"Dạ, không sao đâu thím Vương.
Con không đói."
Tiêu Biệt Ly cười nhẹ, nhưng ánh mắt lướt qua khay đồ ăn thịnh soạn của Tiêu Vô Cực , người đệ đệ
"Giáp đẳng"
đang ngồi ở bàn chính.
Tiêu Vô Cực ăn uống chậm rãi, thỉnh thoảng liếc nhìn hắn với vẻ khinh thường giấu không kỹ.
Trái tim Tiêu Biệt Ly không còn gợn sóng, chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
*Cứ ăn đi, ăn cho no vào.
Rồi sẽ có ngày ngươi phải nhổ ra hết thôi.
Hắn bước ra khỏi nhà bếp, không để ý đến ánh mắt thương hại của thím Vương hay cái nhìn sắc lạnh của Tiêu Vô Cực .
Mục tiêu của hắn bây giờ là ra ngoài.
"Tiểu Ly, ngươi đi đâu đấy?"
Một giọng nói chua ngoa vang lên.
Đó là Tiêu Mẫn, cô em họ của Tiêu Biệt Ly, cũng là một trong những kẻ hay bắt nạt hắn trước đây.
Giờ đây, với tư chất Bính đẳng, hắn lại càng trở thành mục tiêu của nàng ta.
Nàng ta vắt tay trước ngực, dáng vẻ kiêu căng, bên cạnh là vài tên con cháu Tiêu gia khác đang cười cợt.
Tiêu Biệt Ly dừng lại, quay đầu, nở một nụ cười mà Tiêu Mẫn chưa bao giờ thấy ở hắn.
Nụ cười ấy không còn vẻ nhút nhát, mà lại có chút gì đó.
nguy hiểm, khó lường.
"À, là Tiêu Mẫn muội muội sao?"
Hắn nói, giọng điệu từ tốn,
"Huynh tính ra ngoài dạo mát một chút."
"Dạo mát?"
Tiêu Mẫn bật cười lớn,
"Ngươi còn mặt mũi mà dạo mát à?
Một tên phế vật tư chất Bính đẳng như ngươi, không lo bế quan tu luyện cho ra hồn, còn định đi đâu?
Chẳng lẽ lại đi tìm mấy quyển thơ nhảm nhí của ngươi để ngâm nga sao?
Thật là phí cơm gạo của gia tộc!
"Những tên con cháu khác cũng hùa theo cười phá lên.
Tiêu Biệt Ly không hề tức giận.
Gân xanh trên trán hắn không giật giật, nắm tay cũng không siết chặt.
Thay vào đó, hắn chỉ mỉm cười, nụ cười càng lúc càng rộng, nhưng sâu thẳm trong mắt lại là một sự lạnh lùng đến tột độ.
"Ha ha, Tiêu Mẫn muội muội nói chí lý!"
Hắn đột nhiên vỗ tay, dáng vẻ như nhận ra chân lý.
"Đúng là huynh không nên dạo mát.
Huynh nên làm việc có ích hơn!
"Tiêu Mẫn ngớ người.
Hắn.
hắn lại đồng ý với mình?
Thật không giống Tiêu Biệt Ly chút nào!
"Vậy.
vậy ngươi định làm gì?"
Tiêu Mẫn thận trọng hỏi.
Tiêu Biệt Ly tiến lại gần, cúi người xuống một chút, ghé sát vào tai Tiêu Mẫn, thì thầm một cách bí hiểm:
"Muội muội này, huynh có một bí mật.
Một bí mật có thể giúp muội thay đổi vận mệnh.
Muội có muốn nghe không?"
Khuôn mặt Tiêu Mẫn thoáng đỏ lên vì bất ngờ, và cả một chút sợ hãi.
Hơi thở ấm nóng của Tiêu Biệt Ly phả vào tai nàng, khiến nàng giật mình lùi lại một bước.
"Ngươi.
ngươi nói nhảm gì đấy?"
"Nhảm nhí?"
Tiêu Biệt Ly trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, rồi lại đột ngột biến thành nụ cười bí hiểm.
"Nếu muội muội không tin, vậy thì thôi vậy.
Dù sao đây cũng là một cơ duyên hiếm có, không phải ai cũng có thể chạm tới."
Hắn quay người, định bỏ đi.
"Khoan đã!"
Tiêu Mẫn vội vàng gọi.
Nàng ta vốn là người hay tò mò, và cái vẻ thần bí của Tiêu Biệt Ly khiến nàng ta không khỏi sinh nghi.
"Ngươi nói rõ xem là bí mật gì!
Nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ mách Tiêu Vô Cực ca ca!
"Tiêu Biệt Ly khẽ nhếch mép.
*Mách à?
Cứ mách đi.
Đằng nào hắn cũng chẳng tin lời ngươi.
*"Thôi được."
Hắn quay lại, hạ giọng xuống như thể đang chia sẻ một điều cấm kỵ.
"Muội muội có biết, dạo gần đây, huynh đã vô tình phát hiện ra một bí cảnh nhỏ trong gia tộc không?"
Tiêu Mẫn tròn mắt.
"Bí cảnh?
Gia tộc ta mà có bí cảnh ư?
Ngươi đừng hòng bịa chuyện!"
"Cứ nghe hết đã."
Tiêu Biệt Ly vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ là ánh mắt cười như không cười.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập