Chương 9:
Giới hạn tư chất
Trái tim Trần Phàm đập thịch một tiếng.
Hắn đứng giữa cánh đồng linh gạo đã mở rộng của mình, cảm nhận hai sợi pháp lực mộc hệ đang linh động chảy trong đan điển.
'Gã mặc một bộ quần áo da thú cũ kỹ, tay cầm một con dao găm pháp khí nhất giai hạ phẩm, ánh mắt tham lam quét qua người Trần Phàm.
So sánh pháp lực một tầng với tầng hai hiện tại,pháp lực cô đọng hơn nhiều so với nguyên bản luyện khí một tầng.
"Ta không thể cứ ngồi đây làm một tên nông dân tu tiên mãi được.
Con đường này quá chậm, quá bị động.
"
Cái
"phần cứng"
Ngũ Linh Căn rác rưởi của hắn, dường như đã đạt đến giới hạn xử lý của nó.
Sau khi đã chuẩn bị xong tất cả, hắn đứng trước mộ của Trần Nhị Cẩu, thành tâm vái ba vái.
"Phường thị của tán tu, không thuộc về tông môn nào.
Ở cuối con đường, là một vòng tròn được vẽ cẩu thả, bên trong có ghi bốn chữ:
"Tiên Duyên Phường Thị".
Và hắn đã tìm thấy nó.
Nhưng trước khi đi, hắn cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.
Thế giới bên ngoài không phải là ngọn núi Thanh Linh an toàn này.
Hắn bắt đầu cảm nhận được nó.
Một bức tường.
Một cái trần nhà vô hình.
Một cảm giác thành tựu vô biên dâng lên.
Hắn đã đi từ con số không, đến số một, và bây giờ là số hai!
Một sự tăng trưởng 100%!
"Thôi được rồi, có còn hơn không.
Hắn cần phải đi ra ngoài.
Tài sản lưu động:
Bốn viên linh thạch hạ phẩm (một viên đã dùng để thí nghiệm)
Hơn hai mươi cân linh gạo hạ phẩm (chất lượng có chút.
suy dinh dưỡng)
Khoảng ba mươi giọt linl địch đã tỉnh luyện.
Quyết định đã được đưa ra.
Hắn phải đến Tiên Duyên Phường Thị.
"Cha à.
à không, Trần Nhị Cẩu.
Con đi đây.
Hy vọng những gì cha ghi lại là đúng.
Nếu con bị lừa, xuống dưới đó con nhất định sẽ tìm cha tính sổ.
Hắn lập tức căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sát khí từ một người khác hay cụ thể là đến từ tu sĩ khác.
Và cái ghi chú
"đau lòng"
kia, rõ ràng là bút tích của ông bố Trần Nhị Cẩu.
Xem ra, sự nghèo khó của gã cũng đã có lịch sử lâu đời.
Nhưng đi đâu?
Thế giới bên ngoài rộng lớn và nguy hiểm.
Hắn chỉ là một thằng nhóc Luyện Khí tầng hai, mang trong mình vài chục cân thịt và một linh hồn già cối.
Kẹp giữa lớp vách gỗ của chiếc giường duy nhất, là một mảnh da thú được gấp lại cẩn thận, đã ố vàng theo năm tháng.
"Cấp cao nhất chỉ là Luyện Khí đỉnh phong.
An toàn.
Tốc độ tu luyện của hắn, sau khi đột phá, không hề tăng lên bao nhiêu.
Việc ngưng tụ sợi pháp lực thứ ba, dường như còn khó hơn cả việc đi từ số không lên số một.
Bên dưới còn có vài dòng ghi chú nhỏ:
Hắn tránh xa những khu vực có khí tức yêu thú mạnh mẽ.
Hắn đi men theo những con đường mòn, giữ cho mình một sự cảnh giác cao độ.
"Khí tức này.
Luyện Khí tầng ba.
Mạnh hon mình một bậc.
Hắn nhanh chóng phán đoán.
"Nhưng khí tức có phần hỗn tạp, không ổn định.
Chắc là một tên tán tu.
Nhưng ngay sau đó, lý trí lạnh lùng của một lão già đã dội một gáo nước lạnh vào sự hưng phấn của thằng nhóc mười tuổi.
Năng lực cá nhân:
Tu vi Luyện Khí tầng hai.
Pháp lực:
hai sợi (mỏng manh)
Pháp thuật:
Hỏc Cầu (phiên bản nhóm lửa)
Thủy Vân Vũ (phiên bản bình tưới)
Liễm Tức Quyết (chưa biết có tác dụng thật không)
Kinh nghiệm chiến đấu:
vô số chuột đồng, một con gà rừng, một con thỏ (hụt)
và một cuộc đối đầu căng thẳng với một con sói.
Nhưng đối với một thằng nhóc mười tuổi, đi bằng chính đôi chân của mình, xuyên qua những khu rừng hoang vu, đó là một cuộc viễn chinh thực sự.
Đến ngày thứ ba của cuộc hành trình, khi hắn đang dừng lại nghỉ chân bên một con suối nhỏ, linh giác của hắn đột nhiên rung lên.
"Trông ngươi cũng sạch sẽ, chắc là con nhà giàu bỏ nhà đi bụi phải không?
Gã cười.
"Hôm nay ngươi gặp may đấy.
Gặp được ta, Tôn Nhị Hầu.
Ngoan ngoãn giao hết những thứ có giá trị ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.
Hắn nhận ra, hắn cần phải thay đổi.
Hắn không thể chỉ dựa vào việc khổ tu.
Hắn cần kiến thức, cần công pháp tốt hơn, cần tài nguyên cao cấp hơn.
"Vào cửa mất một linh thạch.
Đau lòng dữ Z ~ v"
Trang bị:
Một cây cung phức hợp
"hàng hiệu tự chế".
Một ống tên gồm năm mươi mũi tên đá.
Một cái cuốc, một cái xẻng, hai cái thùng gỗ.
Một bộ quần áo rách.
Đây rồi!
Đây chính là con đường sống của hắn!
Một khu chợ của tu sĩ!
Nơi hắn có thể bán đi những sản phẩm của mình, mua về những thứ hắn cần!
Nếu đây là một công ty ở kiếp trước, báo cáo tài chính này đủ để giá cổ phiếu tăng vọt.
Sau nửa năm ròng rã cày cuốc, tu luyện, chưng cất và chiến đấu với bầy chuột xâm prhạm đầy nhiệt huyết, Trần Phàm cuối cùng cũng đã bước lên một tầm cao mới – Luyện Khí tầng hai.
Hắn bắt đầu kiểm kê lại toàn bộ tài sản của mình một lần nữa.
Một cuộc kiểm kê trước khi ra trận.
Một luồng khí tức không hề thân thiện, đang từ từ tiếp cận từ phía sau một bụi cây lớn.
"Cách đây khoảng 200 km.
"Kiểu gì cũng sẽ kẹt bình cảnh.
Không phải ở Luyện Khí tầng ba, thì cũng là Luyện Khí tầng.
bốn.
Hắn bắt đầu phân tích.
"Luyện Khí tầng hai đã khó khăn như vậy.
Lên tầng ba, có lẽ sẽ mất vài năm.
Còn tầng bốn?
Có khi ta phải tu luyện đến lúc râu dài chấm đất mất.
Và những thứ đó, không thể nào mọc ra từ đất được.
Hắn hồi hộp mở ra.
Hắn cẩn thận cất bốn viên linh thạch và toàn bộ linh dịch vào người.
Hắn mang theo một ít lĩnh gạo và thịt khô.
Hắn đeo cây cung và ống tên lên lưng.
Hắn giả vờ không biết gì, vẫn cúi xuống vốc nước uống, nhưng toàn bộ cơ bắp đã căng lên, cây cung đã được đặt ở vị trí thuận tay nhất.
Hắn nhìn vào bản tổng kết của mình, không khỏi thở dài.
Linh khí vẫn được hấp thụ, nhưng phần lớn đều bị tiêu tán đi trong quá trình chuyển hóa.
Trên bản đồ có đánh dấu một ngọn núi, bên cạnh ghi hai chữ
"Thanh Linh Son”.
Từ ngọn núi đó, một con đường màu đỏ được vẽ nguệch ngoạc, kéo dài về phía đông.
Hành trình 200 km, đối với một người trưởng thành ở thế giới hiện đại có xe cộ, chỉ là một chuyến đi ngắn.
"Ha ha, nhóc con, một mình đi vào nơi hoang đã này, không sợ bị sói ăn thịt à?
Lần này, hắn không tìm trong túi trữ vật.
Hắn lật tung cả căn nhà gỗ lên.
Cuối cùng, hắn dùng Liễm Tức Quyết, che giấu đi khí tức tu vi của mình, khiến hắn trông không khác gì một đứa trẻ nhà nông bình thường.
Đó là một tấm bản đổ vẽ tay thô sơ.
Nói xong, hắn quay người, không một chút do dự, bước xuống núi.
An toàn là trên hết.
Hắc thủ tương lai không thể c:
hết vì bị người khác thấy mình
"có tiền đổ' được.
"Không ổn rồi,"
hắn ngồi trên một tảng đá, tay chống cằm, vẻ mặt đăm chiêu.
"Cái CPU cùi bắp này, chạy Win XP đã là quá sức, bây giờ bắtnó chạy Win 11, không treo máy mới là lạ.
Hắn lại một lần nữa lục lọi đống
"gia sản"
của Trần Nhị Cẩu, với một tia hy vọng mong manh.
"Cái CV này.
nếu đi xin việc ở kiếp trước, có lẽ chỉ có thể làm bảo vệ cho một trang trại.
Trần Phàm nhìn vào tấm bản đồ, trái tim đập thình thịch.
Một giọng nói a dua vang lên.
Từ sau bụi cây, một gã đàn ông gầy gÒ, mặt mày gian xảo, bước ra.
Trần Phàm di chuyển một cách cẩn thận.
Linh giác của một tu sĩ Luyện Khí tầng hai, tuy yếu, nhưng cũng đủ để giúp hắn cảm nhận được những nguy hiểm thông thường.
Bất động sản:
Một ngọn núi Thanh Linh có linh mạch nhất giai hạ phẩm, kèm theo hai trận pháp
"hàng tặng kèm”.
Giá trị:
vô giá (đối với hắn)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập