Chương 8: Tiệc tối Imperial, kế trong kế và màn lột mặt nạ

Ánh đèn pha lê của khách sạn Imperial tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa nhưng giả tạo.

Cố Tinh Trầm bước vào sảnh chính, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Chiếc váy đen đơn giản ôm sát lấy cơ thể mảnh mai, khí chất của cô lúc này không giống một nữ sinh trung học, mà giống một vị nữ hoàng đang đi tuần du trong lãnh địa của mình.

Ở góc khuất của bữa tiệc, Lục Chấn Uy đang trò chuyện với một người đàn ông ngoại quốc có vết sẹo dài trên mặt – đặc phái viên của tổ chức Hắc Ưng.

Thấy Cố Tinh Trầm xuất hiện, mắt lão lóe lên tia độc địa.

"Nó đến rồi."

Lục Chấn Uy thì thầm.

"Làm cho sạch sẽ vào.

"Lục Cảnh Thâm lúc này cũng đã vào tiệc, hắn đứng từ xa, tay cầm ly rượu run rẩy.

Hắn nhìn thấy Quản gia Ngô bưng một khay đồ uống đi về phía Cố Tinh Trầm.

Trái tim hắn thắt lại, nhưng hắn không dám cử động.

"Cố tiểu thư, lão gia mời cô một ly nước trái cây để nhuận họng trước khi vào tiệc chính."

Quản gia Ngô cúi người cung kính, đặt ly nước màu hổ phách xuống trước mặt cô.

Cố Tinh Trầm cầm ly nước lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ.

Một mùi hương cực nhạt của chất gây mê tổng hợp – thứ vũ khí quen thuộc của Hắc Ưng.

Cô khẽ nhếch môi, liếc mắt về phía Tạ Ngôn Xuyên đang đứng ở ban công tầng hai, anh khẽ gật đầu.

Cô không uống, mà thản nhiên đặt ly nước xuống bàn cạnh đó.

"Quản gia Ngô, nói với ông nội, tôi có một món quà bất ngờ muốn tặng ông ấy ở phòng VIP 808 trước khi bữa tiệc bắt đầu.

Bảo ông ấy đi một mình, nếu không.

bí mật về 'Thần Ưng' sẽ được phát tán lên màn hình lớn của sảnh tiệc ngay bây giờ.

"Quản gia Ngô sửng sốt, vội vàng chạy đi báo tin.

________________________________________

10 phút sau, tại phòng 808.

Lục Chấn Uy bước vào với khuôn mặt hằm hằm sát khí.

Lão đóng sầm cửa lại:

"Mày định giở trò gì?

Đừng tưởng nắm được chút kịch bản của Trần Vĩnh mà có thể đe dọa được ta!

"Cố Tinh Trầm đang ngồi trên ghế bành, xoay chiếc nhẫn trên tay – thực chất là một thiết bị ghi âm và phát sóng tầm xa.

"Gia gia, ông vội vàng cái gì?"

Cô cười nhạt.

"Ông có biết tại sao ông nội tôi lại giao tôi cho ông nuôi dưỡng không?

Vì ông ấy hy vọng tình bạn mười mấy năm có thể cảm hóa được con thú dữ trong lòng ông.

Nhưng tiếc là, ông lại chọn làm một con rắn độc."

"Mày câm mồm!"

Lục Chấn Uy rút trong túi áo ra một khẩu súng giảm thanh.

"Mã nguồn cuối cùng ở đâu?

Đưa đây, hoặc là mày sẽ biến mất khỏi thế giới này như cái cách cha mẹ mày đã từng 'tai nạn' mười năm trước!

"Mắt Cố Tinh Trầm đột ngột co rút lại.

Cha mẹ của nguyên chủ.

không phải tai nạn bình thường?

Sát khí trong lòng cô bùng nổ.

"Hóa ra là vậy."

Giọng cô lạnh thấu xương.

"Vậy thì ông không cần phải chờ đến hội nghị nữa đâu.

"Đúng lúc này, cửa phòng bị đạp tung.

Nhưng người xông vào không phải là vệ sĩ của Lục gia, mà là một nhóm đặc nhiệm mặc cảnh phục, dẫn đầu là Tạ Ngôn Xuyên và một vị lãnh đạo cao cấp của Viện nghiên cứu.

"Lục Chấn Uy, ông bị bắt vì tội giết người, gián điệp công nghiệp và cấu kết với tổ chức tội phạm quốc tế!"

Tiếng hô vang dội.

Lục Chấn Uy bàng hoàng nhìn ra phía sau.

Trên màn hình tivi lớn trong phòng đang phát trực tiếp toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi.

Và không chỉ trong phòng này, tại sảnh tiệc tầng dưới, hàng trăm khách mời thượng lưu cũng đang sững sờ xem màn

"tự thú"

của chủ tịch Lục thị qua màn hình lớn.

"Không.

không thể nào!

Hệ thống an ninh của khách sạn.

.."

Lục Chấn Uy lắp bắp.

"Hệ thống an ninh?"

Cố Tinh Trầm đứng dậy, phủi bụi trên váy.

"Nó đã thuộc về tôi từ 30 phút trước rồi.

Ông nghĩ Hắc Ưng sẽ cứu ông sao?

Bọn chúng đã bị Tạ Ngôn Xuyên tóm gọn ở bãi đỗ xe ngầm từ lâu rồi.

"Tạ Ngôn Xuyên bước tới cạnh Cố Tinh Trầm, đặt tay lên vai cô như một sự bảo vệ ngầm:

"Lục Chấn Uy, kết thúc rồi.

"________________________________________

Giữa khung cảnh hỗn loạn, Lục Chấn Uy bị giải đi trong sự nhục nhã.

Lục Mạn và Bạch Tình đang định lẻn ra cửa sau thì cũng bị cảnh sát chặn lại để điều tra về hành vi biển thủ công quỹ và môi giới tội phạm.

Lục Cảnh Thâm đứng giữa sảnh tiệc tan hoang, nhìn Cố Tinh Trầm bước xuống cầu thang cùng Tạ Ngôn Xuyên.

Hắn hiểu rằng, kể từ ngày hôm nay, Nam Tỉnh sẽ không còn Lục gia hào nhoáng nữa, và cô gái kia.

là người mà hắn cả đời này cũng không thể chạm tới.

Cố Tinh Trầm dừng lại trước mặt Lục Cảnh Thâm, cô lấy từ trong túi xách ra tuýp thuốc mỡ mà Tạ Ngôn Xuyên đưa hôm trước, ném cho hắn.

"Cầm lấy mà bôi vào vết thương lòng của anh đi, Lục thiếu gia."

Cô nói với giọng điệu mỉa mai nhưng không còn thù hận.

"Cảm ơn lời cảnh báo lúc nãy trên xe.

Đó là lý do duy nhất tôi không đưa tên anh vào danh sách tố cáo tối nay.

"Nói xong, cô bước thẳng ra cửa khách sạn.

Gió đêm lồng lộng thổi tung mái tóc cô.

"Tinh Trầm."

Tạ Ngôn Xuyên gọi khẽ.

"Giờ cô định đi đâu?"

Cố Tinh Trầm nhìn lên bầu trời sao rực rỡ, hít một hơi thật sâu không khí của sự tự do.

"Đi đón ông nội.

Sau đó.

tôi sẽ xây dựng một đế chế công nghệ mang tên Thẩm gia, một đế chế thực sự thuộc về ánh sáng.

"Tạ Ngôn Xuyên mỉm cười, bước tới mở cửa xe cho cô:

"Tôi có thể xin một chân làm cộng sự lâu dài được chứ?"

Cố Tinh Trầm nhướn mày:

"Để xem biểu hiện của anh thế nào đã.

"Chiếc xe lao vút đi, để lại sau lưng những đống đổ nát của một hào môn thối nát.

Một huyền thoại mới về

"Đại lão Cố Tinh Trầm"

chính thức bắt đầu từ đây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập