám mươi đến một trăm ngàn một ký anh ạ.
Hai mắt anh Lâm sáng hắn lên, như người vừa phát hiện ra vàng dưới chân mình.
“Nhiều vậy cơ à?
Thế thì anh cũng phải làm mới được.
Nói xong, anh đổi hướng ngay lập tức, bỏ dở cả việc đang định làm, đi thẳng về phía nhà Quốc.
Vừa đến cổng, Anh thấy trước sân nhà Quốc đã dựng mấy cây sào, treo những đôi măng to vừa luộc xong, màu vàng nhạt ánh lên dưới nắng.
Quốc đang thái măng để làm măng chua, cho vào hũ, tận dụng chỗ măng vụn, mấy gốc còn dư hôm qua, không để lãng phí chút nào.
“Quốc này, nãy Linh bảo làm măng khô bán giá cao lắm.
Có thật không?
Quốc ngẩng đầu thấy anh Lâm đi tới, cậu cười gượng gạo.
“Dạ, năm ngoái con với mẹ xuống thành phố bán được giá lắm.
Năm nay chắc cũng ổn anh ạ”
Anh Lâm gật gù, ánh mắt càng trở nên tính toán.
anh cũng tính làm ít để bán.
Nhưng mà.
măng này sao không thái ra rồi phơi cho nhanh khô?
Quốc thật thà đáp.
“Dạ, măng đem thái nhỏ cũng được, nhưng để nguyên thế này.
dễ đóng gói hơn.
Nhìn cũng đẹp mắt nữa.
Người mua có thể đem về xào hay hầm đều được.
Còn thái nhỏ hợp món xào hơn.
Anh Lâm nghe xong gật đầu liên tục, rõ ràng đã nắm được điều mình muốn biết.
Không nói thêm, anh cảm ơn rồi quay lưng bước đi vội vã, hệt như người vừa nghĩ ra kế làm ăn mới.
Quốc nhìn theo, trong lòng thoáng có dự cảm không lành.
Nếu nhiều người cùng làm thì sẽ phải cạnh tranh nhau.
Măng trên núi nhiểu thật, nhưng vẫn có hạn.
Quốc không muốn vì phải gốc măng mà tranh giành với người trong xóm.
Tối hôm đó, vừa về đến nhà, anh Lâm kể lại hết cho cả gia đình.
Anh nói rõ cách làm măng khô, giá bán năm ngoái và chuyện Quốc khẳng định năm nay vẫn bán ổn.
Nghe xong, vợ anh liền nói ngay:
“Thế thì sáng mai mình lên núi luôn.
Mẹ anh Lâm hưởng ứng ngay:
“Đang rảnh rỗi, mình làm ngay thôi con ạ.
Cả nhà cùng làm cho nhanh.
Anh Lâm lập tức tính toán.
“Dạ, con cũng định thế.
Nhà mình củi đầy, không lo củi đốt.
Làm vài chục ký, bán được mấy triệu là có tiền tiêu rồi.
Mai con với vợ con lên núi lấy măng.
Ba mẹ ở nhà luộc với phơi.
Ba anh Lâm khoát tay, giọng nghiêm nghị.
“Thôi, để tao với mày đi.
Vợ mày bầu bì thế kia, leo trèo không tiện.
Tao già nhưng còn khỏe chưa có phế đâu.
Cả nhà đều đồng ý.
Mỗi người một phần việc, phân công đâu ra đó.
Sáng hôm sau dậy sớm làm cơm, mang theo lên núi, khỏi mất công chạy đi chạy lại.
Hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, sương phủ dày trên những tán cây ven đường.
Nhà anh Lâm đã dậy từ lâu, chuẩn bị dao, cuốc, dây buộc và mấy bao tải lớn cho vào gùi.
Cả nhà lặng lẽ lên đường, bước chân đều đặn trong ánh sáng mờ xanh của buổi sóm.
Khi tới chân núi, anh Lâm không chẩn chừ, cầm cuốc lao ngay vào bụi lớn.
Những nhát cuốc chắc nịch bật đất tung lên.
Vợ anh đi sau lượm từng búp măng, từng cây măng to mập đặt vào bao tải.
Hai ông bà chia nhau hai bên sườn núi, vừa tìm măng vừa gọi nhau.
“Bà coi bên này có cây nào to không?
Tôi thấy bên kia cũng được mấy bụi rồi!
“Từ từ, ông cứ đào đi, bao tôi sắp đầy rồi đây này!
Trời sáng dần, tiếng cuốc đào, tiếng reo nhau khi gặp cây măng to vang lên liên tục.
Chỉ trong buổi sáng, hai bao tải đã đầy quá nửa.
Đến gần trưa, cả hai dừng lại bên tảng đá lớn cạnh con suối.
Họ ngồi xuống, rửa tay bằng nước lạnh buốt rồi lấy cơm nắm ra ăn, uống ngụm nước cho khoan khoái.
Nghỉ một lát, họ lại tiếp tục công việc.
Buổi chiều trời địu nắng hơn.
Bóng tre đổ dài trên mặt đất làm việc đào bới đỡ mệt hon hẳn buổi sáng.
Cả nhà tiếp tục dò từng gốc tre, đào đến khi mặt trời xế hẳn mới chịu đứng lên.
Khi kiểm tra số lượng, cả ba bao tải đầy căng, nặng trĩu.
“Được thế này là tốt rồi, ”
Anh Lâm nói, khom lưng buộc chặt dây miệng bao.
“Mình làm một ngày bằng người ta làm mấy ngày ấy chứ.
Anh gánh hai bao, vai trĩu xuống bước đi nhanh thoăn thoắt.
Bao còn lại được chia đều cho ba người còn lại, cùng nhau đưa về xóm.
Chiểu muộn, Quốc đi học về.
Vừa đặt cặp xuống, mẹ đã kể lại chuyện nhà anh Lâm đào măng một ngày được hẳn bốn bao.
“Cả ngày người ta đào măng đấy con ạ.
lấy to cây nhỏ lấy hết, mẹ đi nửa buổi thấy không ổn nên bỏ về”
Quốc rửa tay, ngồi xuống cạnh mẹ, trầm ngâm nói ra suy nghĩ.
“Năm ngoái có mỗi nhà mình với thằng Hào làm thôi, bán mười, mười lăm cân là hết.
Nhưng năm nay nhiều người quá, con sợ không tiêu hết nhanh được.
Con nghĩ mình chắc không làm tiếp đâu mẹ.
Chỗ măng đang phơi ngoài sân là đủ rồi.
không bán được thì mìn!
để ăn.
Mẹ Quốc thở đài.
”Ò.
đành thế thôi.
Ban đầu có mấy nhà còn đỡ, chứ thêm nhà anh Lâm nữa thì khó nhỉ.
Một ngày bốn bao, chục ngày chắc hết măng mất thôi.
Mà làm nhiều quá, lỡ bán không được phải phải lãng phí lắm sao, có nên nói với họ không nhi?
Cùng lúc đó, nhà Hào cũng gặp chuyện tương tự.
Mẹ Hào đi hái măng buổi sáng, gặp nhà anh Lâm đào như chạy đua.
Về kể lại, Hào nghe xong liền đem chuyện lên lớp nói với Quốc.
“Hôm qua mẹ tao gặp nhà anh Lâm đào măng như sợ không kịp người ta.
Hai người đào, hai người ở nhà luộc cả ngày cả đêm.
Sáng nay tao thấy dựng thêm mấy cây sào phơi nữa.
Khắp sân toàn là măng treo lủng lắng.
Sợ thật.
Quốc thở nhẹ.
“Măng trên núi mà, ai đào được thì đào.
Nhà người ta khó khăn nên mới làm nhiều.
“Nhà người ta khó, nhà tao cũng đâu khá gì,
Hào nhăn mặt.
“Giờ bỏ học đi đào thì cũng chẳng tranh được.
Chắc vụ măng này tao nghỉ sớm.
Cố làm được chục ký rồi thôi.
Quốc gật gù, hùa theo.
“Tao cũng tính thế.
Từ bữa trước có đi hái đâu nữa.
Hào nhìn Quốc, đột nhiên hỏi:
“Nhìn cách làm của ông Lâm giống hệt cách mình làm.
có phải mày nói cho ổng biết không?
Quốc gật đầu không dấu diếm.
⁄Ừ, anh qua hỏi thì tao nói thôi.
Hào trọn mắt.
“Mày dễ dãi thật.
Cái gì kiếm ra tiển thì phải giấu lại, người ta hỏi cũng đừng nói.
Giờ cả xóm đi đào thì mình bán cho ai?
Quốc mim cười, thái độ bình thản.
“Nếu người ta giàu thì họ đã không đi bán măng rồi.
Cái gì cần giấu thì giấu, cái gì không cần thì không nên giữ làm gì.
Tao chỉ nghĩ bán măng khô cũng không phải việc gì ghê gớóm.
Hào chép miệng, chán không buồn nói nữa.
Cái suy nghĩ của Quốc có lúc đặc biệt có lúc lại ngớ ngẩn.
Nhiều khi Hào không biết bạn mình Khôn hay là Ngu nữa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập