Tiêu Vô Cực nghe những lời bàn tán đó, nắm tay siết chặt, móng tay gần như đâm vào lòng bàn tay.
Mấy lời ca ngợi
"ý chí kiên cường"
hay
"vận may"
đó, trong tai hắn chẳng khác nào những mũi kim châm vào lòng tự tôn của hắn.
Hắn, một thiên tài Giáp đẳng, đạt được 1500 cân lực thì được coi là chuyện hiển nhiên.
Còn một tên phế vật Bính đẳng, lại
"vô tình"
đạt được 600 cân lực, lại được tung hô là
"kỳ tích"
"ý chí sắt đá"."
Hừm!"
Tiêu Vô Cực hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn chằm chằm vào Tiêu Biệt Ly.
"Ngươi nói ngươi chỉ là may mắn, phải không?
Ngươi nói ngươi chỉ là dùng ý chí?
Vậy thì.
chúng ta hãy thử xem vận may của ngươi có thể kéo dài bao lâu!
"Tiêu Vô Cực đột nhiên chỉ vào một đệ tử khác, một thanh niên cao lớn, vạm vỡ tên là Trần Hùng, người cũng có tư chất Bính đẳng nhưng đã luyện tập nhiều năm, sức mạnh ước chừng khoảng 300 cân lực.
"Trần Hùng, ngươi lên đây!
Đấu với Tiêu Biệt Ly một trận!
Ta muốn xem, cái 'ý chí' và 'vận may' của hắn có thể chống đỡ được bao lâu trước một đòn quyền thật sự!
"Trần Hùng bước lên, vẻ mặt đầy vẻ tự tin.
Hắn là một trong những người luôn khinh thường Tiêu Biệt Ly nhất, và hắn tin rằng Tiêu Biệt Ly chỉ là một tên nhãi nhép may mắn.
"Vâng, Tiêu Vô Cực sư huynh!
Ta sẽ cho hắn thấy, sức mạnh không thể đến từ vận may!
"Tiêu Biệt Ly, vẻ mặt càng thêm căng thẳng, hai tay vò vò vào nhau, lắp bắp:
"Đệ đệ à, huynh trưởng đây.
huynh trưởng đây yếu lắm.
Đánh đấm làm sao được chứ?
Lỡ đâu ta bị thương thì sao?"
Hắn giả vờ run rẩy, nhưng trong lòng lại đang nở hoa.
"Ha!
Đến rồi!
Màn kịch chính thức bắt đầu!
Kẻ phản diện chính đã chủ động đẩy diễn viên chính lên sân khấu!"
"Đừng có lắm lời!"
Tiêu Vô Cực gắt gỏng.
"Lên đi!
Nếu ngươi không dám, ta sẽ coi như ngươi cố tình làm nhục ta, và sẽ đích thân dạy dỗ ngươi!
"Tiêu Biệt Ly nghe vậy, vội vàng gật đầu lia lịa, vẻ mặt méo xệch như sắp khóc.
Hắn chậm rãi bước vào giữa sân, đối mặt với Trần Hùng.
Trần Hùng nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt, khoanh tay trước ngực.
"Thế nào, phế vật?
Ngươi có muốn ta nhường cho ngươi vài chiêu không?"
Trần Hùng ngạo mạn nói.
"Huynh trưởng đây.
huynh trưởng đây chỉ mong đệ đệ ra tay nhẹ nhàng thôi.
Huynh trưởng yếu lắm, dễ bị thương lắm, "
Tiêu Biệt Ly yếu ớt đáp, giọng nói như sắp tan trong gió.
Trần Hùng cười khẩy, rồi đột nhiên tung ra một cú đấm nhanh như chớp, nhắm thẳng vào vai Tiêu Biệt Ly.
Cú đấm mang theo kình phong, đủ để khiến một người bình thường lảo đảo.
Tiêu Biệt Ly, với vẻ mặt kinh hãi tột độ, vội vàng né tránh.
Nhưng hắn lại né.
không kịp.
Cú đấm sượt qua vai hắn, khiến hắn lảo đảo, mất thăng bằng.
Hắn còn
dậm phải một hòn đá nhỏ trên mặt đất.
"Á!"
Tiêu Biệt Ly kêu lên một tiếng, rồi ngã nhào về phía trước.
Trần Hùng thấy vậy, cười phá lên.
"Hahaha!
Phế vật thì vẫn là phế vật!
Chỉ một cú đấm đã ngã lăn quay rồi sao?"
Thế nhưng, điều không ai ngờ tới đã xảy ra.
Khi Tiêu Biệt Ly ngã nhào, tay hắn
vươn ra, lại
nắm trúng cổ chân của Trần Hùng.
Cú ngã của hắn, kết hợp với trọng lực, khiến Trần Hùng cũng bất ngờ mất thăng bằng, loạng choạng theo.
Trần Hùng cố gắng giữ vững, nhưng Tiêu Biệt Ly đã
kéo mạnh hơn một chút.
*Rầm!
Trần Hùng ngã sấp mặt xuống đất, bụi bay mù mịt.
Hắn nằm sõng soài, vẻ mặt vừa đau đớn vừa ngạc nhiên đến ngây dại.
Tiêu Biệt Ly thì vẫn nằm bẹp dí trên mặt đất, vẻ mặt đầy vẻ sợ hãi và kinh ngạc, như thể chính hắn cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Các đệ tử lại một lần nữa chết lặng.
Sau đó, một tràng cười khúc khích bắt đầu lan ra.
"Trời ơi!
Hắn ta lại ăn may nữa rồi sao?"
"Vấp ngã cũng có thể thắng được sao?"
"Đây đúng là Kẻ may mắn nhất Tiêu gia mà!
"Trần Hùng vùng vẫy đứng dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.
"Ngươi.
ngươi dám dùng thủ đoạn hèn hạ!"
"Ta.
ta nào có!"
Tiêu Biệt Ly lắp bắp, hai mắt rưng rưng.
"Ta chỉ là.
vô tình vấp ngã thôi mà.
Ai dè lại kéo theo đệ đệ Trần Hùng ngã theo.
Ta.
ta xin lỗi."
Hắn nói xong, còn cố gắng bò dậy, vẻ mặt yếu ớt, như thể bị cú ngã làm cho kiệt sức.
Tiêu Vô Cực nhìn cảnh tượng trước mắt, hai tay nắm chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc.
Hắn cảm thấy một cơn giận dữ không thể kiềm chế đang bùng lên trong lồng ngực.
Tên phế vật này!
Hắn dám dùng cái thủ đoạn hèn hạ như vậy để chiến thắng sao?
Hắn lại dám làm nhục danh dự Tiêu gia trước mặt bao nhiêu người?"
Đủ rồi!"
Tiêu Vô Cực gầm lên, giọng nói vang vọng khắp sân luyện võ.
"Tiêu Biệt Ly!
Ngươi thật sự là một vết nhơ của Tiêu gia!
Ngươi chỉ biết dùng những thủ đoạn hèn hạ, may mắn, và sự vô sỉ để đạt được mục đích!
Ta sẽ báo cáo chuyện này với phụ thân, xem ngươi còn dám tiếp tục làm trò hề nữa không!
"Tiêu Biệt Ly cúi đầu, che giấu đi nụ cười nhếch mép.
"Vâng, đệ đệ nói đúng.
Huynh trưởng đúng là vô sỉ, mặt dày.
Nhưng.
nhưng huynh trưởng đã thắng rồi mà."
Hắn cố tình nói thêm câu cuối cùng, đủ để Tiêu Vô Cực nghe thấy, khiến gương mặt hắn ta càng thêm méo mó.
.."
Tiêu Vô Cực chỉ ngón tay run rẩy vào Tiêu Biệt Ly, tức đến nỗi không nói nên lời.
Tiêu Vô Cực đứng sững giữa sân, hai bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay.
Khuôn mặt tuấn tú của hắn méo mó, đỏ bừng vì tức giận.
Xung quanh, các đệ tử vẫn còn đang xì xào bàn tán về
"vận may kỳ lạ"
của Tiêu Biệt Ly, và những lời đó như những mũi tên độc xuyên thẳng vào lòng tự tôn của hắn.
"Im hết!"
Tiêu Vô Cực gầm lên, giọng nói vang vọng khắp sân luyện võ, khiến tất cả im bặt.
Hắn quay phắt lại, ánh mắt đỏ quạch nhìn thẳng vào Tiêu Biệt Ly, người vẫn đang lê từng bước chậm chạp về phía cổng ra.
"Đứng lại!
"Tiêu Biệt Ly khựng người, vai run lên một cái.
Hắn từ từ quay lại, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.
"Đệ.
đệ đệ còn có chuyện gì sao?
Huynh trưởng đã thắng rồi mà.
huynh trưởng xin phép về nghỉ ngơi.
"Nghỉ ngơi?"
Tiêu Vô Cực cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo như rắn độc bò trên da thịt.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát được sao?
Sau màn hề nhục nhã này, ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi yên ổn sao?"
Tiêu Biệt Ly lùi lại một bước, hai tay run run đưa lên che trước ngực như một con mồi sắp bị vồ.
"Đệ đệ, huynh trưởng thật sự không có ý gì xấu.
Chỉ là.
chỉ là vận may.
"Vận may!"
Tiêu Vô Cực gằn giọng, từng chữ như bật ra từ kẽ răng.
"Ngươi dám dùng cái trò 'vận may' rẻ tiền đó để làm nhục danh dự Tiêu gia trước mặt bao nhiêu người?
Ngươi dám dùng những thủ đoạn hèn hạ đó để khiến ta mất mặt?"
Hắn bước từng bước dài về phía Tiêu Biệt Ly, khí thế cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể khiến không gian xung quanh như trở nên ngột ngạt.
Các đệ tử vội vàng lùi lại, tạo thành một vòng tròn rộng.
"Đệ đệ muốn.
muốn làm gì?"
Tiêu Biệt Ly lắp bắp, hai chân run lẩy bẩy như sắp ngã.
"Muốn làm gì?"
Tiêu Vô Cực dừng lại trước mặt hắn, chỉ cách chưa đầy một sải tay.
"Ta muốn cho tất cả ở đây thấy, cái gọi là 'vận may' của ngươi chẳng qua chỉ là trò hề.
Ta muốn cho ngươi thấy, khoảng cách giữa một thiên tài Giáp đẳng và một phế vật Bính đẳng là không thể nào bù đắp được bằng mấy trò may rủi!"
"Đệ đệ.
đệ đệ định đánh nhau với ta sao?"
Tiêu Biệt Ly lắp bắp, mắt mở to, vẻ mặt như thể vừa nghe một chuyện động trời.
"Huynh trưởng yếu lắm, chỉ có mấy trăm cân lực thôi.
Lỡ đâu.
lỡ đâu huynh trưởng bị thương thì sao?"
"Ngươi!"
Tiêu Vô Cực tức đến nỗi suýt bật cười.
Tên phế vật này còn dám nói mình chỉ có mấy trăm cân lực?
Đó chẳng phải là đang khoe khoang cái thành tích 600 cân lực vừa rồi sao?
Hắn nghiến răng, nắm đấm siết chặt.
"Được!
Nếu ngươi sợ bị thương, thì ta hứa sẽ chỉ dùng một phần mười sức mạnh thôi.
Đủ để cho ngươi một bài học nhớ đời!
"Tiêu Biệt Ly lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt hoảng sợ.
"Không được đâu đệ đệ.
Đệ đệ là thiên tài, sức mạnh vô địch.
Lỡ đâu chỉ một phần mười thôi cũng đủ đánh chết huynh trưởng thì sao?"
"HAHAHA!"
Tiếng cười của Tiêu Vô Cực vang lên, nhưng trong đó không có chút vui vẻ nào, chỉ có sự tức giận đến cực điểm.
"Đánh chết ngươi?
Ngươi nghĩ ngươi xứng đáng để ta dùng đến một phần mười sức mạnh sao?
Ta chỉ cần một ngón tay cũng đủ khiến ngươi quỳ xuống cầu xin!
"Hắn giơ ngón tay trỏ lên, chỉ thẳng vào mặt Tiêu Biệt Ly.
"Một ngón tay thôi!
Ta thách ngươi dám nhận một đòn từ một ngón tay của ta!
Nếu ngươi không dám, thì từ nay về sau, hễ thấy mặt ta, ngươi phải quỳ xuống, bò qua một bên!
"Các đệ tử xung quanh ồ lên.
Một số người bắt đầu reo hò, cổ vũ.
Đây là một cuộc đấu không cân sức, một màn tra tấn tinh thần mà Tiêu Vô Cực muốn dành cho Tiêu Biệt Ly.
Họ muốn xem kẻ
"may mắn nhất Tiêu gia"
sẽ thảm bại thế nào trước thiên tài thực thụ.
Tiêu Biệt Ly nhìn quanh, thấy tất cả ánh mắt đang đổ dồn vào mình.
Hắn cắn môi, vẻ mặt đầy vẻ do dự, như thể đang cân nhắc một quyết định sinh tử.
Rồi hắn thở dài một tiếng thật sâu, cúi đầu.
nếu đệ đã nói vậy, thì huynh trưởng.
huynh trưởng xin nhận.
"Cả sân bỗng im lặng đến kỳ lạ.
Mọi người không thể tin vào tai mình.
Tên phế vật đó dám nhận lời thách đấu với Tiêu Vô Cực?
Hắn điên rồi sao?
Tiêu Vô Cực cũng ngạc nhiên, nhưng rồi nụ cười độc ác nhanh chóng nở trên môi.
"Tốt!
Vậy thì chuẩn bị tinh thần đi, phế vật!
"Hắn thu lại ngón tay, khoanh tay trước ngực, đứng đó như một pho tượng uy nghiêm.
Hắn thực sự sẽ chỉ dùng một ngón tay, và hắn tin rằng chỉ một ngón tay thôi cũng đủ để khiến Tiêu Biệt Ly bay đi xa vài trượng, nằm bẹp dí dưới đất, không dám ngóc đầu lên nữa.
Tiêu Biệt Ly cũng đứng yên, không hề lui bước.
Hắn cúi đầu, hai tay buông thõng, trông như một con cừu non sắp bị đưa lên thớt.
Nhưng không ai thấy được, trong bóng tối dưới hàng mi rậm, đôi mắt hắn đã thay đổi.
Không còn vẻ sợ hãi, không còn sự run rẩy.
Thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao, ẩn chứa sự tính toán và.
khát máu.
"Đệ đệ đã nói chỉ dùng một ngón tay, "
Tiêu Biệt Ly nói, giọng vẫn run run, nhưng có một chút gì đó khác lạ mà không ai kịp nhận ra.
"Vậy thì.
xin đệ đệ ra tay.
"Tiêu Vô Cực không chần chừ thêm.
Hắn giơ ngón tay trỏ lên, tụ lực.
Một luồng khí lực mạnh mẽ tụ lại đầu ngón tay, tạo thành một quầng sáng nhạt màu xanh.
Hắn nhìn Tiêu Biệt Ly với ánh mắt khinh miệt tột cùng, rồi đột nhiên lao tới, ngón tay như một mũi tên bắn thẳng vào ngực Tiêu Biệt Ly.
"Chết đi, phế vật!
"Ngay khoảnh khắc ngón tay của Tiêu Vô Cực sắp chạm vào người, một điều không tưởng đã xảy ra.
Tiêu Biệt Ly, người mà mọi người cho là đang đứng chết trân vì sợ hãi, bỗng nhiên nghiêng người sang trái một cách cực kỳ nhanh nhẹn.
Động tác của hắn nhanh đến mức tạo thành một tàn ảnh mờ nhòe.
Ngón tay của Tiêu Vô Cực xượt qua không khí, chỉ cách lồng ngực hắn chưa đầy một tấc.
Cùng lúc đó, Tiêu Biệt Ly tung ra một cú đấm.
Không phải một cú đấm yếu ớt, run rẩy như mọi khi.
Đây là một cú đấm với toàn bộ sức mạnh của Luyện Khí tầng hai, cộng thêm sự dồn nén của Vô Tận Thôn Thiên Quyết và sự tinh luyện từ mạch linh khí Hậu Sơn.
Cú đấm mang theo kình phong cuồn cuộn, lao thẳng vào mặt Tiêu Vô Cực.
BỐP!
Âm thanh chát chúa vang lên, khiến tất cả mọi người trong sân đều giật mình.
Tiêu Vô Cực, kẻ chỉ một giây trước còn đang với nụ cười khinh miệt trên môi, giờ đây đã bị đánh bay ra xa, xoay mòng mòng trong không trung trước khi đập mạnh xuống đất cách đó ba trượng.
Cả sân luyện võ như ngừng lại trong một khoảnh khắc.
Hàng trăm con mắt mở to, không thể tin vào những gì vừa chứng kiến.
Tiếng gió thổi qua im bặt.
Tiếng côn trùng cũng như ngừng kêu.
Tiêu Biệt Ly thu lại nắm đấm, đứng thẳng người.
Hắn không còn là cái bóng gầy gò, run rẩy của một kẻ phế vật nữa.
Thân hình hắn toát lên một khí thế hoàn toàn khác – lạnh lùng, mạnh mẽ, và đầy uy hiếp.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Tiêu Vô Cực đang nằm sõng soài dưới đất, không còn chút sợ hãi nào, chỉ có sự khinh bỉ và một chút.
thương hại.
Khoảng lặng kéo dài khoảng ba giây.
Rồi, như một cơn sóng vỡ bờ, âm thanh bùng nổ.
"TRỜI ƠI!"
"KHÔNG THỂ NÀO!"
"CHUYỆN GÌ VỪA XẢY RA VẬY?"
Các đệ tử lao về phía trước, nhưng không ai dám lại quá gần.
Họ nhìn Tiêu Biệt Ly với ánh mắt không còn là khinh miệt hay thương hại, mà là sự kinh hoàng tột độ.
Một số người lùi lại, như thể sợ hãi rằng Tiêu Biệt Ly sẽ đột nhiên quay sang tấn công họ.
Một số người thì mở to miệng, đơ như tượng gỗ.
Tiêu Minh, người duy nhất từng có chút cảm tình với Tiêu Biệt Ly, há hốc mồm nhìn hắn, mắt chớp liên hồi như không tin nổi.
"Biệt Ly ca.
huynh.
huynh vừa.
"Tiêu Biệt Ly không trả lời.
Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt vẫn dán chặt vào Tiêu Vô Cực.
Trong lòng hắn, một cảm giác sảng khoái chưa từng có dâng lên.
Cảm giác này không phải từ linh khí, không phải từ sức mạnh, mà là từ sự trả thù ngọt ngào.
Hắn đã chờ 500 năm để có khoảnh khắc này.
Và nó còn ngọt ngào hơn cả hắn tưởng tượng.
Tiêu Vô Cực từ từ lồm cồm bò dậy.
Mặt hắn không còn ra hình thù gì nữa.
Một bên má sưng vù lên, tím bầm, mắt trái sưng húp không thể mở ra được.
Máu từ khóe miệng chảy ra, nhuộm đỏ cằm và cổ áo.
Cả người hắn lảo đảo, không thể đứng vững, hai chân run lẩy bẩy như thể vừa trải qua một cơn địa chấn.
ngươi.
Tiêu Vô Cực cố gắng mở miệng, nhưng mỗi lần nói là máu lại ộc ra, khiến lời nói trở nên lè nhè, không rõ.
"Ngươi dám.
dám đánh ta?"
Tiêu Biệt Ly nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên.
Đây là lần đầu tiên hắn để lộ nụ cười này trước mặt mọi người – một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn, đầy vẻ khinh miệt.
Nụ cười của một Ma Tôn thực thụ.
"Ta chỉ dùng một nắm đấm thôi, "
Tiêu Biệt Ly nói, giọng điềm nhiên đến kỳ lạ, hoàn toàn khác với giọng run rẩy, lắp bắp mọi khi.
"Chứ không phải một ngón tay như đệ đệ đã hứa.
Ta nghĩ, ta vẫn còn nhẹ tay lắm.
"Tiêu Vô Cực đứng đó, run rẩy, không thể tin nổi vào những gì đang xảy ra.
Hắn, thiên tài Giáp đẳng, niềm tự hào của Tiêu gia, kẻ được tung hô là kỳ tích nghìn năm, lại bị một tên phế vật Bính đẳng đánh cho tím tái mặt mày, trước mặt tất cả mọi người?
Cơn giận, sự xấu hổ, và nỗi đau thể xác hòa vào nhau, tạo thành một cơn bão trong lòng hắn.
Hắn muốn lao lên, muốn đánh trả, muốn xé xác Tiêu Biệt Ly ra thành từng mảnh.
Nhưng cơ thể hắn không nghe lời.
Đầu óc hắn quay cuồng, mắt hoa lên, và hắn ngã khuỵu xuống đất, không thể đứng vững thêm được nữa.
Các đệ tử vội vàng chạy đến đỡ hắn dậy.
Một số người thì lao đi tìm trưởng lão, một số thì lấy khăn, lấy nước.
Nhưng tất cả đều tránh ánh mắt của Tiêu Biệt Ly, như thể hắn bây giờ là một con thú dữ vừa thoát ra khỏi lồng.
Tiêu Biệt Ly nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, rồi từ từ quay người, bước đi về phía cổng ra.
Mỗi bước chân hắn vững chãi, mạnh mẽ, không còn chút gì của cái bóng gầy gò, run rẩy ngày nào.
Trước khi khuất bóng, hắn dừng lại, nói một câu, giọng không to nhưng đủ để mọi người trong sân nghe thấy:
"Vận may sao?
Đệ đệ à, từ nay về sau, ta sẽ không còn cần đến vận may nữa.
Ta sẽ dùng chính sức mạnh này, để cho tất cả các ngươi thấy, cái gì gọi là 'thiên tài thực sự'.
"Rồi hắn bước đi, để lại phía sau một sân luyện võ hỗn loạn, một Tiêu Vô Cực bầm dập, và hàng trăm cặp mắt kinh ngạc không thể tin nổi vào những gì vừa chứng kiến.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập