"Dạ thưa trưởng lão, tiểu bối tuyệt đối không!
Tiểu bối chỉ lo nhổ cỏ, chẳng dám nhìn ngó lung tung.
Trưởng lão là đại anh hùng, nhất ngôn cửu đỉnh, đã ban cho tiểu bối cơ hội sống, tiểu bối làm sao dám phản bội lòng tin của trưởng lão chứ ạ?"
Tiêu Biệt Ly vội vàng xua tay, đầu lắc như trống bỏi, vẻ mặt chính trực đến mức người khác phải tin sái cổ.
"Thề có trời đất chứng giám, tiểu bối chỉ nhổ ba cọng cỏ xấu xí đó thôi!
"Tiêu Huyền vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng nhìn vẻ mặt thành khẩn (và có phần đáng ghét)
của Tiêu Biệt Ly, hắn lại không tìm ra được điểm gì sai trái.
Hắn phẩy tay một cái, ngữ khí đầy vẻ chán ghét:
"Được rồi, cút đi!
Đừng để ta nhìn thấy mặt ngươi trong Hắc Huyền Quật nữa!"
"Dạ vâng!
Tiểu bối xin cáo lui!
Cảm ơn trưởng lão đã rộng lượng!"
Tiêu Biệt Ly cúi đầu một lần nữa, rồi quay người, bước ra khỏi Hắc Huyền Quật với tốc độ nhanh nhất có thể.
Hắn không dám nán lại dù chỉ một giây, sợ rằng Tiêu Huyền sẽ đổi ý.
Vừa ra khỏi Hắc Huyền Quật, Tiêu Biệt Ly liền tìm một góc khuất trong rừng cây gần đó.
Hắn không về nhà ngay, vì biết Tiêu Vô Cực sẽ ở đó, và hắn không muốn bất kỳ ai nhìn thấy bảo bối của mình.
Hắn tìm một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá rậm rạp che phủ, tạo thành một không gian riêng tư.
Ngồi xuống dưới gốc cây, hắn cẩn thận lấy ra ba cọng U Minh Thảo từ trong túi vải.
Dưới ánh nắng lấp ló xuyên qua kẽ lá, những cọng cỏ đen sạm kia không còn vẻ âm u như trong Hắc Huyền Quật nữa, mà lại ẩn chứa một thứ ánh sáng tím than huyền ảo, tựa như những vì sao nhỏ xíu bị mắc kẹt.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của đất và một chút gì đó rất.
cổ xưa, rất mạnh mẽ từ chúng.
"U Minh Thảo.
.."
Tiêu Biệt Ly thì thầm, ánh mắt rực sáng.
"Đúng là bảo vật bị thế gian lãng quên.
Tiêu Vô Cực , ngươi cứ việc hưởng thụ cái Hỏa Linh Chi phàm tục của ngươi đi.
Còn ta, ta sẽ dùng ba cọng cỏ rác này, để xây dựng đế chế Ma Tôn của riêng ta!
"Hắn lấy ra một con dao nhỏ từ trong tay áo.
Đây không phải là một con dao bình thường, mà là một phác thảo sơ khai của một linh khí cấp thấp, được hắn tự tay chế tạo trong kiếp trước.
Lưỡi dao sắc bén, ánh bạc lấp lánh, phản chiếu khuôn mặt đầy quyết tâm của hắn.
Tiêu Biệt Ly đặt cọng U Minh Thảo đầu tiên lên một phiến đá phẳng, dùng con dao cẩn thận tách từng lớp vỏ ngoài, lộ ra phần lõi bên trong.
Lõi của U Minh Thảo có màu xanh lục nhạt, trong suốt như ngọc bích, tỏa ra một luồng linh khí tinh khiết, mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần so với bên ngoài.
Hắn dùng dao cắt lõi thành những lát mỏng đều tăm tắp, mỗi lát đều chứa đựng một nguồn năng lượng tiềm ẩn.
*Để luyện chế U Minh Hóa Khí Đan, cần phải tinh lọc U Minh Thảo bằng Hỏa Diễm Linh Lực.
Nhưng với tư chất Bính đẳng hiện tại của mình, ta không thể triệu hồi Hỏa Diễm Linh Lực đủ mạnh.
Ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng.
*Không thể dùng Hỏa Diễm Linh Lực, vậy thì dùng.
Băng Diễm Linh Lực!
* Kiếp trước, hắn từng nghiên cứu về một loại Băng Diễm Linh Lực cực kỳ hiếm có, có khả năng tinh luyện các loại thảo dược âm hàn một cách hoàn hảo, thậm chí còn tốt hơn cả Hỏa Diễm Linh Lực thông thường.
Nhưng để có được Băng Diễm Linh Lực, cần phải có một loại đan dược đặc biệt để dẫn dắt, hoặc một công pháp tương thích.
Tiêu Biệt Ly nhếch mép cười.
*Không sao cả.
Ta không có đan dược, nhưng ta có ký ức của Ma Tôn!
Hắn nhanh chóng nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên vô số công pháp và bí quyết luyện đan của kiếp trước.
Hắn phải tìm ra một phương pháp, một công thức, để có thể kích hoạt Băng Diễm Linh Lực với tư chất Bính đẳng hiện tại của mình.
Thời gian trôi qua, Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi bất động dưới gốc cây.
Ánh nắng dần chuyển sang màu hoàng hôn, nhuộm đỏ cả cánh rừng.
Hắn như một pho tượng, hoàn toàn đắm chìm trong dòng chảy kiến thức vô tận của kiếp trước.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, rực cháy một ngọn lửa tham vọng không gì dập tắt được.
*Tìm thấy rồi!
"Băng Tâm Quyết"
Một công pháp phụ trợ ít người biết đến, chuyên dùng để kích hoạt Băng Diễm Linh Lực trong những trường hợp đặc biệt.
Tuy nó không mạnh mẽ, nhưng ở giai đoạn sơ khai này, nó là đủ!
Hắn mở mắt ra, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua.
Kế hoạch của Ma Tôn, không chỉ dừng lại ở việc hái cỏ.
Kế hoạch của hắn, chính là biến những thứ tưởng chừng vô dụng nhất, thành vũ khí sắc bén nhất để lật đổ tất cả!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập