chỉ có ánh mắt là sâu thẳm như vực đen.
"Cứ nghe hết đã."
Tiêu Biệt Ly vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ có ánh mắt là sâu thẳm như vực đen, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng tham lam ẩn sâu trong tâm hồn Tiêu Mẫn.
"Bí cảnh này không phải loại thường.
Nó nằm ở một nơi mà chỉ những kẻ bị gia tộc lãng quên, những kẻ cô độc nhất mới có cơ hội tìm thấy.
Huynh, cũng là nhờ lúc buồn bã thơ thẩn, vô tình lạc bước vào."
Hắn khẽ thở dài, ra vẻ cam chịu số phận.
"Đó là một khe nứt nhỏ trong vách đá phía sau Cấm Địa, nơi rêu phong phủ kín, và linh khí quanh năm bị phong tỏa, tưởng chừng như vô dụng.
Nhưng không ai biết, sâu bên trong nó, có một suối nước ngầm cổ xưa, quanh năm nhỏ giọt.
"Tiêu Mẫn và đám con cháu Tiêu gia đứng bên cạnh đều nín thở.
Cái tên
"Cấm Địa"
vốn đã đủ khiến người ta rợn gáy, lại thêm câu chuyện về một
"suối nước ngầm cổ xưa"
thì càng khiến trí tò mò của họ bị kích thích đến cực điểm.
"Suối nước ngầm?"
Tiêu Mẫn lặp lại, giọng pha chút nghi ngờ, nhưng đôi mắt đã mở to hết cỡ.
"Phải, "
Tiêu Biệt Ly gật đầu, giọng điệu như thể đang chia sẻ một bí mật tối thượng, từng từ từng chữ đều được hắn nhấm nháp một cách kỹ lưỡng.
"Suối nước ấy, cứ mỗi đêm trăng tròn, sẽ ngưng tụ lại thành những giọt sương trong suốt, lấp lánh như tinh tú.
Huynh đã đặt tên cho nó là.
Băng Diễm Ngưng Lộ.
"Hắn dừng lại, cố ý để cái tên đó lơ lửng trong không khí, chờ đợi phản ứng.
"Băng Diễm"
không chỉ gợi nhớ đến linh lực của hắn mà còn mang một vẻ huyền bí, đối lập, dễ dàng khắc sâu vào tâm trí người nghe.
"Băng Diễm Ngưng Lộ?"
Một tên con cháu Tiêu gia đứng cạnh Tiêu Mẫn, Tiêu Lực, nhếch mép.
"Nghe có vẻ hoa mỹ đấy, Tiêu Biệt Ly.
Chẳng lẽ ngươi lại định dùng thứ nước lã nào đó mà ngươi gom được rồi dán mác lên, lừa gạt chúng ta sao?
Ngươi nghĩ chúng ta ngốc hết cả à?"
Hắn ta cười phá lên, kéo theo vài kẻ khác hùa theo.
Tiêu Biệt Ly không hề tức giận.
Khóe môi hắn chỉ khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ xíu, hầu như không thể nhận ra.
Trong lòng hắn, những lời ấy chẳng khác nào tiếng ong vo ve, vô thưởng vô phạt.
*Tốt lắm, cứ nghi ngờ đi.
Càng nghi ngờ, khi sự thật.
giả dối được phơi bày, các ngươi sẽ càng tin tưởng mà thôi.
Hắn giơ bàn tay lên, ra hiệu cho Tiêu Lực im lặng.
"Huynh biết các muội, các đệ sẽ nghi ngờ.
Bởi vì, nếu không phải tận mắt chứng kiến, tận tay chạm vào, thì dù có nghe bằng tai, cũng khó lòng tin được.
Nhưng huynh có thể thề, thứ Băng Diễm Ngưng Lộ này, tuyệt đối không phải nước lã!
"Rồi, hắn đột ngột hạ thấp giọng, ánh mắt liếc nhìn xung quanh một cách thận trọng, như thể sợ có kẻ nghe trộm.
"Huynh đã thử một giọt.
"Mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn.
Ngay cả Tiêu Mẫn cũng không còn cười cợt nữa, mà mở to mắt chờ đợi.
"Chỉ một giọt thôi, "
Tiêu Biệt Ly nói, giọng đầy vẻ thành kính,
"nhưng nó đã khiến kinh mạch của huynh, vốn bế tắc sau đại điển Khai Khiếu, cảm thấy một chút.
thông suốt.
Dù chỉ là một chút thôi, nhưng huynh có thể cảm nhận được linh khí đang lưu chuyển trong người mình một cách trôi chảy hơn.
Cảm giác như, cả cơ thể được thanh lọc, linh đài trở nên sáng rõ hơn bao giờ hết.
"Hắn không nói dối.
Hắn thật sự cảm nhận được linh khí, nhưng đó là từ Băng Diễm Linh Lực chân chính của hắn, chứ không phải từ thứ
"sương"
hắn định bán.
Nhưng lời nói của hắn, dưới bàn tay Ma Tôn, lại trở thành một thứ quảng cáo cực kỳ hiệu quả, đánh thẳng vào tâm lý yếu kém của những kẻ tư chất thấp.
Ai mà chẳng muốn khai mở kinh mạch, thanh lọc tạp chất?"
Thật.
thật sao?"
Tiêu Mẫn lắp bắp, trong giọng nàng đã lộ rõ sự thèm khát.
Nàng ta cũng chỉ có tư chất Hạ đẳng, tu luyện mãi không tiến bộ, giờ nghe Tiêu Biệt Ly nói vậy, không khỏi động lòng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập