Chương 5: Luyện khí cảnh

Chương 5:

Nửa năm khổ nhọc,một sợi pháp lực uy lực

Mỗi ngày, hắn dành ra ba canh giờ để tĩnh tọa trên tiết điểm phun ra lớn nhất của mạch linh khí.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Quả cầu lửa va vào thân cây, ngọn Lửa b-ùng lên dữ dội.

Hắn kiên nhẫn hấp thu từng tia linh khí mộc hệ, chuyển hóa chúng thành những sợọi linh lực li ti, yếu ớt, tích trữ vào trong đan điền.

Hắn cười to, cười một cách sảng khoái.

Nhưng khi hắn đang cười, hai hàng nước mắt lại không tự chủ được mà lăn dài trên gương mặt non nớt.

Sau khi cảm xúc đã lắng xuống, Trần Phàm lập tức không thể chờ đợi được nữa mà muốn thử nghiệm sức mạnh mới của mình.

Có sự vui mừng của thành công.

Có sự nhẹ nhõm sau những ngày tháng.

khổ luyện.

Có sự xúc động khi cuối cùng cũng nắm được một chút sức mạnh siêu phàm thực sự trong tay.

Cách duy nhất, là phải nâng cao tu vi của chính mình.

Cây cổ thụ khổng lồ, chỉ trong nháy mắt, đã biến thành một ngọn đuốc rực sáng, cháy hừng hực trong đêm tối.

Hắn sẽ ngồi bên cạnh hai thùng nước, nhắm mắt lại, đồn hết toàn bộ linh lực vừa mới tu luyện được, chậm rãi truyền vào trong nước.

"ẨMH!

"'

Nó không còn nhỏ như cái nón nữa, mà đã lớn bằng cả một mái nhà.

Tán tu tiền cảnh,thông qua miêu tả một chút đôi câu vài lời cũng đủ để thấy gian cảnh.

Cũng như có đủ khả năng phóng thích ra các loại thuật pháp chân chính uy lực,để tiêu diệt các loại thú dữ,hay thậm chí tu sĩ để đảm bảo an toàn cho chính cá nhân.

Trần Phàm từ từ mở mắt.

Linh khí thủy mộc hỗn tạp bịhấp dẫn,đám mây dần có nhan sắc xanh nhàn nhạt.

Lần này, hắn thi triển pháp thuật đều thông thuận rất nhiều.

Nó không còn là dạng tơ khói mỏng manh nữa.

Nó là một sợi chỉ màu xanh biết, óng ánh, tuy nhỏ bé, nhưng lại ẩn chứa một chất lượng và sức mạnh hoàn toàn khác biệt.

Động lực tu luyện của hắn, lần đầu tiên trong đời, lại không phải vì trường sinh, không phải vì sức mạnh, mà là vì.

một vụ mùa bội thu.

Trần Phàm đứng dưới mưa, ngẩng đầu lên trời, để cho những giọt mưa linh khí mát lạnh rơi lên mặt mình.

Hắn nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, rồi lại nhìn vào bàn tay của mình.

Đây chính là pháp lực.

Chỉ khi tu luyện ra được một sợi pháp lực hoàn chỉnh đầu tiên, một tu sĩ mới được coi là đã thực sự đặt một chân vào cánh cửa tu hành, mới có thể thi triển ra những pháp thuật chân chính.

Đó là một giọt nước mắt của sự giải tỏa, của sự khẳng định.

Rồi hắn bật cười.

Tu hành cho đến mức cảm nhận được thân thể có chút đau nhói mới dừng lại.

Hai tháng chuyên cần tu luyện trên hạ phẩm linh mạch.

Hai tháng ngày nào cũng vắt kiệt bản thân để

"sản xuất"

nước linh khí.

Một qruả cầu Lửa, không còn nhỏ như quả quýt nữa, mà to bằng một quả bóng rổ, rực sáng, mang theo nhiệt độ kinh người, hình thành trong lòng bàn tay hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu thi triển

"Thủy Vân Vũ Quyết".

Hắn giơ tay lên, bắt đầu thi triển

"Hỏa Cầu Thuật".

Trên bầu trời đêm, một đám mây đen nhanh chóng được ngưng tụ.

Quá trình này vô cùng chậm rãi.

Từ hàng ngàn sợi tơ mỏng manh, chúng.

dần dần bện lại, cô đọng lại.

Đây là sức mạnh.

Sức mạnh của sự phá hoại.

Một khối hạ phẩm linh thạch hận không thể làm hai khối tới hoa,cẩn thận giấu như mèo giất xx một dạng.

Hắn đi ra ngoài, đứng trước mảnh ruộng của mình.

Hắn nhìn ngọn lửa đang có dấu hiệu lan sang những cây khác, vội vàng chạy đi tìm thùng TƯỚC.

Sợi pháp lực màu xanh biết lập tức tuôn ra, theo kinh mạch chảy đến lòng bàn tay hắn.

Sức nóng từ ngọn lửa phả vào mặt Trần Phàm, nhưng hắn không cảm thấy khó chịu, chỉ cảm thấy một sự rung động từ tận đáy lòng.

Trần Phàm nín thở, dùng toàn bộ ý chí để điều khiển quá trình này.

Hắn biết, đây là một bước ngoặt quan trọng.

Hắn nhìn vào bàn tay của mình.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao bên ngoài cửa sổ.

Đối mặt với vấn đề nan giải về

"nước tưới thiếu linh khí"

Trần Phàm biết rằng không có con đường tắt nào cả.

Con đường hắc thủ sau màn có lẽ còn rất xa.

"Rào.

rào.

"

Hắn đang cười ra nước mắthạnh phúc.

Hắn chỉ cần một ý nghĩ, là có thể điều động nó.

Hạ phẩm linh mạch tuy yếu, nhưng đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng một như hắn, cũng đã là một sự xa xỉ.

Nhưng khi hắnnhìn những dòng nước lấp lánh ánh xanh lục nhàn nhạt của linh khí, tưới lêr những cây linh gạo non, hắn lại cảm thấy mọi sự mệt mỏi đều đáng giá.

Một cảm giác hoàn toàn khác biệt!

Dòng chảy mạnh mẽ, thông suốt, không còn đứt quãng như trước.

Hắn bắt đầu một lịch trình tu luyện và lao động còn khắc nghiệt hơn cả trước đây.

Một cơn mưa thực sự, mang theo linh khí tỉnh thuần, rơi xuống.

"Dị

Lần đầu tiên, hắn thực sự cảm nhận được sự đáng sợ, và cũng là sự hấp dẫn của pháp thuật.

Hắn cảm nhận được sợi pháp lực màu xanh biếc đang yên tĩnh nằm trong đan điền, giống.

như một con rồng nhỏ đang ngủ say.

Hắn có thể cảm nhận được mối liên kết mật thiết giữa ý Tiệm của mình và nó.

Chỉ khi tu vi của hắn cao hơn, lượng linh lực của hắn nhiều hơn, hắn mới có thể cung cấp đủ

"dinh dưỡng"

cho đám linh gạo quý giá kia.

Hai tháng nữa lại trôi qua.

Một cảm xúc mãnh liệt, phức tạp, đột nhiên dâng lên trong lòng hắn.

Vào một buổi tối, khi Trần Phàm đang tĩnh tọa, hắn đột nhiên cảm thấy trong đan điền có sự thay đổi.

"Thành công rồi!

"

Có linh mạch,cho nên hắn hạn chế sử dụng ít ỏi năm khối linh thạch.

Sau khi thi triển xong, sợi pháp lực trong đan điển của hắn cũng đã tiêu hao gần hết.

Hắn cảm thấy có chút mệt mỏi, nhưng trong lòng lại tràn đầy sự hưng phấn.

Nhưng sự hưng phấn của hắn vẫn chưa dừng lại ở đó.

Hắn còn một pháp thuật nữa để thử.

Lần này, hắn không còn phải vất vả ngưng tụ từng chút linh lực nữa.

Hắn trực tiếp điều động sợi pháp lực duy nhất trong đan điền.

Linh hồn của một lão già gần trăm tuổi, người đã trải qua mọi thăng trầm của cuộc đời, người tưởng.

rằng trái tim mình đã chai sạn, vào khoảnh khắc này, lại không thể nào kiểm chí được.

Nhưng con đường của một pháp sư nông dân, có lẽ đã có một khởi đầu không tệ.

Cơn mưa bao phủ một phạm vi rộng.

đến mười mét vuông, tưới đẫm toàn bộ khu ruộng linh gạo của hắn.

Nghèo bức làm hạn chế trí tưởng tượng của hắn.

Cuối cùng, sau một canh giờ, toàn bộ những sợi linh lực li ti đã hoàn toàn dung hợp.

Sau đó, hắn lại bắt đầu công việc đồng áng.

Nhưng lần này, trước khi tưới nước, hắn sẽ làm thêm một công đoạn.

Với pháp thuật này, hắn không còn phải lo lắng VỀ việc tưới cây nữa rồi!

Hắn nghỉ ngơi đả tọa khôi phục pháp lực một lúc, chờ cho sợi pháp lực hồi phục lại đôi chút Sau đó, hắn đi đến trước một cây cổ thụ đã c-hết khô ở bìa rừng.

Thân cây này rất lớn, phải ba người ôm mới xu.

Hắn khóc không phải vì yếu đuối.

Hắn khóc vì sau tất cả những sự trêu ngươi của định mệnh, sau những giấc mơ tan vỡ, sau những ngày tháng làm nông dân gánh nước, hắn cuối cùng cũng đã có được một chút thành quả, một tia hợ vọng thực sự trên con đường chông gai này.

Quá trình này vô cùng tốn sức.

Mỗi lần truyền xong, mặt hắn đều tái nhợt, toàn thân mệt lả.

Hắn đẩy qruả cầu lửa bay về phía cây cổ thụ.

Vô số những sợi linh lực lï tỉ mà hắn đã tích lũy được trong suốt hai tháng qua, dưới sự co bóp của đan điền, bắt đầu xoắn xuýt, dung hợp lại với nhau.

Trong không gian mơ hồ của đan điển, một

"sợi"

linh lực hoàn chỉnh, có thể nhìn thấy được bằng nội thị, đã được sinh ra.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập