Bình minh ló dạng sau những dãy nhà cao thấp của Vân Mộng Thành, ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ dày đặc, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, những con đường lát đá còn ẩm ướt sương đêm.
Những tia nắng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đường.
Không khí se lạnh, thoang thoảng mùi khói bếp từ những gia đình đã dậy sớm nấu cơm, nhưng hôm nay, thứ mùi quen thuộc ấy bị át đi bởi một thứ khác – mùi của sự căng thẳng, của sát khí đang âm ỉ khắp các ngõ ngách.
Những bóng người lặng lẽ di chuyển, những ánh mắt dáo dác tìm kiếm, những bàn tay luôn đặt trên chuôi binh khí.
Cả thành phố như một cái bẫy khổng lồ, và con mồi chính là Lăng Vô Địch.
Tin tức về mười sáu xác chết hôm qua đã lan khắp thành như một ngọn lửa.
Ma Đao không phải con mồi dễ xơi, hắn là một tử thần thực sự.
Nhưng 2.
000.
000 lượng vẫn là một con số quá lớn, đủ để khiến nhiều kẻ liều mạng.
Và hôm nay, những kẻ liều mạng đó đã tìm đến.
—
Lăng Vô Địch thức dậy từ sớm, hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường ọp ẹp trong căn nhà ổ chuột ở khu phố tây.
Mắt hắn nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, chậm rãi, từng nhịp thở kéo dài như những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ.
Chân khí trong cơ thể lưu chuyển theo từng vòng tuần hoàn của Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết, từ đan điền lan tỏa khắp kinh mạch, sưởi ấm từng thớ thịt, từng sợi gân.
Hắn mở mắt, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối của căn phòng.
Bảng hệ thống hiện ra trước mặt:
**Điểm sát phạt:
62.
**
**Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết:
Nhập môn.
**Cần 100.
000 điểm để đạt Sơ thành.
Hắn cười nhạt, một nụ cười lạnh lùng chỉ đủ để khóe môi hơi nhếch lên.
*62.
000 điểm, chỉ còn thiếu 38.
000 nữa.
Vài ngày nữa sẽ đủ.
Huyết Thủ ngồi ở góc phòng, tay vẫn nắm chặt song đao, mắt không ngừng đảo quanh.
Lão đã thức trắng đêm, canh chừng những kẻ rình rập bên ngoài.
Thấy Lăng Vô Địch mở mắt, lão lên tiếng, giọng khàn khàn vì thiếu ngủ:
"Hôm nay tính sao?
Lại ra ngoài dạo chơi?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang len lỏi qua kẽ lá:
"Hôm nay chúng ta đợi.
"Huyết Thủ ngạc nhiên, lão nhíu mày:
"Đợi?
Đợi gì?"
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ nhìn ra ngoài, đôi mắt sâu thẳm, khó đoán.
Trong đầu hắn, những tính toán đang xoay chuyển.
Hắn biết, hôm nay sẽ có những kẻ mạnh hơn tìm đến.
Và hắn cần phải sẵn sàng.
Mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt thiêu đốt mặt đường.
Không khí oi ả, nặng nề.
Đến trưa, tiếng bước chân từ ngoài ngõ vọng vào.
Không phải một người, mà là nhiều người, bước chân đều đặn, dứt khoát, không hề che giấu.
Tiếng động vang lên trên nền đá, lộp cộp, lộp cộp, như những nhịp trống báo hiệu tử thần sắp đến.
Lăng Vô Địch mở mắt, đứng dậy.
Động tác của hắn chậm rãi, nhẹ nhàng, không một tiếng động.
Hắn với lấy trường đao dựa bên cạnh giường, những ngón tay siết chặt chuôi đao, cảm nhận sự lạnh lẽo của thép truyền vào lòng bàn tay.
Một cảm giác quen thuộc, an toàn.
Hắn nói với Huyết Thủ, giọng trầm đều, không chút gợn sóng:
"Lão ở lại đây.
"Huyết Thủ muốn nói gì đó, nhưng nhìn vào ánh mắt của Lăng Vô Địch, lão lại thôi.
Lão chỉ gật đầu, tay nắm chặt song đao hơn, các khớp ngón tay trắng bệch.
Lăng Vô Địch mở cửa, bước ra ngoài.
Ánh nắng chói chang khiến hắn phải nheo mắt.
Hắn đứng giữa ngõ nhỏ, nơi những bức tường đá hai bên phủ đầy rêu xanh, những mảng rêu ẩm ướt bốc lên mùi đất đặc trưng.
Không một bóng người, nhưng hắn biết, có hàng chục luồng khí tức đang ẩn nấp trong bóng tối của các ngách nhỏ, trên các mái nhà thấp.
Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên rồi xẹp xuống.
Không khí nóng bức tràn vào phổi, mang theo mùi bụi đường, mùi phân ngựa từ xa, và một thứ mùi khác – mùi của sợ hãi toát ra từ những kẻ đang rình rập.
Rồi từ đầu ngõ, một đoàn người bước ra.
Khoảng hai mươi tên, tất cả đều mặc hắc y, trên ngực thêu hình một giọt máu đỏ – biểu tượng của Huyết Ma Giáo.
Chúng bước đi với một khí thế hung hãn, tự tin, không hề che giấu sát khí.
Đứng đầu là một thanh niên trạc hai lăm, hai sáu tuổi, mặt mày tuấn tú nhưng ánh mắt đầy kiêu ngạo.
Hắn mặc hồng bào, tay cầm một thanh trường kiếm màu đỏ như máu, thân kiếm phản chiếu ánh nắng, tạo nên những tia sáng đỏ rực kỳ lạ.
Khí tức của hắn tỏa ra – Ngũ Phẩm viên mãn đỉnh phong, chỉ cách Tứ Phẩm một bước.
Mỗi bước chân của hắn đều để lại những dấu vết nhẹ trên mặt đất, như thể hắn đang lướt đi chứ không phải bước.
Đoàn người dừng lại cách Lăng Vô Địch chừng mười trượng.
Thanh niên hồng bào bước lên một bước, đôi mắt hắn lướt qua người Lăng Vô Địch từ đầu đến chân, rồi hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp ngõ, làm mấy con chim trên mái nhà giật mình bay vút lên:
"Ma Đao!
Cuối cùng cũng chịu ra mặt!
Ta tưởng ngươi trốn trong hang chuột đó đến bao giờ!
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, mắt lạnh như băng.
Hắn không vội trả lời, chỉ từ từ đưa mắt quan sát toàn bộ đoàn người.
Hắn thấy những kẻ đứng sau, thấy cách chúng đứng, cách chúng cầm binh khí, cách chúng nhìn hắn – vừa tò mò vừa khinh miệt.
Một số đã đặt tay lên chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Một lúc sau, hắn mới lên tiếng, giọng trầm đều, không cao không thấp, nhưng đủ để tất cả nghe rõ:
"Ngươi là ai?"
Thanh niên hồng bào sững lại, mặt hơi biến sắc, nhưng rồi hắn lại cười, lần này cười đểu hơn.
Hắn bước tới thêm vài bước, tay chỉ vào ngực mình, động tác khoa trương, đầy tự mãn:
"Huyết Ma Giáo chân truyền, Huyết Vô Tình!
Ngươi chắc đã nghe danh ta?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, mặt vẫn không biểu cảm:
"Chưa từng.
"Huyết Vô Tình sững sờ.
Mặt hắn đỏ lên, rồi tái đi, rồi lại đỏ.
Đám thuộc hạ đằng sau xôn xao, thì thầm với nhau.
Hắn nghiến răng, từng chữ như bật ra từ kẽ răng:
"Ngươi.
ngươi dám nói chưa nghe danh ta?
Ta là thiên tài của Huyết Ma Giáo, đứng thứ năm Thiên Kiêu Bảng!
"Lăng Vô Địch vẫn thản nhiên, giọng vẫn đều đều:
"Thiên Kiêu Bảng?
Thứ đó là trò tiêu khiển lúc rảnh rỗi sao.
"Mặt Huyết Vô Tình đỏ như gấc, hắn hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, nhưng bàn tay cầm kiếm của hắn đã run lên vì tức.
Hắn rút kiếm, thanh kiếm đỏ rực phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ, như đang khát máu.
Tiếng *soạt* vang lên, chói tai.
"Được!
Vậy hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là thiên tài!
Đầu ngươi trên Sát Long Bảng trị giá 2.
000 lượng, nhưng với ta, tiền không quan trọng.
Ta chỉ muốn xem, kẻ dám giết bảy mươi đệ tử Kiếm Tông có bản lĩnh thế nào!
"Nghe vậy, ánh mắt Lăng Vô Địch nhìn hắn lạnh tanh, sâu thẳm như vực thẳm.
Một tia sát khí lướt qua mắt hắn, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.
Hắn trầm giọng thốt ra:
"Ngươi muốn chết?"
Huyết Vô Tình cười lớn, tiếng cười vang vọng, đầy kiêu ngạo:
"Ha ha ha!
Ngươi nghĩ ngươi thắng được ta?
Ta là Huyết Ma Giáo chân truyền, có Huyết Ảnh Kiếm Pháp, có Huyết Ma công!
Ngươi chỉ là một tán tu, có gì mà tự tin?"
Hắn không đợi trả lời, chân phải đạp mạnh xuống đất, cả người lao vút đi như một mũi tên.
Tốc độ kinh người, chỉ trong chớp mắt đã áp sát Lăng Vô Địch.
Thanh kiếm đỏ rực trong tay hắn vẽ nên một vòng cung máu trong không trung, mang theo một luồng huyết sát chi khí nồng nặc, như thể có hàng trăm oan hồn đang gào thét bên trong.
Không khí xung quanh như trở nên lạnh lẽo, nhiệt độ như giảm xuống vài độ.
Những chiếc lá khô trên mặt đất bay lên, xoay tròn trong luồng kiếm khí, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh.
Đường kiếm này không chỉ tấn công thể xác, mà còn tấn công tinh thần, khiến đối thủ hoảng sợ, mất tập trung.
Những kẻ đứng xa chứng kiến cũng phải lùi lại, mặt tái nhợt.
Lăng Vô Địch vẫn đứng yên.
Mắt hắn không rời thanh kiếm đang lao tới.
Hắn có thể cảm nhận được luồng sát khí, có thể nghe thấy tiếng rít của kiếm xé gió, có thể thấy từng chi tiết trên lưỡi kiếm đang phản chiếu ánh nắng.
Khi mũi kiếm cách cổ hắn chừng một tấc, chỉ bằng một đốt ngón tay, hắn mới động.
Không phải động mạnh, chỉ là một cái nghiêng người cực nhỏ, vừa đủ để mũi kiếm lướt qua sát da thịt.
Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh từ mũi kiếm phả vào cổ, lạnh đến nỗi nổi da gà.
Một mảnh áo mỏng bị xé toạc, bay lên trong không trung.
Cùng lúc đó, tay phải hắn vung lên.
Thanh trường đao từ dưới vạt áo bay ra, vẽ một đường vòng cung trong không trung.
Động tác nhanh đến mức không ai kịp thấy, chỉ nghe tiếng gió rít *viu* một tiếng chói tai.
*Phong Lôi nhất thức – Lôi Đình vạn quân!
Đường đao bổ xuống như sét đánh.
Không phải một nhát đao thường, mà là cả một cơn thịnh nộ của tự nhiên.
Không khí bị xé toạc, phát ra tiếng nổ *đùng đoàng* như sấm rền, khiến màng nhĩ những kẻ đứng gần ù đi.
Luồng đao khí cuồn cuộn, màu trắng xóa, lao thẳng vào Huyết Vô Tình như một cơn lốc.
*Choang!
Kiếm và đao va chạm, tóe lửa sáng rực cả góc ngõ.
Những tia lửa bắn ra tung tóe, thiêu cháy mấy bụi cây khô bên đường, làm chúng bốc cháy xèo xèo.
Mặt đất dưới chân hai người nứt toác, những vết nứt lan rộng như mạng nhện.
Huyết Vô Tình lùi lại hai bước, mặt hơi biến sắc.
Hắn cảm nhận được lực đạo khủng khiếp từ thanh đao, cùng với một thứ sắc bén hơn cả lưỡi đao – đao ý.
Cánh tay cầm kiếm của hắn tê dại, suýt nữa buông rơi binh khí.
"Khá đấy!
Nhưng chỉ thế thôi sao?"
Hắn không tin mình thua.
Hắn là thiên tài của Huyết Ma Giáo, đã khổ luyện mười tám năm, chưa từng thua ai cùng cảnh giới.
Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển chân khí, cảm giác tê dại tan biến.
Hắn lại lao lên, lần này tung ra một đường kiếm phức tạp hơn.
*Huyết Ảnh kiếm pháp – Huyết Vũ phiêu hương!
Thanh kiếm đỏ rực biến thành vô số bóng đỏ, như hàng ngàn cánh hoa máu đang rơi, đẹp mắt nhưng chứa đầy tử khí.
Mỗi bóng kiếm đều là thật, cũng có thể là giả, khiến người đối diện hoa mắt, không thể phân biệt đâu là thật đâu là ảo.
Những bóng kiếm lao vào Lăng Vô Địch từ mọi hướng, phong kín tất cả đường lui.
Hắn nhắm mắt, để mặc cho vô số bóng kiếm lao vào.
Hắn không nhìn bằng mắt, hắn cảm nhận bằng đao ý.
Từng bóng kiếm, từng luồng sát khí, từng chuyển động nhỏ nhất đều hiện ra trong đầu hắn như một bức tranh rõ mồn một.
Rồi hắn mở mắt.
Đao vung lên.
*Phong Lôi nhị thức – Phong Lôi tề minh!
Một đường đao vòng tròn, nhanh đến mức không thể thấy bằng mắt thường.
Chỉ nghe thấy tiếng gió rít như bão táp, *vù vù* dữ dội, tiếng sấm vang như trời long đất lở, *ầm ầm* liên hồi.
Đao khí cuồn cuộn tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, hút tất cả những bóng kiếm đỏ vào trong.
Những bóng kiếm va vào nhau, phát ra những tiếng *choang choang choang* như tiếng chuông ngàn, rồi vỡ tan thành những mảnh vụn vô hình.
Khi cơn lốc tan đi, Huyết Vô Tình lùi lại ba bước, mặt tái nhợt, tay cầm kiếm run lên bần bật.
Trên người hắn, chiếc hồng bào đã rách mấy chỗ, lộ ra những vết xước dài trên da thịt, máu rỉ ra thấm đỏ áo.
ngươi là ai?
Sao có thể.
"Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ đứng đó, đao trong tay chỉa xuống đất, mắt nhìn Huyết Vô Tình với vẻ thương hại.
Hắn vẫn chỉ dùng thực lực Ngũ Phẩm viên mãn, nhưng với ngoại công viên mãn và đao pháp viên mãn, hắn hoàn toàn áp đảo đối thủ.
Hơi thở hắn vẫn đều đặn, không hề gấp gáp.
Huyết Vô Tình cắn răng, mắt đỏ ngầu như máu.
Hắn không thể chấp nhận thất bại.
Hắn là thiên tài của Huyết Ma Giáo, chưa bao giờ thua.
Tiếng thở của hắn dồn dập, phì phò như con thú bị thương.
"Ta sẽ giết ngươi!
"Hắn lao lên lần cuối, tung ra đòn mạnh nhất – Huyết Ảnh kiếm pháp tuyệt chiêu.
*Huyết Ảnh kiếm pháp – Huyết Sát thiên không!
Thanh kiếm biến thành một tia sáng đỏ rực, xé toạc không gian, lao thẳng vào Lăng Vô Địch với tốc độ kinh hoàng.
Đây là đòn tấn công cuối cùng, tập trung toàn bộ chân khí và sát ý của hắn vào một điểm duy nhất.
Tia sáng chói lòa, khiến những kẻ đứng xa phải che mắt.
Không khí xung quanh như bị đóng băng, nhiệt độ giảm xuống đột ngột.
Những viên đá dưới đất nứt toác vì áp lực, bụi mù bay lên.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận.
Trong mắt hắn không có sợ hãi, chỉ có một tia sáng lạnh lùng.
*Phong Lôi tam thức – Lôi Đình Phong Bạo!
Đây là chiêu mạnh nhất trong Phong Lôi đao pháp mà hắn đã luyện đến viên mãn.
Một đường đao xoay tròn, tạo thành một cơn lốc đao khí khổng lồ.
Cơn lốc cao đến mấy trượng, đường kính cả chục mét, cuốn phăng mọi thứ xung quanh:
đá vỡ, ngói tan, cây cối bật gốc.
Tất cả đều bị hút vào trong và nghiền nát thành bụi mù.
*RẦM RẦM RẦM!
Tiếng gió rít như bão cấp mười, tiếng đao khí xé toạc không gian, tiếng những bức tường xung quanh rung chuyển, đổ sập.
Cả khu phố như chao đảo trong cơn địa chấn.
Bụi mù mịt, không thấy gì.
Tia sáng đỏ của Huyết Vô Tình va vào cơn lốc.
Có một tiếng nổ kinh hoàng, *ĐÙNG* một tiếng như sấm sét đánh xuống.
Rồi tia sáng tắt lịm.
Huyết Vô Tình bay ngược về phía sau như một chiếc lá khô trước gió, đập mạnh vào bức tường đá cách đó mười trượng.
*Rầm!
Bức tường đổ sập, đè lên người hắn.
Hắn phun ra một ngụm máu lớn, máu bắn lên tường, lên đất, thành những vệt đỏ sẫm.
Thanh Huyết Ảnh kiếm của hắn gãy làm đôi, mảnh vỡ cắm phập xuống đất, lưỡi kiếm vẫn còn ánh lên tia đỏ yếu ớt rồi tắt hẳn.
Hắn nằm đó trong đống đổ nát, thở hổn hển từng hơi yếu ớt, mắt mở to vô hồn nhìn lên bầu trời xanh.
Miệng hắn mấp máy, như muốn nói gì đó, nhưng chỉ có máu trào ra.
Đám thuộc hạ của Huyết Ma Giáo xông lên định cứu chủ, nhưng Lăng Vô Địch chỉ nhìn chúng.
Một ánh nhìn duy nhất, lạnh như băng, sâu như vực thẳm.
Ánh mắt đó khiến chúng đứng sững lại như bị đóng băng.
Không ai dám tiến thêm bước nào.
Chúng vừa chứng kiến chủ của mình – một thiên tài, một Ngũ Phẩm viên mãn đỉnh phong – bị đánh bại một cách thảm hại, làm sao dám động thủ?
Lăng Vô Địch bước tới, từng bước chậm rãi, vững chãi.
Mỗi bước chân để lại dấu ấn sâu trên mặt đất nứt nẻ.
Đao trong tay hắn vẫn chỉa xuống, máu trên lưỡi đao nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt, in dấu trên đường đi.
Hắn dừng lại trước Huyết Vô Tình, đao chĩa vào cổ hắn.
Trong đầu hắn, hệ thống vang lên:
**Phát hiện mục tiêu có thể thu hoạch:
Giết Huyết Vô Tình (Ngũ Phẩm viên mãn đỉnh phong)
, nhận 5.
000 điểm sát phạt.
5.
000 điểm.
Một con số hấp dẫn.
Chỉ cần giết thêm vài tên như hắn, 38.
000 điểm sẽ nhanh chóng đầy.
Nhưng Lăng Vô Địch không vội.
Hắn suy nghĩ.
Đôi mắt hắn nhìn Huyết Vô Tình, nhìn đám thuộc hạ đang run rẩy, nhìn những bóng người đang ẩn nấp xung quanh.
*Huyết Ma Giáo.
thế lực ngang ngửa Kiếm Tông, thậm chí còn tà ác hơn.
Giết hắn, ta sẽ có thêm một kẻ thù lớn.
Mà ta còn Kiếm Tông, còn Thiên Cơ Lâu, còn bao nhiêu kẻ đang rình rập.
Hắn không sợ, nhưng hắn không ngu.
Rước thêm kẻ thù lúc này chỉ tổ thêm mệt.
Huyết Vô Tình run run nhìn lưỡi đao kề cổ, mặt cắt không còn giọt máu.
Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, thấm ướt bộ y phục đã rách nát.
Hắn lắp bắp, giọng run run như sắp khóc:
ngươi đừng giết ta!
Ta là chân truyền của Huyết Ma Giáo!
Giáo chủ là sư phụ ta!
Ngươi giết ta, Huyết Ma Giáo sẽ truy sát ngươi đến chết!
Cả đời ngươi sẽ không yên!
Ngươi sẽ bị truy sát khắp thiên hạ!
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, mắt vẫn lạnh như băng, không chút cảm xúc.
Hắn cúi xuống, nói nhỏ, chỉ đủ để Huyết Vô Tình nghe thấy, giọng trầm đều nhưng mang một áp lực vô hình:
"Về nói với sư phụ ngươi, muốn giết ta thì cứ đến.
Nhưng nhớ, lần sau gặp lại, ta sẽ không tha.
Dù ngươi có là chân truyền của ai, ta cũng sẽ chặt đầu ngươi.
"Hắn thu đao, động tác dứt khoát, không chút do dự.
Rồi hắn quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại.
Huyết Vô Tình nằm đó, thở hổn hển, mắt nhìn theo bóng lưng Lăng Vô Địch.
Bóng lưng đó bình thản, thong dong, như thể vừa làm một việc cực kỳ nhỏ nhặt.
Hắn thấy cánh cửa căn nhà mở ra rồi đóng lại, nuốt chửng bóng người vào bên trong.
Một lúc lâu sau, hắn mới thì thào, giọng yếu ớt:
"Đưa.
đưa ta về.
"Đám thuộc hạ vội vàng đỡ hắn dậy, lê lết rời khỏi ngõ.
Hắn ngoái lại nhìn căn nhà lần cuối, mắt đầy căm hận pha lẫn sợ hãi.
Hắn không biết Lăng Vô Địch có thực sự sợ Huyết Ma Giáo hay không, nhưng hắn biết, hắn vừa thoát chết trong gang tấc.
Trong nhà, Huyết Thủ đã nghe thấy tất cả.
Lão đứng ép sát vào tường, song đao nắm chặt trong tay đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tiếng chiến đấu bên ngoài, tiếng nổ kinh hoàng, tiếng tường đổ, tất cả như địa ngục.
Khi Lăng Vô Địch bước vào, lão nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc pha lẫn khâm phục, nhưng cũng có một tia sợ hãi mơ hồ.
Lão đã chứng kiến hắn chiến đấu, đã cảm nhận được uy lực kinh hoàng của những chiêu thức.
Mà Lăng Vô Địch chỉ dùng Ngũ Phẩm viên mãn, chưa hề lộ ra cảnh giới thật.
ngươi tha cho hắn?
Hắn là Huyết Ma Giáo đấy!
Chúng sẽ trả thù!
"Lăng Vô Địch ngồi xuống giường, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Hắn lấy một miếng vải lau đao, từng động tác chậm rãi, tỉ mỉ.
"Biết.
Nhưng giết hắn, chúng cũng trả thù.
Tha cho hắn, chúng vẫn trả thù nhưng sẽ chậm rãi hơn, Vậy giết hay không giết, bên nào lợi bên nào hại, kẻ thông minh liền hiểu?"
Huyết Thủ ngẩn người, rồi hỏi:
"Nhưng mà lỡ đâu hắn sẽ ngay lập tức trả thù.
"Lăng Vô Địch lắc đầu, mắt vẫn nhìn lưỡi đao:
"Giết hắn, ta có thể sung sướng nhất thời.
Nhưng trong lòng ta sẽ có thêm cả một Huyết Ma Giáo cần lo lắng.
Lúc này, ta cần tập trung vào Kiếm Tông và Thiên Cơ Lâu.
Thêm kẻ thù chỉ tổ loạn.
"Huyết Thủ nhìn hắn, ánh mắt phức tạp.
Lão do dự một lúc rồi hỏi:
ngươi không sợ Huyết Ma Giáo trở mặt?"
Lăng Vô Địch cười nhạt, nụ cười lạnh lùng:
"Sợ thì có sợ.
Nhưng sợ không giải quyết được gì.
Cứ đến, ta đón tiếp.
Nếu chúng muốn chết, ta sẵn sàng giúp chúng.
"Hắn ngừng lau đao, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng xế chiều đang dần tắt, bóng tối bắt đầu bao trùm:
"Vả lại, lời đe dọa của ta, hắn nghe hay không, ta chẳng quan tâm.
Ta chỉ nói để hắn biết, nếu còn muốn sống thì tránh xa ta.
Còn nếu hắn ngu ngốc quay lại, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là hối hận.
"Huyết Thủ im lặng.
Lão hiểu, Lăng Vô Địch không phải kẻ liều mạng mù quáng.
Hắn biết tính toán, biết lúc nào nên đánh, lúc nào nên nhịn.
Bên ngoài, màn đêm buông xuống, những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lên.
Nhưng cuộc chơi vẫn còn dài.
Lăng Vô Địch nhìn vào bảng hệ thống:
**62.
** Hắn mỉm cười.
Dù không giết Huyết Vô Tình, hắn vẫn có được 3.
000 điểm từ việc đánh bại hắn.
Mỗi trận chiến đều mang lại lợi ích.
Hắn nhắm mắt, vận công.
Hơi thở lại đều đặn, chân khí lại bắt đầu lưu chuyển.
Huyết Thủ nhìn hắn, lẩm bẩm trong bóng tối:
"Ma Đao.
ngươi rốt cuộc là ai?"
Lão nhìn khuôn mặt trẻ trung nhưng đôi mắt già dặn của Lăng Vô Địch, nhìn cách hắn chiến đấu, cách hắn tính toán, cách hắn đối mặt với kẻ thù.
Một nghi ngờ lớn dần trong lòng lão.
*Một thiếu niên mười tám tuổi?
Không thể.
Cái cách hắn chiến đấu, cái cách hắn nhìn đời.
phải là lão quái vật sống trăm năm mới có.
Hay hắn bị đoạt xá?
Một thân thể mang linh hồn ngàn năm?
Lão rùng mình, không dám nghĩ tiếp.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió đêm rì rào ngoài kia, và tiếng thở đều đều của Lăng Vô Địch.
**Hết chương 106.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập