Chương 36: Mụ mụ,ta muốn về nhà!

Chương 36:

Mụ mụ,ta muốn về nhà!

Lo lắng hãi hùng không thôi.

Mặc dù đều cùng là người với người thật,nhưng lại phân chia giai cấp giai tầng rõ ràng.

Trúc cơ khinh bỉ luyện khí.

Lần này nhận nhiệm vụ 3 tháng phải nộp lên 1000 viên ích cốc đan,cũng chính là 100 phần

thành công tài liệu.

Sống túi trữ vật chứa được sinh mệnh sống là bình thường.

Vì sao không phải đề phòng,giải quyết triệt để vấn đề mà chỉ là khắc phục lúc Trần Phàm lại lạnh buốt tâm càng thêm băng giá.

Tử vật cùng sống vật.

Hết cách,chờ c·hết a.

Vừa mới hổ tu thu thập bên ngoài nhân loại tu sĩ,liền đã có chấp sự kích hoạt lên toàn bộ trận pháp,đồng thời có nội chấp sự lao ra cùng hổ tu combat.

'Chắc là không hẳn,nếu vạch mặt toàn diện khai chiến thì hiện tại tình hình chắc chắn không nên như vậy,chắc hẳn cái này vẫn là chưa đạt tới nguyên anh tu vi,nhưng kim đỉnh phong có lẽ tới.

n

Tử vật túi trữ vật cơ hồ chỉ chứa được vật không có sinh mệnh,nếu cho sinh mệnh vào thì chẳng mấy chốc sẽ c·hết đi vì thiếu dưỡng khí.

Đánh không thắng,chỉ có thể kéo dài thời gian chờ nguyên anh cấp bậc trưởng lão tới cứu tràng,đối phương đồng dạng biết tình huống nên mới nhanh chóng rời đi.

Xuyên thấu qua vòng phòng hộ,Trần Phàm trông thấy cũng chỉ là từng tia sáng lấp lánh v·a c·hạm bắn ra.

Làm cho người mới nhập môn như Trần Phàm cũng không thể quan sát hành vi của bọn hắn,chớ nói chi là quan chiến học hỏi giống như bao truyện tiểu thuyết khác nói tới.

Cái này đơn thuần là sinh mệnh bình đẳng mà thôi,không có chỉ vì ngươi là người liền

không thành súc vật mà không thể chứa đựng được.

Sau khi nội chấp sự độn quang trở lại chủ phong lúc,liền có ngoại chấp sự điều động đệ tử đi ra làm công tác khắc phục sau tập kích.

Hận không thể có cha mẹ là chấp sự trở lên đệ tử,an toàn quá không bảo đảm.

Một phút trôi qua,theo hổ tu độn quang phá không mà đi chỉ để loại nhân loại tu sĩ ở lại trơ mắt đối phương rời đi,chỉ còn lại là dư ba lúc mọi người mới thở dài ra một hơi.

Túi trữ vật phân chia vì nhiều loại.

Nếu không có phần công tác này,lúc nào có đột kích bất ngờ thì sinh tử khó liệu.

Một đám ngoại chấp sự ở trong chủ phong dưới phòng hộ của trận pháp đang bàn tán sôi

nổi truyền âm lấy.

Nào có cái nào dám ra trận pháp để quan sát càng trực tiếp đâu.

Mặc dù mới trôi qua một phút thời gian,nhưng cảm tưởng dường như trôi qua rất lâu một dạng.

Ầm.

Không coi là cùng cấp bậc.

Sinh mệnh mỗi một lần đột phá là một lần thuế biến,cũng không biết thuế biến nhiều ít nhưng là sinh mệnh bản chất thay đổi.

Tu sĩ thích nhất là vượt cấp nghịch phạt cấp thấp tu sĩ,ít thiên kiêu có thể nghịch phạt tu vi cao hơn.

Mụ mụ,ta muốn về nhà!

'Đáng tiếc những cái kia ngoại chấp sự trúc cơ trở xuống đệ tử,ở bên ngoài chủ phong bị cái kia yêu tu tùy tiện trấn áp thu vào phong ấn linh thú túi,về sau đoán chừng rất khó khăn sống.

n

Hiển nhiên cái quỷ a.

Đối với người không có chỗ dựa,nộp lên 4/10 lợi ích đủ làm cho người giận sôi.

Đồng dạng đều có pháp tướng,nhưng cái kia nhân loại tu sĩ pháp tướng phải là thấp bé đi rất nhiều,xem như thua chị kém em.

Cho nên cá rán mới khiến tu sĩ thích thú.

Đấu với người,đấu với dị tộc,đấu với trời,quả thực là có mười cái mạng cũng không đủ.

Trần Phàm ánh mắt lạnh nhạt quan sát hết thảy sự việc chung quanh.

Xuyên thấu qua kim quang nhàn nhạt vòng sáng bảo hộ liền có thể thấy rõ ràng cái kia hổ tu hiện cùng một cái nhân ảnh thấp bé đang giao phong lấy.

Thảo luận vô cùng nhiệt liệt.

Cái này hổ tu chắc là kim đan cường giả,nếu không thì không thể nào nói cái kia trên trăm mét pháp tướng lại hiển hiện rõ ràng như vậy.

nChẳng lẽ thực sự là nguyên anh cấp bậc trưởng lão không thành?

Yêu tu đây chẳng lẽ định phá vỡ ăn ý sao?

!

n

Chỉ cần rò rỉ ra một chút dư ba là cũng có thể đ·ánh c·hết trúc cơ viên mãn tu sĩ.

Tu sĩ cũng là cần dưỡng khí mà sống,chưa đạt tới mức không có không khí vẫn sống được.

Phần lớn trong chủ phong đều là có hậu đại,cho nên cũng không có tỏ ra lo lắng thần sắc.

May mắn là bởi lúc này hắn đang trong chủ phong,nếu không thì đã bị thu thập vào túi linh thú nếu ở ngoại vi rồi.

Bảo làm sao phản kháng a?

Không đơn thuần là chứa người hay yêu đều chứa được.

'Quả thực là t·ai n·ạn với cấp thấp tu sĩ như chúng ta,kim đan nghịch phạt luyện khí quả thực là tay cầm đem nắm,tùy ý bóp a.

n

Trần Phàm cũng quan sát thấy ánh mắt giao lưu của bọn hắn,chỉ cảm thấy tâm lạnh buốt băng giá.

Cho nên ngay cả nhìn thẳng vào tư cách cũng không có,chớ nói chi là học tập được gì.

Còn cấp thấp trở xuống mức độ sống vẫn cần dưỡng khí một thời gian ngắn nhất định.

Mặc dù tâm lạnh buốt,nhưng Trần Phàm cũng có chút may mắn.

Nhị đại khinh bỉ tán tu.

Nhưng ai bảo không có chỗ dựa đâu?

chỉ có thể nhắm mắt chấp nhận mà thôi.

Cơ hồ chỉ có nguyên anh cấp bậc trở lên tu sĩ mới có khả năng trong một thời gian dài không

cần dưỡng khí mà vẫn có thể sống.

Trái lại một đám tán tu đệ tử thì thần sắc lại hốt hoảng lo lắng hãi hùng không thôi.

Đi làm để nộp thuế,làm sao có khả năng không có phẫn hận trong lòng?

Cho nên kim đan nghịch phạt luyện khí là điều hiển nhiên đi?

Ầm.

Đồng tình tâm càng là không có.

Tuyệt vọng.

Đây là tiền tuyến,người tộc cùng yêu tộc ở giữa thường công phạt lẫn nhau,giới hạn từ

nguyên anh trở xuống.

Tu hành khó khó khó a.

'Ai,cấp thấp tu sĩ chính là mệnh tiện,như rau hẹ một dạng,dù cắt một lứa lại mọc ra một lứa,ai bảo bọn hắn không có nhiều giá trị đâu,nuôi nhiều cũng là phí công mà cung cấp giá trị lại thấp.

n.

Vô cùng tuyệt vọng.

Ánh mắt của bọn hắn khi quan sát ngoại vi chủ phong chỉ quan tâm hổ tu cùng cái kia trăm mét pháp tướng,cơ hồ không quan tâm nguyên bản náo nhiệt cấp thấp đệ tử vì nhiệm vụ cùng sinh tồn mà bôn ba chăm sóc làm ruộng loại linh dược linh thực.

Công kích như đao quang tựa như không cần tiền vãi ra v·a c·hạm vào nhau trừ bỏ,xuyên qua,đánh lệch.

rơi vào những phương hướng khác gây nên thiệt hại khác biệt.

Biến mất sự hiện diện của bọn hắn cũng không làm cho những người trong chủ phong quan tâm,cơ hồ là chỉ quan tâm sự xuất hiện của kim đan đỉnh phong hổ tu trên thân.

Đều là dân đen mệnh tiện như rau hẹ một dạng.

Đơn giản là cấp độ sinh mệnh bị đe dọa nguy hiểm,nhưng ai lại càng quan tâm đâu?

Ánh mắt khinh miệt cơ hồ không che giấu chút nào.

Hậu cần cung cấp cho 250 phần,cần nộp 100 phần,cũng chính là nộp lên 2/5.

Không biết là Phùng chấp sự có đánh lui được hổ tu không hay không.

nTa xem ra là chỉ có thể miễn cưỡng chống cự đi,rõ ràng cái kia hổ tu tu vi cao hơn Phùng chấp sự a.

nCó người lo lắng thảo luận lấy,ai nấy đều có thể nhìn ra song phương chênh lệch rõ ràng.

Nếu thâm hụt thì phải lấy tiền cá nhân làm bù đắp thiệt hại.

Nếu lại có kim đan cấp yêu tu đột kích thì làm sao sống nha?

Cho nên kế tiếp thời gian ta hẳn là uấn ở chủ phong không ra,chuyên cần làm luyện đan sư a.

nMặc dù rất hố,nhưng chí ít còn an toàn.

nĐại khái a?

nTrần Phàm âm thầm tính toán lấy.

THỉnh thoảng lại có công kích ầm ầm rơi trên màn sáng phòng hộ để cho trong trận người tâm thần kịch trấn,như rơi vào hầm băng.

Ầm.

Tới một đội ra dọn dẹp,tìm kiếm đệ tử còn may mắn sống sót.

nNhanh chóng trùng kiến lại nông trường,cảnh giác yêu tu lại có đại hành động.

n.

Như người trưởng thành đi bắt nạt em bé còn trong tã sơ sinh.

Cấp bậc tu vi quá mức chênh lệch.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập