Chương 1: Đại lão thức tỉnh, nước sôi tát thẳng mặt thiếu gia hào môn

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà vệ sinh trường trung học phổ thông quý tộc Đế Cảnh chập chờn, phát ra những tiếng

"tè tè"

khô khốc và nhức nhối.

Không khí nồng nặc mùi nước tẩy rửa rẻ tiền pha lẫn với cái lạnh lẽo của gạch men sứ đang không ngừng ngấm vào da thịt.

Cố Tinh Trầm từ từ mở mắt.

Cảm giác đầu tiên xông lên đại não là sự đau đớn.

Hai đầu gối cô trầy trụa, máu đỏ tươi đã bắt đầu đông lại thành những mảng thẫm màu, dính chặt vào lớp vải của chiếc váy đồng phục mỏng manh.

Cả cơ thể cô truyền đến cảm giác rã rời, yếu ớt của một kẻ suy dinh dưỡng lâu ngày.

Cô nhíu mày, ánh mắt vốn dĩ nhút nhát, đục ngầu và chứa đầy sự tuyệt vọng thường ngày bỗng chốc tan biến.

Thay vào đó là một tia sáng sắc lạnh, sâu thẳm và đầy bễ nghễ, giống như một vị vương giả vừa tỉnh giấc từ cõi chết.

Trong đầu cô, những mảnh ký ức không thuộc về mình như những thước phim lỗi thời bắt đầu dồn dập ùa về.

Cố Tinh Trầm, mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ từ sớm.

Chín tuổi, cô được Lục gia – một đại gia tộc lừng lẫy giới thực nghiệp, nắm giữ đế chế ô tô ở Nam Tỉnh – đón về nhận nuôi.

Người ngoài nhìn vào, ai cũng xuýt xoa ghen tị, nói cô là

"chim sẻ hóa phượng hoàng"

, là

"công chúa nhỏ"

rơi vào hũ vàng.

Nhưng chỉ có Cố Tinh Trầm nguyên bản mới thấu hiểu sự ngột ngạt đến tột cùng của cái danh xưng

"con dâu nuôi từ bé"

ấy.

Ông nội cô, Thẩm Hàng, một viện sĩ khoa học dành cả đời cho nghiên cứu, vì cảm thấy nợ nần đứa cháu gái mồ côi nên đã dùng bằng sáng chế lõi về chip ô tô thông minh – công trình tâm huyết của mình – để đổi lấy một lời hứa của Lục Chấn Uy:

"Chăm sóc Tinh Trầm, để nó trở thành đại thiếu phu nhân tương lai của Lục gia"

Thế nhưng, Lục gia là hạng người gì?

Bọn họ là những con đỉa hút máu không chớp mắt.

Lục Chấn Uy ăn tủy, uống huyết từ công trình của ông nội cô để đưa Lục thị phất lên như diều gặp gió, trở thành tập đoàn nghìn tỷ.

Nhưng ngay trong chính căn nhà đó, bọn họ lại coi cô là

"vết nhơ"

, là

"đồ nhà quê"

bám đuôi không chịu buông.

Lục Cảnh Thâm – vị hôn phu trên danh nghĩa, đại thiếu gia của Lục gia – lại càng ghét cay ghét đắng cô.

Hắn dung túng cho đám tiểu thư, thiếu gia trong trường học nhục mạ, cô lập cô.

Nguyên chủ vì quá khát khao một mái ấm, đã nhẫn nhục chịu đựng sự khinh bỉ của toàn bộ Lục gia, cố gắng học nấu ăn, cố gắng hạ mình lấy lòng bọn họ, để rồi đổi lại chỉ là những cái nhìn ghét bỏ và sự chèn ép đến mức trầm cảm.

Hôm nay, cô bị đám nữ sinh do Kiều Nhã cầm đầu – những kẻ ái mộ Lục Cảnh Thâm – lôi vào nhà vệ sinh đánh đập, nhốt lại từ chiều đến giờ.

Nguyên chủ vốn thân thể ốm yếu, cộng thêm sự uất ức tột cùng, đã trút hơi thở cuối cùng trong góc nhà vệ sinh lạnh lẽo này.

Thay vào đó, là linh hồn của Cố Tinh Trầm cô – một đại lão đứng trên đỉnh cao giới tài phiệt và nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 22, người vừa bỏ mạng trong một vụ nổ phòng thí nghiệm.

"Lục gia?

Vị hôn thê?

Hào môn?"

Cố Tinh Trầm khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhẽo ẩn chứa sát khí ngút trời.

"Ăn của ông cháu ta bao nhiêu, sau này ta sẽ bắt các người nôn ra bằng sạch.

Còn hiện tại, cứ thu chút tiền lãi trước đã.

"Cô chống tay lên vách tường, đứng thẳng dậy.

Phủi đi lớp bụi bẩn trên váy, hành động dù đau đớn nhưng lại mang theo một sự ưu nhã và kiêu ngạo lạ thường.

Cánh cửa gỗ dày cộm bị khóa trái từ bên ngoài.

Với sức lực của cơ thể gầy gò này, việc dùng sức bả vai đạp cửa chỉ khiến bản thân thêm gãy xương.

Cô đưa mắt nhìn quanh, tầm nhìn dừng lại ở chiếc cây lau nhà cán gỗ dựng ở góc phòng.

Răng rắc.

Cô nhấc chân, dùng một lực dứt khoát bẻ gãy phần đầu lau, giữ lại đoạn cán gỗ dài và chắc chắn.

Dùng nó như một đòn bẩy, Cố Tinh Trầm đi tới trước cửa, luồn đầu gỗ vào khe hở ngay vị trí ổ khóa.

Cô tính toán góc độ vật lý, dùng sức nặng cơ thể và kỹ thuật điểm tựa để nạy mạnh một góc 45 độ.

Rầm!

Tiếng động chát chúa vang vọng cả hành lang vắng lặng.

Ổ khóa cũ kỹ vốn đã lỏng lẻo không chịu nổi lực tác động chính xác vào điểm yếu, đinh ốc bung ra, cánh cửa bật mở trong nháy mắt.

Cố Tinh Trầm ném thanh gỗ sang một bên, thong thả bước ra ngoài.

Hành lang tối om vì đã quá giờ tan học từ lâu.

Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường phía cuối dãy:

7 giờ 15 phút tối.

Trường đã đóng cổng.

Theo trí nhớ của nguyên chủ, tài xế Lão Trương của Lục gia có quy định

"bất thành văn"

với cô:

Chỉ đợi đúng 15 phút sau tiếng chuông tan tầm.

Nếu cô không ra, ông ta sẽ mặc định cô

"đua đòi đi chơi"

và thản nhiên nổ máy lái xe về nhà.

Mục đích là để ông ta về báo cáo với Lục phu nhân (mẹ của Lục Cảnh Thâm)

, tạo cớ cho bà ta chửi bới, phạt Cố Tinh Trầm nhịn đói bữa tối.

Thậm chí, Lão Trương còn lấy việc bỏ rơi cô làm thú vui để đi đánh bài sớm hơn.

Một tên tài xế quèn mà cũng dám giẫm lên đầu cô?

Cố Tinh Trầm lê bước chân đau nhức đi thẳng về phía phòng bảo vệ ở cổng trường.

Bác bảo vệ đang gà gật nghe đài radio, chợt giật mình khi thấy một cô gái nhỏ gầy gò, mặt mày lấm lem nhưng đôi mắt lại sáng rực, lạnh lẽo đứng trước cửa sổ kính.

"Ái chà, cháu gái, sao giờ này còn ở trong trường chưa về?"

"Bác ơi, điện thoại cháu bị hỏng, bác cho cháu mượn gọi một cuộc điện thoại được không ạ?"

Giọng cô nhẹ nhàng, lễ phép, nhưng âm sắc lại mang theo sự áp bách khiến người đối diện vô thức muốn phục tùng.

Cầm chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong tay, cô không gọi cho Lục phu nhân, cũng không gọi cho Lục Chấn Uy.

Dựa theo dãy số mà nguyên chủ đã học thuộc lòng như một thói quen sợ hãi, cô bấm gọi thẳng cho số riêng của tài xế Lão Trương.

Tút.

tút.

"Ai đấy?

Đang bận mẹ nó rồi!"

Đầu dây bên kia truyền đến giọng gắt gỏng pha lẫn tiếng xào xạc của quân bài mạt chược.

Rõ ràng, tên tài xế này đang cờ bạc.

"Trương thúc, là tôi, Cố Tinh Trầm."

Giọng cô không nhanh không chậm, đều đều vang lên.

"Tôi vẫn ở cổng trường Đế Cảnh.

Trong vòng 15 phút nữa, nếu chú không lái xe xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ gọi thẳng cho Lục gia gia.

"Bên kia đầu dây khựng lại một nhịp, sau đó truyền đến tiếng cười nhạo khinh miệt.

"Cố tiểu thư, cô đang đùa tôi à?

Giờ này tôi đang bận việc của thiếu gia.

Cô có chân thì tự đi bộ mà về.

Gọi cho lão gia?

Cô tưởng lão gia rảnh rỗi quản việc cô về muộn sao?"

"Chú cứ việc thử."

Cố Tinh Trầm bình thản vuốt nhẹ mái tóc rối.

"Tôi sẽ nói với Lục gia gia rằng, chú vì mải đi đánh mạt chược ở sòng bài phố Tây mà cố tình bỏ rơi vị hôn thê của đại thiếu gia giữa đường.

Chú nghĩ, với tính cách sĩ diện hão của Lục Chấn Uy, ông ấy có tha cho một tên làm công dám làm bôi nhọ danh dự Lục gia không?"

Tiếng mạt chược bên kia bỗng nhiên im bặt.

Lão Trương là con sâu cờ bạc, Lục Chấn Uy ghét nhất là kẻ làm công dính dáng đến cờ bạc làm hỏng việc.

"Cô.

cô nói cái gì?

Cô dám đe dọa tôi?

Con ranh này.

.."

"Còn 14 phút 30 giây.

Hết giờ, tôi báo cảnh sát, bảo rằng tài xế Lục gia nhận lệnh bắt cóc tôi.

Đến lúc đó, người vào đồn uống trà không chỉ là chú đâu.

"Nói xong, không để Lão Trương kịp tiêu hóa cơn sốc, Cố Tinh Trầm cúp máy cái rụp.

Trả lại điện thoại cho bác bảo vệ, cô mỉm cười cảm ơn rồi xin một cốc nước lọc ấm, ung dung ngồi xuống chiếc ghế đá trước cổng trường.

Cô biết Lão Trương sẽ đến.

Không chỉ đến, mà còn phải kéo theo một kẻ khác đến để

"chữa cháy"

Đúng 12 phút sau, một tiếng phanh xe rít gào xé toạc màn đêm.

Chiếc Mercedes đen sang trọng của Lục gia dừng phắt trước cổng trường.

Cửa xe bị đẩy bung ra một cách thô bạo.

Lục Cảnh Thâm bước xuống.

Hắn mặc bộ đồng phục cắt may riêng, mái tóc vuốt keo thời thượng có chút rối, khuôn mặt điển trai không giấu nổi sự bực dọc và hung dữ.

Hắn vốn dĩ đang ngồi trong phòng VIP của hội sở cùng đám hồ bằng cẩu hữu, lại bị Lão Trương gọi điện khóc lóc cầu cứu, nói rằng

"Cố tiểu thư dọa sẽ báo cảnh sát gài tội Lục gia"

Lục Cảnh Thâm sợ chuyện ầm ĩ đến tai ông nội nên phải hậm hực chạy tới đây.

"Cố Tinh Trầm!

Cô uống nhầm thuốc ròi đúng không?

Lại dám đem ông nội và cảnh sát ra dọa người nhà Lục gia?"

Lục Cảnh Thâm sải đôi chân dài bước tới, khí thế hừng hực muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Trong mắt hắn, Cố Tinh Trầm chỉ là một con nhóc nghèo hèn, hèn mọn bám lấy hắn để mong đổi đời.

Mọi khi chỉ cần hắn trừng mắt, cô ta đã sợ hãi cúi gằm mặt xin lỗi.

Hôm nay lại dám làm mình làm mẩy?

Nhưng hắn chưa kịp tiến đến gần để tung ra những lời sỉ nhục thường ngày, thì.

Ào!

Một dòng nước âm ấm từ chiếc cốc giấy trên tay Cố Tinh Trầm bay thẳng, hắt chuẩn xác vào giữa khuôn mặt điển trai của Lục Cảnh Thâm.

"Á!

Cái quái gì thế này?"

Lục Cảnh Thâm giật nảy mình nhảy lùi lại.

Nước không nóng bỏng, nhưng đủ để làm ướt sũng nửa thân trên của hắn, làm xẹp lép mái tóc được vuốt vuốt tỉ mỉ, khiến hắn trông nhếch nhác không khác gì một con gà trống rơi xuống ao.

Không gian bỗng chốc tĩnh lặng đến đáng sợ.

Bác bảo vệ trừng lớn mắt.

Lão Trương vừa bước xuống xe cũng há hốc mồm, hai chân run rẩy.

"Ôi, xin lỗi nhé.

Tại anh bước tới hung hăng quá, tôi tay yếu nên cầm không chắc cốc nước."

Cố Tinh Trầm thản nhiên vo tròn chiếc cốc giấy, ném vào thùng rác.

Khuôn mặt cô không có lấy một tia hoảng loạn, đôi mắt trong veo lạnh lẽo nhìn hắn như nhìn một đống rác thải cần mang đi tiêu hủy.

"Cô.

Cô dám hắt nước vào tôi?."

Lục Cảnh Thâm vuốt nước trên mặt, không tin nổi vào mắt mình.

Đây là Cố Tinh Trầm sao?

Đứa con dâu nuôi từ bé luôn rụt rè lén lút nhìn hắn, nói một câu lắp bắp ba từ, giờ đây lại dám tạt nước hắn?

Hơn nữa, cái ánh mắt khinh miệt rẻ rúng đó là sao?"

Hắt nước thì đã sao?

Còn đỡ hơn là bị nhốt trong nhà vệ sinh cả buổi chiều."

Cố Tinh Trầm bước lên một bước.

Rõ ràng cô thấp hơn hắn cả cái đầu, nhưng khí thế tỏa ra lại như một ngọn núi lớn đè nặng xuống, hoàn toàn áp đảo gã thiếu gia kiêu ngạo.

"Lục Cảnh Thâm, nghe cho rõ đây."

Giọng cô lạnh thấu xương.

"Món nợ hôm nay tôi bị đám tay sai của anh đánh đập, nhốt ở nhà vệ sinh, tôi tính cả lên đầu anh.

Vì nếu không có sự dung túng và cái nhìn khinh khỉnh của anh, đám tép riu đó có gan trời cũng không dám đụng vào người của Lục gia."

"Cô nói nhảm gì thế?

Ai thèm chỉ đạo bọn chúng?"

Lục Cảnh Thâm gân cổ lên cãi, nhưng trong lòng chợt chột dạ.

Quả thật, hắn từng cười khẩy khi thấy Kiều Nhã gây khó dễ cho Cố Tinh Trầm.

"Anh không chỉ đạo, nhưng anh đứng xem kịch vui."

Cố Tinh Trầm tiến sát lại gần, thanh âm nhỏ nhưng sắc bén như dao cạo.

"Từ giờ trở đi, thu cái thái độ thượng đẳng của anh lại.

Quy tắc của Lục gia, từ hôm nay sẽ do tôi viết lại.

Anh không phục?

Cứ việc về mách mẹ anh, mách ông nội anh, xem Lục Chấn Uy cần cái bằng sáng chế chip ô tô của nhà họ Thẩm hơn, hay là cần sự kiêu ngạo ngu xuẩn của đứa cháu đích tôn này hơn!

"Lục Cảnh Thâm sững sờ.

Hắn mở to mắt nhìn cô gái gầy gò trước mặt.

Sao cô ta biết chuyện bằng sáng chế?

Ông nội luôn cấm mọi người trong nhà nhắc đến chuyện Lục gia nhờ vào phát minh của Thẩm gia mới phất lên được, bề ngoài luôn đóng vai người ban ơn thu dưỡng cô nhi.

Cố Tinh Trầm trước nay ngu ngốc, sao tự nhiên lại biết rõ điểm yếu cốt tử này?

Nói xong những lời cần nói, Cố Tinh Trầm không thèm bố thí cho hắn thêm một ánh nhìn.

Cô đi thẳng qua người Lục Cảnh Thâm, mở cửa chiếc Mercedes, ngồi chễm chệ vào vị trí ghế sau thoải mái nhất.

"Còn không mau lăn lên xe lái về?

Hay muốn tôi tự lái rồi bỏ hai người ở lại đây?"

Giọng nói uy quyền từ trong xe truyền ra.

Lão Trương giật nảy mình, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm áo sơ mi.

Lão không dám hó hé nửa lời, vội vàng chui vào ghế lái.

Lục Cảnh Thâm đứng chết trân dưới ánh đèn đường, toàn thân ướt nhẹp.

Lần đầu tiên trong mười bảy năm cuộc đời, vị thiếu gia bá đạo này cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ và sự nhục nhã tột cùng dâng lên từ một cô gái mà hắn luôn coi thường.

Hắn cắn răng, hậm hực mở cửa chui vào ghế phụ phía trước.

Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm.

Ở hàng ghế sau, Cố Tinh Trầm từ từ nhắm mắt lại dưỡng thần.

Đôi môi cô vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ nhưng nguy hiểm.

Lục gia, trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi.

Những đau khổ mà nguyên chủ phải chịu đựng, tôi sẽ trả lại cho các người.

gấp trăm lần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập