Chương 3: Trà xanh lộ mặt, cái tát thức tỉnh của Cố Tinh Trầm

Hành lang chìm vào một sự im lặng chết chóc.

Bạch Tình vẫn còn đang ngơ ngác giữ nguyên tư thế bị đẩy lùi, đôi mắt to tròn vốn dĩ luôn long lanh sự ngây thơ giờ đây co rút lại vì kinh ngạc.

Cô ta không thể tin được, con nhỏ

"bao cát"

Cố Tinh Trầm vừa rồi lại dùng chân đạp thẳng vào con gấu bông yêu quý của mình.

"Tinh Trầm tỷ tỷ.

chị.

chị nói gì vậy?"

Bạch Tình lắp bắp, cố gắng duy trì lớp mặt nạ cuối cùng.

"Em biết hôm nay chị tâm trạng không tốt, nhưng chị không thể đổ oan cho em như thế.

Em và mẹ luôn là người đứng về phía chị mà.

.."

"Đứng về phía tôi?"

Cố Tinh Trầm bước lên một bước khỏi ngưỡng cửa, bóng tối bao trùm lấy cô, khiến nụ cười nhạt trên môi trở nên quỷ dị.

"Bạch Tình, cô có cần tôi nhắc lại không?

Ai là người đã 'vô tình' nói với Kiều Nhã rằng tôi lén lút viết thư tình cho Lục Cảnh Thâm, khiến chúng nó tức điên lên rồi lôi tôi vào nhà vệ sinh?

Ai là người đã 'vô ý' giấu đi tập hồ sơ bài tập của tôi, khiến tôi bị giáo viên mắng là đồ lười biếng trước toàn trường?"

Sắc mặt Bạch Tình trắng bệch, cô ta lúng túng lùi lại:

"Em.

em không có.

.."

"Cô có."

Cố Tinh Trầm đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai của Bạch Tình, nhưng động tác đó lại khiến Bạch Tình run rẩy như bị rắn độc quấn quanh cổ.

"Cô và mẹ cô – Lục Mạn, nấp dưới cái bóng của Lục gia, ăn cơm của Lục gia nhưng lại sợ tôi giành mất sự chú ý của ông nội.

Các người muốn biến tôi thành một con ngốc, một kẻ thất bại thảm hại để làm nền cho sự 'ưu tú' của cô.

PUA tôi mười mấy năm, cô tưởng tôi vẫn là con nhóc ngu muội đó sao?"

Cố Tinh Trầm đột ngột thu tay lại, ánh mắt trở nên sắc lẹm:

"Cầm lấy con gấu rác rưởi của cô và biến khỏi mắt tôi.

Nếu còn để tôi nghe thấy giọng nói trà xanh của cô ở gần phòng này, tôi không ngại giúp cô 'chỉnh hình' lại khuôn mặt đâu."

"Chị.

chị điên rồi!

Em sẽ đi nói với ông nội, nói với anh Cảnh Thâm!"

Bạch Tình hét lên trong sợ hãi, ôm lấy con gấu bông rồi chạy bán sống bán chết về phía phòng mình.

Cố Tinh Trầm nhìn theo cái bóng chạy thục mạng của cô ta, hừ lạnh một tiếng rồi đóng sầm cửa lại.

Với loại người này, nói đạo lý là vô nghĩa, chỉ có dùng bạo lực và sự áp chế mới khiến chúng sợ hãi.

________________________________________

Sáng hôm sau.

Cố Tinh Trầm thức dậy sớm.

Cô thay một bộ đồng phục mới phẳng phiu, dù cơ thể vẫn còn đau nhức nhưng tinh thần lại cực kỳ tỉnh táo.

Vừa bước xuống lầu, cô đã thấy Quản gia Ngô đứng đó với vẻ mặt phức tạp.

Trên bàn trà là một chiếc hộp sang trọng của hãng điện thoại đắt nhất hiện nay.

"Cố tiểu thư, đây là điện thoại lão gia dặn mua cho cô.

Còn đây là thẻ ngân hàng, mật khẩu là ngày sinh của cô, bên trong đã có 50 vạn tệ.

"Cố Tinh Trầm thản nhiên nhận lấy, không một lời cảm ơn.

Đây là thứ cô xứng đáng nhận được, thậm chí còn quá ít so với những gì Lục gia đã cướp của ông nội cô.

"Chuẩn bị xe đi.

Tôi đến trường."

Cô ra lệnh.

Tại trường trung học Đế Cảnh.

Hôm nay là ngày có bài kiểm tra chất lượng định kỳ.

Cả khối 12 đều đang xôn xao.

Nhưng chủ đề bàn tán nóng hổi nhất không phải là thi cử, mà là chuyện

"con dâu nuôi từ bé"

của Lục gia bị nhốt trong nhà vệ sinh hôm qua.

"Nghe nói Cố Tinh Trầm khóc lóc thảm thiết lắm."

"Chứ sao nữa, thứ nhà quê đó ngoài việc bám đuôi Lục thiếu thì biết làm gì?"

Đám nữ sinh quanh Kiều Nhã đang cười đùa rôm rả thì đột nhiên, tiếng bàn tán im bặt.

Cố Tinh Trầm bước vào lớp.

Hôm nay cô không cúi đầu, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt sáng quắc như sao.

Khí chất xa cách, lạnh lùng tỏa ra từ người cô khiến những kẻ định mở miệng trêu chọc đều vô thức ngậm miệng lại.

Kiều Nhã nhìn thấy Cố Tinh Trầm, nhớ đến việc mình bị giáo viên gọi lên văn phòng cảnh cáo sáng nay (do Quản gia Ngô tác động)

, cơn giận lập tức bốc lên đầu.

"Cố Tinh Trầm!

Mày giỏi lắm, dám về nhà mách lẻo à?"

Kiều Nhã đập bàn đứng dậy, hùng hổ đi tới.

"Mày tưởng có Lục gia chống lưng là tao sợ mày chắc?

Đồ con hoang không cha không mẹ!

"Cố Tinh Trầm dừng bước, quay sang nhìn Kiều Nhã.

Ánh mắt cô bình thản đến đáng sợ.

"Nói xong chưa?"

"Chưa!

Mày.

"Bốp!

Một tiếng tát giòn tan vang lên khắp phòng học.

Cả lớp học lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Kiều Nhã ôm lấy một bên mặt đang sưng đỏ, đôi mắt trợn ngược vì không tin nổi.

"Cái tát này là trả cho cú đẩy của cô hôm qua."

Cố Tinh Trầm thản nhiên rút một tờ giấy ăn ra lau tay, như thể vừa chạm vào thứ gì đó rất bẩn.

"Kiều Nhã, tôi nhắc lại một lần cuối:

Đừng dùng cái đầu chỉ để mọc tóc của cô để thách thức sự kiên nhẫn của tôi.

Lục gia có thể chống lưng cho tôi, nhưng tôi.

cũng có thể tự dẫm nát cô mà không cần đến Lục gia."

"Mày.

mày dám đánh tao?

Tao sẽ bảo ba tao rút vốn khỏi dự án của Lục thị!"

Kiều Nhã gào lên.

"Cứ tự nhiên."

Cố Tinh Trầm nhếch môi.

"Để xem dự án chip của ông nội tôi và mấy đồng vốn lẻ của nhà cô, Lục Chấn Uy sẽ chọn cái nào.

"Đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm bước vào, phía sau là một bóng người cao ráo, khí chất thanh lãnh như tuyết trên đỉnh núi.

Cả lớp lại một lần nữa ồ lên.

Đó là Tạ Ngôn Xuyên – học thần của trường, người luôn đứng đầu mọi bảng xếp hạng và cũng là người có gia thế cực kỳ bí ẩn mà ngay cả Lục gia cũng phải kiêng dè.

Tạ Ngôn Xuyên không nhìn ai, đôi mắt anh lướt qua phòng học rồi dừng lại ở vị trí trống bên cạnh Cố Tinh Trầm.

"Chào các em, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu bài kiểm tra chất lượng.

Đề thi lần này rất khó, được lấy từ ngân hàng đề thi Olympic quốc tế, các em tập trung làm bài."

Thầy giáo nghiêm giọng.

Kiều Nhã hậm hực ngồi xuống, thầm nghĩ:

"Hừ, đánh nhau giỏi thì sao?

Loại học bét như mày hôm nay sẽ phải nhục nhã trước mặt Tạ Ngôn Xuyên!

"Đề thi được phát xuống.

Những học sinh khác vừa nhìn vào đề đã mặt mày xám ngoét.

Toán học cao cấp, vật lý lượng tử cơ bản.

đây mà là đề thi trung học sao?

Tạ Ngôn Xuyên cầm bút, bắt đầu viết một cách đều đặn.

Anh khẽ liếc nhìn sang cô gái bên cạnh.

Cố Tinh Trầm chỉ mất 30 giây để đọc hết tờ đề.

Sau đó, cô cầm bút.

Sột soạt.

sột soạt.

Tốc độ của cô nhanh đến mức kinh người.

Cô không cần dùng nháp, các bước giải logic, súc tích và hoàn hảo hiện ra trên mặt giấy như có phép thuật.

Với một thiên tài của thế kỷ 22, những kiến thức này chẳng khác nào phép toán 1+1.

Chỉ sau 40 phút của bài thi kéo dài 120 phút, Cố Tinh Trầm đặt bút xuống.

Cô đứng dậy, cầm bài thi bước lên bục giảng.

"Em nộp bài.

"Cả lớp ngẩng đầu lên, nhìn cô như nhìn sinh vật lạ.

Ngay cả Tạ Ngôn Xuyên cũng dừng bút, đôi mắt thâm trầm hiện lên một tia ngạc nhiên hiếm có.

Thầy giáo cầm lấy bài thi, định bụng sẽ nhắc nhở cô không nên bỏ cuộc sớm như vậy.

Nhưng khi mắt ông lướt qua những dòng chữ phượng múa rồng bay, đồng tử ông đột nhiên co rút.

"Cái.

cái này.

"Cách giải này, ngay cả ông cũng chưa từng nghĩ tới!

Nó vượt xa chương trình sách giáo khoa, nhưng lại vô cùng chính xác và tinh tế.

Cố Tinh Trầm không đợi thầy giáo phản ứng, cô thản nhiên bước ra khỏi lớp.

Đi ngang qua chỗ ngồi của Lục Cảnh Thâm (hắn học lớp bên cạnh nhưng đang đứng ngoài hành lang nhìn vào)

, cô không thèm liếc mắt lấy một cái.

Lục Cảnh Thâm nhìn bóng lưng mảnh khảnh nhưng đầy ngạo nghễ của cô, trái tim đột nhiên đập hụt một nhịp.

Cố Tinh Trầm này.

thực sự là người mà hắn từng quen biết sao?

Trong lớp, Tạ Ngôn Xuyên nhìn bài thi của mình, rồi lại nhìn ra cửa sổ nơi bóng dáng cô vừa khuất dạng.

Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười cực nhạt xuất hiện.

"Thú vị rồi đây.

"________________________________________

Chiều hôm đó, kết quả kiểm tra được công bố trên bảng tin lớn của trường.

Vị trí số 1 vốn luôn thuộc về Tạ Ngôn Xuyên, nay đã có sự thay đổi chấn động.

Hạng 1:

Cố Tinh Trầm – Điểm tuyệt đối:

300/300

Hạng 2:

Tạ Ngôn Xuyên – Điểm:

298/300

Cả trường trung học Đế Cảnh nổ tung.

"Học tra"

nổi tiếng nhất trường, kẻ bám đuôi hào môn, nay lại vượt mặt cả

"Học thần"

để chiếm ngôi đầu bảng với số điểm tuyệt đối ở một đề thi cấp độ quốc tế?

Bạch Tình đứng trước bảng tin, bàn tay bấu chặt vào tà áo đến mức rách cả vải.

"Không thể nào.

Chắc chắn là chị ta gian lận!

Chắc chắn là vậy!

"Nhưng ngay sau đó, loa phóng thanh của trường vang lên giọng nói nghiêm nghị của Hiệu trưởng:

"Mời em Cố Tinh Trầm lên văn phòng có việc gấp.

Ngoài ra, phê bình học sinh Kiều Nhã về hành vi bạo lực học đường, đình chỉ học tập một tuần!

"Cố Tinh Trầm đứng dưới gốc cây ngô đồng, nhận được tin nhắn báo số dư tài khoản nhảy lên 50 vạn tệ, khóe môi cô hơi cong lên.

Trò chơi vả mặt này.

xem ra mới chỉ là món khai vị thôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập