Chương 10:
Tu sĩ chi chiến,thái kê mổ nhau
Trần Phàm cũng đang thầm kêu khổ trong lòng.
"Tên này tu vi cao hơn mình, pháp lực nhiểt hơn mình.
Cứ đấu hao thế này, người thua chắc chắn là mình!
x(')
Z
"
Đồng thời, tay hắn kết ấn.
"Hỏa Cầu Thuật!
Sau khi thoát khỏi tiên c-ướp tu Tôn Nhị Hầu, Trần Phàm trở nên cẩn thận hơn gấp bội.
Hắn không còn đi theo đường lớn nữa, mà chọn những con đường mòn hẻo lánh, dù xa hơn nhưng an toàn hơn.
Một qruả cầu Lửa to bằng quả bưởi, bay về phía Tôn Nhị Hầu.
Bị phát hiện rồi.
Liễm Tức Quyết của hắn quá cấp thấp, không thể qua mặt được một tu sĩ có tu vi cao hơn.
Hắn đi xuống đổi, tiến về phía cổng thành.
Trần Phàm thở phào một hơi.
Cuối cùng cũng đến được nơi có con người.
Bên trong, nhà cửa san sát, kiến trúc hỗn tạp, trông có phần lộn xộn nhưng lại vô cùng náo nhiệt.
Hắn đã sống sót.
Hắn cố gắng trưng ra vẻ mặt sợ hãi, hai chân run run.
"Đại.
đại thúc.
ta không có gì cả.
Ta chỉ là một đứa trẻ nhà nông đi lạc thôi.
Tôn Nhị Hầu thì ngược lại.
Gã liên tục bị cành cây quất vào mặt, vấp phải rễ cây.
Sự tức giận khiến cho gã càng thêm mất bình tĩnh.
"Xem ra.
không thể nói chuyện được rồi.
Trần Phàm thở dài, vẻ mặt sợ hãi đột nhiên biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ thường.
Tường thành không được làm bằng đá xanh kiên cố như trong tưởng tượng, mà chủ yếu là bằng gỗ và đất nện, được gia cố bằng những trận pháp nhất giai mờ ảo.
Hắn biết, hắn không thể kéo dài được nữa.
Hắn cần phải thay đổi chiến thuật.
"A!
!
Gã hét lên một tiếng đau đớn, ngã khuụy xuống.
Một mũi tên đá, từ một góc độ không thể ngờ tới, bay ra, cắm phập vào bắp đùi của Tôn Nhị Hầu.
Trận chiến trông không hề có chút tiên khí nào.
Nó giống như hai đứa trẻ đang chơi trò ném đá vào nhau, và cả hai đều ném rất tệ.
Một tiếng tít gió im lặng đến c-hết chóc vang lên.
Sự thay đổi này khiến Tôn Nhị Hầu có chút sững sờ, nhưng rổi gã cười gằn.
"Ồ?
Còn dám gi:
nai sao?
Vậy thì để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!
Trần Phàm biết, trận chiến này là không thể tránh khỏi.
Trận chiến bắt đầu.
Khi hắn cảm thấy đối phương đã có dấu hiệu mệt mỏi và mất cảnh giác, cơ hội của hắn đã đến.
Từ trên một ngọn đổi, hắn nhìn xuống.
Có sự sợ hãi.
Có sự lo lắng.
Nhưng cũng có một sự hưng.
phấn kỳlạ.
Dù nó có hoi.
khó coi.
Trần Phàm không dám dừng lại.
Hắn chạy một mạch gần nửa ngày, cho đến khi hoàn toàn không còn cảm nhận được khí tức của đối phương nữa, mới dám tìm một cái hốc cây, chui vào đó trốn, thở không ra hoi.
GGã không biết rằng, Trần Phàm chỉ chuyên tu một hệ, nên pháp lực mộc hệ của hắn tuy chỉ có hai sợi, nhưng lại vô cùng tỉnh thuần và bền bi.
Tim hắn vẫn đang đập như một cái trống trận.
Toàn thân hắn run lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự hưng phấn sau khi thoát khỏi cửa tử.
Cái phí vào cửa này, tương đương với 25% tổng tài sản của hắn!
Kinh nghiệm đi săn đã phát huy tác dụng.
Hắn quen thuộc với rừng rậm hơn đối thủ rất nhiều.
Hắn vô thức sờ vào cái túi vải rách bên hông.
Bên trong, là bốn viên linh thạch hạ phẩm, là toàn bộ tài sản bằng
"tiền mặt"
của hắn.
Một cuộc rượt đuổi bắt đầu.
Nhưng Trần Phàm lại vô cùng lanh lợi.
Hắn lợi dụng địa hình rừng rậm, luồn lách qua những thân cây, nhảy qua những tảng đá.
"C-hết tiệt!
Tôn Nhị Hầu gầm lên.
"Sao pháp lực của thằng nhóc này lại nhiều như vậy?
Cổng thành có hai gã tu sĩ Luyện Khí tầng năm mặt mày bặm trợn đứng gác.
Pháp thuật của bọn họ đều là hàng cơ sở, uy lực yếu, tốc độ chậm, lại còn tiêu hao nhiều pháp lực.
"Nhà nông?
Tôn Nhị Hầu nheo mắt lại.
"Nhà nông mà có linh khí dao động sao?
Nhóc con, ngươi còn non lắm.
Đừng để ta phải ra tay.
Đối mặt với nhát đâm của đối thủ, Trần Phàm không hề chống đỡ.
Thân hình nhỏ bé của hắn phát huy ưu thế, hắn dễ dàng lách người qua một bên, né được đòn trấn công.
Hỏa cầu bay qua.
Thủy tiễn bay lại.
Thỉnh thoảng có một vài sợi dây leo từ dưới đất mọc lên, cố gắng trói chân đối thủ, nhưng đều bị dễ dàng chặt đứt.
"Ngươi.
Gã kinh hoàng nhìn về phía mũi tên bay ra.
Trần Phàm đang đứng đó, tay cầm một cây cung có hình đáng kỳ lạ, đã giương.
sẵn một mũi tên khác.
Đây không phải là thu phí.
Đây là cắt cối
"Muốn vào thành?
gã hất hàm hỏi.
"Phí vào cửa, một viên linh thạch hạ phẩm.
Nhưng chính thứ v:
ũ k:
hí
"phàm nhân"
đó, lại vừa mới đả thương gã.
Hắn chỉ nghe thấy tiếng gầm gừ đầy căm hận của Tôn Nhị Hầu vọng lại từ phía sau.
"Hơn nữa, cái cảnh tượng này thật sự là quá mất mặt!
Hai tu sĩ đánh nhau mà trông còn không bằng hai con gà mổ nhau!
Hắn đột nhiên nhảy ra sau một thân cây lớn, biến mất khỏi tầm mắt của Tôn Nhị Hầu.
Nhân lúc Tôn Nhị Hầu đang chuẩn bị một pháp thuật khác, Trần Phàm đột nhiên quay người, bỏ chạy vào rừng.
"Thằng nhóc con!
Ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!
A.
đau quá.
Trần Phàm không cho gã cơ hội nói hết câu.
Hắn không phải là một anh hùng chính trực, sẽ đợi cho đối thủ nói hết lời trăn trối.
Trần Phàm vội vàng nhảy sang một bên.
Ngọn giáo nước sượt qua, cắm vào một thân cây, để lại một lỗ thủng.
Sau vài hiệp đấu, cả hai đều đã thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.
/ÚT!
"'
Nói xong, gã lao tới, con dao găm trong tay vẽ nên một đường sáng lạnh lẽo, đâm thẳng về phía tim của Trần Phàm.
Một tòa thành trì không quá lớn, được xây dựng trong một thung lũng, hiện ra trước mắt.
Hắn chỉ là một kẻ đi săn đang đối mặt với một con thú b:
ị thương.
Trần Phàm từ từ đứng dậy.
Hắn không hề có ý định giao ra bất cứ thứ gì.
Bốn viên linh thạch đó, là toàn bộ hy vọng của hắn.
Đây là trận chiến đầu tiên của hắn.
Gã cũng kết ấn.
Một ngọn giáo bằng nước được ngưng tụ, bắn về phía Trần Phàm.
Cuối cùng, sau gần một tuần lễ vất vả, hắn cũng đã đến được đích.
Khi Trần Phàm đến gần, một gã giơ cây trường kích ra, chặn hắn lại.
Trần Phàm nghe xong, nụ cười trên mặt cứng lại.
Một trận chiến mà sau này, nếu có ai đó kể lại, có lẽ sẽ được đặt tên là:
"Cuộc Khiêu Vũ Của Những Chú Gà.
Một.
một viên lĩnh thạch?
"Đứng lại cho ta, thằng nhóc con!
Và một con thú b:
ị thương, là lúc nó nguy hiểm nhất.
"Muốn chạy?
Tôn Nhị Hầu cười gằn, lập tức đuổi theo.
"Ngươi nghĩ mình chạy thoát được sao?
Mục tiêu của hắn không phải là griết c.
hết đối thủ.
Mục tiêu của hắn là sống sót.
Đây chính là Tiên Duyên Phường Thị.
Hắn không hề do dự, quay người, dùng hết sức bình sinh, biến mất vào trong rừng sâu.
Nhưng hắn đã sống sót.
"Chút tài mọn!
Tôn Nhị Hầu cười khẩy, dễ dàng né được qruả cầu Lửa.
"Pháp thuật của ngươi còn chậm hơn cả rùa bò!
Một luồng adrenaline nóng rực chạy dọc sống lưng hắn.
Hắn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, máu trong người như sôi lên.
Máu tươi lập tức nhuộm đỏ ống quần của gã.
Đúng lúc đó.
Tôn Nhị Hầu tu vi cao hơn, tốc độ nhanh hơn.
Gã nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.
Trần Phàm không trả lời.
Hắn chỉ cắm đầu chạy.
Hắn đang câu giò.
Hắn đang tiêu hao thể lực và sự kiên nhẫn của đối thủ.
"Cung.
Cung tên?
Tôn Nhị Hầu không thể tin được.
Trong một trận chiến của tu sĩ, ai lại đi dùng thứ v-ũ k:
hí của phàm nhân này chứ?
Hai bên, một Luyện Khí tầng hai, một Luyện Khí tầng ba, bắt đầu một cuộc
"đấu pháp"
vô cùng.
đặc sắc.
"Trốn đâu rồi?
Tôn Nhị Hầu dừng lại, thở hổn hển, nhìn quanh.
Hắn đã trải qua trận chiến tu tiên đầu tiên của mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập