Chương 16:
Con nuôi
Lâu ngày không người ở đã có mạng nhện bao trùm,làm cho khung cảnh vốn đã nghèo nàn bốn bức tường lại trở nên cũ kĩ cổ phác hơn.
“Chúng ta cũng là anh em làng xóm láng giềng cậu cháu,ta thì không nói nhiều lời.
Thấy ngươi sinh hoạt một mình kham.
khổ lòng không nõỡ muốn nhận.
ngươi làm con nuôi,vào ở chung với chúng ta cùng sưởi mái ấm gia đình,không biết cháu ý như nào?
Chào đón Trần Phàm hai người.
Cũng không để ý quá nhiểu,Trần Phàm lập tức cười đáp, Không biết cậu có gì chuyện tốt các chi ta?
“Ta mới từ thập vạn đại sơn đi săn về đi cũng có chút quá gấp gáp không mang đặc sản gì cho cậu.
”
Ánh nắng giáng vàng tô điểm sơn xuyên xanh mát đại địa.
AÀi~ chúng ta người thân sao để ý chút ngoài tình cảm này.
Lần này gọi ngươi tới đây cũng là vì có chuyện tốt nói cho ngươi a/ Ánh mắt Nguyễn Phúc hòa ái mà dễ gần,ngôn ngữ trầm ấm mà êm nhẹ để người cho rằng phúc hậu đoan chính.
Mặc dù không biết trên thân Nguyễn Xuân toát ra thứ đồ vật gì nhưng bản thân Trần Phàm lại vô cùng phản cảm cùng chán ghét chính là.
Không biết nguyên nhân gì trên đường làng thanh niên trai tráng rõ ràng thiếu đi rất nhiều.
“Cái này sao,sự tình gì ta cũng không biết,chi cần Lưu ca đi tới dự tiệc là liền biết chính là Nguyễn Xuân khẽ gãi đầu ngu ngơ giả bộ nói,ánh mắt thì lơ đãng hiển thị khác lạ.
Một đường di chuyển trên đường làng bằng đất gồ ghề nhấp nhô,Trần Phàm bỗng dưng cảm giác nhân khí tựa hồ yếu đi rất nhiều.
Trần Phàm cũng không biết có phải hay không mà đây chính là nguyên nhân khiến cho hắn tại cái này làng mạc tiết giáp thập vạn đại sơn sản vật “phong phú' nhưng lại không có tu sĩ nguyên nhân?
“Được rồi,cùng đi đi” Mặc dù không biết trong hồ lô oa có gì sáo lộ,nhưng Trần Phàm cũng khẽ gật đầu đồng ý.
Tu sĩ khác với phàm trên bản chất chính là cấp độ sinh mệnh chênh lệch khác biệt.
Chuột ghé thăm cũng phải khẽ lắc đầu cảm thán rơi lệ lặng lẽ bỏ lại hai hạt gạo rồi rời đi.
Mặc dù không phải của hắn mà là tiền thân,nhưng người là có huyết nhục sinh vật,không phải cỏ cây ai lại vô tình đâu?
Nếu không phải là hàng xóm biết Trần Phàm thỉnh thoảng cũng sẽ trở về bên ngoài,thì cũng.
sẽ không ai chú ý nhiều đến một gian nhà tranh nghèo chỉ có bốn bức tường đơn xơ.
Tu sĩ phát giác phàm nhân dơ dáy bẩn thỉu mặc dù tắm rửa chải chuất son phẩấn,nhưng linh giác quá mạnh.
vẫn để tu sĩ dư thừa khả năng quan sát nhập vi,dù là không chú ý tập chung.
quan sát chính là.
Là người chứ không phải là động cơ máy móc có thể vô hạn hành động,huống chi máy móc cũng cần bảo dưỡng.
Nhưng Trần Phàm vốn là đã là tu sĩ,dù cho không sử dụng linh mục thuật phóng đại thị giác quan sát,đều thấy trong ánh mắt đối Phương sau hòa ái ánh mắt chỗ sâu là thật nặng hàn ý.
Nhưng như cũ mang tới cảm giác kì lạ thân thiết đối với hắn,nguyên nhân đù sao cũng là nơ sinh ra và lớn lên mười năm.
Cấp độ sinh mạng tăng lên để tầm mắt tăng lên tự nhiên là chuyện tốt,nhưng nhất thời lại có chút không thích ứng.
Đáng tiếc vẫn là tu vi của hắn quá thấp nguyên nhân,nếu có trúc cơ hay nguyên anh tu vi sớm nháy mắt liền có thể đạt tới mục đích đến mà không cần thiết mất quá nhiều tình lực không cần thiết.
“Tiểu Lưu lâu ngày không gặp lại cường tráng khỏe mạnh không.
thiếu anhư vậy cũng nên cưới vợ sinh em bé nối dõi tông đường rồi.
” Trông thấy Trần Phàm đến,Ngyễn Phúc hai vợ chồng tự nhiên lên chào đón nhiệt liệt mời Trần Phàm vào đàm nhã nói chuyện.
Liên tục vượt qua sườn đốc ngọn đổi,bụi gai cây cối hiểm trở cũng làm cho Trần Phàm cũng có chút mệt mỏi.
Quét dọn vệ sinh một hồi làm cả gian phòng lại độ tỏa sức sống, Trần Phàm ngồi uống nước sôi để nguội trầm ngâm nghĩ ngợi viển vông.
Nhìn thấy rõ ràng con kiến sinh hoạt tự nhiên không thể đánh đồng, tự nhiên sinh ra cảm giác ưu việt?
Đúng lúc này,bên ngoài cạch cạch vang lên vài tiếng gõ của.
“Nga,không biết cậu mợ có gì muốn nói chuyện với ta mà không trực tiếp được đâu?
Trần Phàm nhìn xem thần sắc không hiểu Nguyễn Xuân.
Còn nơi ở cũ tu hành động phủ kiến tạo tự nhiên là bỏ trống,dọn dẹp đồ dùng có thể mang đi sau đó là đóng lại cửa hầm mặc cho tự nhiên thu về.
Người ta thường nói tu hành vốn là tu tâm,nhưng.
chẳng qua trong đó là một cái quá trình mà thôi.
Nhìn thôi cũng là đánh vào tâm lí thị giác,chớ nói chi ở gần ngửi mùi.
Có nguy hiểm chạy trước khỏi kình sau đó lại quay lại rảnh quan sát sau làm ra ứng đối.
“Lưu ca có bên trong đó không.
Là ta Nguyễn Xuân a
Có cũng là được trộm vặt nhóm vào nhà hỏi thăm tiễn đưa không biết bao nhiêu lần rồi.
Bôn tập một đoạn đường dài,Trần Phàm cuối cùng là về tới làng xóm,noi ở cũ kĩ chỉ có bốn bức tường nhà cũ của hắn.
Cũ kĩ cửa gỗ kẽo kẹt mở ra,đập vào mắt là một thanh niên trên dưới mười sáu tuổi người trưởng thành,Trần Phàm không khỏi đáy mắt phía sâu ẩn giấu lo nghĩ.
Giống như người cùng con kiến một dạng.
Dù sao cũng chỉ là phàm nhân,Trần Phàm hiện tại thế nhưng là tu sĩ,bất kì thủ đoạn gì chỉ cần hắn gặp nguy hiểm liền giây lát ở giữa liền có thể thi triển ra nhất giai hạ phẩm thủy trác thuật tới phòng hộ bản thân,rồi cấp tốc thi triển ra thanh phong bộ tông cửa hay tông vách tường đều có khả năng bình an vô sự mà rời đi.
Chớ nói chi là trộm c-ướp khả năng đột nhột thăm ngàn kiểm kê gia tài của hắn.
“Ân tới lim
Từ đầu làng tới cuối làng cũng không thấy nhiều người ở tuổi tráng niên,chớ nói chi để lộ ra hai người bọn họ di chuyển nghênh ngang giống như ác bá diễu hành lại không ai quan tâm một dạng.
Đặc biệt bây giờ Trần Phàm mới lại chú ý nhìn rõ ràng trên người Nguyễn Xuân đủ loại đặc thù chỉ tiết,từ to to nhỏ nhỏ lỗ chân lông,mổồ hôi,tạp chất,cho tới trên thân không ngừng toát ra khí tức làm cho người chán ghét.
Mặc đù vẫn cứ cười cười nói nói trao đổi,nhưng Trần Phàm không vì thế mà biểu hiện ra đặc thù gì khác lại.
Vô sự không đăng tam bảo điện,mình vừa mới về nhà không có bao,nếu không có hàng xóm chú ý tới thì rất khó ngay lập tức phát giác ra,lại chạy ngay lập tức tới sau khi vài chục phút khi bản thân chỉ vừa mới vệ sinh xong cửa nhà.
Cái này để cho Trần Phàm có chút lòng cảnh giác,bất kì có nguy hiểm nào lập tức thi triển bảo hộ pháp thuật rồi nhanh chóng co rò bỏ chạy,an toàn tính mạng trên hết.
Dù là hắn hiện tại là tu sĩ cũng giống vậy.
Chính là cái gọi kẻ tài cao gan cũng lớn,dù sao phàm nhân trong mắt Trần Phàm tốc độ phản xạ đều kém hon hắn rất nhiều.
Nhà cũ bốn bức tường, không có dư thừa đồ vật.
“Là như vậy Nhị ca,cha mẹ ta có một chuyện cá nhân muốn nói chuyện với ngươi,mong ca đi cùng với ta đi.
Chúng ta cũng đang mở tiệc chiêu đãi Nhị ca trở về đâu.
Giữa trưa.
Có lẽ sau này có thể trở thành di tích bị Phàm nhân hoặc tu sĩ phát giác ra, có lẽ sẽ trở thành nơi trú ẩn của cá nhân nào mới đâu không biết chừng.
Nghe được có người gọi,Trần Phàm buông bỏ cốc nước xuống đi ra mở cửa chính.
Đi đi nói nói mười mất phút liền tới một gian nhà cao cửa rộng,đang mở rộng cửa lớn trang dây đỏ,hoa trang trí đồng thời có hai người trông phúc hậu trung niên vợ chồng đang chờ,trên gương mặt toát ra nụ cười hiển hòa,cùng hai bên có vài người đứng bên phụ họa lấy.
Chẳng lẽ phàm nhân tầm thường lại có khả năng có thủ đoạn phá vỡ tu sĩ phòng ngự hay sao?
“Cái này.
Trần Phàm lâm vào trầm mặc,mặc dù không biết đối phương họa là cái gì hồ lô.
Nhưng để Trần Phàm liên miên bất định.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập