Chương 26: Tự Do Cùng Nô lệ Bị Tẩy Não

Chương 26:

Tự Do Cùng Nô lệ Bị Tẩy Não

Luật là dùng cho dân đen để thống trị giai cấp,quan lại có khác luật.

Người ta phú nhị đại hưởng thụ có thể hiểu,bản thân sinh ra tầng lớp thấp thì càng phải liều mạng luồn cúi,kiếm chênh lệch lợi ích từ đó mà vượt lên trên.

Cho nên Trần Phàm mới dự định tham gia Thanh vân tông lên tiền tuyến làm hậu bị nhân sự.

Cho nên đời này không thể sống bình đạm như vậy được.

Bị ép buộc như thế/nhưng tán tu đám gia hỏa lại chen chân tranh nhau phá đầu rơi máu chảy ghi tên tham gia báo danh.

Đêm đi không đốt đèn.

Mò mẫn qua sông.

Đồng lương ít ỏi chỉ đủ khả năng nuôi sống bản thân,rất khó có dư giả.

Dù đầu rơi máu chảy,có c:

hết đi chăng nữa.

Giống như việc quan tham ngàn tỉ không bị tội gì,chi bị đi tù nghỉ dưỡng vài ngày lại thả ra,hay quan điâm chhết một người vô tội một dạng cũng chẳng bị phán xử gì.

Chứ đừng nói tới ngàn năm thế gia nội tình tích lũy.

Từ ban đầu vốn là đời đời thế hệ cố gắng mà có,cho nên ngươi dựa vào cái gì mười năm cố gắng của ngươi vượt qua trăm năm gia tộc người ta đời đời cố gắng tích lũy?

Linh mạch gần khô kiệt,chỉ đủ khả năng nuôi trồng linh lúa,nếu còn một bên sử dụng,một bên trồng lúa thì khả năng không chèo chống được tới mùa vụ thành thục ngày đó.

Chính là như vậy.

Làm ruộng được lưu một thành,các loại chi tiêu thuê nhà ăn uống hằng ngày,tu hành tài nguyên chưa chắc đã đủ.

Ai đều biết thành sự đều cần đi qua rất nhiều khó khăn.

Nhưng Trần Phàm không nghĩ vậy.

Ai sống cũng được.

Cho nên hút máu linh mạch là không thể nào,chỉ có thể dùng lại biện pháp cũ hấp thu trong không khí ròi rạc linh khí.

Nhưng muốn lên cao phải tranh giành tài nguyên.

Nội tâm dần bị mài đi nhiệt huyết.

Tu hành nhàn nhã thời gian trong nửa năm thoáng cái mà qua.

Đây đều là hiển nhiên.

Chém griết chính là.

Người ta cũng cho là hiển nhiên.

Người ta đều không có ý kiến gì.

Vì tri thức không có mà mò mẫm Trần Phàm cũng không phải không thu hoạch được gì,pháp lực thao tác điều khiển bên ngoài trở nên thuần thục rất nhiều.

Nghiêm cẩn tính toán thời gian,Trần Phàm cho ra kết luận.

Nếu Trần Phàm đi vào nội địa người tộc đi làm linh nông đi lên,các loại tri thức sẽ không đối với hắn rộng mở,mà cần đi làm công cho bản địa thế gia đại tộc từ đó thu lợi ích,lại dùng lợi Ích tài nguyên đó đi mua tri thức.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản,không có tri thức liên quan.

Trong thời gian chăm sóc linh thực,Trần Phàm ngoài tu hành ra cũng có thử nghiên cứu khắc họa phù lục dựa theo pháp thuật phù văn đã ngưng tụ trong đan.

điển.

Tu hành.

Dựa theo công pháp tới giảng,luyện khí hai tầng tu sĩ cần tích lũy hai trăm sợi pháp lực mới tính là cảnh giới đỉnh phong.

Công bình hay bất công?

Tăng phúc trong thi triển pháp thuật có hiệu quả tăng lên một chút.

CHo nên bọn hắn không bị gì,dân đen vì một triệu không minh bạch liền b:

ị brắt nhốt vô tù.

Quả thực là vấp phải vô số trắc trở.

Ngược lại không có công cụ giúp ích trong công việc,thì khẳng định là mệt nhọc công việc.

Trần Phàm có mười mấy mét chiều dài đất đai làm ruộng bên trên linh mạch hình thức ban đầu,cộng thêm vô chủ chia địa chỉ có dã thú tới nói có thể làm ruộng mà không cần cân nhắc vấn đề.

Đều chết qua một lần,còn gì tiếc nuối?

Nhưng vấn để là nếu bản thân là một con số trong hy sinh một triệu quân đó,bọn hắn sẽ ngh như thế nào?

Làm trâu ngựa là không khả năng.

Làm xong tới chạng vạng.

tối,Trần Phàm thu vào trong một cái thùng bạc phong kín đứng lên.

Đồng thời nội tâm còn cho rằng người khác cao cao tại thượng,vốn đã là như vậy.

Tốc độ lại trở nên rùa bò như ngày trước,một năm chưa đủ khả năng ngưng tụ ra nửa sợi pháp lực,dù tinh thần lực có tăng lên tốc độ tu hành một chút xíu như vậy.

Đáng tiếc kết quả đểu là lấy thất bại mà chấm dứt.

Đều không thể dừng lại bước chân.

Tư bản gặp tình cảnh này cũng phải rơi lệ chúng ta quả thực vẫn là quá bảo thủ nhân từ a.

Nhưng mấy ai lại có thể kiên trì cho tới ngày thành công đâu?

Vòng lặp luẩn quẩn.

Cho nên một thế này,phải tranh!

Làm mới đất,loại bỏ cỏ rác,reo hạt lấp đất,từ trong linh mạch để luyện ra linh khí rót vào trong nước thành tựu thủy khí ẩn chứa linh khí quán chú tới dưới đất mầm non hạt giống.

Dù hiện tại,đi qua tương lai.

Bản thân là có ý thức tư duy sinh vật bậc cao,không phải là bị tẩy não cái chủng loại kia sinh vật cấp độ.

Tuyệt địa an nhàn có thể sống tới trăm tuổi lại c.

hết già.

'Thanh vân tông chiêu mộ cũng sắp tới,phải tranh thủ a.

'

Cho nên của mình mình quý.

Đáng nhắc tới cảnh giới vấn để từ khi đột phá luyện khí hai tầng Trần Phàm tốc độ tu hành chậm rì rì như lúc ban đầu.

Một phần có thể làm được cái gì?

Đều là người,chênh lệch chỉ ở tầm mắt cùng tư duy hành động khác biệt mà thôi.

Người ta còn chưa chắc biết ngươi là ai,làm sao cho một ngoại nhân mượn cái có thể là mạng căn tử của mình đâu?

Cho tới bạc ở đâu ra nhiều như vậy?

Muốn làm ruộng cũng cần có một khối vô chủ thuộc địa đất đai hoặc là cá nhân đất đai thì mới khả năng làm ruộng.

Như cánh tay sai sử một dạng thuần thục vô cùng, Trần Phàm cảm giác nếu bản thân có phù đạo tri thức thì đều có thể hoàn mĩ chế tác ra phong ấn phù lục thuật pháp.

Nếu không vỏ lúa cứng cáp sẽ rất khó khăn tách ra.

Nắm đấm đạo đức.

Mặt ngoài vốn là vậy,bên trong cũng là vậy không có gì giá trị quan có thể nói.

Thì đều không thể dừng.

Nhân tố ảnh hưởng có rất nhiều,công pháp đẳng cấp,cảnh giới tu sĩ pháp khí chiến đấu phòng hộ các loai.

Người có đức thì chiếm lấy.

Chưa kể còn phải phân tâm khi lợi ích mang lại dễ dàng khiến nhiều kẻ ngấp nghé.

'Tính toán thời gian đều nửa năm thoáng qua,linh thực cũng đã thành thục cần phải thu hoạch.

'

Nếu dùng khoa học tới giải thích,tinh thần lực tăng lên đồng nghĩa với xăng dầu tăng thêm dung tích,khi khởi động động cơ hoạt động tăng lên thời gian dài,chạy khoảng cách tự nhiên càng xa.

Aicản đường,bất quá là địch nhân mà thôi.

Có nhất định ngăn cách linh thực trôi đi linh khí vấn đề,nhưng chỉ là trong thời gian ngắn hạn mà thôi.

KHông có tài nguyên liền crướp,cái gọi vũ lực trong tay sát tâm tự lên.

Đi làm thuê,đều phải nộp lên chín thành lợi ích.

Bọn hắn có lẽ không ý thức được,nhưng đối với Trần Phàm mà nói,hết thảy đều không quan trọng nếu không liên quan sinh mệnh lợi ích cá nhân.

Ai chết cũng được.

Nhưng ở đâu không phải đâu?

Làm ruộng sự tình là mười phần nhàn nhã nếu như có công cụ đắc lực lời nói.

ĐỦ loại thứ chỉ tiêu.

Chưa kể còn tiền nong gia đình,bệnh tật,quà cáp,lễ biếu.

Đều có siêu phàm năng lực,có thể cướp ai nguyện ý đi chính diện mượn a.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản,không có tài nguyên.

Bất quá cảnh giới sơ giai không chênh lệch nhiều đến vậy,chi đi về sau mới chênh lệch kéo dài ra.

Trong quá trình đi làm thuê,người ta còn quán thâu đủ loại tẩy não giáo dục,khiến cho bản thân không còn chí tiến thủ.

Hay là trong c:

hiến tranh bọn hắn đều cho rằng hy sinh một triệu quân mà so không sánh nổi một tướng tốt.

Chỉ cần không chạm vào lợi ích cá nhân của hắn thì giống nhau nhau.

Trần Phàm kiếp trước hiểu rõ một cái đạo lí, làm trâu ngựa là không có tương lai.

Cắt lúa,tách hạt đều cần sức lực pháp lực thi triển tới làm.

Muốn phát triển lại lo lắng đủ loại,chưa thành đã lo bại.

Bố mưa,trừ sâu,diệt cỏ.

Mặc dù sẽ bị gió thổi bèo trôi trong thời đại mạt pháp hiện đại.

Nhưng thời đại hiện tại siêu phàm lại khác biệt,mặc dù vẫn là phân cấp bậc giai cấp giống hiện đại,nhưng cá nhân có thể mạnh lên từ đó nắm giữ vận mệnh cá nhân lại khác biệt.

Mà pháp lực qua mỗi cảnh giới lại cô đọng một phần,tự nhiên pháp lực một tầng không sán!

được tầng hai.

Mà tại siêu phàm thế giới,nắm đấm lớn chính là đạo lý lón.

Trần Phàm biểu thị,cái này chút ít đồ vật là Trần Phàm từ trong nhà trưởng thôn cũ mượn đến.

Dùng tới tu hành giới tới nói,tốc độ tu hành kéo đài,tích lũy pháp lực tiến độ tăng lên chút ít phần.

Mặc dù sẽ có nguy hiểm tính mạng sự tình.

Bởi vì không phát hiện ra nguyên nhân ai trộm đi a.

Phản kháng từ điển,vốn đã bị ma diệt đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập