Chương 35: Dụ dỗ Lão Dư

Chương 35:

Dụ dỗ Lão Dư Thấy Ninh Trung Tắc muốn rời đi, Tô Mặc dĩ nhiên không chịu, vươn tay kéo Ninh Trung Tắc lại.

Ninh Trung Tắc thấy vậy, liền muốn mở miệng:

"Tô công tử, ngươi!

1.

"

Lời chưa nói xong đã bị Tô Mặc cắt ngang:

"Ninh nữ hiệp, tại hạ đã ngưỡng mộ ngươi từ lâu Hôm nay tiên tư của nữ hiệp khiến tại hạ vô cùng say đắm, vừa rồi mới làm ra chuyện hôm nay.

Huống chi Nhạc Bất Quần này là tên ngụy quân tử số một thiên hạ, tại hạ thật sự không nỡ lòng nào để nữ hiệp như ngươi bị hắn làm hại.

"

Ninh Trung Tắc nghe xong, lên tiếng phản bác:

"Tô công tử đừng hồ ngôn loạn ngữ.

Gia phu chính là Quân Tử Kiếm lừng lẫy giang hồ, sao có thể là ngụy quân tử được?

"

Nhạc Bất Quần này ẩn giấu cực sâu, ngay cả Ninh Trung Tắc bầu bạn hơn mười năm cũng bị lừa gạt.

Tô Mặc thấy vậy liền mở miệng nói:

"Nữ hiệp chớ không tin.

Nhạc Bất Quần này thu Lâm Bình Chỉ làm đồ đệ, mục đích thật sự của hắn chính là thèm muốn Tịch Tà Kiếm Pháp của Lâm gia.

"

"Hồ ngôn loạn ngữ, sư huynh chẳng qua là thấy Lâm Bình Chi côi cút lẻ loi.

Lúc này mới thu hắn làm đổ đệ.

Sao có thể làm ra chuyện thèm muốn võ công gia truyền của người ta được?

"

Tô Mặc thấy vậy cũng không phản bác mà nói thẳng:

"Vậy được, ta và nữ hiệp đánh một ván cược thì thế nào?

Nếu Nhạc Bất Quần là bậc chân quân tử, chắc chắn sẽ không có chút lòng dạ thèm muốn nào đối với Tịch Tà Kiếm Pháp này.

Hẳn là nữ hiệp cũng rõ, Tịch Tà Kiếm Pháp này, khắp thiên hạ ngoài tại hạ ra, chỉ có thiên hạ đệ nhất cao thủ, Đông Phương Bất Bạ mới có.

Ninh nữ hiệp, sau này ngươi có thể dùng kiếm pháp này để thăm đò.

Nếu Nhạc Bất Quần chẳng thèm ngó ngàng gì đến kiếm pháp này, điều đó chứng tỏ Nhạc Bất Quần là một bậc quân tử đàng hoàng, sau này tại hạ tuyệt đối không nảy sinh chút lòng dạ bất chính nào với Ninh nữ hiệp.

Nếu Nhạc Bất Quần thèm muốn kiếm pháp này thì chứng tỏ kẻ này là mộ tên ngụy quân tử số một.

Vậy thì hy vọng Ninh nữ hiệp sẽ rời xa kẻ tiểu nhân đó, cùng tại hạ làm một đôi thần tiên quyến lữ, thế nào?

"

Ninh Trung Tắc nghe xong trong lòng vô cùng do dự, lo lắng võ công của Tô Mặc cao cường, nếu không đáp ứng, khó tránh khỏi sẽ chọc giận Tô Mặc.

Mình và sư huynh đã bầu bạn hơn mười năm.

Sư huynh chắc chắn không phải là loại ngụy quân tử như lời đối phương nói.

Sau một hổi suy tính.

Ninh Trung Tắc gật đầu nói:

"Được, ta đáp ứng đánh cược với ngươi.

Nhưng trước đó ngươi phải hứa với ta, sau này không được làm chuyện đó với ta.

"

Tô Mặc thấy Ninh Trung Tắc đáp ứng, tâm trạng vui vẻ ra mặt, trêu chọc nói:

"Không được làm chuyện nào với ngươi?

"

Ninh Trung Tắc thấy Tô Mặc trêu chọc mình, trong lòng vừa thẹn vừa giận:

"Sau này không được tùy tiện khinh bạc ta.

"

Tô Mặc thấy mục đích đã đạt được, lòng biết dục tốc bất đạt.

Gật đầu đáp ứng:

"Được.

"

Đột nhiên, trong rừng truyền đến một tiếng thú gầm làm hai người giật mình.

Tô Mặc phản ứng nhanh chóng, ôm bổng lấy Ninh Trung Tắc, Phi thân nhảy lên một gốc cây.

Hai người nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một con gấu đen dài chừng hai mét, đang chậm rãi đi về phíc hai người.

Tô Mặc đang chờ, chờ con gấu đen tiến vào phạm vi bắn của kiếm khí.

Tầm bắn của Thanh Liên Kiếm Khí khoảng chừng ba trượng, đối với loại dã thú sức mạnh vô cùng lớn này, Tô Mặc không muốn đấu sức với nó.

Dùng kiếm khí b-ắn chết là lựa chọn tốt nhất.

Ninh Trung Tắc được Tô Mặc ôm trong lòng, một luồng khí tức dày dặn truyền đến.

Tô Mặc không biết có phải vì tu luyện Thanh Liên Kiếm Quyết hay không.

Trên người hắn mang theo một mùi hương thanh.

khiết của hoa sen, mùi hương này khiến Ninh Trung Tắc mặt đỏ bừng.

Ninh Trung Tắc ngẩng đầu nhìn lên, ngắm nhìn gương mặt hoàn mỹ của Tô Mặc, không khỏ cảm thán.

"Trên đời lại có nam tử đẹp đến vậy, e rằng Phan An, Tống Ngọc cũng không.

bằng.

"

"Ninh Trung Tắcà Ninh Trung Tắc, sao ngươi lại có suy nghĩ như vậy, đừng quên ngươi là người đã có trượng phu.

Hon nữa tuổi của đối Phương còn nhỏ hơn ngươi quá nhiều.

"

Khi con gấu đen đi đến cách Tô Mặc khoảng 7-8m, Tô Mặc giơ ngón tay lên, Thanh Liên Kiếm Khí bắn ra, trực tiếp xuyên thủng đầu lâu của con gấu đen.

Con gấu đen ngã thẳng xuống đất.

Đợi Tô Mặc xác định con gấu đen đrã c.

hết hẳn, hắn mới ôm Ninh Trung Tắc phi thân xuống cây rỔi nói:

"Chúng ta đã đánh cược như vậy, sau này ta gọi ngươi là Ninh tỷ, ngươi gọi ta là Tiểu Mặc, được không?

"

Ninh Trung Tắc nghe xong, tiếng

"ừm"

nhỏ như muỗi kêu.

Tô Mặc thấy vậy mỉm cười nói:

"Ninh tỷ, chúng ta về thôi, con gấu đen này coi như là bữa tối hôm nay.

"

Nói xong Tô Mặc liền kéo con gấu đen đi về phía ngôi miếu đổ nát.

Chức năng.

chứa đồ của hệ thống không gian, Tô Mặc tạm thời không muốn cho người khác biết.

Hai người quay về ngôi miếu đổ nát, các đệ tử phái Hoa Son thấy hai người lại săn được mộ:

con quái vật khổng lồ như vậy, liền liên tục khen ngợi Tô Mặc.

Lục Hầu Nhi tiến lên kinh ngạc nói:

"Tô công tử, không ngờ ngươi lợi hại như vậy, con gấu đen lớn thế này mà cũng g-iết được, thật khiến ta bội phục sát đất!

"

Tô Mặc khiêm tốn cười nói:

"Chút tài mọn mà thôi, các ngươi đi đem con gấu đen xử lý đi.

"

Nói xong liền đi sang một bên tọa hạ đả tọa nghỉ ngoi.

Trước mặt mọi người, Tô Mặc không muốn quá thân mật với Ninh Trung Tắc, bản thân Tô Mặc thì không sao, nhưng Tô Mặc không muốn Ninh Trung Tắc phải mang tiếng xấu là dâm Phụ, dù sao sau này Ninh Trung Tắc cũng là của mình, hà tất phải vội vàng nhất thời.

Sau bữa tối, mọi người để lại đệ tử gác đêm rồi từng người một đi ngủ.

Tô Mặc thông qua hệ thống dịch dung thành một nam tử trung niên.

Tránh khỏi tai mắt của đệ tử gác đêm.

Thông qua vị trí của máy định vị mà đi về phía Dư Thương Hải.

Đường phân cách.

Lúc này, Dư Thương Hải bị Nhạc Bất Quần đánh một chưởng, thân chịu trọng thương.

Hắn đang vận công liệu thương trong một khách điểm.

Sau khi thu công, Dư Thương Hải ngồi trên giường, sắc mặt trắng bệch.

Nghĩ đến Nhạc Bất Quần đã đánh mình b:

ị thương, trong mắt Dư Thương Hải bắn ra tia sáng hận thù:

"Nhạc Bất Quần đáng c:

hết, vậy mà lại nhận Lâm Bình Chỉ làm đồ đệ, xem ra ta phải mau chóng lấy được Tịch Tà Kiếm Pháp, nếu không để Nhạc Bất Quần có được nó thì ta sẽ không bao giờ có ngày lật mình.

Còn cả tên nhóc đã chặt đứt cánh tay ta.

Đợi ta học được Tịch Tà Kiếm Pháp rồi, nhất định sẽ khiến ngươi c hết không có chỗ chôn.

"

Tô Mặc đang ở ngoài cửa sổ nghe được lời của Dư Thương Hải, trong lòng cười lạnh một tiếng.

"Vậy mà còn dám tìm bản công tử báo thù?

Chỉ với chút võ công đó của ngươi, bản công tử, nào có để vào mắt Nếu không phải muốn giữ lại ngươi để gây chút phiền phức cho lão Nhạc, thì lần trước đã griết ngươi rồi.

Nhưng bây giờ cũng tốt, để ngươi và lão Nhạc chó cắn chó, bản công tử ngồi thu ngư ông chỉ lợi.

"

Ngay lúc Dư Thương Hải chuẩn bị đi ngủ, ngoài cửa sổ truyền đến một giọng nói già nua.

"Dư Chưởng Môn, ngươi có muốn báo thù ngày hôm nay không?

"

"Ai?

"

Dư Thương Hải cảnh giác nói, vội vàng bước ra ngoài.

Dư Thương Hải bước ra ngoài.

Thấy một nam tử trung niên đang đứng trong sân.

Hắn lên tiếng hỏi:

"Các hạ là ai, ìm Dư mỗ có việc gì?

"

Nghe Dư Thương Hải ra ngoài, Tô Mặc cũng không quay người lại mà nói thẳng:

"Tại hạ là a ngươi không cần để ý.

Ngươi chỉ cần nói cho tại hạ biết, ngươi có muốn báo thù ngày hôm nay không?

"

"Đương nhiên là muốn, các hạ có cách gì để Dư mỗ báo được mối thù hôm nay?

"

Dư Thương Hải cất giọng cung kính hỏi.

Nếu là bình thường, Dư Thương Hải dĩ nhiên sẽ không như vậy Nhưng hôm nay Dư Thương Hải thân chịu trọng thương, tự nhiên biết phải khiêm tốn.

Dư Thương Hải này, không hổ là chưởng môn một đời, biết thời thế, biết tiến lui.

Tô Mặc gật đầu tiếp tục nói:

"Tại hạ có một bản Tịch Tà Kiếm Pháp, là hôm nay thuận tay lấy được từ một vị công tử trẻ tuổi.

Chỉ là điều kiện tu luyện kiếm pháp này vô cùng hà khắc, tại hạ không thể làm được.

Cho nên muốn dùng kiếm pháp này để giao dịch với Dư Chưởng Môn.

Không biết ý Dư Chưởng Môn thế nào?

"

"Tịch Tà Kiếm Pháp, các hạ lại có Tịch Tà Kiếm Pháp?

"

Đồng tử của Dư Thương Hải co rụt lại.

Không ngờ Tịch Tà Kiếm Pháp mà mình ngày đêm mong nhớ, lại ở ngay trước mắt Dư Thương Hải bình tĩnh lại nói:

"Dư mỗ làm sao xác định, Tịch Tà Kiếm Pháp của các hạ là thật?

"

Không ngờ Dư Thương Hải đối mặt với cám dỗ mà vẫn có thể bình tĩnh lại.

Tô Mặc từ trong lòng móc ra một cuốn sách ném cho Dư Thương Hải nói:

"Đây là nửa bộ sau của Tịch Tà Kiếm Pháp, tin rằng với kiến thức của Dư Chưởng Môn hẳn có thể xác nhận thật giả.

"

Dư Thương Hải nhận lấy kiếm phổ, vội vàng lật ra, sau khi xác định là thật, giọng điệu hưng phấn hỏi:

"Các hạ muốn đổi lấy cái gì?

"

"Nếu Chưởng Môn đã đồng ý, vậy tại hạ muốn dùng Tịch Tà Kiếm Pháp để đổi lấy nội công phái Thanh Thành và Tổi Tân Chưởng pháp.

"

Tô Mặc vốn chỉ muốn đổi Tổi Tân Chưởng, nhưng sợ Dư Thương Hải nghi ngờ nên mới thêm vào nội công phái Thanh Thành.

"Được.

"

Dư Thương Hải cũng dứt khoát, trực tiếp từ trong lòng móc ra hai cuốn bí tịch ném cho Tô Mặc.

Tô Mặc nhận lấy bí tịch, ném nửa bộ trên của Tịch Tà Kiếm Pháp cho Dư Thương Hải rồi nói

"Giao dịch đã kết thúc, vậy tại hạ xin cáo từ.

"

Nói xong phi thân rời đi, quay thẳng về khu cắm trại ở miếu đổ nát.

Dư Thương Hải cầm hai cuốn bí tịch dưới ánh trăng, cất tiếng cười ha hả:

"Nhạc Bất Quần, ngươi chờ đó, đợi ta học được Tịch Tà Kiếm Pháp rồi sẽ đến tìm ngươi báo thù.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập