Chương 18:
Vật giá leo thang
Nếu như không có hậu đài phía sau mà nói.
Không có vô duyên thành công quá khứ,nếu có thì chẳng qua là có người cố ý che lấp đi quá trình mà thôi.
Mà khi không có giá trị thì cũng sẽ không có lòng chiếm hữu a.
Trần Phàm cũng lười nhác để ý hai người tự biên tự diễn hành vi,liền nhanh chóng co cảng liền chạy.
Để tránh bại lộ ra quá nhiều chi tiết,cũng chỉ có thể làm như vậy,ai biết sau lưng của Nguyễn Xuân cái này đại chủ tài phía sau có hay không tu hành giả giống như hắn?
Giống như Việt Nam thời kì bị Hoa kiều nắm giữ hơn 80% giao dịch kinh thương đời sống nhu cầu một dạng,vào thời kì đó Hoa kiều phía sau có đại lão Trung Quốc hậu thuẫn cho,quả thực là khi đó lật tay tùy ý chính là nắng mưa thất thường.
Chạy sớm là điều cần thiết a.
Không quản là chạy vào sơn lâm làm dã nhân đối với người bình thường là khó có thể làm.
Muốn nhiều liền chỉ cần đột nhập vào kho bạc của thôn trưởng là liền thu hoạch được một đống vàng bạc,nhưng hiện tại thời gian của Trần Phàm rất eo hẹp a.
Nhưng chẳng qua chỉ là từ người bên ngoài đoạt thức ăn về với bản thân mà thôi.
Bởi vì muối là thứ mà ai ai cũng cần,cho nên là thứ giá vẫn cao không có hạ.
Nhìn xem đủ thứ da lông thượng hạng,chủ quán cười không híp mắt lại được loan thành nguyệt nha cong như lưỡi liềm ánh mắt.
‘Chưởng quỹ,tới cho ta hai cân muối thô.
’ Đối với đang ngồi vẻ mặt buồn thiu chưởng quầy đang ngồi suy ngẫm, Trần Phàm liền nói tới chính sự,đồng thời bỏ hơn hai mươi đồng bạc lên trên bàn.
Rất nhanh liền tới cửa hàng muối phía trước,nếu không phải muối là thứ cần thiết cho cơ thể sinh trưởng và phát triển tốt,thì Trần Phàm đã sớm chuồn đi nơi thác nước tu hành rồi,đâu còn để ý thôn xóm chuyện,còn rất khả năng liền bị vướng đi vào.
Hai mũi tên liền lập tức ghim tại vị trí Trần Phàm vừa bộc phát phía trước vài mét,đâm vào tàn ảnh phía sau Trần Phàm.
Thành ra mỗi người đều lo lắng con trai nhà mình nếu tham gia quân ngũ thì sẽ không khả
năng trở về thậm chí là bị ăn tuyệt hậu cũng là chuyện tầm thường.
Cậu ý đồ tróc nã hắn về làm con nuôi đi lính thay nhà hắn đâu,cộng thêm hiện tại quận thành chỉ tiêu đè xuống thôn trưởng cũng đang trảo người danh sách đâu.
Cũng cần nhu yếu phẩm sinh tồn,cộng thêm dã ngoại nguy hiểm dù thợ săn lão làng cũng không nguyện ý ở ngoài hoang dã sinh tồn.
Nhưng cái này cũng quá dễ dàng để chính quyền lợi dụng làm công cụ vơ vét tài chính,sau đó tá ma g·iết lừa chiếm hết tài sản.
Cho nên mới đắt như vậy,cũng bởi cổ đại phàm nhân sức sản xuất kém,cộng thêm địa lý trung tâm đất liền cách xa bãi biển nguyên nhân.
Quả thực là làm kinh doanh độc quyền liền có thể tùy ý làm gì thì làm a.
Cũng chính là cẩn thận,để người ta không phát giác ra bản thân là tu sĩ nên mới không dừng linh lực chạy trốn,nên mới mất vài chục giây để cắt đuôi hai người.
Đồng bạc bằng một trăm tiền đồng,tiền văn có nói.
Trần Phàm nghe thấy tăng giá hàng liền nhíu mày một chút,liền từ bên hông mang ra số da động vật mà cùng để lên bàn.
‘Không cần lắng,dù sao tuyển quân cũng mất gần một tuần,cũng không lo lắng tiểu tử này không lại xuất hiện.
Tới lúc đó chờ đợi trảo hắn chính là.
’
Dù sao cũng là bản chất sinh mệnh thăng hoa mang tới khác biệt,nếu không có khác biệt giữa phàm nhân cùng tu sĩ.
Thì đều làm phàm nhân tới tốt lắm,còn tu cái gì sĩ,mệt mỏi mà lại không có mang lại lợi ích gì.
Liền ép giá Trần Phàm một phen,qua thương lượng một chút lại tăng thêm một cân muối tổng cộng là ba cân,đủ cho Trần Phàm nửa năm sinh tồn cần thiết.
‘Anh,này nên như thế nào cho phải a.
Nhà hắn cũng đã đốt,giờ vào rừng trốn tránh một thời gian bắt lính a,nên làm gì chi cho phải nha?
Chẳng lẽ danh ngạch từ chúng ta tới bổ túc sao?
Chắc hẳn tuyển quân này phải có gì đó quan trọng mà Trần Phàm không biết chi tiết mới đãi
đến mọi người lo nghĩ a.
Bộc phát lực một đường lao nhanh mà không dùng tu sĩ linh lực,tốc độ cũng vượt qua đỉnh phong phàm nhân tốc độ di chuyển cực hạn chí ít gấp đôi tốc độ.
Đối với phàm tục tiền bạc tới nói đã là không có bao nhiêu giá trị đối với Trần Phàm.
Sau đến tay Bí thư Lê Duẩn mới dọn sạch bọn Hoa kiều gây sóng gió một thời này.
“Đại ca nói nhảm với hắn làm gì,ngoan ngoãn nghe lời liền không bị ăn tiễn,còn không nghe
lời liền ghim hắn thành con nhím chính là”
Nhanh chóng chạy ra khỏi làng,quyết định đi đường nhỏ thời điểm liền gặp hai tên trung niên đang thở dốc đỏ mắt đã từng kìm nén Trần Phàm.
Trần Phàm cũng không vòng vo nhiều thu ba cân muối cho phía sau giỏ liền rời đi.
Khẳng định là trong đó có bí mật,nếu bắt lại tra khảo biết được bí bảo đó cho bản thân sử dụng cũng là điều quá tốt.
Nếu có nguy hiểm thì hiển nhiên là mọi người đều biết,mà Trần Phàm mới mười một tuổi lại không rõ ràng chi tiết quá khứ trong lúc đó,tự nhiên không biết mỗi lần tuyển quân đánh trận lại hao tổn bao nhiêu.
Hai anh em đều đỏ mắt cầm chặt cung tiễn lắp sẵn gắt gao nhìn chằm chằm Trần Phàm,chỉ cần hắn có cử động chạy đi liền lập tức bắn tên.
Mọi sự thành công dẫn đến cũng là nhờ cẩn thận mỗi một chi tiết đúc thành con đường thành công là quá trình đúc kết mà thành.
Có lẽ c·hiến t·ranh nguyên nhân,giá hàng leo thang.
Cho nên muối là hàng tiêu thụ thường ngày cũng tự nhiên theo tăng thêm.
Hưu.
Cho nên sinh tồn dã ngoại là điều đơn giản đối với Trần Phàm,cũng may khu hắn ở cũng gần như là tuyệt linh chi địa,các loại yêu tu cơ hồ là tuyệt tích,chớ nói chi là yêu ma quỷ quái.
Ngay cả bóng lưng cũng không có v·a c·hạm tới khiến cho hai người giận mà không làm gì được,chỉ có thể theo sát bóng lưng Trần Phàm gào thét liên tục đe dọa,ý đồ làm Trần Phàm phân tâm mà quay về.
Dù sao bọn hắn cũng có người nhà,anh em ruột thịt a,mà lại sinh tồn trong rừng làm dã nhân cũng không dễ đàng.
Một đường chạy vội Trần Phàm cũng có thời gian rảnh quan sát chú ý hai bên đường nhà dân,chỉ thấy mọi người khi thần sắc đi ra ngoài đều mang vẻ khẩn trương chi sắc.
Mà Trần Phàm lại khác biệt,hắn thế nhưng là tu sĩ,mà lại tứ khố vô thân không có người thân
ràng buộc muốn lo lắng lại thêm chỉ cần đi tới tu hành phường thị có tu sĩ qua lại liền có
thương lộ ra lại.
Ngày đó Việt Nam cộng hòa còn chẳng có thể làm nên trò trống gì trong kinh tế phát triển,toàn bọn chỉ biết rút ruột viện trợ đầy túi riêng,còn những thằng lính tốt thì đều là những thằng c·hết đầu tiên,hoặc là bị đạn phía sau bắn trúng.
Dù sao cũng là khác biệt giữa phàm nhân cùng tu sĩ,giống như lệch trời tương tự,dù rằng Trần Phàm chưa dùng khinh linh thuật tới bay nhảy đâu.
Hai người thảo luận như thế nào bắt Trần Phàm,mà không rõ ràng lần này chính là lần cuối cùng cơ hội trảo người đâu.
Nếu có khẳng định phái ra tới trảo hắn,dù sao một đứa cô nhi đột nhiên trở thành tu sĩ cũng khiến nhiều người ước mơ a.
‘Tiểu tử đứng lại đó a.
Nguyễn gia có ý tốt với nhà ngươi,cớ sao mà phải chạy trốn đâu,trở về với chúng ta a.
Đuổi vài phút đồng hồ liền mất dấu,một người trong đó dường như là anh cả liền tức tối quát,’tiểu tử này làm sao chạy nhanh như vậy,quả thực là đáng c·hết a.
‘Ân,muốn mua hai cân muối phải năm mươi đồng bạc.
’ Đang ngồi buồn thiu trưởng quầy nghe có khách hàng tới mua hàng liền lên hẳn tinh thần.
Môi trường quyết định tới nhu cầu,cũng chính là nói tiếng người là có cung thì có cầu.
Quyền thế ngập trời!
Trần Phàm nhà chính là một trong những ví dụ đó,nhà chỉ có bốn bức tường,ngoài ruộng trộng hết thảy bị g·iả m·ạo‘tự xưng‘ trưởng tử anh em họ hàng xa nhận đi.
Thân ảnh Trần Phàm bay nhảy thoáng chốc liền cắt ra hai anh em đang theo sát phía sau.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập