Bóng chiều tà đổ dài trên những mái ngói cong vút của Tiêu Gia, nhuộm một màu vàng cam u tịch lên con đường lát đá dẫn ra khỏi cấm địa.
Tiêu Biệt Ly, vẫn khoác lên mình vẻ yếu ớt, lững thững bước đi, từng bước chân như muốn hòa tan vào bóng tối đang dần nuốt chửng cảnh vật.
Nhưng bên trong lớp vỏ bọc mệt mỏi ấy, một cơn bão Ma Khí đang cuộn trào, dữ dội hơn bất cứ trận cuồng phong nào từng quét qua tâm can hắn.
Mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu trong cơ thể hắn giờ đây đều run rẩy, không phải vì suy kiệt, mà vì một luồng năng lượng nguyên thủy, lạnh lẽo và tàn độc đang chảy rần rật.
Nó không giống với bất kỳ linh khí nào hắn từng cảm nhận trong kiếp trước, cũng chẳng hề giống với những pháp môn chính đạo mà thiên hạ tôn sùng.
Đây là Ma Khí, thuần túy và nguyên bản nhất, được chắt lọc từ nơi sâu thẳm nhất của Cổ Ma Tỉnh, mang theo hơi thở của hủy diệt và hỗn loạn.
Từng nhịp đập của trái tim Tiêu Biệt Ly giờ đây như một chiếc trống chiến, cộng hưởng với tiếng gầm gừ trầm đục của dòng Ma Khí.
Hắn cảm thấy mình như một mảnh đất khô cằn vừa được tưới tắm bằng một cơn mưa rào dữ dội – không phải nước, mà là chất độc.
Nhưng đối với hắn, nó lại là cam lộ, là nguồn sống.
Cái cảm giác bị xiềng xích suốt 500 năm trong thân thể phàm tục của kiếp trước, giờ đây như được giải thoát.
Mặc dù chỉ là một tia Ma Khí nhỏ bé, nhưng nó đã đủ để thắp lên ngọn lửa Ma Tôn trong huyết quản hắn.
“Giáp đẳng tư chất thì sao?
Tiên Thiên Linh Thể thì thế nào?
Một nụ cười khẩy xẹt qua khóe môi Tiêu Biệt Ly, nhanh đến mức không ai có thể nhận ra, rồi lại biến mất, nhường chỗ cho vẻ mặt tái nhợt thường ngày.
“Cái Tiêu Vô Cực ngu ngốc đó, cứ việc chìm đắm trong ảo vọng chính đạo của ngươi đi.
Ma Đạo này, dù bị cả thiên hạ phỉ nhổ, lại là con đường tắt nhanh nhất để đạt đến đỉnh cao.
Ta đã nếm trải đủ đắng cay của sự tự trọng rồi.
Giờ đây, chỉ cần mạnh hơn, sống sót, và đạp đổ tất cả những kẻ từng khinh thường ta!
Hắn siết nhẹ nắm tay.
Một luồng hơi lạnh buốt tỏa ra từ lòng bàn tay, đủ để làm một phiến lá khô trên đường rụng xuống, nhưng không đủ để gây chú ý.
Đây là Ma Khí, được hắn khéo léo giấu kín.
Kỹ năng khống chế khí tức, một trong những bài học xương máu từ kiếp trước khi phải lẩn trốn sự truy sát của Thiên Đình, giờ đây được phát huy tối đa.
Ai mà ngờ được, cái kẻ bị coi là phế vật Bính đẳng, lại đang che giấu một sức mạnh kinh thiên động địa?
Bóng dáng Tiêu Biệt Ly vừa khuất sau một gốc cổ thụ, một giọng nói ngây ngô, đầy vẻ xu nịnh, đã vọng tới.
“Ôi chao!
Không phải là đại ca Tiêu Biệt Ly đó sao?
Sao đại ca lại đi bộ một mình vậy?
Trời tối rồi, đường vắng, lỡ có gì bất trắc thì làm sao?
Tiêu Biệt Ly dừng bước, quay đầu lại.
Trước mắt hắn là một tiểu đệ tử trông khá lấm lét, tên là Tiêu Cẩu Đản, chuyên đi theo Tiêu Vô Cực nịnh bợ.
Thân hình gầy gò, đôi mắt ti hí, cái miệng lúc nào cũng toe toét, y hệt một con chó con thấy xương.
Kiếp trước, thằng nhóc này từng đạp đổ bát cơm của hắn, còn cười hì hì nói “phế vật thì đáng bị vậy”.
Nhưng giờ thì sao?
Nụ cười trên môi Tiêu Cẩu Đản vẫn vậy, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ dò xét và chút khinh miệt được giấu kỹ.
Tiêu Biệt Ly lập tức thay đổi sắc mặt, từ vẻ uể oải chuyển sang một nụ cười khổ, rồi lại hóa thành vẻ cảm kích đến rưng rưng nước mắt.
Hắn bước loạng choạng, suýt ngã sấp mặt, nhưng kịp thời vịn vào vai Tiêu Cẩu Đản, vờ như không còn chút sức lực nào.
“Aiz da… Đệ tử Tiêu Cẩu Đản quả nhiên là người có tấm lòng lương thiện!
Trong cái Tiêu Gia rộng lớn này, chỉ có đệ là còn nhớ đến tiểu bối yếu ớt này thôi!
” Tiêu Biệt Ly nói, giọng điệu đầy vẻ ai oán nhưng lại pha chút nịnh bợ đến ghê tởm.
Hắn bám víu vào vai Tiêu Cẩu Đản, trọng lượng cơ thể gần như đổ dồn vào thằng bé, khiến Tiêu Cẩu Đản lảo đảo suýt ngã.
Tiêu Cẩu Đản giật mình, vội vàng đỡ lấy Tiêu Biệt Ly, trong lòng thầm mắng:
“Cái tên phế vật này, sao lại nặng như heo vậy!
Lại còn bày đặt yếu ớt!
Rõ ràng vừa nãy đi nhanh như gió!
” Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo.
“Đại ca nói gì vậy?
Huynh đệ trong nhà thì phải giúp đỡ nhau chứ!
Đại ca cứ bám vào ta, ta đỡ đại ca về phòng.
“Ôi chao, thật là cảm kích quá đi mất!
” Tiêu Biệt Ly thở dài thườn thượt,
"Tiểu bối ta từ nhỏ đã yếu đuối, lại còn tư chất Bính đẳng, đúng là làm rầu Tiêu Gia.
May mà có những người như đệ, còn quan tâm đến ta.
Khác hẳn với một số kẻ… được hưởng vinh quang, liền quên đi tình nghĩa huynh đệ.
” Hắn nói đến đây, liếc mắt nhìn Tiêu Cẩu Đản, thấy gương mặt thằng bé hơi cứng lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập