Chương 47: Sương Mai Của Ma Tôn, Vỏ Bọc Mỹ Miều Cho Một Phi Vụ Béo Bở

Bóng dáng cao gầy của Tiêu Biệt Ly lướt đi trên nền đất, như một nét mực tạc vào màn đêm tĩnh mịch.

Hắn không vội vã, bước chân đều đặn, mỗi nhịp đi như gieo một hạt mầm của ý chí kiên định xuống lòng đất.

Ánh trăng hắt lên vạt áo lam cũ kỹ, nhuộm thêm một vẻ phong trần, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như có ngàn vì sao hội tụ, toan tính và cả một chút.

khoái trá.

Cuộc chơi mới bắt đầu, và hắn, Ma Tôn Tiêu Biệt Ly của kiếp này, không còn là kẻ ngu ngơ ôm khư khư cái gọi là

"tự trọng"

mà đi vào ngõ cụt nữa.

Hắn trở về viện của mình, một góc khuất gần như bị lãng quên trong Tiêu gia tráng lệ.

Nơi đây, cây cỏ hoang dại mọc um tùm, bức tường rêu phong loang lổ, và đêm xuống thì tiếng côn trùng rả rích còn át cả tiếng gió.

Cánh cửa gỗ ọp ẹp khẽ kẽo kẹt khi hắn đẩy vào, chào đón hắn là mùi ẩm mốc và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Một nơi hoàn hảo để ấp ủ những kế hoạch không mấy

"chính đạo"

Tiêu Biệt Ly không thèm bật đèn dầu, ánh trăng từ khung cửa sổ nhỏ hẹp hắt vào đủ để hắn nhìn rõ những thứ cần thiết.

Trên bàn đá cũ kỹ, những viên tinh lộ lấp lánh như ngàn giọt sương đêm bị phong ấn trong pha lê.

Hắn tỉ mỉ đặt chúng lên một tấm vải lụa đen, màu sắc tương phản càng tôn lên vẻ huyền ảo của những giọt sương ấy.

“Hừm, nhìn qua cũng khá đẹp mắt đấy chứ, ” hắn lẩm bẩm, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua những viên tinh lộ.

"Vấn đề là, làm sao để biến những giọt sương vô giá này thành.

vô giá theo một cách khác.

"Đột nhiên, Tiêu Biệt Ly nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên.

Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn đã từng là một Ma Tôn thống lĩnh, không ít lần phải tự mình

"đánh bóng"

những món bảo vật cướp được từ chính đạo để bán cho các thế lực ngầm khác.

Kinh nghiệm đó, giờ đây lại được áp dụng vào một hoàn cảnh

"kém sang"

hơn nhiều, nhưng độ khó thì không hề giảm sút.

"Marketing à?

Được thôi!"

Hắn ngồi xuống, rút từ trong tay áo ra một cuộn giấy da cũ kỹ và một cây bút lông đã bạc màu.

Trí óc hắn bắt đầu vận hành với tốc độ của một cỗ máy siêu việt.

*Đầu tiên, tên sản phẩm.

"Tinh Lộ Sương Đêm"

thì nghe có vẻ thơ mộng, nhưng thiếu sức nặng.

"Tụ Linh Sương Hoa"

nghe có vẻ cao cấp hơn, nhưng chưa đủ bí ẩn.

"Thiên Địa Linh Tủy Dịch"

Quá khoa trương, dễ bị lộ tẩy.

Hắn vò đầu, rồi chợt ánh mắt sáng lên.

"Băng Diễm Ngưng Lộ!"

Vừa có sự gắn kết với linh lực của hắn, vừa mang vẻ thần bí, lại vừa gợi lên sự hiếm có.

Chính xác!

*Tiếp theo, công dụng.

* Hắn biết rõ tinh lộ chỉ là nước thường, cùng lắm là chứa chút linh khí tự nhiên.

Nhưng dưới ngòi bút của hắn, nó sẽ trở thành.

"Dung hợp tinh hoa nhật nguyệt, ngưng tụ linh khí đại địa, giúp khai mở kinh mạch tiềm ẩn, thanh tẩy tạp chất, tăng cường khả năng hấp thu linh lực gấp ba lần người thường!"

Hắn còn thêm thắt:

"Đặc biệt hiệu quả với những võ giả có tư chất thấp, gặp bế tắc trong tu luyện, hoặc những người muốn tăng cường thể chất, kéo dài tuổi thọ!"

Đọc xong, Tiêu Biệt Ly gật gù hài lòng.

Những lời này nghe có vẻ phi lý, nhưng lại đánh trúng vào tâm lý khát khao của vô số người.

*Cuối cùng, đối tượng khách hàng và kênh phân phối.

* Ai sẽ là người mua những giọt

"sương thần thánh"

này?

Chắc chắn không phải những kẻ có tư chất Giáp đẳng hay các đại tông môn.

Mà là những kẻ tự ti, tuyệt vọng, khao khát quyền lực nhưng lại yếu kém.

Hoặc những phú hộ muốn kéo dài tuổi thọ, những công tử bột muốn thể hiện

"đẳng cấp"

bằng những thứ quý hiếm.

"Kênh phân phối.

Tiệm thuốc bình thường thì không được.

Phải là những nơi bí ẩn hơn, hoặc thông qua một trung gian đáng tin cậy.

Hoặc.

tự ta rao bán!"

Hắn búng tay.

"Đúng rồi, chợ đêm!

Nơi tụ tập đủ loại người, đủ loại hàng hóa, và đủ loại.

bí mật.

"Đầu óc Tiêu Biệt Ly đã định hình xong một kế hoạch sơ bộ.

Hắn gấp cuộn giấy da lại, ánh mắt lóe lên sự tinh ranh.

Để thực hiện, hắn cần một số thứ:

lọ thủy tinh nhỏ, giấy dán nhãn, và một ít tiền vốn để khởi động.

Sáng hôm sau, Tiêu Biệt Ly dậy sớm như thường lệ.

Hắn tập luyện Băng Diễm Linh Lực một lúc, cảm nhận dòng khí lạnh lẽo nhưng đầy sinh lực chảy trong cơ thể.

Dù yếu ớt, nó vẫn là hy vọng của hắn.

Xong xuôi, hắn ghé qua nhà bếp.

"Tiểu Ly à, lại ăn ít thế?"

Mụ quản gia già nua, người đã trông nom hắn từ nhỏ, nhìn hắn với ánh mắt ái ngại.

Bà biết Tiêu Biệt Ly từ sau đại điển khai khiếu đã trở nên trầm lặng hơn, bữa ăn cũng qua loa hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập