Chương 2: Linh căn-nam châm tính trơ

Chương 2:

Rèn luyện

Bên trong, không gian chật hẹp và tối tăm.

Không có bàn, không có ghế, chỉ có một cái kiềng đá đen kịt bám đầy bồ hóng nằm ở góc phòng, bên cạnh là một đống tro tàn nguội lạnh.

Nền đất nện gồ ghề và ẩm ướt, sờ vào thấy lạnh buốt cả da tay.

Suy nghĩ đồng thời vặn vẹo một hồi mệt mỏi, Liễu Vô Trần ngừng suy nghĩ linh tinh,đã không biết nguyên nhân nhưng hiện tại là phải sống sót rồi mới tính sau được a.

Hắn biết rằng mài đao không chỉ là dùng sức.

Hắn cẩn thận giữ một góc nghiêng cố định, mài mòn từng chút một lớp rỉ sét.

Hắn kiên nhẫn.

Sự kiên nhẫn của một linh hồn đã sống gần một thế kỷ.

Trong một cái thôn nhỏ nằm nép mình dưới chân núi, nơi mà sự hoang dã của rừng rậm chỉ cách hàng rào gỗ xiêu vẹo vài bước chân, có một căn nhà lá không thể gọi là nhà.

Nó chỉ là bốn bức vách đất nện đã nứt nẻ, trơ ra những lõi rơm khô bên trong, được che đậy tạm bợ bằng một mái lá mỏng tang.

Gió lùa qua những kẽ hở, tạo nên những tiếng rít gào thê lương, như tiếng thở dài của một linh hồn đói khát.

Sáng sớm hôm sau.

Do vẫn dư thừa năng lượng để cho hiện tại Liễu Vô Trần có thể suy nghĩ những thứ khác.

Anh em còn nhiều trường hợp hạnh họe,chớ nói chi là hàng xóm không quen chẳng thân.

Sắc trời dần tối,mọi người quay trở về nhà.

Những ký tự ở đây hoàn toàn khác biệt, chúng giống như những nét vẽ nguệch ngoạc, tượng hình nhưng lại ẩn chứa một quy tắc mà hắn không tài nào hiểu nổi.

Ký ức của thân thể này cũng không giúp được gì.

Đứa trẻ mười tuổi Liễu Vô Trần, trước khi c·hết, cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi, việc lo cho cái ăn hàng ngày đã chiếm hết tâm trí, nói gì đến việc học chữ.

Hú.

Nhìn xem nhà chỉ có bốn bức tường, Liễu Vô Trần thổn thức,”có lẽ đây chính là nhà cảm giác an toàn a.

Đây là tài sản lớn nhất, và cũng là duy nhất, mà cha mẹ hắn để lại trước khi bị một cơn bạo bệnh c·ướp đi sinh mạng, vứt lại hắn một mình trong căn nhà này.

Nhưng thế giới này thật trớ trêu.

Cũng may là nồi đất nung,cho nên Liễu Vô Trần còn giữ lại được,nếu không cũng đã sớm bị người khác “bảo quản” giúp rồi.

Sau một lát,thịt chuột vào bụng dư vị vô cùng,đầu lưỡi một điểm đắng nhẹ rau dại càng thêm gia vị.

Một thanh đao đi rừng.

Từ sự hoang mang ban đầu, giờ đây hắn đã chấp nhận hiện thực.

Hắn đã quen với cái đói, cái lạnh, và sự cô độc.

Nhưng linh hồn già cỗi của hắn không cho phép hắn gục ngã.

Ăn no rồi nghỉ ngủ là bản năng cơ bản,khi mà không có quá nhiều mối lo ngại a.

Hú.

Thịt chuột thì bị Liễu Vô Trần dùng 40 m đại khảm đao băm nát,không thể chặt từng khúc nguyên nhân cũng vì hắn sức lực không đủ dùng a.

Đại đao 40 m cũng chưa bị hắn tân trang lại đâu,cho nên chỉ có thể băm nát bộ vị kết cấu để có thể ném vào nồi nguyên con.

Bóng tối dần bao trùm lấy căn phòng.

Hắn không thể nhìn rõ lưỡi đao nữa, hắn mài bằng cảm giác.

Hắn biết, thanh đao này là hy vọng duy nhất của hắn.

Không có nó, hắn chỉ là một đứa trẻ mồ côi yếu ớt, sớm muộn gì cũng c·hết đói, c·hết bệnh, hoặc bị thú hoang ăn thịt.

Có nó, hắn có thể tự vệ, có thể đi săn, có thể.

sống sót.

Đã ba tháng trôi qua.

“Đáng tiếc là không có muối,xem ra phải nghi biện pháp a,cứ thế này dài lâu sẽ để lại ảnh hưởng cho phát triển thân thể.

Nó dài chừng bốn mươi centimet, loại đao ngắn dùng để phát quang bụi rậm, hoặc lột da thú.

Lưỡi đao đã bị rỉ sét gần hết, chỉ còn lờ mờ nhận ra hình dáng ban đầu.

Chuôi đao bằng gỗ, nứt nẻ, nhưng vẫn còn chắc chắn.

Lý trí của một người trưởng thành giúp hắn phân tích tình hình.

Hắn cần phải khôi phục lại sự sắc bén của nó.

Trên tay hắn, là một vật vô giá.

Bởi vậy, hắn mù chữ.

Một sự thật trớ trêu.

Nửa con chuột vào bụng chí ít cũng có 7,800g vào bụng làm bụng hắn có chút trướng căng lên(loại bỏ nội tạng,đầu chân 3 cân còn gần 2 cân)

cũng may là ăn trước một chút nước luộc thịt chuột cùng rau,cho nên mới không bị c·hết nghẹn.

Nhưng hắn không tuyệt vọng.

Hắn có thứ mà người ở đây không có:

Tư duy.

Thịt chín, Liễu Vô Trần bỏ thêm rau dại vào luộc cùng.

Liễu Vô Trần thức dậy toàn thân cảm giác tràn ngập sức mạnh,bản năng không tự chủ mà bắt đầu uốn éo rèn luyện thân thể.

Hoàng hôn tựa như một v·ết m·áu khổng lồ bị ai đó bôi bẩn lên đường chân trời, loang lổ và ảm đạm.

Cái lạnh của buổi chiều sơn cước bắt đầu len lỏi, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đai và sương đêm.

Nếu để người trong thôn biết được một đứa trẻ mồ côi như hắn lại sở hữu một thứ

"quý

hiếm"

thế này, hắn không dám tưởng tượng hậu quả.

Lòng tham của con người, nhất là

những

"dã dân"

chưa được giáo hóa, còn đáng sợ hơn cả thú dữ trong rừng.

Họ có thể giết

hắn chỉ để cướp lấy thanh đao này mà không chút do dự.

Hắn ngồi quay lưng lại với cái cửa liếp ọp ẹp, chọn góc tối nhất trong căn nhà.

Hai đầu gối của hắn co lên, kẹp chặt một viên đá mài màu xám xanh, viên đá mà hắn đã phải mất ba ngày trời lén lút trèo lên vách suối thượng nguồn mới tìm được.

Chỉ chốc lát liền thở dốc,dành phải nghỉ ngơi một chút.

Tiếng đá mài ma sát với kim loại vang lên rất nhỏ, rất đều đặn.

Hắn đẩy lưỡi đao đi một đường, rồi lại dừng lại, lắng tai nghe ngóng.

Mở ra cửa sổ,một cỗ thanh lương tươi mát không khí tràn vào làm cho người hô hấp thư thái.

Liễu Vô Trần, một người của thế kỷ hai mươi mốt, thông thạo vật lý, hóa học, biết rõ về cấu trúc của thép.

đến thế giới này, lại trở thành một kẻ mù chữ.

Chỉ cần làm được như vậy, ông ta đã được coi là thiên tài, là người thông tuệ nhất.

Rất nhanh mùi thịt liền lên,cũng may là có đạy nắp nồi nếu không làn hương phiêu khởi,cũng sợ hàng xóm biết a.

Trái tim hắn, vốn đã quen với sự kiểm soát lý trí, lúc này cũng đập nhanh hơn một chút.

Cảm giác này, cảm giác nắm giữ một bí mật sinh tử, thật sự rất kích thích.

Kiếp trước, hắn sống ở một thế giới văn minh, nơi con người bay lên trời, lặn xuống biển.

Hắn đã sống một cuộc đời bình thường, học hành, làm việc, rồi già đi, và c·hết vì bệnh tật trong cô độc.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, hắn đã ở đây, trong thân thể gầy yếu này, kế thừa toàn bộ ký ức non nớt và cả sự tuyệt vọng của nó.

Vì vậy, Liễu Vô Trần phải tuyệt đối bí mật.

No bụng nhanh làm người quá thoải mái dẫn đến buồn ngủ, Liễu Vô Trần nhanh chóng dọn dẹp dư thừa thức ăn,rồi leo lên giường ngủ say.

Hắn nhúng ngón tay vào cái bát sứt mẻ đựng nước, cẩn thận tưới lên viên đá mài.

Một lớp bùn đá màu nâu đỏ (vì rỉ sét)

bắt đầu hình thành.

Ở cái nơi hoang sơ này, nơi mà người ta vẫn dùng đá và gỗ làm công cụ chủ yếu, một mảnh

"đồ sắt"

như thế này quý giá hơn cả vàng.

Một cái cuốc sắt có thể đổi được mười mấy giỏ lương thực.

Một con dao làm bếp tốt có thể khiến hàng xóm láng giềng phải đỏ mắt ghen tị.

Huống hồ đây là một thanh đao, một thứ v·ũ k·hí.

Hắn lại tiếp tục.

Ngươi không tốt,làm ta lòng vui sướng a.

Nhưng việc làm tổn hại thị lực này,vẫn nên hạn chế là tốt nhất.

Đó là một đứa trẻ, có lẽ chừng mười tuổi, nhưng thân hình gầy đét như một bộ xương khô được bọc trong một lớp da xanh xao.

Mái tóc nó vàng khè, rối bù, bết lại vì cáu bẩn.

Manh áo vải thô trên người nó rách bươm, không đủ để che đi những mảng da thịt lấm lem.

Đứa trẻ này là Liễu Vô Trần, một cô nhi chính hiệu trong cái thôn sơn dã này.

"Xoet.

xoẹt.

"

Đôi mắt của hắn, trong cái không gian mờ ảo này, lại sáng lên một cách kỳ lạ.

Đó không phải là ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ mười tuổi.

Nó sâu thẳm, tĩnh lặng, và già nua, như một hồ nước cổ không gợn sóng, ẩn chứa bên trong là một linh hồn đã trải qua mấy chục năm t·ang t·hương của một thế giới khác.

Mãi tới lúc đóng cửa lại một khắc này mới để lòng hắn thoáng chốc an ổn.

Bên ngoài, chỉ có tiếng gió rít.

Hắn không dám mài mạnh.

Hắn mài một cách dè dặt.

Hắn chờ đến khi hoàng hôn buông xuống, khi mọi người trong thôn đã mệt mỏi trở về nhà,

tiếng chó sủa cũng đã thưa thớt, hắn mới dám mang bảo vật của mình ra.

Hắn thậm chí còn

cẩn thận lấy một tấm da thú rách nát (cũng là di vật)

chèn kỹ khe cửa, ngăn không cho bất kỳ

âm thanh hay ánh lửa nào (nếu hắn nhóm lửa)

lọt ra ngoài.

“Như vậy vấn đề tới,thế giới này lại là dạng gì đâu?

Vẫn là cổ đại mạt pháp phong kiến hay là tồn tại siêu phàm?

Ngày đi tìm rau dại luộc ăn tạm chống đỡ,đêm tiếp tục làm việc.

Sói hú ban đêm làm ít nhà thức giấc lo nghĩ,nhưng không bao quát Liễu Vô Trần.

Còn dư một nửa nồi canh thịt chuột, Liễu Vô Trần bắt đầu hâm nóng luộc lại.

Hắn, Liễu Vô Trần, là một kẻ trọng sinh.

Một đường chạy trở về nhà,cũng tràn ngập sự không chắc chắn.

Hú.

Đã bao lâu chưa từng để Liễu Vô Trần có cảm giác mới mẻ này,có lẽ đây cũng là sống lại một đời,tại một cỗ thân thể trẻ trung mang lại a.

Lửa rất nhanh liền lên,dựa vào núi mà không thiếu củi đốt.

Ngươi tốt,làm ta ghen tị.

Nhưng lúc này, đứa trẻ đó đang làm một việc vô cùng cẩn trọng, thậm chí có thể nói là thành kính.

Buông bỏ tạp niệm, Liễu Vô Trần nhanh chóng nhóm lửa đun nước,khói bếp theo ống thông gió lan ra ngoài như bao gia đình khác.

Ở cái thôn này, tri thức là một thứ gì đó xa xỉ đến mức nực cười.

Cả thôn hơn hai trăm nhân khẩu, người duy nhất được coi là

"biết chữ"

là vị trưởng thôn già nua.

Và cái gọi là

"biết chữ"

của ông ta, cũng chỉ là khả năng nhận diện và viết ra tên của vài chục hộ gia đình trong thôn trên những thẻ tre để phân chia thuế săn.

Dù sao ta đều có thể trọng sinh loại siêu tự nhiên này đều xảy ra,thì khả năng siêu phàm tồn tại là rất lớn,nhưng vấn đề tại sao là ta đâu?

Tại sao ta lại được sống lại,có cái gì đáng giá người khác m·ưu đ·ồ ở ta?

Bàn tay nhỏ bé, gầy guộc nhưng lại vô cùng vững chãi của hắn lướt trên thân đao.

Hắn cảm nhận được sự gồ ghề của rỉ sét đang dần biến mất, thay vào đó là một bề mặt tuy vẫn còn lồi lõm, nhưng đã bắt đầu trơn láng.

Trong cái không gian ngột ngạt và tuyệt vọng đó, một thân ảnh nhỏ bé đang ngồi co ro.

Hắn làm việc này trong ba đêm liên tiếp.

Gặp dân làng,hắn đều căng thẳng,tinh thần đề cao cảnh giác a.

Nhưng hắn không nhóm lửa.

Hắn mài đao trong bóng tối.

Có thể do tuổi trẻ nguyên nhân mà thị lực rất tốt,không giống như bị quáng gà người.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập