Chương 6:
Cung Phức Hợp và Giấc Mơ Thịt Nướng
Sau gần một canh giờ tìm kiếm, hắn cuối cùng cũng phát hiện ra mục tiêu.
May mắn là con sói dường như không có ý định trấn công, nó chỉ muốn bảo vệ con mồi của mình.
Cuối cùng, sau một tuần, hắn cũng đã có được chiến lợi phẩm đầu tiên.
Nhưng tất nhiên là không có.
Trần Phàm cẩn thận làm lông, ướp con gà với một ít muối và vài loại lá thơm mà hắn tìm được.
Hắn, người có kế hoạch làm hắc thủ sau màn thao túng cả chính tà hai đạo, lại không săn nổi một con thỏ.
Con thỏ lanh lẹ luồn lách qua các bụi cây.
Trần Phàm thì phải vất vả gạt cành lá để đuổi theo.
Hắn lục lọi lại đống
"gia sản"
của Trần Nhị Cẩu, hi vọng có thể tìm thấy một thanh phi kiếm hay một cái cung pháp khí nào đó.
Bằng cách kết hợp các vật liệu có tính chất khác nhau (gỗ, sừng, gân)
người ta có thể tạo ra một cây cung có kích thước nhỏ gọn, nhưng lại có lực bắn và tầm bắn vượt xa cung đơn thông thường.
Chỉ có hắn, và thành quả lao động của chính mình.
Có sự lo lắng, có sự sợ hãi, nhưng xen lẫn vào đó, là một sự hưng phấn và kích động khó tả.
Hắn chạy một mạch không nghỉ, cho đến khi về đến tận chân núi Thanh Linh, mới dám dừng lại, thở hổn hển.
Hắn muốn đi săn.
Và hắn, cũng đang đứng ngay trước cửa nhà của một con sói đói.
Linh hồn của một Ông già trong hắn, người đã quen với sự an toàn của xã hội văn minh, đang trải nghiệm một cảm giác nguyên thủy nhất.
Ngũ giác đã được cường hóa của hắn lúc này lại trở thành một gánh nặng.
Hắn bắt đầu kế hoạch của mình.
Nhưng đối với Trần Phàm, người có kiến thức của một kỹ sư ở kiếp trước, bó gân trâu này lại lóe lên một ánh sáng khác.
Khu rừng rậm dưới chân núi Thanh Linh có vô số các loại động vật hoang đã.
Hắn đã từng thấy những con hươu, con nai, thậm chí cả lợn rừng.
Nhưng vấn đề là, hắn săn bằng cái gì?
An ninh lương thực được đảm bảo.
Linh gạo, dưới sự tưới tiêu của nước linh khí, cũng bắt đầu sinh trưởng một cách khỏe mạnh.
Ánh mắthắn dừng lại trên một vật bị vứt trong góc nhà kho, thứ mà hắn đã bỏ qua ngay từ đầu.
Hắn dùng một cành cây, xiên con gà lại, rồi đặt lên trên đống lửa.
Trần Phàm vội vàng lùi lại, giương cung lên, trái tìm đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn từ từ kéo căng dây cung.
Cây cung phức hợp phát huy ưu điểm của nó.
Tuy lực kéo ban đầu rất nặng, nhưng khi đã kéo căng hết cỡ, lực giữ lại nhẹ hơn rất nhiều, giúp hắn có thêm thời gian để nhắm bắn.
Cuộc sống trên Thanh Linh Sơn, sau khi Trần Phàm tu luyện ra được một sợi pháp lực hoàn.
chính, đã có một sự cải thiện vượt bậc.
Vào khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự bình yên và mãn nguyện lạ thường.
Cuối cùng, một cây cung mang đậm phong cách
"tự chế"
có hình dáng cong ngược đặc trưng của cung phức hợp, đã ra đời.
"Thành công rồi!
"
"C-hết tiệt!
Sau khi chuẩn bị xong một ống tên gồm hai mươi mũi, Trần Phàm đứng trên đỉnh núi, giương cung lên.
Con thỏ bị giật mình, kêu lên một tiếng rồi lập tức co giò bỏ chạy.
Hắn thua rồi.
Thua một con thỏ.
"Không được,"
hắn tự nhủ trong một buổi tối, khi đang gặm một cái đùi chuột nướng khô khốc.
"Một tu sĩ có tôn nghiêm, không thể có một thực đơn nghèo nàn như vậy được.
Ta cần Protein!
Ta cần thịt!
Vấn đề nước tưới cho linh điển đã được giải quyết.
Mỗi ngày, hắn chỉ cần thi triển một lần
"Thủy Vân Vũ Quyết"
phiên bản nâng cấp, là có thể tưới đẫm toàn bộ mảnh.
ruộng.
Mũi tên lao đi như một tia chớp, cắm sâu vào một thân cây cách đó năm mươi mét.
Hắn giương cung lên.
Cánh tay hắn có chút run run vì hồi hộp.
Trần Phàm và con sói đứng đối mặt nhau.
Không khí căng thẳng đến mức có thể ngưng đọng lại.
Hắn vác cây cung mới, đeo ống tên sau lưng, bắt đầu cuộc hành trình đi săn đầu tiên của mình.
Không có sơn hào hải vị.
Không có kẻ hầu người hạ.
Hắn có kiến thức.
Và bây giờ, hắn có vật liệu.
Ở kiếp trước, hắn đã từng là một người đam mê bắn cung thể thao.
Hắn hiểu rất rõ về nguyên lý của cung phức hợp.
Đây là thành quả của hắn.
Thành quả của trí tuệ, của sự kiên nhẫn, và của cả lòng dũng cảm.
"Gân trâu.
độ đàn hồi cực tốt, sức bền cao.
Lúc này, nhược điểm của cây cung cũng bộc lộ.
Trong một địa hình phức tạp và chật hẹp như thế này, cây cung dài trở nên vô cùng vướng víu.
Hắn không có cơ hội để bắn phát thứ hai.
/ÚT!
"'
Hắn có thể nghe được tiếng một con côn trùng đang gặm lá cách đó mười mét.
Hắn có thể nghe được tiếng gió rít qua kẽ lá.
Hắn có thể ngửi được mùi của một con thú nào đó còn lưu lại trên một bụi cây.
Cuối cùng, con thỏ chui vào một cái hang nhỏ dưới một gốc cây cổ thụ.
Trần Phàm đứng thở hổn hển, nhìn vào cái hang tối om.
Đêm đó, trên đỉnh núi Thanh Linh, một đống lửa trại được đốt lên.
Hắn từ từ lùi lại, từng bước, từng bước một, mắt vẫn không rời khỏi con sói.
Dùng Hỏa Cầu Thuật?
Tầm bắn gần, độ chính xác thấp, lại còn dễ gây cháy rừng.
Hơn nữa, con mồi sẽ bị nướng thành than trước khi hắn kịp chạm vào.
Chương 8:
Adrenaline, Thỏ Nướng và Giấc Mơ Hắc Thủ Xa Vời
Giấc mơ hóc thủ sau màn, có lẽ còn rất xa.
Nó không đẹp, nhưng khi Trần Phàm cầm nó lên, hắn có thể cảm nhận được một sức mạnh đáng sợ ẩn chứa bên trong.
Nhưng ngay khi hắn định bỏ cuộc, hắn chợt nghe thấy tiếng động từ trong hang.
Không phả là tiếng của con thỏ.
Mà là tiếng gầm gừ trầm thấp.
Hắn ngồi phịch xuống đất, nhìn cây cung trong tay mình, rổi lại nhìn vào cái hang.
Hắn nín thở.
Lũ chuột đồng, sau khi được
"nếm thử"
vài quả
"Hỏa Cầu Thuật"
phiên bản mini, cũng đã biết điều hơn, không còn dám bén mảng đến ruộng lúa của hắn nữa.
Không phải là một cây cung gỗ bình thường.
Mà là một cây cung phức hợp.
Trần Phàm vội vàng đứng dậy, đuổi theo.
Con thỏ b:
ị thương ở chân, chạy không nhanh.
Hắn, một tu sĩ Luyện Khí tầng một, tốc độ cũng không chậm.
Khi con gà đã chín, hắn không thể chờ đợi được nữa, xé ngay một cái đùi gà nóng.
hổi.
Tim hắn đập thình thịch.
Một luồng adrenaline bị tiết ra(dù hắn không biết gọi tên nó là gì ở thế giới này)
chảy rần rật trong huyết quản.
Hắn ngồi đó, một mình, trên đỉnh núi của riêng mình, dưới bầu trời đầy sao, thưởng thức bữa ăn ngon nhất mà hắn có được kể từ khi đến thế giới này.
Những ngày tiếp theo, hắn không đi săn một mình nữa.
Hắn bắt đầu nghiên cứu địa hình, quan sát thói quen của các loài thú.
Một bó gân trâu đã được phoi khô.
Tiếp theo là dây cung.
Hắn dùng những sợi gân tốt nhất, bện chúng lại với nhau.
Hắn cẩn thận đi xuống núi, không dám đi quá sâu vào rừng rậm.
Hắn biết thực lực của mình.
Mục tiêu của hắn chỉ là những con mồi nhỏ như gà rừng, thỏ, hoặc những con nai hiểr lành.
Hắn tuyệt đối tránh xa những khu vực có dấu vết của hổ, báo, hay những con lợn rừng to lớn.
Hắn cẩn thận di chuyển, bước đi không một tiếng động, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh.
Cây cung phức hợp được hắn cầm chắc trong tay.
Và buông tay.
Thịt gà dai, ngọt, thơm lừng.
Khi Trần Phàm thực sự bước chân vào khu rừng rậm dưới chân núi, hắn mới nhận ra sự khát biệt giữa việc lên kế hoạch và thực tế.
Trần Phàm đã chán ngấy việc ăn cơm với rau dại và thịt chuột rồi.
Một con gà rừng béo mập, bị sập bẫy lưới mà hắn đã giăng sẵn.
Ngon đến mức khiến hắn muốn rơi nước mắt.
Mỡ gà chảy xuống, xèo xèo, tỏa ra một mùi thơm quyến rũ không thể nào tả được.
An toàn là trên hết.
Hắc thủ tương lai không thể c-hết một cách lãng xẹt vì bị lợn rừng húc được.
Một cuộc rượt đuổi diễn ra trong rừng.
Hắn dùng kiến thức của mình để tạo ra những cái bẫy lớn hơn, phức tạp hơn.
Hắn cắn một miếng lớn.
Dùng Dây Leo Trói Buộc?
Sợi dây leo của hắn bây giờ chỉ đủ để trói một con gà.
Thế giới hoang dã này, nguy hiểm hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Không khí trong rừng ẩm ướt, mang theo mùi của lá cây mục nát và mùi của đất.
Ánh nắng mặt trời bị những tán lá dày đặc che khuất, tạo nên những vệt sáng vệt tối loang lổ trên mặt đất.
Và cuối cùng là mũi tên.
Hắn vót thẳng những cành tre, gắn lông chim vào đuôi, và dùng những mảnh đá lửa sắc bén để làm đầu mũi tên.
Trần Phàm giật mình.
Lông tóc toàn thân hắn dựng đứng lên.
Nhưng cuộc sống của một tu sĩ nông dân kiêm thợ săn, có lẽ cũng không tệ lắm.
Một con sói!
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, hắn không hề sợ hãi mà bỏ cuộc.
Ngược lại, ý chí chiến đấu trong hắn lại được khoi dậy.
Nó không nhìn Trần Phàm, mà ngoạm lấy con thỏ đ:
ã c:
hết trong hang, sau đó mới quay lại, nhìn hắn với ánh mắt đầy cảnh giác và thù địch.
Ngon.
Hắn biết, chỉ cần hắn có một hành động bất thường nào, con sói sẽ lập tức lao tới.
Một đôi mắt màu xanh lục, to như hai cái đèn lồng nhỏ, sáng lên trong bóng tối của cái hang.
"Cuộc sống hắc thủ.
không như ý muốn.
Hắn thở dài, giọng đầy cảm khái.
"Có lẽ ta nên quay về với sự nghiệp trồng lúa và bắt chuột.
Sự hưng phấn ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác thất bại và có chút.
nhục nhã.
Cái hang đó không phải là hang thỏ, mà là hang sói!
Con thỏ ngu ngốc kia đã tự chui đầu vào chỗ chết.
Hắn cần một v-ũ k:
hí tấn công tầm xa, im lặng và hiệu quả.
Đầu tiên là tìm gỗ.
Hắn đi vào rừng, cẩn thận lựa chọn một loại cây có thớ gỗ đẻo đai và chắc chắn.
Giấc mơ về một bữa thịt nướng thịnh soạn, đã không còn xa nữa.
Mũi tên lao đi với một tốc độ kinh người, im lặng và c:
hết chóc.
Mọi âm thanh, mọi mùi hương, đều khiến cho thần kinh của hắn căng như dây đàn.
Một con thỏ hoang, to béo, đang gặm cỏ trên một bãi đất trống.
Nhưng có lẽ vì quá hồi hộp, mũi tên của hắn đã bị lệch đi một chút.
Nó không cắm vào thân con thỏ, mà chỉ sượt qua chân sau của nó.
Nhưng một vấn đề mới lại nảy sinh.
Sau khi đã lùi ra một khoảng cách an toàn, Trần Phàm mới quay người, co giò chạy thục mạng.
Hắn hít một hơi thật sâu, kéo căng dây cung.
Một lực cản cực lớn truyền đến, cơ bắp của một đứa trẻ mười tuổi gần như không thể kham nổi.
Nhưng hắn đã là Luyện Khí tầng một, khí lực hơn người thường.
Thế giới xung quanh hắn dường như chậm lại.
Hắn chỉ còn thấy mục tiêu trong tầm mắt.
Nó không giống như việc ngồi yên một chỗ để tu luyện.
Nó chân thực hơn.
Nó sống động hơn.
Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi.
Cuộc đi săn đầu tiên, tuy không có chiến lợi phẩm, nhưng lạ mang đến một bài học sinh tử.
Hắn dồn sức, kéo căng được dây cung.
Mọi thứ đều im lặng một cách đáng sợ.
Nhưng trải nghiệm đó, cái cảm giác adrenaline chảy trong huyết quản, cái cảm giác đối mặt với sinh tử, lại khiến cho hắn có một sự kích thích lạ thường.
Hắn đã có được v-ũ k:
hí của riêng mình.
Một v-ũ k-hí được tạo ra từ trí tuệ của kiếp trước và sự cần cù của kiếp này.
"Một con sói thôi mà.
Hắn nghĩ.
"Lần sau, ta sẽ chuẩn bị kỹ hơn.
Toàn bộ quá trình này mất của hắn gần một tháng tròi.
Trần Phàm thở hổn hến, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên vì hưng phấn.
Đối với một tu sĩ, đây là thứ rác rưởi không đáng một xu.
Gân của một con trâu phàm tục, không có chút linh khí nào.
Sau đó là quá trình xử lý gỗ.
Hắn dùng Hỏa Cầu Thuật đốt lửa và dùng nó một cách khéo léc để hong khô và uốn cong thân cung.
Phần khó nhất, chính là việc xử lý và dán lớp gân trâu lên lưng cung.
Đây là công đoạn đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn.
Hắn phải ngâm gân trâu cho mềm ra, sau đó dùng một loại keo tự chế từ nhựa cây, dán từng lớp gân mỏng lên.
Khoảng cách khoảng ba mươi mét.
Một khoảng cách an toàn.
Hắn vui mừng khôn xiết, xách con gà rừng về núi, giống như một vị tướng quân vừa thắng trận trở về.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu hắn.
"Tại sao mình không tự chế tạo một cây cung?
Hắn là một người đến từ thế giới hiện đại, một người đã quen với sơn hào hải vị.
Việc ngày.
nào cũng chỉ ăn những thứ đạm bạc này, đối với hắn, là một sự t-ra trấn về mặt tỉnh thần.
Con sói từ từ bước ra khỏi hang.
Nó to hơn những con sói bình thường, lông màu đen tuyển, trông vô cùng hung dữ.
Trái tim Trần Phàm đập nhanh hơn.
Hắn từ từ quỳ xuống sau một bụi cây, nhẹ nhàng rút một mũi tên ra.
Đây là cảm giác đi săn.
Cảm giác của một sinh vật đứng trong chuỗi thức ăn, đối mặt với tự nhiên hoang dã.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại những kỹ thuật đã luyện tập.
Hắn nhắm vào thân con thỏ.
Hắn ngồi bên đống lửa, nhìn con gà nướng đang dần chuyển sang màu vàng óng, bụng không ngừng kêu lên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập