Chương 4: Sinh hoạt

Chương 4:

Ngoại môn

"Còn ngươi?

Ăn mày?

Cũng là Tam linh căn à?

"

Liễu Vô Trần, sau khi vào thành, đã tự động tách khỏi đoàn.

Hắn đã nộp lệ phí, hành trình đã kết thúc, hắn không còn liên quan gì đến bọn họ nữa.

"Tam đẳng tư chất,"

người nam gật đầu.

"Đủ tư cách vào Ngoại môn.

Đứng sang bên kia.

"

"Song linh căn!

Địa linh căn!

Kim Mộc!

"

Lần này, ngay cả người nam tu sĩ lạnh lùng cũng phải nhìn sang, mắt lóe lên một tia hài lòng.

"Tốt!

Có thể vào Nội môn.

Đứng bên kia.

"

Hắn đói, hắn mệt, nhưng đôi mắt hắn thì sáng rực lên vì tò mò.

Hắn như một miếng bọt biển khô, điên cuồng hút lấy mọi thông tin.

Hắn quan sát mọi thứ.

Hắn lắng nghe.

Hắn cúi đầu:

"Đa tạ tiên trưởng.

"

Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.

Và rồi, hắn nghe được một tin tức làm chấn động toàn bộ linh hồn hắn.

Nhưng linh hồn già cỗi của hắn, với vô số tiểu thuyết huyền huyễn đã đọc ở kiếp trước, lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Đây không phải là một thế giới cổ đại bình thường.

Đây không phải là một thế giới võ hiệp.

Riêng Liễu Vô Trần, hắn ngồi trong góc tường, cách đó không xa, nghe rõ mồn một.

Liễu Vô Trần do dự.

Liễu Vô Trần đứng cùng nhóm ba người Tam linh căn còn lại.

Một cậu bé mập mạp, trông có vẻ là con phú thương, tên là Tiền Đa Đa.

Một cô bé xinh xắn, con nhà gia giáo, tên là Triệu Thanh Nhã.

Và một cậu bé gầy gò, ánh mắt có chút hung hãn, tên là Mã Tín.

Hắn không lo.

Hắn có một linh hồn già cỗi.

Hắn không thiếu nhất, chính là sự kiên nhẫn.

Sự do dự chỉ kéo dài vài giây.

Hắn sẽ không quay về cái ao tù đó nữa.

Kế hoạch lập tức được vạch ra.

Hắn cần phải sống sót trong ba ngày tới.

Hắn không thể tiêu xài hoang phí số tiền đồng ít ỏi,mặc dù ít ỏi nhưng còn có thể miễn cưỡng ở trọ rẻ nhất,ăn lương khô cơm nắm cũng sống tạm đi qua được.

Thạch Thành, đúng như tên gọi của nó, được xây dựng bằng những tảng đá lớn.

Những bức tường thành màu xám tro, cao đến ba bốn trượng, sừng sững đứng giữa núi rừng, mang lại một cảm giác kiên cố và áp bức đến tột độ.

"Trời ơi!

Tiên nhân!

"

Có người đầu tiên, những người sau dường như cũng may mắn hơn.

Liễu Vô Trần hít một hơi thật sâu.

Hắn không do dự, đưa bàn tay nhỏ bé, đầy vết chai và đất bẩn, đặt lên Trắc Linh Cầu.

Người đầu tiên là con trai của một phú thương, mập mạp, trắng trẻo.

Hắn rụt rè đặt tay lên.

Người thứ hai, thứ ba, thứ tư.

liên tiếp hai mươi mấy người, tất cả đều là

"Vô linh căn".

Cái thôn của hắn, là nơi con người sống nương tựa vào rừng, sợ hãi rừng.

Còn ở đây, là con người dùng đá, dùng sức lao động, để đè bẹp khu rừng, tạo ra một không gian của riêng mình.

"Đặt tay lên.

"

Người nữ tu sĩ nói.

".

Thật mà!

Tin tức từ thành lớn truyền về!

Ba ngày nữa, đúng giờ ngọ, tại quảng trường này!

Tiên nhân của Thanh Vân Tông sẽ đến đây!

"

Cha mẹ lôi kéo con cái, chen lấn, xô đẩy.

Đám sai dịch phải dùng roi da quất vào đám đông mới vãn hồi được trật tự.

Liễu Vô Trần không tức giận.

Hắn biết Tiền Đa Đa không có ác ý, chỉ là thói quen của kẻ có tiền.

"Đứng dậy cả đi,"

giọng người nam vang lên, không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai mỗi người.

Hắn có một lựa chọn.

Hắn đứng như trời trồng.

Phần lớn đều là Tứ, Ngũ linh căn.

Dường như

"Tạp dịch"

là kết quả phổ biến nhất.

Không có mây lành, không có rồng bay phượng múa.

Chỉ có hai chấm đen nhỏ xuất hiện, lớn dần.

Ngoại môn.

Tất cả mọi người, từ kẻ giàu nhất đến người nghèo nhất, đều bị một thứ cảm xúc chi phối:

Hy vọng được

"một bước lên mây"

Đây là cơ sở tin tức đầu tiên hắn trao đổi được.

Hỏa Thủy tương khắc.

Một màu đỏ chói mắt, nóng rực như lửa (Hỏa)

Một màu xanh biếc, tràn đầy sức sống (Mộc)

Một màu xanh lam, sâu thẳm như nước (Thủy)

Ở lại đây.

Đợi ba ngày nữa.

Tham gia cái gọi là

"kiểm tra mầm tiên".

Người nam gật đầu, không thèm nhìn lão quan một cái.

Hắn nhìn đám đông:

"Thanh Vân Tông phụng mệnh, kiểm tra linh căn.

Trẻ em từ mười đến mười hai tuổi, xếp thành hàng.

"

Liễu Vô Trần đứng trong hàng, tim hắn đập thình thịch.

Hắn không sợ hãi, mà là.

hưng phấn.

Một linh hồn già cỗi, lần đầu tiên trong hai kiếp, cảm thấy hưng phấn.

Đột nhiên, đến lượt một cậu bé con nhà quan, ăn mặc sang trọng.

Tay hắn vừa đặt lên, viên cầu bỗng sáng rực lên hai màu:

Vàng và Xanh!

"Liễu Vô Trần,"

hắn bình tĩnh đáp.

"Hỏa, Mộc, Thủy.

"

Liễu Vô Trần thở phào một hơi.

Và rồi, ngày đó cũng đến.

quan sát.

Hắn thấy rõ sự thay đổi của Thạch Thành.

Và rồi.

Hắn cũng không ngoại lệ.

Hắn cũng hy vọng.

Đây không phải là sự choáng ngợp của một đứa trẻ nhà quê lần đầu thấy phố thị.

Đây là sự rung động của một linh hồn già cỗi khi nhận ra sự khác biệt về

"văn minh".

Một thế giới hoàn toàn mới.

Hắn đã đến.

Và quyền lực.

Hắn đã thấy sự hung bạo của đám sai dịch, sự sợ hãi của Lão Lý trước bọn sơn tặc.

Đó chỉ là sức mạnh của phàm nhân.

Dù chỉ là

"tạp dịch"

nhưng đó là người đầu tiên được chọn.

Cha mẹ cậu bé ở ngoài vỡ òa lên khóc.

Vị quan lại của Thạch Thành, lúc này run rẩy như cầy sấy, bước lên, cúi đầu:

"Tiểu.

tiểu nhân là tri huyện Thạch Thành.

Cung nghênh hai vị tiên trưởng.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong.

"

Đây là một thế giới Tu Tiên.

Liễu Vô Trần ngẩng đầu.

Hai vị tiên trưởng đã bắt đầu dẫn đầu, đưa mười lăm đứa trẻ bọn hắn rời khỏi quảng trường, đi về phía một chiếc thuyền gỗ lớn đang lơ lửng trên không trung mà hắn không hề nhận ra từ lúc nào.

Các phú thương giàu có trong thành cho người quét dọn cửa nhà sạch sẽ, may quần áo mới cho con cái.

Những đứa trẻ mập mạp, được ăn mặc như búp bê, mặt mày lại đầy vẻ lo lắng, sợ hãi.

Đây là một cuộc đầu tư lớn nhất của gia tộc.

Chỉ một câu nói.

Cả quảng trường lập tức hỗn loạn.

"Vô linh căn.

Tiếp theo.

"

Giọng người nữ không một chút cảm xúc.

Viên cầu không có phản ứng.

"Tam linh căn,"

người nam lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ đánh giá.

"Hỏa, Mộc, Thủy"

Hắn nghe cách người ta mặc cả.

Hắn nghe cách người ta chửi bậy.

Hắn nghe những câu chuyện phiếm về nhà quan này, nhà phú hộ kia.

Không khí náo nhiệt, ồn ào.

Mùi mồ hôi người, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán rượu, mùi phân ngựa, mùi khói than.

tất cả hòa quyện lại, tạo thành một thứ không khí đặc trưng của sự sống đô thị.

Không phải Nội môn, nhưng cũng không phải Tạp dịch.

Một vị trí ở giữa, một vị trí hoàn hảo để bắt đầu.

Vậy sức mạnh của

"tiên nhân"

sẽ kinh khủng đến mức nào?

Hai người.

Một nam, một nữ.

Họ không cưỡi mây, không cưỡi kiếm.

Họ chỉ đơn giản là.

bay.

Nhưng hắn nghe nói, ở Ngoại môn, mỗi tháng đều sẽ có chấp sự đến giảng đạo miễn phí.

Hắn bước lên.

Cuộc kiểm tra tiếp tục.

Đến cuối cùng, cả Thạch Thành, chỉ có mười lăm người được chọn.

Người nữ tu sĩ bước lên.

Nàng lật tay, một viên thủy cầu màu đen, to bằng nắm tay, xuất hiện.

"Trắc Linh Cầu,"

nàng lạnh lùng nói.

"Từng đứa một, đặt tay lên.

"

Hắn sẽ ở lại.

Sự rung động ban đầu qua đi, lý trí lạnh lùng của hắn nhanh chóng quay trở lại, phân tích tình hình.

Cha mẹ của những đứa trẻ được chọn vừa mừng vừa lo, khóc lóc chia tay.

Nhưng Liễu Vô Trần thì không.

Hắn không có ai để chia tay.

Hai là.

Còn lại mười người, đều là Tứ, Ngũ linh căn, chỉ có thể làm Tạp dịch.

Ba màu sắc đan xen, xoay vần, chiếu rọi khuôn mặt nhỏ bé, bình tĩnh của hắn.

Không khí trở nên nặng nề.

Hy vọng của mọi người bắt đầu biến thành tuyệt vọng.

Một cậu bé nhà nghèo, cũng bẩn thỉu như Liễu Vô Trần, bước lên.

Tay cậu ta vừa chạm vào, viên cầu bỗng sáng lên bốn đốm sáng yếu ớt, bốn màu khác nhau.

Cả hai vị tiên trưởng đều liếc nhìn hắn.

Thái độ này, ở một đứa trẻ ăn mày, là rất hiếm thấy.

Liễu Vô Trần cũng bị cuốn vào dòng người.

Hắn nhỏ bé, gầy gò, bị đẩy ngã mấy lần.

Hắn cắn răng đứng dậy, bám chặt vào dòng người, chen lên phía trước.

Liễu Vô Trần chỉ mỉm cười nhạt, không giải thích.

Tiền Đa Đa nhìn sang Liễu Vô Trần, người duy nhất có vẻ

"dễ bắt nạt"

vì bộ đồ ăn mày.

Không một lời giải thích thêm.

Không, không phải bay.

Họ đang đứng trên hai thanh kiếm ánh sáng, từ từ hạ xuống giữa quảng trường, nhẹ nhàng như hai chiếc lá.

"Hả?

"

Người nữ tu sĩ hơi ngạc nhiên.

"Tứ linh căn.

Tạp dịch.

Tạm được.

Đứng sang bên kia.

"

Hai người đều mặc đạo bào màu xanh lam nhạt, thêu hình mây trắng, giống hệt nhau.

Người nam khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng như băng, lưng đeo một thanh cổ kiếm.

Người nữ trẻ hơn, có lẽ chỉ ngoài hai mươi, xinh đẹp như tranh vẽ, nhưng đôi mắt cũng lạnh như băng, không một chút cảm xúc.

Hắn đứng một mình, lặng lẽ.

Hắn hiểu rõ nhân tính.

Khi đối mặt với một cơ hội có thể thay đổi vận mệnh, con người ta sẽ bộc lộ bản chất thật của mình.

"Thanh Vân Tông!

Lạy trời, đó là một trong tam đại bá chủ!

Họ đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?

"

Không khí ngày càng căng thẳng và.

cuồng nhiệt.

"Tiếp theo.

"

Hắn đ·ã c·hết già một lần.

Hắn hiểu rõ sự bất lực trước c·ái c·hết, trước sự tàn phai của thời gian.

Nếu có một cơ hội để vượt qua nó, dù chỉ là một phần vạn.

Liễu Vô Trần nhìn thấy sự tham lam trong mắt gã phú thương, sự lo lắng trong mắt lão quan, sự nịnh bợ của đám sai dịch, và sự tuyệt vọng xen lẫn hy vọng của những kẻ ăn mày.

Đủ mọi loại tâm tình cảm xúc đan xen.

Hắn quan sát, hắn phân tích.

Song linh căn trở lên là Nội môn.

Tứ linh căn trở xuống là Tạp dịch.

Vậy.

Sự tồn tại của hắn, sự tái sinh của hắn, có lẽ không phải là ngẫu nhiên.

Cậu bé Song linh căn kia, tên là Vương Tuấn, được hai vị tiên trưởng gọi riêng sang một bên, thái độ rõ ràng là coi trọng.

Con đường tu hành, đầy chông gai và tính toán, đã chính thức bắt đầu.

Hắn biết con đường của mình sẽ không dễ dàng.

Hắn phải tự học là chính.

Kiếp trước, hắn là người tin vào khoa học.

Hắn không tin vào những thứ huyền ảo.

Nhưng sự tái sinh của hắn chính là điều phi khoa học nhất.

Đến lượt hắn.

Liễu Vô Trần và ba người nữa là Tam linh căn, được vào Ngoại môn.

"Ồ,"

Tiền Đa Đa nhíu mày.

"Hỏa với Thủy?

Nghe nói hai cái này tương khắc, tu luyện sẽ chậm lắm đó.

"

Và người.

Khi đoàn người của Lão Lý, mình mẩy lấm lem, quần áo rách nát, bước qua cổng thành, Liễu Vô Trần gần như bị cái quang cảnh trước mắt làm choáng ngợp.

Tất cả mọi người đều nín thở, nhìn về bầu trời phía đông.

"Ầm!

"

Hắn nhận ra, ở đây, tiền đồng hắn có trong người, chỉ là rác rưởi.

Một cái bánh bao cũng mất năm đồng.

Hắn chỉ đủ ăn trong vài ngày.

Đường phố được lát bằng những phiến đá xanh, tuy không.

bằng phẳng nhưng sạch sẽ hơn

con đường đất nện ở thôn vạn lần.

Hai bên đường là những cửa hàng san sát.

Hắn thấy

những cửa hàng bán vải vóc sặc sỡ, những cửa hàng gốm sứ bày đầy bát đĩa, và cả những

tiệm rèn đỏ lửa, tiếng đe búa vang lên không ngót.

Một là, tìm cách bám vào đoàn của Lão Lý, quay về cái thôn đó.

Với số tiền còn lại và kinh nghiệm vừa có, hắn có thể mua một con dao tốt hơn, tiếp tục cuộc sống săn bắn.

Hắn sẽ sống khá hơn, có thể sẽ trở thành một Lão Lý thứ hai.

Sống, rồi già, rồi c·hết.

Đoàn người của Lão Lý nhanh chóng tìm đến khu chợ dành cho dân sơn cước, bắt đầu bày hàng hóa ra.

Người ở đây quá đông.

Họ đi lại như mắc cửi, ăn mặc cũng khá hơn dân làng rất nhiều.

Hắn thấy những phú thương mặc áo lụa, bụng phệ, đi lại vênh váo.

Hắn thấy những quan lại mặc đồ vải tốt, hông đeo đai, vẻ mặt nghiêm nghị.

Và hắn thấy những đám sai dịch, mặc đồng phục màu chàm, hông đeo đao, khí thế hung hãn, đi tuần tra trên phố.

"Mầm tiên?

Ý ông là.

con cái chúng ta.

cũng có thể trở thành tiên nhân?

"

Tại một quảng trường lớn giữa thành, nơi có một cái đài cao, một đám đông đang tụ tập, xôn

xao bàn tán.

Ở trung tâm là một cái bảng thông báo lớn, nhưng không ai nhìn vào đó, vì hầu

hết đều mù chữ.

Họ đang nghe một người đàn ông trung niên, có vẻ là một người kể chuyện,

đang cao giọng nói:

Triệu Thanh Nhã chỉ khẽ gật đầu, có vẻ kiêu ngạo.

Mã Tín thì hừ lạnh, không nói gì.

Hắn lang thang đến một góc tường, nơi có mấy kẻ ăn mày đang tụ tập, ngồi xuống, cố gắng không thu hút sự chú ý.

Hắn vẫn là một cái bóng, quan sát.

Nói rồi, hắn lùi về phía được chỉ, đứng vào nhóm những

"mầm tiên"

đã được chọn.

Một quyết đoán lạnh lùng dâng lên trong mắt hắn.

Họ chính là người của Thanh Vân Tông.

Khí chất đó, không phải phàm nhân có thể có.

"Tiếp theo.

"

Viên cầu không chỉ sáng lên.

Nó phát ra ba luồng sáng rực rỡ, còn sáng hơn cả đám Tứ, Ngũ

linh căn kia.

Cuộc kiểm tra kết thúc.

Người nam tu sĩ phất tay áo:

"Những người được chọn, đi theo chúng ta.

Những người khác, giải tán.

"

"Ngươi không biết sao?

Cứ năm năm một lần, các tiên môn sẽ cử người đi khắp nơi để tìm kiếm mầm tiên!

Kiểm tra tư chất tu hành đó!

"

Hắn nhìn lại bản thân.

Áo rách, người đầy bụi đất, gầy gò, mười tuổi.

Hắn hoàn toàn phù hợp với mọi điều kiện.

Cả quảng trường, hàng ngàn người, đồng loạt quỳ rạp xuống, không ai dám ngẩng đầu.

"Tiên nhân vạn phúc!

Tiên nhân vạn phúc!

"

Tiền Đa Đa là người nói nhiều nhất, hắn cố gắng làm quen:

"Này, mấy huynh đệ, sau này chúng ta đều là đệ tử Ngoại môn, phải chiếu cố lẫn nhau nha.

Ta là Tiền Đa Đa, Tam linh căn Kim, Thổ, Thủy.

"

Liễu Vô Trần cũng quỳ, nhưng hắn hé mắt, lén lút quan sát.

Tu hành.

Thanh Vân Tông.

Đám đông sôi sục.

Tiếng

"tiên nhân"

"Thanh Vân Tông"

"một bước lên mây"

kích thích thần

kinh của tất cả mọi người.

Hắn lẩn vào trong đám đông.

Ba ngày chờ đợi dài như ba thế kỷ.

Hắn không tỏ ra sợ hãi tột độ như những đứa trẻ khác, cũng không tỏ ra ngạo mạn.

Hắn chỉ bước lên, khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt lại vô cùng bình tĩnh.

Hắn cúi đầu, một cái cúi đầu vừa đủ thể hiện sự kính trọng, nhưng không hèn mọn.

Dù kết quả có ra sao, hắn cũng phải thử.

Hắn không muốn c·hết già lần thứ hai trong sự hối tiếc.

Hắn sẽ chờ.

Chờ đợi cơ hội ngàn năm có một này.

Sự ghen tị, ngưỡng mộ, và tuyệt vọng đan xen trong mắt đám đông.

Nội môn, đó là một khái niệm hoàn toàn khác.

Một hàng dài trẻ em được xếp ra, khoảng hơn hai trăm đứa.

Đứa mặc gấm vóc, đứa mặc vải thô, đứa thì rách rưới như hắn.

Nhưng trước mặt tiên nhân, tất cả đều bình đẳng.

"Ngũ linh căn!

Tạp dịch!

Đứng bên kia!

"

Những từ ngữ này, hắn chưa từng nghe qua trong ký ức của thân thể này.

Cái thôn sơn dã đó quá biệt lập.

"Đúng vậy!

Chỉ cần là trẻ em từ mười đến mười hai tuổi, bất kể giàu nghèo, đều có thể tham gia kiểm tra!

Một khi được chọn.

trời ơi.

một bước lên mây!

Cả nhà được nhờ!

"

Một luồng khí lạnh lẽo truyền vào tay hắn.

Gã phú thương ở ngoài vòng lập tức tái mặt, ngã khuỵu xuống.

Tiếng

"Tiên nhân"

vừa thốt ra, cả đám đông lập tức ồ lên.

Đúng giờ ngọ, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, một tiếng chuông lớn từ nha môn vang lên.

"Tứ linh căn!

Tạp dịch!

Đứng bên kia!

"

Tim hắn đập như trống dội.

Hô hấp trở nên dồn dập.

Trong đó, chỉ có một Song linh căn (Địa linh căn)

là cậu bé nhà quan kia, được vào Nội môn.

Hắn cần phải tìm cách sinh tồn ở cái

"Thạch Thành"

này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập