*Nó ở đây!
Ngay dưới đáy giếng!
Một luồng Ma Khí cuồn cuộn đang ẩn mình sâu trong lòng đất, nơi mà nước giếng đã cạn kiệt từ rất lâu.
Đó không phải là một mảnh vỡ nhỏ, mà là một khối Ma Khí tương đối lớn, đủ để hắn đột phá vài cảnh giới.
Tiêu Biệt Ly mừng thầm.
Kiếp trước, Tiêu gia chỉ phát hiện ra nó khi đã quá muộn, và sử dụng nó một cách sai lầm, dẫn đến sự diệt vong.
Nhưng kiếp này, hắn sẽ biến nó thành vũ khí của riêng mình.
Hắn mở mắt, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc lạnh.
Hắn nhìn quanh, không thấy ai.
Lão Hồ chắc đang bận thưởng thức rượu và bánh bao.
Đây là cơ hội tốt nhất!
Tiêu Biệt Ly nhanh chóng bước đến miệng giếng.
Hắn nhìn xuống cái vực sâu đen ngòm, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang kéo hắn xuống.
Hắn không chút sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy hưng phấn.
“Này, ngươi bạn cũ, đợi ta hơi lâu rồi đấy!
” Hắn lẩm bẩm, rồi hít một hơi thật sâu.
Bỗng nhiên, hắn làm một động tác khiến người khác phải há hốc mồm.
Hắn không dùng bất kỳ công pháp tu luyện nào, không triệu hồi bất kỳ bảo khí nào.
Hắn đơn giản là… tụt quần.
Không phải tụt hết, mà là tụt quần xuống đến đầu gối, rồi dùng lực ở chân, nhảy hẳn vào miệng giếng!
Đúng vậy, Tiêu Biệt Ly, một người sắp trở thành Ma Tôn, một kẻ từng là Đại Năng Cảnh kiếp trước, lại dùng cái tư thế “phá cách” và “đầy khí chất” này để tiếp cận Ma Khí.
Hắn biết rõ, Ma Khí có linh tính, nó sẽ cảm nhận được sự “tự trọng” hay “vô sỉ” của người tiếp cận.
Kiếp trước, Tiêu gia vì quá “tự trọng” mà không thể hoàn toàn dung hợp nó.
Kiếp này, hắn quyết định chơi khô máu, dùng chính cái “mặt dày vô sỉ” của mình để “cảm hóa” Ma Khí!
“Aaaaaaa!
Lão tử đến đây!
Ma Khí, ngươi có dám không nhận ta!
” Tiêu Biệt Ly hét lên một tiếng, giọng điệu vừa hùng tráng, vừa có chút… bất lịch sự.
Hắn rơi tự do trong lòng giếng, cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy hắn.
Nhưng hắn không sợ hãi, trong mắt chỉ có sự điên cuồng và quyết tâm.
Khoảng khắc hắn chạm đất, một luồng Ma Khí cuồn cuộn như thác lũ ập đến, bao bọc lấy cơ thể hắn.
Nó không hề kháng cự, ngược lại còn như một đứa trẻ lạc mẹ tìm thấy hơi ấm.
Tiêu Biệt Ly cảm nhận được một dòng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, đang chảy vào kinh mạch của mình.
Cả cơ thể hắn run lên bần bật, nhưng không phải vì đau đớn, mà là vì sự sung sướng đến tột độ.
“Ha ha ha!
Quả nhiên!
Quả nhiên là ngươi hợp với ta!
Ma Khí, ngươi quả nhiên có mắt nhìn người!
” Tiêu Biệt Ly cười lớn, giọng nói vang vọng trong lòng giếng.
Hắn không hề cố gắng khống chế hay thanh tẩy Ma Khí, mà để nó tự do hòa nhập vào cơ thể, hòa quyện với linh lực Bính đẳng yếu ớt của hắn.
Chỉ trong nháy mắt, khí tức trên người Tiêu Biệt Ly bắt đầu bùng nổ.
Cảnh giới của hắn nhanh chóng tăng vọt.
Luyện Thể Cảnh tầng một, tầng hai, tầng ba… Mặc dù chỉ là bước đầu, nhưng tốc độ này, nếu để người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức hồn vía lên mây.
Tiêu Biệt Ly cảm nhận được sức mạnh mới đang trào dâng, đôi mắt hắn càng trở nên sắc bén và lạnh lẽo.
Ma Khí này không chỉ tăng cường tu vi, mà còn mang đến cho hắn một sự minh mẫn, một cảm giác khống chế mọi thứ xung quanh.
Hắn đứng trong lòng giếng, cảm giác như mình là vua của bóng tối, có thể thôn phệ tất cả.
Hắn vội vàng kéo quần lên, phủi phủi bụi đất.
Thật ra hắn không cần phải làm vậy, nhưng dù sao cũng là người lịch sự… à không, là người “mặt dày có nguyên tắc”.
Khi Tiêu Biệt Ly leo ra khỏi giếng, khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ xanh xao, mệt mỏi ban nãy.
Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, có một tia sáng đen tối lấp lánh, như một viên ngọc ẩn mình trong lớp bùn.
Hắn bước ra khỏi cấm địa, vẫn với dáng vẻ lững thững, uể oải.
“Lão Hồ tiền bối, tiểu bối đã cầu nguyện xong.
Cảm ơn tiền bối đã cho tiểu bối cơ hội này.
” Hắn nói, giọng điệu vẫn đầy vẻ “thành kính” và “biết ơn”.
Lão Hồ, lúc này đã uống gần hết bình rượu, mặt đỏ gay, gật gù.
“Ừm… tốt… tốt.
Cầu nguyện xong rồi thì về đi.
Nhớ đấy, đừng nói cho ai biết chuyện này.
Kẻo… kẻo người ta lại nói ta vi phạm quy tắc.
“Tiểu bối đã rõ!
Tuyệt đối sẽ không nói ra đâu ạ!
” Tiêu Biệt Ly khẳng định chắc nịch, nụ cười trên môi càng thêm phần ranh mãnh.
Hắn quay lưng bước đi, bóng lưng vẫn mang vẻ cô độc, yếu đuối như ban đầu.
Nhưng trong lòng, một dòng sông Ma Khí đang cuồn cuộn chảy, mang theo sức mạnh và sự tàn độc.
Con đường đến Ma Tôn của hắn, đã được lát thêm một viên gạch quan trọng.
*Tiêu Vô Cực , ngươi cứ tận hưởng danh tiếng Giáp đẳng của ngươi đi.
Còn ta, ta sẽ dùng những thứ mà ngươi coi thường nhất, dùng cái cách mà ngươi ghét bỏ nhất, để vươn lên đỉnh cao.
Cứ chờ xem, ai mới là kẻ thực sự thống trị thế gian này!
Tiêu Biệt Ly mỉm cười, một nụ cười vừa vô sỉ, vừa tàn độc, vừa có chút… hài hước.
Cơn ác mộng của Tiêu Gia, và cả thế giới tu luyện, chỉ vừa mới bắt đầu.
Và kẻ tạo ra nó, là một tên mặt dày, vô sỉ, nhưng lại vô cùng quyết đoán và đầy mưu mô.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập