Chương 109: Hắc Ám Lâm - Mồ Chôn Sinh Mệnh

Hắc Ám Lâm về đêm không chỉ là một khu rừng.

Nó là một cõi âm u mà ranh giới giữa thực tại và mộng mị trở nên mong manh đến mức người ta có thể lạc vào nỗi sợ của chính mình.

Ánh trăng – thứ ánh sáng duy nhất có thể xua tan bóng tối nơi trần thế – dường như bị những tán cây cổ thụ nuốt chửng từ khi còn trên bầu trời.

Không một tia sáng nào lọt xuống mặt đất, chỉ có bóng tối đặc quánh như mực loang, đặc đến nỗi người ta có thể cảm thấy nó đang quện trên da, luồn vào từng lỗ chân lông, thấm sâu vào hơi thở.

Thỉnh thoảng, những đốm lân tinh từ đám rêu mục bám trên thân cây mục bỗng nhiên phát sáng rồi vụt tắt như những con mắt quỷ đang chớp.

Xa xa, đôi mắt xanh lét của một con yêu thú nào đó lóe lên trong tích tắc, rồi cũng biến mất, để lại cảm giác ghê rợn như có ai đó đang quan sát từ trong bóng tối.

Tiếng gió rít qua khe đá không giống gió, mà tựa như tiếng rên rỉ của những oan hồn chưa siêu thoát.

Tiếng lá khô xào xạc dưới chân những sinh vật di chuyển trong đêm vọng ra từ bốn phương tám hướng, khiến người ta không thể phân biệt đâu là thật, đâu là ảo giác.

Giữa không gian quỷ dị ấy, Lăng Vô Địch đang đứng trên một tảng đá phủ đầy rêu mục.

Hắn không động đậy, cũng chẳng thở mạnh.

Chỉ có đôi mắt – đôi mắt sáng quắc trong bóng tối – đang chuyển động, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của khu rừng.

Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết sau khi đạt tới cảnh giới Sơ thành đã làm thay đổi cả cách hắn cảm nhận thế giới.

Những luồng chân khí vốn xung đột giữa Vân Tiêu Tâm Kinh ấm áp và Huyết Ẩn Chân Kinh âm hàn giờ đây như hai dòng sông lớn được nhập vào một dòng chảy duy nhất, vừa nhu hòa vừa sắc bén, vừa ấm áp vừa lạnh lẽo.

Chúng luân chuyển trong kinh mạch theo một nhịp điệu kỳ lạ, mỗi lần tuần hoàn lại khiến hắn cảm thấy cơ thể như nhẹ đi một phần, nhưng sức mạnh lại tăng lên gấp bội.

Hắn khẽ hít một hơi thật sâu.

Bầu không khí ẩm thấp của Hắc Ám Lâm tràn vào phổi, mang theo mùi đất mục, mùi lá cây thối rữa, và thoang thoảng đâu đó mùi máu tanh của những con mồi vừa ngã xuống.

Mùi máu ấy khiến hắn cảm thấy quen thuộc đến kỳ lạ – như một phần bản năng đã ngấm vào máu thịt từ khi xuyên không đến thế giới này.

*“Thiên cấp trung phẩm quả nhiên bất phàm.

Mới Sơ thành đã giúp ta tăng ít nhất ba thành thực lực.

Nếu đạt tới Đại thành, e là có thể đối đầu với Tứ phẩm trung kỳ mà không cần dùng mưu kế.

”*

Hắn khẽ động đậy, bàn tay phải chạm vào cán Phong Lôi Đao bên hông.

Cảm giác mát lạnh của kim loại truyền qua đầu ngón tay, khiến hắn cảm thấy an tâm.

Đao này đã theo hắn qua bao trận chiến, từ những ngày còn là Ngũ phẩm sơ kỳ yếu ớt, cho đến bây giờ khi đã là Tứ phẩm chân chính.

Nó không phải thần binh lợi khí, nhưng nó là minh chứng cho con đường hắn đã đi.

Bỗng nhiên, đồng tử hắn co lại.

Phía trước, khoảng ba mươi trượng, một bóng đen đang phục trên tảng đá lớn.

Đôi mắt xanh lét không chớp, nhìn chằm chằm vào hắn từ trong bóng tối.

Hắc Sí Hổ – cấp năm trung kỳ, tương đương Ngũ phẩm trung kỳ.

Nó đã rình hắn từ lúc nào, và hắn hoàn toàn không phát hiện ra.

Nhưng đó là chuyện của trước kia.

Bây giờ, khi đã phát hiện, hắn thấy rõ mọi chi tiết.

Cái cách con mãnh thú hạ thấp người, hai chân sau bám chặt vào đá, cơ bắp cuộn lên chuẩn bị bổ nhào.

Cái cách nó khẽ thè lưỡi liếm mũi, để lộ những chiếc răng nanh dài ngoằn đầy độc tố.

Cái cách nó nhẹ nhàng chuyển trọng tâm, chỉ chờ một khắc sơ hở là lao tới.

Lăng Vô Địch không sợ.

Hắn chỉ mỉm cười – một nụ cười lạnh tanh, không chút cảm xúc.

*“Đến lúc thử hàng rồi.

”*

Thân ảnh hắn lao vút đi trước khi ý nghĩ kết thúc.

*Soạt!

Tiếng xé gió vang lên, Phong Lôi Đao trong tay hắn kéo theo một đường sáng chói lóa giữa màn đêm.

Đao pháp không còn là những đường chém đơn thuần, mà đã hòa quyện với đao ý – thứ hắn lĩnh hội được khi đột phá Tứ phẩm.

Mỗi đường đao đều mang theo một luồng khí tức sắc bén, như thể bản thân không khí cũng bị cắt làm đôi.

Hắc Sí Hổ gầm lên, lao tới.

Móng vuốt đầy độc tố bổ xuống như sấm sét.

Nhưng Lăng Vô Địch chỉ hơi nghiêng người.

Một động tác nhỏ, vừa đủ để móng vuốt lướt qua sát vai hắn.

Cùng lúc đó, đao của hắn vẽ nên một đường cong kỳ ảo, lượn vòng qua móng vuốt, xuyên thẳng vào yết hầu con mãnh thú.

*Phập!

Âm thanh quen thuộc vang lên – tiếng đao xuyên thịt, cắt đứt cuống họng.

Máu đen phun ra, hòa lẫn với ánh sáng lân tinh lấp lánh từ đám rêu gần đó, tạo nên một màu sắc vừa rực rỡ vừa rợn người.

Hắc Sí Hổ không kịp gầm thêm tiếng nào.

Nó chỉ kịp trợn tròn mắt nhìn hắn, rồi đổ ập xuống đất, chân còn giật giật vài cái trước khi hoàn toàn tắt thở.

Hệ thống lạnh lùng hiện lên trước mắt:

*“Kích sát yêu thú cấp năm trung kỳ Hắc Sí Hổ, thu hoạch 4.

500 điểm sát phạt.

”*

Lăng Vô Địch thu đao, thở ra một hơi nhẹ.

Ba mươi trượng, một nháy mắt, một đao kết thúc.

Đây là tốc độ và sức mạnh mà hắn chưa từng có trước đây.

Nếu là khi còn Ngũ phẩm, hắn phải vận dụng toàn lực, có khi còn phải dùng đến chiêu thức mới có thể thắng được con Hắc Sí Hổ này.

Nhưng bây giờ.

Hắn nhìn xác yêu thú, rồi đột nhiên quay đầu về phía xa xa, nơi bìa rừng.

Một cảm giác bất an chợt lướt qua, khiến lông mày hắn khẽ nhíu lại.

Từ nãy đến giờ, giữa những tiếng thú gầm và tiếng gió rít, hắn cảm nhận được những rung động kỳ lạ từ mặt đất.

Không phải bước chân của yêu thú, mà là bước chân của con người.

Rất nhiều người.

Và chúng đang di chuyển thành từng nhóm, tỏa ra khắp khu rừng.

*“Bọn chúng vẫn chưa từ bỏ ý định sao?

Hắn đứng yên, lắng nghe.

Không chỉ bước chân, hắn còn nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm lẻ tẻ, tiếng hét thảm thiết của ai đó bị yêu thú tấn công, và cả tiếng quát tháo chỉ huy.

*“Có tổ chức.

Có kẻ cầm đầu.

”*

Khóe miệng hắn nhếch lên, nhưng không phải nụ cười.

Đó là một đường cong lạnh lẽo, nửa mỉa mai, nửa khinh bỉ.

Nếu đã đến, vậy thì đến đi.

Hắn cũng đang cần thêm điểm để nâng Hỗn Nguyên lên Đại thành.

Nhưng trước tiên, để bọn chúng vào sâu thêm một chút.

Khu rừng này, hắn đã dành ba ngày để thám hiểm, thuộc từng ngóc ngách, từng khe đá, từng dòng suối ngầm.

Còn bọn chúng, giữa màn đêm đen kịt này, chỉ là những con mồi mù lòa đang tự dẫn thân vào mồ chôn.

Hắn hít thêm một hơi, lần này cảm nhận rõ hơn mùi máu tanh từ xác Hắc Sí Hổ, và mùi của con người – mùi mồ hôi, mùi sắt thép, mùi sát khí – đang từ từ lan tỏa từ bìa rừng vào sâu bên trong.

Rồi hắn động.

Không nhanh, không chậm, từng bước chân nhẹ nhàng lướt trên mặt đất, biến mất vào màn đêm dày đặc như thể chưa từng tồn tại.

Bầu trời trên bìa rừng không một vì sao.

Những đám mây dày đặc che kín cả ánh trăng lẫn tinh tú, để lại mặt đất chìm trong bóng tối tuyệt đối.

Chỉ có ánh lửa từ những bó đuốc đang cháy lách tách là thứ duy nhất xua tan được một góc nhỏ màn đêm, nhưng chính thứ ánh sáng ấy lại càng làm cho bóng tối xung quanh trở nên dày đặc và đáng sợ hơn.

Giữa ranh giới mong manh giữa ánh sáng và bóng tối ấy, Huyết Thủ Lão Nhân đang nằm bẹp trong một bụi cây rậm rạp.

Cả người ông run lên từng hồi, không phải vì lạnh, mà vì sợ.

Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, thấm ướt lớp y phục đã cũ sờn, khiến ông có cảm giác như đang nằm trong một vũng nước.

Ông nín thở, cố gắng thu nhỏ cơ thể lại, ép mình sát vào mặt đất đến mức có thể cảm nhận được từng viên sỏi nhỏ đang cấn vào xương sườn.

Mắt ông mở to, nhìn xuyên qua những kẽ lá về phía trước, nơi những bóng người đang tụ tập.

Năm mươi bóng người.

Ít nhất là năm mươi.

Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, tay cầm đuốc và binh khí.

Ánh lửa hắt lên những khuôn mặt đầy sát khí, khiến những đường nét trên gương mặt họ trở nên dữ tợn và méo mó.

Phần lớn là Ngũ phẩm – Huyết Thủ có thể cảm nhận được khí tức của bọn chúng, dù không rõ ràng lắm.

Nhưng cũng có những kẻ mà ông không thể nhìn thấu thực lực, như thể họ đang đứng trong một lớp sương mù dày đặc che khuất mọi cảm nhận.

Và người đứng đầu – Lý Thiên Cương.

Hắn đứng tách riêng ra một chỗ, hai tay chắp sau lưng, mắt nhìn vào màn đêm đen kịt của Hắc Ám Lâm.

Trên gương mặt hắn là một nụ cười lạnh lẽo, nụ cười của kẻ sắp được toại nguyện.

Mỗi lần hắn cử động, khí tức Tứ phẩm sơ kỳ lại thoáng phát ra, khiến những kẻ đứng gần phải lùi lại vài bước, không phải vì sợ, mà vì bị uy áp làm cho khó thở.

Huyết Thủ nhận ra hắn.

Lý Thiên Cương – Nhị trưởng lão ngoại môn Kiếm Tông, kẻ đã từng giao chiến với Lăng Vô Địch mấy tháng trước.

Lúc đó, Lăng Vô Địch còn chỉ là Ngũ phẩm, phải dùng hết mưu kế mới thoát thân.

Còn bây giờ, hắn ta đã trực tiếp dẫn người đến tận đây.

*“Mẹ kiếp!

Mẹ kiếp!

Mẹ kiếp!

”*

Huyết Thủ chửi thầm trong bụng, hàm răng va vào nhau lập cập.

Ông đã bảo Lăng Vô Địch đừng có chọc vào Kiếm Tông làm gì.

Đã bảo hắn nên lặng lẽ tu luyện, đợi khi đủ mạnh rồi hãy tính tiếp.

Nhưng thằng nhỏ đó có bao giờ nghe lời?

Nó cứ thích gây chuyện, cứ thích làm những việc mà người khác cho là điên rồ.

Và bây giờ thì hậu quả đã đến.

“Lý trưởng lão, ” một tên thuộc hạ bước tới, cúi đầu cung kính, “chúng ta đã phong tỏa toàn bộ khu vực này, từ bìa rừng đến tận chân núi phía tây.

Dù Lăng Vô Địch có cánh cũng không thể thoát được.

Lý Thiên Cương gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn đêm.

“Lục soát.

Từng tấc một.

Tìm ra hắn, ta sẽ thưởng thêm một vạn lượng.

Một vạn lượng!

Đám thuộc hạ xôn xao.

Với số tiền đó, một tên Ngũ phẩm có thể sống sung sướng cả chục năm trời.

Mắt bọn chúng sáng rực lên, không phải vì ánh lửa, mà vì lòng tham.

“Rõ!

Năm mươi bóng người lập tức tản ra, tiến vào Hắc Ám Lâm.

Họ chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm năm bảy người, cầm đuốc và binh khí, chậm rãi nhưng chắc chắn xuyên qua màn đêm.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng đao kiếm va vào nhau loảng xoảng, tiếng quát tháo chỉ huy vang lên khắp nơi.

Huyết Thủ co rúm trong bụi cây, tay bám chặt vào mặt đất đến nỗi móng tay cắm sâu vào lớp đất mềm.

Ông cảm nhận được từng bước chân của bọn chúng, cảm nhận được mặt đất rung lên mỗi khi có ai đó bước qua gần chỗ ông nằm.

Có mấy tên chỉ cách ông chưa đầy ba trượng.

Huyết Thủ có thể nghe thấy tiếng thở của chúng, thậm chí có thể ngửi thấy mùi mồ hôi và mùi sắt thép trên người chúng.

Tim ông đập mạnh đến nỗi ông sợ rằng bọn chúng có thể nghe thấy.

*“Đi đi, đi đi, đừng dừng lại, đừng nhìn sang đây.

”*

Ông cầu nguyện trong vô thức, mắt nhắm nghiền, môi mím chặt.

Và bọn chúng đã đi qua.

Không ai phát hiện ra ông.

Mãi đến khi tiếng bước chân xa dần, Huyết Thủ mới dám thở ra một hơi nhẹ.

Ông từ từ mở mắt, nhìn theo những chấm lửa đang khuất dần sau những tán cây.

Rồi ông nhìn lên bầu trời.

Trời đen như mực.

Không trăng, không sao, không một tia sáng nào.

Hắc Ám Lâm trước mặt ông là một vực thẳm khổng lồ, đen kịt và sâu thăm thẳm, nuốt chửng tất cả ánh sáng và âm thanh.

*“Phải làm sao bây giờ?

Huyết Thủ tuyệt vọng.

Ông phải vào báo tin cho Lăng Vô Địch.

Nhưng vào bằng cách nào?

Đuổi theo bọn chúng ư?

Chỉ cần ông lộ diện, với thực lực Ngũ phẩm lão luyện, chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Mà nếu bị phát hiện, ông không chỉ chết, mà còn khiến Lăng Vô Địch mất đi cơ hội cuối cùng để biết về cuộc vây quét này.

Nhưng nếu không vào, Lăng Vô Địch sẽ phải đối mặt với năm mươi tên sát thủ, trong đó có một Tứ phẩm chân chính, mà không hề hay biết.

*“Lăng Vô Địch, mày có biết là lão tử đang liều mạng vì mày không?

Ông nghiến răng, hai tay nắm chặt đến nỗi khớp xương trắng bệch.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu:

liều!

Huyết Thủ từ từ trườn người ra khỏi bụi cây.

Động tác chậm rãi, cẩn thận, từng milimet một, như một con rắn đang di chuyển trong đêm.

Ông không dám đứng dậy, chỉ dám bò trên mặt đất, len lỏi giữa những bụi cây, những tảng đá, những thân cây mục.

Bóng tối bao phủ ông, và ông biết ơn vì điều đó.

Trong bóng tối này, chỉ cần không gây ra tiếng động, ông có thể ẩn mình khỏi mọi ánh mắt.

Nhưng càng vào sâu, ông càng lạc lối.

Hắc Ám Lâm không chỉ tối, nó còn là một mê cung tự nhiên.

Ban ngày, dựa vào mặt trời và những mốc địa hình, người ta có thể tìm được đường.

Nhưng ban đêm, mọi thứ đều giống nhau.

Cây cối giống nhau, tảng đá giống nhau, thậm chí tiếng thú gầm cũng vọng về từ mọi hướng như nhau.

Huyết Thủ bò được một lúc, rồi dừng lại.

Ông nhìn xung quanh, cố gắng định vị, nhưng chỉ thấy bóng tối và những chấm lửa lập lòe từ xa xa.

*“Mình đang ở đâu?

Ông hoảng hốt.

Những chấm lửa – có cái ở trước mặt, có cái ở bên trái, có cái ở bên phải.

Chúng bao vây ông từ mọi hướng, như một cái lưới khổng lồ đang dần thu hẹp lại.

Và giữa lồng lưới ấy, Lăng Vô Địch đang ở đâu?

Huyết Thủ ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, bất lực.

Giữa không gian bao la, sâu thẳm và tối tăm này, hắn có thể ở bất cứ đâu.

Có thể ở ngay trước mặt, có thể ở sau lưng, có thể cách đó chỉ vài trượng mà ông không hề hay biết.

*“Lăng Vô Địch!

Mày ở đâu?

”*

Ông gào thầm trong lòng, tuyệt vọng đến mức muốn bật khóc.

Rồi ông nghe thấy tiếng động.

*Soạt.

soạt.

Tiếng bước chân, rất gần.

Huyết Thủ vội vàng nằm bẹp xuống, áp mặt vào đất, nín thở.

Tim ông đập mạnh đến nỗi ông tưởng như nó sẽ vỡ tung ra khỏi lồng ngực.

Tiếng bước chân đến gần, rồi dừng lại.

Một giọng nói lạnh tanh vang lên sau lưng ông:

“Tìm được một con chuột nhắt.

Huyết Thủ cứng đờ người.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, từ gáy xuống tận thắt lưng.

Mồ hôi lạnh lại túa ra, lần này nhiều hơn, ướt đẫm cả lưng áo.

Ông từ từ quay lại.

Trong bóng tối, một bóng đen đang đứng cách đó không xa.

Không thể thấy rõ mặt, chỉ thấy thanh kiếm trong tay hắn phản chiếu ánh sáng lân tinh lạnh lẽo từ những đám rêu mục.

Thứ ánh sáng yếu ớt ấy đủ để Huyết Thủ nhận ra thực lực của đối phương.

Ngũ phẩm viên mãn đỉnh phong.

Cao hơn ông một bậc.

Huyết Thủ run rẩy, tay nắm chặt đoản đao bên hông.

Ông biết, nếu đánh, ông không phải đối thủ.

Ngũ phẩm lão luyện và Ngũ phẩm viên mãn đỉnh phong – khoảng cách đó đủ để hắn giết ông trong vòng mười chiêu.

Nhưng nếu không đánh, nếu không thoát được, ai sẽ báo tin cho Lăng Vô Địch?

Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại.

Rồi ông làm một việc mà bất cứ ai cũng cho là điên rồ.

Ông hét toáng lên:

“LĂNG VÔ ĐỊCH!

CHẠY ĐI!

CHÚNG CÓ NĂM MƯƠI NGƯỜI, CÓ LÝ THIÊN CƯƠNG!

Tiếng hét của ông vang xa trong màn đêm, nhưng ngay lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng thú gầm, tiếng gió rít, và sự bao la của khu rừng.

Nó chẳng khác gì tiếng muỗi kêu giữa bão tố.

Tên hắc y nhân nhếch mép:

“Điên rồ.

Giữa khu rừng này, tiếng của ngươi chẳng khác gì tiếng muỗi kêu.

Hắn không thể nghe thấy.

Huyết Thủ tái mặt.

Đúng vậy.

Giữa Hắc Ám Lâm bao la, sâu thẳm, đen kịt này, tiếng hét của ông làm sao đến được tai Lăng Vô Địch?

Làm sao hắn có thể nghe thấy?

Nhưng rồi ông lại cười, lần này là nụ cười của kẻ đã buông bỏ tất cả.

“Vậy thì lão tử liều mạng với ngươi!

Ông gầm lên, lao vào lần nữa.

Lần này không còn câu giờ, không còn tính toán.

Chỉ có một lão già Ngũ phẩm, với thanh đoản đao cũ kỹ, lao vào một kẻ mạnh hơn mình, giữa màn đêm đen kịt, vì một thằng nhỏ mà ông coi như bạn đồng hành.

*Choang!

Kiếm và đao va chạm lần nữa.

Lần này Huyết Thủ không bị đánh bật ngay, ông cố gắng trụ lại, vung đao liên tiếp.

Nhưng khoảng cách thực lực là quá lớn.

Tên hắc y nhân chỉ nhẹ nhàng đỡ gạt, rồi đột nhiên phản công.

*Phập!

Một nhát kiếm găm vào vai Huyết Thủ.

Máu bắn ra, ướt đẫm cánh tay ông.

Huyết Thủ lảo đảo lùi lại, nhưng ông vẫn không ngã.

Ông nhìn thẳng vào kẻ địch, mắt đỏ hoe, không phải vì đau, mà vì uất hận.

*“Lăng Vô Địch, mày sống cho tốt nhé.

”*

Ông nghĩ thầm, rồi lại lao lên.

Lần này, thanh kiếm của đối phương vẽ nên một đường cong kỳ lạ, xoay chuyển như một tia chớp, nhắm thẳng vào yết hầu ông.

Huyết Thủ nhắm mắt.

*Choang!

Một tiếng va chạm cực lớn vang lên ngay trước mặt ông, khác hẳn những tiếng động trước đó.

Nó mạnh mẽ, dữ dội, như sấm sét giữa trời quang.

Huyết Thủ mở mắt.

Trước mặt ông, một bóng đen vừa xuất hiện, chặn đứng đường kiếm của tên hắc y nhân.

Đó là một thân ảnh cao gầy, nhưng toát ra khí tức lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như ngưng đọng.

Trên tay hắn là Phong Lôi Đao, vẫn còn đang rung lên sau cú va chạm.

Huyết Thủ run run:

“Mày.

mày.

Lăng Vô Địch quay đầu lại, nhìn ông với ánh mắt phức tạp, vừa lạnh lùng vừa có chút ấm áp hiếm hoi.

“Lão già, sống lâu như vậy rồi mà vẫn không biết giữ mình.

Đúng là đồ vô dụng.

Huyết Thủ suýt khóc.

Nhưng ông không kịp khóc, vì Lăng Vô Địch đã quay lại đối diện với tên hắc y nhân, giọng nói lạnh tanh vang lên:

“Ngươi, muốn chết thế nào?

Tên hắc y nhân lùi lại một bước, cảm nhận được khí tức kỳ lạ từ đối phương.

Rõ ràng là Ngũ phẩm trung kỳ, nhưng tại sao.

tại sao hắn lại cảm thấy nguy hiểm như vậy?

Lăng Vô Địch không nói thêm lời nào.

Hắn chỉ động.

Một đường đao xé tan màn đêm, nhanh hơn cả ánh chớp, mạnh hơn cả sấm sét.

Tên hắc y nhân cố gắng đỡ, nhưng thanh kiếm của hắn vỡ tan, và đường đao ấy vẫn tiếp tục lao tới, không thể ngăn cản.

*Phập!

Một tiếng động khô khốc vang lên.

Tên hắc y nhân ngã xuống, mắt vẫn mở to, không tin nổi.

Hệ thống:

“Kích sát địch nhân Ngũ phẩm viên mãn đỉnh phong, thu hoạch 6.

000 điểm sát phạt.

Lăng Vô Địch thu đao, nhìn xác hắn rồi quay sang Huyết Thủ.

“Đi được không?

Huyết Thủ gật đầu, cố gắng đứng dậy.

Vết thương trên vai vẫn đang chảy máu, nhưng ông cắn răng chịu đựng.

Lăng Vô Địch nhìn về phía xa xa, nơi những chấm lửa vẫn đang di chuyển, ngày một gần hơn.

*“Năm mươi tên, cộng thêm Lý Thiên Cương.

Vui rồi đây.

”*

Hắn cười lạnh, rồi đỡ Huyết Thủ, nhanh chóng biến mất vào màn đêm.

Phía sau, tiếng bước chân và tiếng quát tháo vẫn vang vọng khắp khu rừng.

Cuộc săn đuổi chỉ mới bắt đầu.

**Hết chương 109.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập