Tiêu Biệt Ly biết rõ, nếu hắn chạm vào Tịch Diệt Linh Chi dù chỉ một chút, Tiêu Huyền chắc chắn sẽ không ngần ngại phế bỏ hắn.
Hắn không thể mạo hiểm.
Nhưng U Minh Thảo này lại quá gần.
Hắn hạ thấp người, toàn thân gần như nằm rạp xuống đất.
Ngón tay hắn chậm rãi vươn ra, cẩn thận luồn lách qua những rễ phụ của Tịch Diệt Linh Chi, tránh không để bất kỳ sợi rễ nào chạm vào da thịt.
Cảm giác nhột nhột từ những sợi rễ mềm mại lướt qua đầu ngón tay hắn, như những sợi tơ nhện.
Hắn nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần.
Chỉ một sơ sẩy nhỏ, kế hoạch của hắn sẽ đổ vỡ.
Tiêu Huyền phía xa, ánh mắt vẫn găm chặt vào Tiêu Biệt Ly.
Hắn thấy Tiêu Biệt Ly đang vật lộn với một cọng cỏ gần Tịch Diệt Linh Chi, khuôn mặt nhăn nhó như đang chịu đựng cực hình.
Tiêu Huyền khẽ nhếch môi, trong lòng thầm nghĩ:
*Tư chất Bính đẳng thì đúng là phế vật!
Ngay cả nhổ cỏ cũng lóng ngóng như vậy.
Chắc là hắn đang sợ làm hỏng Tịch Diệt Linh Chi của ta đây mà.
Hừ, cũng còn biết điều!
Tiêu Biệt Ly không hề biết Tiêu Huyền đang nghĩ gì, nhưng hắn hiểu rõ sự cảnh giác của lão.
Hắn giả vờ run rẩy, bàn tay khẽ run lên bần bật khi cố gắng nhổ cọng U Minh Thảo.
Thực chất, hắn đang điều chỉnh góc độ, lực đạo, đảm bảo cọng cỏ được nhổ lên nguyên vẹn cả rễ mà không làm tổn hại đến Tịch Diệt Linh Chi bên cạnh.
"Aish.
khó quá đi mất!"
Hắn khẽ kêu lên một tiếng, giọng nói mang theo vẻ bất lực.
"Trưởng lão ơi, cọng cỏ này nó bám chặt quá, tiểu bối sợ làm hỏng đồ quý của trưởng lão!
"Tiêu Huyền nghe vậy, nụ cười khinh bỉ trên môi càng rõ nét.
"Vô dụng!
Ngươi cứ nhổ đi!
Nếu làm hỏng, ta sẽ lột da ngươi!
"Tiêu Biệt Ly trong lòng thầm mắng:
*Lột da ta?
Lão già nhà ngươi có biết ta là ai không?
Sau này ta lột da lão ra làm ghế ngồi còn chưa biết chừng!
* Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn nén lại, nụ cười gượng gạo nở trên môi:
"Dạ vâng, tiểu bối sẽ cố gắng hết sức mình!
"Với một động tác dứt khoát nhưng vô cùng tinh tế, Tiêu Biệt Ly nhổ bật cọng U Minh Thảo thứ hai lên.
Rễ cây được giữ nguyên vẹn, không một mảnh đất nào bám vào Tịch Diệt Linh Chi.
Hắn cẩn thận đặt nó vào chiếc túi vải, để cạnh cọng đầu tiên.
Hai cọng U Minh Thảo đen sạm nằm cạnh nhau, tỏa ra một luồng khí âm u nhè nhẹ, như hai con mắt đang nhìn chằm chằm vào Tiêu Biệt Ly, hứa hẹn một tương lai đầy biến động.
Chỉ còn một cọng cuối cùng.
Tiêu Biệt Ly đứng thẳng dậy, vươn vai một cái, cố tình làm ra vẻ mỏi mệt.
Hắn tiếp tục di chuyển, giả vờ tìm kiếm xung quanh, ánh mắt đảo đi đảo lại như đang thực sự tìm một cọng cỏ dại khó nhằn.
Thực tế, hắn đã biết vị trí của cọng thứ ba từ lâu.
Nó nằm ở một khe đá hẹp, nơi có một viên Dạ Minh Châu nhỏ xíu đang phát sáng lờ mờ, tạo ra một không gian huyền ảo.
Cọng U Minh Thảo thứ ba này lại khác biệt.
Nó không đen sạm hoàn toàn, mà lại có những vệt tím than mờ nhạt trên lá, tựa như những đường gân máu.
Luồng khí âm hàn từ nó phát ra cũng mạnh mẽ hơn, khiến không khí xung quanh hơi se lạnh.
Đây là một cọng U Minh Thảo đã trưởng thành hoàn toàn, hấp thụ đủ tinh hoa của địa mạch.
*Đúng là trời giúp ta!
Với ba cọng U Minh Thảo này, đặc biệt là cọng thứ ba này, ta có thể luyện chế ra
"U Minh Hóa Khí Đan"
cấp thấp nhất.
Tuy chỉ là cấp thấp, nhưng đủ để phá vỡ cái gông xiềng tư chất Bính đẳng, giúp ta hấp thu linh khí nhanh hơn gấp mười lần!
Hắn bước đến gần khe đá, ánh mắt lướt qua viên Dạ Minh Châu.
Nó là một loại ngọc quý, có thể dùng để chế tạo pháp khí hoặc làm vật dẫn linh khí.
Nhưng Tiêu Biệt Ly không hề liếc mắt đến nó.
Hắn chỉ tập trung vào cọng U Minh Thảo.
Lần này, hắn không còn giả vờ run rẩy hay lóng ngóng nữa.
Hắn biết Tiêu Huyền đã phần nào thả lỏng cảnh giác khi thấy hắn quá
"vô dụng"
Tiêu Biệt Ly khẽ thở ra, dùng một lực vừa đủ, dứt khoát nhổ cọng U Minh Thảo thứ ba lên.
Rễ cây dài hơn hai cọng trước, mang theo một chút đất đá bám vào.
Hắn cẩn thận phủi sạch, rồi đặt nó vào túi vải.
Ba cọng U Minh Thảo đã nằm gọn trong tay.
"Xong rồi trưởng lão ơi!
Tiểu bối đã hoàn thành nhiệm vụ rồi ạ!"
Tiêu Biệt Ly vui vẻ reo lên, khuôn mặt rạng rỡ như vừa trúng xổ số.
Hắn chạy lon ton lại phía Tiêu Huyền, cúi đầu thật sâu, thái độ cung kính đến mức.
nhức mắt.
Tiêu Huyền nhìn hắn từ đầu đến chân, ánh mắt quét qua chiếc túi vải phồng lên trong ngực hắn, rồi lại nhìn vào ba lỗ nhỏ trên nền đất.
Hắn nhíu mày, rõ ràng có chút không tin nổi.
"Ngươi chắc chắn không chạm vào thứ gì khác chứ?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập