—
Hắc Ám Lâm về đêm vốn đã là cõi chết, nhưng giờ đây nó còn trở nên đáng sợ hơn bất kỳ tấc đất nào dưới gầm trời này.
Mùi máu tanh nồng nặc đến mức có thể khiến người ta ngạt thở.
Những xác người nằm rải rác khắp nơi, có kẻ chết dưới lưỡi đao, có kẻ chết dưới móng vuốt yêu thú, có kẻ chết vì hoảng loạn giẫm đạp lên nhau.
Trong vòng ba canh giờ, hai mươi bảy tên truy sát đã ngã xuống, biến khu vực này thành một địa ngục trần gian.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Những tên còn sống sót đã co cụm lại thành từng nhóm lớn, không dám tách rời.
Chúng run rẩy nhìn về phía sâu trong rừng, nơi thỉnh thoảng lại vọng ra những tiếng động kinh thiên động địa.
Chúng biết rằng ở đó, một trận chiến sinh tử đang diễn ra, và kết quả của nó sẽ quyết định mạng sống của tất cả.
Giữa một khoảng đất trống, Lăng Vô Địch đang đứng.
Hắn đứng trên một tảng đá lớn phủ đầy rêu mục, Phong Lôi Đao trong tay vẫn còn nhỏ vài giọt máu chưa kịp khô.
Áo bào đã rách nhiều chỗ, trên người có vài vết thương nhỏ, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, không hề mệt mỏi.
Ngược lại, trong đôi mắt ấy còn lóe lên một tia hưng phấn khó tả.
Điểm sát phạt hiện tại:
146.
200.
Chỉ còn 53.
800 nữa là đủ để đưa Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết lên Đại thành.
Một khi đạt tới cảnh giới đó, hắn sẽ có thể đối đầu với bất kỳ cao thủ Tứ phẩm nào, thậm chí có thể uy hiếp đến Tam phẩm.
Nhưng hắn biết, cơ hội kiếm thêm điểm từ đám tán tu sắp hết.
Bọn chúng đã co cụm lại, không dám tách rời.
Và trên hết, kẻ thù thực sự sắp xuất hiện.
Luồng khí tức từ xa đang lao tới, mạnh mẽ, cuồng bạo, không hề che giấu.
Nó mang theo sát khí dày đặc, như một cơn lốc sắp quét qua.
Lý Thiên Cương.
Lăng Vô Địch khẽ nhếch mép.
Hắn nhảy xuống khỏi tảng đá, đứng giữa khoảng đất trống, hai tay buông thõng, Phong Lôi Đao cắm xuống đất bên cạnh.
Tư thế thong dong đến mức khinh người.
Chỉ vài phút sau, một bóng đen từ trong rừng lao ra, dừng lại cách hắn mười trượng.
Lý Thiên Cương mặc trường bào xanh đen, tay cầm trường kiếm, gương mặt đầy sát khí.
Nhưng khi hắn nhìn thấy Lăng Vô Địch đang đứng chờ sẵn, một tia ngờ vực lóe lên trong mắt.
Hắn không ngờ rằng Lăng Vô Địch lại chủ động lộ diện, không hề trốn tránh.
“Lăng Vô Địch!
” Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp khu rừng:
“Ngươi giết hơn hai mươi đệ tử của ta, đêm nay ta sẽ lấy mạng ngươi để tế cho anh linh của chúng!
Lăng Vô Địch không đáp.
Hắn chỉ nhếch mép, rút Phong Lôi Đao lên, chân khí trong người bắt đầu vận chuyển.
Và rồi, Lý Thiên Cương cảm nhận được.
Khí tức từ Lăng Vô Địch bùng phát, không phải Ngũ phẩm trung kỳ như hắn tưởng, mà là Tứ phẩm.
Không chỉ Tứ phẩm sơ kỳ, mà là **Tứ phẩm trung kỳ**!
“Ngươi.
” Lý Thiên Cương trợn mắt, lùi lại một bước.
Cảm giác hoang mang và sợ hãi trào dâng.
Làm sao có thể?
Mới chưa đầy một năm, tên tiểu tử mà hắn từng coi như con kiến, nay đã đạt đến cảnh giới cao hơn cả hắn?
ngươi tu luyện tà công gì?
Giọng Lý Thiên Cương run run.
Lăng Vô Địch cười nhạt, nụ cười lạnh như băng:
“Tà công?
Lý trưởng lão, ngươi đã sống hơn trăm năm mà vẫn không hiểu rằng trên đời này có những kẻ sinh ra đã là thiên tài sao?
Hắn không nói thêm, thân ảnh lao vút đi như tia chớp.
Tốc độ nhanh đến mức không khí xung quanh như bị xé toạc, phát ra tiếng rít chói tai.
*Soạt!
Phong Lôi Đao vung lên, chém thẳng vào Lý Thiên Cương.
Đao pháp không còn là những đường chém đơn thuần, mà đã hòa quyện với đao ý – thứ mà chỉ những cao thủ lâu năm mới có thể lĩnh hội.
Mỗi đường đao đều mang theo một luồng khí tức sắc bén, như thể bản thân không khí cũng bị cắt làm đôi.
Lý Thiên Cương vội vàng đỡ.
*Choang!
Tiếng va chạm cực lớn vang lên, tóe lửa sáng rực giữa màn đêm.
Lý Thiên Cương cảm thấy một lực đạo khổng lồ truyền qua thanh kiếm, khiến hắn lùi ba bước, tay tê rần.
Chênh lệch giữa Tứ phẩm sơ kỳ và trung kỳ rõ ràng là quá lớn.
“Không thể nào!
Hắn gầm lên, điên cuồng phản công.
Kiếm pháp Kiếm Tông tinh diệu, biến ảo khôn lường, mỗi chiêu đều nhắm vào yếu huyệt.
Nhưng Lăng Vô Địch chỉ cười khẩy, đao pháp như cuồng phong, như bão táp, đỡ gạt dễ dàng.
Choang!
Tiếng binh khí va chạm vang lên liên hồi như sấm dậy.
Lý Thiên Cương càng đánh càng kinh hãi.
Hắn đã dùng đến mười phần lực, vậy mà Lăng Vô Địch vẫn thong dong, thậm chí còn có phần nhàn nhã.
Đôi mắt của đối thủ nhìn hắn như nhìn một con mồi, khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng.
ngươi rốt cuộc là ai?
Hắn thở hổn hển.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Lý Thiên Cương, rồi đột nhiên tăng tốc.
*Viu!
Thân ảnh hắn biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh.
Lý Thiên Cương giật mình, vội vàng đưa kiếm lên đỡ, nhưng không kịp.
*Phập!
Một đường đao chém vào vai hắn, suýt chặt đứt cánh tay.
Máu bắn ra, ướt đẫm cả bộ trường bào.
“Á!
” Lý Thiên Cương hét lên đau đớn, ngã nhào xuống đất, kiếm văng ra xa.
Lăng Vô Địch đứng trên người hắn, Phong Lôi Đao kề vào cổ.
Máu trên lưỡi đao còn chưa kịp khô, nhỏ từng giọt xuống mặt Lý Thiên Cương.
“Lý trưởng lão, ngươi thua rồi.
Lý Thiên Cương mặt trắng bệch, mắt mở to không tin nổi.
Hắn đường đường là trưởng lão Kiếm Tông, tu luyện hơn trăm năm, lại bị một tên tiểu bối đánh bại chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi hiệp?
Điều này sao có thể?
Nhưng sự thật hiển hiện.
Hắn thua, thua thảm hại.
Lăng Vô Địch nhếch mép, chuẩn bị kết thúc, thì bỗng nhiên một luồng khí tức khủng khiếp ập tới từ phía sau.
Luồng khí tức này mạnh mẽ hơn Lý Thiên Cương nhiều, tinh thuần hơn, nguy hiểm hơn.
Lăng Vô Địch vội vàng nhảy sang bên.
*Rầm!
Một thanh kiếm xé tan không khí, cắm phập vào chỗ hắn vừa đứng, đất đá văng tung tóe.
Nếu chậm một nhịp, hắn đã bị đâm xuyên người.
Lăng Vô Địch quay lại, mắt nheo lại.
Từ trong bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra.
Người đó mặc bạch y trắng muốt, không một vết bẩn, tay cầm một thanh kiếm dài sáng loáng.
Trên gương mặt là một nụ cười lạnh lẽo, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia ngạc nhiên thú vị.
Kiếm Tông Tả sứ.
Hắn ta nhìn Lăng Vô Địch, rồi nhìn Lý Thiên Cương đang nằm dưới đất, khẽ lắc đầu:
“Lý trưởng lão, ngươi thật làm mất mặt Kiếm Tông.
Một tên tiểu bối cũng không xử lý được.
Lý Thiên Cương hổ thẹn, cúi đầu không dám nói.
Tả sứ quay sang Lăng Vô Địch, ánh mắt sắc lẹm:
“Ngươi làm ta ngạc nhiên đấy.
Tứ phẩm trung kỳ, lại có Thiên cấp công pháp.
Không trách được dám đối đầu với Kiếm Tông.
Hắn chỉ lặng lẽ quan sát Tả sứ, đánh giá thực lực của đối phương.
Tả sứ này cũng Tứ phẩm trung kỳ, nhưng khí tức tinh thuần hơn nhiều, kiếm ý ẩn hiện, rõ ràng là một cao thủ thực thụ.
Tả sứ cười lạnh:
“Không nói gì sao?
Cũng phải, sắp chết rồi, nói nhiều làm gì.
Hắn vung kiếm, lao vào Lăng Vô Địch.
Tốc độ của hắn nhanh hơn Lý Thiên Cương gấp bội.
Chỉ trong nháy mắt, kiếm đã tới trước mặt Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch không lùi, Phong Lôi Đao nghênh đón.
Một tiếng va chạm cực lớn vang lên, chân khí hai bên bùng nổ dữ dội, tạo thành một cơn sóng xung kích quét sạch mọi thứ trong bán kính mười trượng.
Cây cối gãy đổ, đất đá văng tung tóe, lá cây bay mù mịt.
Lăng Vô Địch lùi hai bước, Tả sứ chỉ lùi nửa bước.
Cùng cảnh giới, nhưng Tả sứ rõ ràng tinh thuần hơn, kinh nghiệm hơn.
“Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết!
” Tả sứ reo lên, mắt sáng rực:
“Thiên cấp trung phẩm!
Không ngờ ngươi có được bảo vật này!
Hắn nhận ra sự đặc biệt trong chân khí của Lăng Vô Địch.
Nó không thuần nhất như người thường, mà dung hợp nhiều loại khí tức khác nhau, tạo nên một sức mạnh kỳ lạ vừa nhu hòa vừa sắc bén.
Lăng Vô Địch vẫn không trả lời.
Hắn chỉ tập trung vào trận chiến.
Tả sứ tấn công dồn dập, kiếm pháp tinh diệu vô cùng.
Mỗi chiêu đều nhắm vào yếu huyệt, mỗi đường kiếm đều biến ảo khôn lường.
Kiếm ý của hắn mạnh mẽ, sắc bén, như thể có thể cắt đứt bất cứ thứ gì.
Lăng Vô Địch chống đỡ vất vả.
Hắn liên tục lùi lại, đao pháp của hắn tuy mạnh nhưng trước kiếm pháp tinh diệu của Tả sứ vẫn có phần thua kém.
Tuy nhiên, nhờ Hỗn Nguyên Sơ thành, hắn có thể điều hòa chân khí, sử dụng sức mạnh một cách hiệu quả, nên dù bị ép vẫn chưa bị thương.
Đúng lúc này, Lý Thiên Cương từ dưới đất bò dậy.
Hắn nhặt kiếm, mắt đỏ hoe nhìn Lăng Vô Địch.
Vết thương trên vai vẫn đang chảy máu, nhưng hắn không quan tâm.
Lòng hận thù và nhục nhã đã khiến hắn mất hết lý trí.
“Ta cũng sẽ giết ngươi!
Hắn gầm lên, lao vào tham chiến.
Hai Tứ phẩm, một trung kỳ một sơ kỳ, vây công Lăng Vô Địch.
Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết.
Lý Thiên Cương tuy bị thương nhưng liều mạng tấn công, kiếm pháp của hắn trở nên điên cuồng, bất chấp tất cả.
Tả sứ vẫn giữ được sự lạnh lùng, kiếm pháp tinh diệu, phối hợp với Lý Thiên Cương tạo thành thế vây công chặt chẽ.
Lăng Vô Địch bị ép vào thế phòng thủ.
Hắn liên tục lùi lại, đao pháp của hắn không còn tung hoành như trước, mà chỉ tập trung vào phòng thủ.
Nhưng mắt hắn vẫn sáng quắc, không hề hoảng loạn.
Ba bóng người lao vào nhau, kiếm quang đao ảnh đan xen, tiếng va chạm vang lên liên hồi.
Chân khí bùng nổ, cây cối gãy đổ, đất đá văng tung tóe.
Những tia sáng do chân khí va chạm tạo ra lóe lên giữa màn đêm, có thể nhìn thấy từ xa.
Trên một ngọn cây cao, một bóng người khoác áo choàng đen đang đứng, mắt nhìn về phía trận chiến.
Trên ngực hắn, một chiếc huy hiệu hình mắt thần lóe sáng – tín vật của Thiên Cơ Lâu.
Hắn cầm bút lông, ghi chép nhanh vào một cuốn sổ nhỏ:
*“Giờ Tý, Hắc Ám Lâm.
Lăng Vô Địch (Tứ phẩm trung kỳ)
giao chiến với Tả sứ Kiếm Tông (Tứ phẩm trung kỳ)
và Lý Thiên Cương (Tứ phẩm sơ kỳ)
Thế trận:
một chọi hai.
Lăng Vô Địch bị ép vào thế phòng thủ, nhưng chưa có dấu hiệu thua.
Hắn sở hữu Thiên cấp công pháp, có thể là Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
”*
Hắn ngừng bút, nhìn lên bầu trời.
Những đám mây đen bắt đầu cuộn xoáy kỳ lạ, như thể bị ảnh hưởng bởi trận chiến bên dưới.
Những tia chớp lóe sáng liên hồi, không phải chớp trời, mà là chớp do chân khí của ba cao thủ tạo ra khi va chạm.
“Trận chiến này.
sẽ đi vào lịch sử.
” Hắn lẩm bẩm.
Cách Hắc Ám Lâm hàng trăm dặm, trên đỉnh Thiên Cơ các.
Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đang đứng trước một tấm gương lớn bằng đồng đen.
Trên mặt gương, những đường nét mờ ảo hiện ra, phản chiếu lại cảnh tượng trong Hắc Ám Lâm.
Đây là bảo vật của Thiên Cơ Lâu, có thể quan sát bất kỳ nơi nào trên thế gian, chỉ cần tốn một lượng lớn chân khí.
Phía sau Lâu chủ, một trưởng lão áo xám cung kính bẩm báo:
“Lâu chủ, đã xác nhận.
Lăng Vô Địch tu vi Tứ phẩm trung kỳ, sở hữu Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết – Thiên cấp trung phẩm.
Hiện đang giao chiến với Tả sứ Kiếm Tông (Tứ phẩm trung kỳ)
Thế trận đang nghiêng về phía Kiếm Tông.
Lâu chủ khẽ gật đầu, mắt vẫn không rời tấm gương:
“Thần Toán nói đúng.
Hắn quả là biến số.
Một năm từ Ngũ phẩm lên Tứ phẩm trung kỳ, lại có Thiên cấp công pháp.
Chuyện này chưa từng có trong lịch sử.
Một trưởng lão khác cất tiếng:
“Lâu chủ, chúng ta có nên can thiệp?
Kiếm Tông sẽ không vui nếu biết chúng ta theo dõi trận chiến này.
Và nếu Lăng Vô Địch chết, chúng ta sẽ mất đi một nhân tố quan trọng.
Lâu chủ lắc đầu:
“Không cần can thiệp.
Cứ để họ đánh.
Ta chỉ muốn xem, Lăng Vô Địch này rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Nếu hắn chết, chứng tỏ hắn không xứng đáng.
Nếu hắn thắng.
Hắn không nói hết, nhưng ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Tại tổng đàn Cửu Phái Nhất Bang ở Lạc Dương.
Một lão già râu tóc bạc phơ đang ngồi trong mật thất, trước mặt là một bàn cờ.
Trên bàn cờ, những quân cờ đột nhiên tự động di chuyển, xếp thành một thế trận kỳ lạ.
Lão già nhíu mày, nhìn thế cờ hồi lâu, rồi khẽ thở dài:
“Hắc Ám Lâm có đại chiến.
Ba Tứ phẩm giao thủ, chấn động thiên địa.
Truyền lệnh cho các thám tử, tập trung về khu vực đó, thu thập mọi thông tin.
Ta muốn biết tên Lăng Vô Địch này là ai, từ đâu ra, tại sao lại có thể đánh ngang tay với hai trưởng lão Kiếm Tông.
Phía sau bức màn, một bóng đen khẽ động rồi biến mất.
Trong rừng, trận chiến đã bước vào giai đoạn đẫm máu nhất.
Lăng Vô Địch bị ép vào một tảng đá lớn.
Lý Thiên Cương từ bên trái lao tới, kiếm đâm thẳng vào hông.
Tả sứ từ bên phải vung kiếm, chém vào đầu.
Lối thoát đã bị phong tỏa.
Nhưng Lăng Vô Địch không hề sợ hãi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, hắn làm một điều không ai ngờ tới.
Hắn không lùi, mà lao thẳng về phía trước – nơi có tảng đá.
Hắn đạp mạnh vào tảng đá, mượn lực bật ngược lại, xoay người trong không trung như một con chim ưng.
Động tác này khiến cả Lý Thiên Cương và Tả sứ đều không kịp phản ứng.
Phong Lôi Đao của hắn vung lên, chém thẳng vào Lý Thiên Cương.
Một đường đao xuyên qua ngực Lý Thiên Cương.
Lý Thiên Cương trợn mắt, miệng ứa máu, không kịp kêu lên một tiếng đã ngã gục.
Hệ thống lạnh lùng hiện lên trước mắt:
*“Kích sát địch nhân Tứ phẩm sơ kỳ, thu hoạch 10.
000 điểm sát phạt.
Nhưng Lăng Vô Địch không kịp mừng.
Tả sứ đã kịp xoay người, kiếm đâm tới.
Mũi kiếm xuyên qua vai Lăng Vô Địch, máu bắn ra.
Cú đâm này suýt trúng tim, nếu hắn không kịp nghiêng người.
Lăng Vô Địch gầm lên đau đớn, nhưng không lùi.
Hắn vung tay trái, một chưởng đánh thẳng vào ngực Tả sứ.
*Bốp!
Tả sứ trúng chưởng, lảo đảo lùi lại, nhưng vẫn kịp rút kiếm ra.
Vết thương trên vai Lăng Vô Địch phun máu, ướt đẫm cả cánh tay.
“Ngươi chết rồi!
” Tả sứ gầm lên, lao vào lần nữa.
Lăng Vô Địch cười khẩy, bất chấp vết thương, vung đao nghênh địch.
Lần này, Lăng Vô Địch không lùi.
Hắn đứng vững, đao pháp bùng nổ dữ dội.
Máu từ vết thương trên vai chảy xuống cánh tay, xuống bàn tay, thấm vào cán đao, nhưng hắn không quan tâm.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết trong người vận chuyển với tốc độ kinh người, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Vết thương như không hề ảnh hưởng đến hắn, ngược lại còn khiến hắn thêm điên cuồng.
“Đến đi!
Hắn hét lên, lao vào Tả sứ như một con mãnh thú bị thương.
Tả sứ giật mình trước sự điên cuồng của Lăng Vô Địch.
Hắn chưa từng thấy ai bị thương nặng như vậy mà vẫn chiến đấu hung hãn đến thế.
Nhưng hắn không lùi, hắn là Tả sứ Kiếm Tông, không thể lùi bước trước một tên tiểu bối.
Hai người lao vào nhau.
Tiếng va chạm vang lên liên hồi, nhanh hơn, mạnh hơn trước gấp bội.
Chân khí hai bên bùng nổ dữ dội, tạo thành những cột sáng lóe lên giữa màn đêm.
Cây cối xung quanh bị chân khí quét qua, gãy đổ như tăm.
Đất đá nóng chảy thành dung nham.
Những tảng đá lớn vỡ tan, mảnh văng tung tóe.
Trận chiến đã vượt ra khỏi khuôn khổ của một cuộc tỷ thí thông thường.
Nó trở thành một cuộc chiến sinh tử, nơi chỉ một kẻ sống sót.
Và rồi, một tiếng nổ cực lớn vang lên.
*RẦM!
Một cột sáng chói lòa bùng lên, xuyên thủng màn đêm, có thể nhìn thấy từ cách xa hàng trăm dặm.
Ánh sáng đó mạnh đến nỗi những ai đang nhìn về phía Hắc Ám Lâm đều phải nheo mắt.
Khi ánh sáng tan đi, khu vực xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Một hố sâu đường kính hơn mười trượng hiện ra, đất đá xung quanh nóng chảy thành dung nham đỏ rực.
Cây cối trong bán kính ba mươi trượng bị san phẳng, không còn một cọng cỏ.
Giữa hố sâu ấy, Lăng Vô Địch đang đứng.
Tay hắn cầm Phong Lôi Đao, mũi đao cắm xuống đất.
Toàn thân hắn đầy máu, không biết là máu của hắn hay của kẻ địch.
Trước mặt hắn, Tả sứ quỳ gối.
Ngực hắn bị chém một đường sâu hoắm, từ vai phải xuống tận hông trái, suýt chẻ đôi người.
Máu phun ra không ngừng, ướt đẫm cả bộ bạch y vốn trắng muốt.
” Tả sứ thì thào, mắt mờ dần.
Hắn cố gắng ngẩng lên nhìn Lăng Vô Địch, nhưng không còn sức.
thắng rồi.
Hắn ngã gục xuống, không động đậy.
Hệ thống:
*“Kích sát địch nhân Tứ phẩm trung kỳ (Tả sứ Kiếm Tông)
, thu hoạch 15.
Tổng điểm hiện tại:
171.
Lăng Vô Địch thở hổn hển, nhìn bảng điểm hiện lên trước mắt.
Chỉ còn 28.
800 nữa là đủ để đưa Hỗn Nguyên lên Đại thành.
Nhưng hắn không còn sức để săn thêm nữa.
Trận chiến này đã tiêu hao gần hết chân khí của hắn, cộng thêm vết thương nặng, hắn cần nghỉ ngơi.
Hắn lảo đảo bước tới, nhặt chiến lợi phẩm từ hai xác chết.
Từ Tả sứ, hắn lấy được một thanh kiếm tốt, một túi ngân lượng, và một cuốn công pháp.
Từ Lý Thiên Cương, hắn lấy được một ít bạc và một vài vật dụng linh tinh.
Rồi hắn quay lưng, đi về phía hang động nơi Huyết Thủ đang trốn.
Mỗi bước đi đều nặng nhọc, nhưng hắn vẫn cố gắng bước, không để mình ngã.
Trên bầu trời, những đám mây đen bắt đầu tan đi, để lộ những vì sao lấp lánh.
Bình minh sắp đến.
Và trên những ngọn cây xa xa, hàng chục bóng đen lặng lẽ rời đi, mang theo những ghi chép về trận chiến kinh thiên động địa này.
Sáng hôm sau, tin tức bắt đầu lan truyền khắp giang hồ.
*“Lăng Vô Địch, kẻ đứng thứ năm Tiềm Long Bảng, một mình đánh bại Tả sứ Kiếm Tông (Tứ phẩm trung kỳ)
và trưởng lão Lý Thiên Cương (Tứ phẩm sơ kỳ)
tại Hắc Ám Lâm.
*“Cả hai đều tử trận.
*“Hắn sở hữu Thiên cấp công pháp – Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
*“Tu vi thật của hắn là Tứ phẩm trung kỳ, không phải Ngũ phẩm như trên bảng.
Cả giang hồ chấn động.
Những kẻ từng coi Lăng Vô Địch chỉ là một tên tán tu may mắn, giờ phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Và trên đỉnh Thiên Cơ các, Lâu chủ nhìn vào tấm gương đồng, khẽ mỉm cười:
“Thần Toán, ngươi đúng là chưa bao giờ sai.
**Hết chương 112.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập