Chương 8:
Tài nguyên tầm quan trọng.
Luyện khí 2 tầng.
“Chịu đựng.
không được dừng lại.
nếu dừng, sẽ tẩu hỏa!
” – hắn nhắm chặt mắt, hơi thở run rẩy, cắn mạnh vào lưỡi để giữ tỉnh táo.
Vị máu tanh lan ra trong miệng, khiến đầu óc tỉn!
táo hơn đôi chút.
Tim hắn đập nhanh hơn.
Máu trong người như sôi lên.
Ký ức ấy biến thành động lực.
“Ta đã sống lại, há có thể cam chịu phàm tục?
Dù chỉ là hạ phẩm linh căn, ta cũng phải đạp bằng con đường này!
”
"Y.
"
Trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định và khát vọng đang bùng cháy.
“Nhẫn.
phải nhẫn!
” hắn nghiến răng, nội tâm vang lên tiếng quát.
Hơi thở của hắn trở nên đồn dập.
Tim đập thình thịch như trống trận.
“Thành công tồi.
” — hắn khẽ thì thầm, giọng khàn đặc.
Trong lòng dâng lên niềm vui sướng chưa từng có.
Sợi pháp lực mộc hệ duy nhất trong đan điền của hắn, cũng đã trở nên thô to và rắn chắc hơi rất nhiều.
Hắn không còn phải lo lắng về việc c.
hết đói nữa.
Mỗi ngày, hắn chỉ cần uống một ngụm linh dịch, là có thể duy trì hoạt động cả ngày mà không cần ăn uống.
Một cuộc chiến giằng co diễn ra bên trong cơ thể hắn.
Kinh mạch của hắn như được một dòng suối nước nóng gột rửa.
Từng tế bào trong cơ thể re‹ lên vui sướng.
Không có tài thì không nói đến pháp,bởi không có cảm nhận được thì có pháp hay không pháp thì không quan trọng nữa.
Nó đã được tích lũy đến cực hạn của Luyện Khí tầng một.
Hắn cầm bát lên, uống một ngụm lớn.
Hắn đặt bên cạnh một bát gỗ chứa linh dịch chắt lọc từ linh gạo.
Chất lỏng trong suốt phản chiếu ánh trăng, mùi hương tỉnh khiết như sương sóm.
Hắn bắt đầu vận hành
"Cơ Sở Luyện Khí Quyết".
Nhưng ngay sau đó, một quả bom năng lượng bùng nổ trong dạ dày hắn.
Dòng năng lượng giống như một con ngựa hoang, điên.
cuồng xung kích khắp nơi.
Niềm vui sướng thuần túy của sự tiến hóa, của sự mạnh lên, khiến cho hắn quên đi mọi mệt nhọc, mọi cô độc.
Ý chí của hắn lại giống như một người ky sĩ, cố gắng thuần phục nó, dẫn nó đi theo đúng coi đường đã được vạch sẵn.
Đúng vào lúc tưởng như thân thể sắp nứt toác, đan điền bỗng phát ra một tiếng “ầm” trầm thấp.
Sóng linh khí bùng nổ, cuộn trào khắp toàn thân.
Nửa năm ngày nào cũng trải qua quá trình
"tự h:
ành h-ạ"
như vậy.
Trước mặt hắn là một cái bát sứ nhỏ, chứa đầy linh dịch trong vắt như nước suối.
Nhưng quá trình này không hề dễ dàng.
Mỗi lần đan điển giãn ra, hắn cảm giác như bụng dưới sắp nổ tung.
Đau đớn, nóng rát, từng luồng khí xoáy cuộn bạo ngược.
Mổồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, ướt đẫm áo vải.
Hắn điều hòa hô hấp, dùng ý niệm, dẫn dắt dòng năng lượng cuồng bạo kia đi vào kinh mạch.
"Chỉ cần ta không ngừng tiến lên, một ngày nào đó, ta nhất định sẽ thoát khỏi cái kiếp phàm hèn mọn này.
Trong căn nhà tranh đơn sơ nơi thung lũng, Trần Phàm ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cũ.
Cửa sổ hé mở, gió đêm lùa vào mang theo hơi ẩm của đất và hương thơm đdìu dịu từ ruộng linh gạo ngoài xa.
Trong đầu vang lên tiếng nổ lách tách, như hàng trăm ngọn roi nhỏ quất vào thân thể.
Cảm giác đau rát truyền khắp toàn thân, từng đường gân mạch như bị xé toạc.
Đó là căn cơ hắn dựng nên sau nửa năm khổ tu.
Hắn biết rõ, muốn bước vào Luyện Khí tầng 2,hắn phải xung kích kinh mạch, mở rộng đan điền, dung nạp thêm pháp lực.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.
Ta cần chín tầng nữa mới có thể trúc cơ, cần đi ngàn dặm mới thoát Phàm tục.
Nhưng mỗi bước đi đều là của ta, không ai có thể ngăn cản.
Toàn thân hắn run lên bần bật.
Da hắn đỏ rực như tôm luộc.
Mổ hôi tuân ra như tắm.
Hắn nâng bát lên, hơi run tay, nhưng rồi hít sâu, uống cạn.
Lập tức, dòng linh khí thuần khiê như lửa và nước hòa quyện, chảy xuống cổ họng, lan vào toàn thân.
Ban đầu, chúng chỉ chịu được vài tia linh lực, nhưng nhờ kiên trì, từng chút một, chúng mở rộng ra.
Mỗi lần mở rộng là một lần đau thấu xương tủy, như bị dao cắt.
Bên ngoài, tiếng gà rừng gáy xa xa.
Mùi gỗ ẩm và mùi đất sau một cơn mưa đêm tràn vào.
"Con đường hắc thủ.
vẫn còn ở phía trước!
Sau khi ổn định, hắn ngồi yên lặng hồi lâu.
Co thể của Trần Phàm đã có sự thay đổi rõ rệt.
Hắn vẫn gầy, nhưng không còn vẻ yếu ớt nữa Dahắn trắng hơn, dưới da như có một lớp quang hoa mờ nhạt.
Đôi mắthắn càng thêm sáng và có thần.
Ngoài trời, mây đen che khuất ánh trăng.
Trong căn nhà tranh tối tăm, chỉ còn ánh sáng mờ của pháp lực trong cơ thể hắn lóe ra.
Trong đầu hắn vang vọng ký ức kiếp trước:
một người già nua, lưng còng, ngồi trước màn hình mờ ảo ở thế giới không có tu tiên, không có hi vọng trường sinh.
Linh khí như đòng thác ào at, va đập vào kinh mạch vốn nhỏ hẹp.
Hắn thở dốc, ngực phập phồng, hơi thở dài như muốn xé toạc phổi.
Cả căn phòng ngập tràn khí tức linh lực dao động.
Ngoài cửa, những cọng cỏ dại lay động, như bị một cơn gió vô hình quét qua.
Đêm hôm đó, ánh trăng treo cao trên bầu trời, sáng như ngọc bạc.
Tài tẩm quan trọng đầu tiên trong tài lữ pháp địa,quả thực là danh phù kỳ thực.
Khi hắn nếm thử giọt linh dịch đầu tiên, một vị ngọt mát lan tỏa trong miệng.
Trong căn nhà tranh cũ kỹ, một thiếu niên mười tuổi, mồ hôi đẫm người, ánh mắt ngời sáng.
Vì nó không có giá trị sử dụng hiệu quả – chi phí không thành lập được quan hệ cung – cầu cần thiết cơ bản.
Phần lớn linh gạo thu hoạch được, hắn đều dùng để tỉnh luyện.
Ngon đèn dầu lập lòe soi gương mặt non trẻ nhưng ánh mắt kiên định.
Ngay sau đó, một dòng nhiệt nóng bùng nổ, thấm vào cơ thể.
Không gian đơn sơ, mộc mạc, nhưng lại tràn ngập khí tức của sự sống, và cả sự giãy giụa của một sinh mệnh đang cố gắng lột xác.
Linh khí trong người lưu chuyển ổn định, đan điền rộng gấp đôi trước kia, chứa được hai sợ pháp lực.
Hắn cảm nhận rõ rệt thân thể khỏe hơn, hô hấp sâu hơn, mắt nhìn vật cũng sáng hon.
Các kinh mạch vốn đau rát giờ lại được dòng linh lực nhu hòa rửa trôi, cảm giác như suối mát chảy qua.
"Một ngày nào đó, ta sẽ đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống chúng sinh.
Cuộc sống của hắn bước vào một vòng lặp mới:
làm ruộng, tu luyện, tinh luyện linh dịch.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn vầng trăng sáng vằng vặc.
Đây là bước ngoặt đầu tiên của Trần Phàm trên con đường dài, đặt nền móng cho ý chí và khát vọng trường sinh bất diệt.
Ánh mắt Trần Phàm bật mở.
Trong đôi đồng tử đen nhánh, tia sáng như lửa lóe lên.
Toàn thân run lên, nhưng lần này là khoái cảm dễ chịu, không còn đau đớn.
Sau lần thành công đầu tiên, Trần Phàm đã tìm ra được con đường đúng đắn.
Từng dòng nhiệt nóng như dung nham, cuồn cuộn chảy đi khắp cơ thể.
Thời gian trôi qua chậm chạp.
Ngoài trời, gió đêm mang theo tiếng côn trùng rả rích.
Trong phòng, hơi thở hắn dồn dập, mỗi nhịp hít thở như kéo căng cả lồng ngực.
Đây là ranh giới sinh tử:
thành công thì tiến thêm một bước, thất bại thì có thể tẩu hỏa nhập ma, thậm chí phế đi linh căn.
Cảm giác này, không hề dễ chịu chút nào.
Nó giống như nuốt một cục than hồng vào bụng vậy.
Trong đan điển, sợi pháp lực xoay tròn nhanh hơn, như lửa cháy gặp gió.
Nó dẫn linh khí ào ào tuôn vào, bắt đầu mở rộng đan điển.
Ban đầu, đan điển chỉ bằng hạt đậu, nay như quả trứng gà, bề mặt rung chuyển, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Nhưng Trần Phàm không hề hoảng sợ.
Hắn nghiến chặt răng, giữ cho tâm trí mình tĩnh lặng Trong đan điển, một trăm sợi pháp lực mỏng manh đang xoay tròn, như sợi tơ bạc trong không gian mênh mông.
Trong lòng hắn, nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là sự kiên định.
Quá trình xung kích kinh mạch.
Hơi thở ngày một thô ráp, tiếng tim đập vang dội trong tai như trống chiến.
Trong căn phòng nhỏ, ánh sáng từ khe cửa chiếu vào, vẽ nên những vệt dài trên sàn đất.
Bụi trong không khí lơ lửng, nhảy múa trong những vệt sáng đó.
Pháp lực trong đan điển không còn là một sợi đơn độc, mà hóa thành hai sợi xoắn lấy nhau, sáng ngời như hai ngọn lửa nhỏ.
Vị ngọt mát thanh khiết lan khắp cổ họng.
Chỉ cần có cảm giác này, mọi sự hy sinh đều là đáng giá.
Hắn cắn chặt răng, điều động sợi pháp lực trong đan điền dẫn đắt dòng linh khí mới, bắt đầt xung kích các kinh mạch.
Âm thanh gió thổi, tiếng nước chảy ngoài xa, mùi hương từ ruộng lúa – tất cả dường như rÕõ ràng hơn gấp bội.
Thần trí minh mẫn, tư duy nhanh nhẹn, cảm giác bản thân vừa bước lên một tầng cao mới.
Nửa năm trôi qua.
Số lượng linh dịch hắn thu được ngày một nhiều.
Từ vài giọt, đến một chén nhỏ, rồi một bát nhỏ.
Quá trình tu luyện của hắn cũng bước vào giai đoạn tăng tốc.
Mạch máu trên thái dương nổi lên, khuôn mặt non nớt đỏ bừng.
Tim đập thình thịch, mồ hô;
nhỏ giọt xuống chiếu, thấm thành từng vệt tối.
Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt sáng rực.
Co thể hắn run rẩy.
Hơi nóng từ linh dịch tỏa khắp, khiến mồ hôi túa ra đầy trán.
Mỗi sợi cơ, từng khóp xương đều như bị nung đỏ.
Mỗi buổi sáng, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào căn nhà tranh, Trần Phàm đã ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập