"Đại trượng phu sinh ra ở đời, có thể quỳ, có thể lạy, có thể liếm giày kẻ địch, nhưng nhất định không được để lộ ra nửa phần sợ hãi.
Bởi vì một khi ngươi sợ, ngươi đã thua từ trong tâm."
— Trích *Nhật ký vô sỉ* của Lăng Vô Địch.
Trang sách lật giở, mùi máu tanh tưởi lan tràn khắp khoang mũi.
Một khung cảnh hoang tàn của chiến trường đập vào ánh mắt đờ đẫn của một thiếu niên.
Chiến trường Hoang Nguyên, máu nhuộm đỏ cả một góc trời.
Xác chết chất thành núi, cờ xí gãy đổ ngổn ngang.
Tiếng hò reo giết chóc đã ngừng từ lâu, chỉ còn tiếng quạ đen mổ xác thây kêu quang quác não nùng.
Dưới một đống thi thể, một bàn tay run rẩy của thiếu niên chật vật thò ra.
Lăng Vô Địch mở mắt, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là khuôn mặt tím tái của một tên lính đang trợn mắt nhìn hắn.
Cái mũi của tên đó cách mũi hắn chưa đầy ba tấc, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khoang mũi.
"Mẹ kiếp!
"Hắn rụt đầu lại, suýt chút nữa hét lên, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải im lặng.
Lăng Vô Địch từ từ nhớ lại—hắn vừa xuyên không.
Kiếp trước là một tên bán bảo hiểm mặt dày nhất công ty, chỉ trong ba tháng đã đạt kỷ lục bán hàng nhờ kỹ năng
"tư vấn tận tình đến mức khách hàng phải mua để đuổi đi"
Kiếp này, hắn nhập vào một tên lính quèn tên là.
cũng gọi là Vô Danh.
Vô Danh.
Đúng là cái tên xứng đáng với vai phụ chết tập 1.
“Chết tiệt”
Lăng Vô Địch tức giận chửi thề một câu.
Bỗng một âm thanh vang vọng trong đầu hắn.
"Keng!
"Âm thanh lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn.
**
"Hệ thống Sát Phạt Đoạt Mệnh Lục khởi động.
.."
"Phát hiện ký chủ đang trong tình trạng nguy hiểm.
Kích hoạt nhiệm vụ tân thủ:
Sống sót qua trận chiến này."
"Phần thưởng:
Mở khóa chức năng thu thập công pháp từ thủ cấp kẻ địch."
Lăng Vô Địch—hắn quyết định sẽ dùng cái tên này từ nay—nhíu mày.
Hệ thống?
Giết địch bạo điểm?
Nghe quen quen.
Nhưng mà
"thu thập công pháp từ thủ cấp"
là thế nào?
Hắn chưa kịp nghĩ tiếp thì tiếng bước chân lạo xạo trên đá vụn vang lên.
"Tìm!
Đừng để sót một thằng nào còn sống!
Chém đầu đếm xác!
"Tiếng quát tháo vọng từ xa.
Đám lính đang dọn dẹp chiến trường, bọn chúng sẽ kết liễu bất kỳ ai còn thoi thóp để lấy thủ cấp lập công.
Lăng Vô Địch nín thở.
Hắn cảm nhận được cơ thể này—ốm yếu, gầy gò, tay chân rệu rã, rõ ràng là một thằng lính mới tòng quân bị bắt cóc lên chiến trường.
Trong túi áo hắn còn có một miếng ngọc bội nhỏ và một tờ giấy viết tay nguệch ngoạc:
"Nhị Lang, nhớ về thăm mẹ.
"Nhị Lang?
À, nhũ danh của thân xác này.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Một tên lính mặc giáp đen, tay cầm đại đao, bước qua những xác chết.
Hắn ta dừng lại trước đống thi thể Lăng Vô Địch đang nấp, đưa mũi đao khều vài cái.
"Ốm ốm.
"Một tiếng rên yếu ớt từ xác chết bên cạnh.
Tên lính giáp đen vung đao, một nhát chém đứt đầu người lính còn sống sót đó.
Máu bắn lên mặt Lăng Vô Địch qua kẽ hở giữa các xác chết.
"Chết hết rồi, qua chỗ khác!"
Một tên khác gọi với.
"Khoan đã!"
Tên giáp đen dừng lại.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào đống thi thể, ánh mắt nghi hoặc.
"Hình như có thứ gì động đậy.
"Lăng Vô Địch cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Trong đầu hắn, vô số lựa chọn hiện ra.
Giả chết?
Không được, bọn chúng sẽ kiểm tra.
Chạy?
Sức lực này chạy được mười bước là ngã.
Đánh lại?
Cả đời hắn chưa đánh nhau với ai ngoài mấy vụ chen lấn xe buýt.
Rồi đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên.
Kiếp trước, khi đối mặt với những khách hàng khó tính nhất, hắn có một bí kíp:
không bao giờ để lộ sự sợ hãi.
Khách hàng càng quát tháo, hắn càng cười tươi.
Khách hàng càng đuổi, hắn càng mặt dày ở lại.
Và cuối cùng, chính sự
"hiên ngang"
( Chứ không muốn nói là mặt dày, vô lại, không biết xấu hổ)
trước áp lực đó khiến khách hàng phải nể phục.
"Đại trượng phu có thể quỳ, có thể lạy, nhưng nhất định không được tỏ ra sợ hãi.
Bởi vì một khi ngươi sợ, ngươi lộ ra yếu điểm."
Nghĩ là làm.
Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ đẩy tung đống xác chết, đứng phắt dậy.
Hắn đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau lưng, mặt ngẩng lên nhìn trời, khóe miệng nở một nụ cười nhạt đầy bí hiểm.
Mấy tên lính giáp đen giật bắn người, lùi lại hai bước, xoẹt xoẹt âm thanh đao thoát vỏ, giơ lên phòng thủ, lăm le bao vây lấy hắn:
"Ngươi.
ngươi là ai?
"Lăng Vô Địch không thèm nhìn hắn, mắt vẫn ngước lên trời cao, giọng trầm ấm như tiếng chuông chùa:
"Ta chỉ là một kẻ đãi ngộ bất bình, lỡ sa chân vào chốn bụi hồng.
Các hạ muốn lấy thủ cấp của ta ư?
Cứ việc.
Nhưng hãy nhớ, có những thứ các hạ có thể lấy, có những thứ các hạ không thể gánh được.
"Tên lính giáp đen ngớ người.
Đồng bọn của hắn nghe thấy tiếng động cũng chạy tới, năm sáu tên vây quanh Lăng Vô Địch.
"Mày điên à?"
Một tên lính khác cười khẩy.
"Thấy bọn tao đông thế này mà còn làm cao?"
Lăng Vô Địch quay chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng tên một, không hề dao động.
Trong lòng hắn đang run như cầy sấy, nhưng nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên độ
"bí hiểm"
đã luyện tập suốt ba năm bán hàng.
"Đông?"
Hắn khẽ nhếch mép.
"Các hạ có biết, ta từng một mình đối diện với năm trăm tên cướp trên núi Lương Sơn, chỉ với một cây tăm và nụ cười này không?"
Bọn lính nhìn nhau.
Tên cầm đầu—một gã mặt sẹo, có vẻ là đội trưởng—bước tới, mắt híp lại đánh giá Lăng Vô Địch từ đầu đến chân.
Trang phục:
rách nát, dính đầy máu, rõ ràng là lính quèn phe bại trận.
Khí chất:
đường hoàng, thong dong, không hề nao núng.
Lời nói:
đao to búa lớn, không sợ trời không sợ đất.
Quan trọng nhất—hắn không có vũ khí trong tay, mà dám đứng trước mặt bọn chúng như thế.
Một thằng lính quèn bình thường, lúc này chỉ biết quỳ xuống van xin.
ngươi rốt cuộc là ai?"
Mặt sẹo trầm giọng, lời nói có chút không chắc chắn.
Lăng Vô Địch không trả lời, hắn kiêu ngạo nâng lên nọng cằm, trước ánh mắt kinh ngạc của đám binh sĩ.
Hắn từ từ đưa tay vào ngực áo—động tác chậm rãi, uyển chuyển—móc ra miếng ngọc bội nhỏ.
Dưới ánh mặt trời, miếng ngọc phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Thực ra nó chỉ là ngọc rẻ tiền, nhưng trong bối cảnh này, nó trông như một loại tín vật thần bí nào đó.
"Đây là thứ mà sư phụ ta cho trước khi lâm chung."
Lăng Vô Địch nhìn miếng ngọc với ánh mắt xa xăm.
"Ông ấy dặn:
'Khi nào gặp đại nạn, hãy giơ nó lên, tự có người đến cứu.."
Hắn nhìn quanh một lượt, rồi thở dài:
"Chắc ông ấy nói đùa.
"Bọn lính lại nhìn nhau.
Câu nói sau cùng có vẻ hài hước, nhưng không ai dám cười.
Bởi vì thái độ của hắn quá tự nhiên, quá thoải mái, như thể hắn đang ở nhà mình chứ không phải đang bị vây giữa đống xác chết.
"Đội trưởng, "
tên lính giáp đen thì thầm,
"thằng này.
kỳ lắm.
Hay là mình.
"Im!"
Mặt sẹo giơ tay.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào Lăng Vô Địch, nhưng trong mắt đã có chút do dự.
Trên chiến trường này, những kẻ kỳ lạ thường là những kẻ nguy hiểm nhất.
Một mình không vũ khí mà dám đứng trước mặt quân địch, chỉ có hai loại:
kẻ điên, hoặc cao thủ tuyệt thế.
Lăng Vô Địch đột nhiên cất bước.
Hắn chậm rãi bước thẳng về phía mặt sẹo, mỗi bước đều đều, vững chãi.
Cả đám lính theo phản xạ lùi lại, mở ra một lối đi.
Đến trước mặt mặt sẹo, Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn ta, cách nhau chưa đầy một thước.
Giọng hắn trầm xuống, chỉ đủ hai người nghe thấy:
"Huynh đệ, ta khuyên ngươi một câu.
Ở cái thế giới này, có những người không nên động vào.
Bản lĩnh của ta không cao, nhưng sư phụ ta—người mà ngươi không muốn gặp đâu."
Hắn khẽ vỗ vai mặt sẹo, như một lão bằng hữu, rồi đường hoàng bước qua.
Cả đám lính đứng như trời trồng, nhìn theo bóng hắn khuất dần sau những gò đất.
Mãi đến khi không còn thấy bóng Lăng Vô Địch nữa, tên lính giáp đen mới lắp bắp:
"Đội.
đội trưởng, sao anh không chém hắn?"
Mặt sẹo nuốt nước bọt.
Lúc này hắn mới nhận ra, lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi.
"Chém?
Mày thấy thái độ của hắn không?
Một thằng lính quèn làm sao có khí phách đó được?
Còn miếng ngọc bội, còn câu chuyện sư phụ.
Tao không dám liều.
"Hắn nhìn về phía Lăng Vô Địch vừa khuất, lẩm bẩm:
"Loạn thế này, có nhiều cao nhân thích giả heo ăn thịt hổ lắm.
Tốt nhất đừng động vào.
"—
Một dặm sau gò đất.
Lăng Vô Địch chạy như điên.
Hắn vừa chạy vừa thở hổn hển, tim đập như trống trận.
Đến khi xác định đã an toàn, hắn ngồi phịch xuống gốc cây, cười lớn khặc khặc.
Hắn thở ra phì phò, ngực phập phồng vì trái tim đang đập như trống rền.
"Ha ha ha.
mẹ kiếp, tài năng diễn xuất của ta đỉnh thật!
Mấy thằng ngu đó, một câu chuyện nhảm cũng tin!
"Hắn lôi miếng ngọc bội ra ngắm nghía.
Thứ này chắc là kỷ vật của thân xác này, nhưng giờ thành đạo cụ diễn xuất hữu hiệu.
Bỗng nhiên, một cơn đau đầu dữ dội ập đến.
Lan tràn ra toàn thân thể.
“Ự A a a” Lăng Vô Địch ôm lấy đầu, đau đớn rên la.
Trong lúc đó, ký ức của hắn lướt qua vô số hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí—một lão già râu tóc bạc phơ, một ngọn núi cao chót vót, những cuốn sách cổ xưa.
rồi tất cả tan biến.
Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tân thủ:
Sống sót."
"Hệ thống Sát Phạt Đoạt Mệnh Lục chính thức kích hoạt."
"Hiện tại cảnh giới:
Cửu Phẩm sơ kỳ (thân thể suy nhược, cần cải thiện)."
"Sát Phạt Điểm:
0"
"Công pháp đã thu thập:
Không"
Lăng Vô Địch phải một lúc sau mới dịu bớt đau đớn, hắn ngồi ngây người một lúc, dần dần từ khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn như đớp phải ruồi thành gương mặt tràn đầy kinh hỉ và gian trá nụ cười không khép được, mặc dù cố nén cười thành tiếng, Hắn bật cười
“ Hề Hề Hề” Lăng Vô Địch ngửa đầu nhìn lên bầu trời đỏ rực hoàng hôn, nhìn cánh đồng xác chết phía xa, nhìn đôi bàn tay gầy gò của mình.
"Loạn thế sao?
Cường địch khắp nơi sao?"
Hắn đứng dậy, khí thế từ khúm núm trở nên bá khí, hắn phủi đất trên người, giọng nói có chút quyết ý.
"Tốt.
Càng loạn càng tốt.
Ở thời bình, ta chỉ là thằng bán bảo hiểm mặt dày.
Ở thời loạn, mặt dày chính là vốn liếng lớn nhất!
"Hắn vỗ ngực, ngẩng cao đầu, mắt sáng rực:
"Các ngươi chờ đó.
Ta—Lăng Vô Địch—nhất định sẽ dùng cái mặt dày này, đường đường chính chính bước lên đỉnh cao nhất!
Gặp ai cũng hiên ngang, bất kể mạnh yếu!
"Một cơn gió thổi qua, lay động tà áo rách.
Bỗng từ bụi cây sau lưng, một giọng nói lạnh tanh vang lên:
"Nói hay lắm.
Nhưng ngươi có biết, phía sau ngươi là tổng bộ quân doanh của phe địch không?
Một mình ngươi chạy vào đây, lại còn to mồm thế kia, chán sống à?"
Lăng Vô Địch cứng đờ người.
Hắn từ từ quay lại.
Cách đó trăm bước, một tòa thành lũy lớn hiện ra với vô số cờ xí.
Trên tường thành, hàng trăm tên lính đang nhìn xuống hắn với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn buồn cười.
Và ngay sau lưng hắn, một thanh niên mặc bạch y, tay cầm kiếm, đang đứng tựa vào gốc cây, khóe miệng nhếch lên nụ cười nửa khinh nửa thú vị.
Lăng Vô Địch cảm thấy mình như vừa từ đỉnh cao của màn kịch rơi xuống vực sâu.
Nhưng chỉ trong một giây, hắn lập tức điều chỉnh lại biểu cảm.
Đầu óc vận chuyển hết công suất.
Hắn xoay người, mặt đối mặt với thanh niên bạch y, hai tay chắp sau lưng, ngực hơi ưỡn, khóe môi lại nở nụ cười bí hiểm quen thuộc:
"Ồ, thì ra đây là doanh trại địch sao?
Ta cứ tưởng là một rạp hát lớn, nên vào xem thử có tuyển diễn viên không.
Nhìn các hạ đây chắc là đào kép chính nhỉ?"
Thanh niên bạch y sững người.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn thấy một kẻ sắp chết đến nơi mà vẫn có thể nói đùa như vậy.
**Hết chương 1.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập