Ba tháng trôi qua kể từ khi Lăng Vô Địch nhận nhiệm vụ đầu tiên ở thành Thiên Sa.
Trong ba tháng ấy, hắn sống một cuộc đời hoàn toàn khác.
Ban ngày, hắn là một khách trọ bình thường ở dãy nhà cuối chợ, thỉnh thoảng ra ngoài uống trà, đi dạo, hòa mình vào dòng người.
Hắn ngồi ở những quán cóc ven đường, nhấm nháp mấy cái bánh nướng, lắng nghe những câu chuyện phiếm của dân chúng.
Hắn trở nên quen thuộc với những gương mặt thường nhật:
lão bán hàng rong, mấy đứa trẻ chạy nhảy, những người phụ nữ gánh nước từ giếng về.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, hắn trở thành một bóng ma – kẻ săn đầu người lặng lẽ và tàn nhẫn nhất của Ám Ảnh Các ở khu vực này.
Những nhiệm vụ đến với hắn ngày càng nhiều, ngày càng khó.
A Mãng không còn phải giới thiệu nhiệm vụ cho hắn nữa.
Lăng Vô Địch tự đến tiệm
"Sa Mạc"
vào mỗi tối thứ bảy, lấy cuốn sổ nhiệm vụ, chọn lấy những mục tiêu phù hợp, rồi biến mất vào màn đêm.
Hắn không cần hỏi ý kiến, không cần bàn bạc.
Hắn chỉ cần thông tin, và hắn tự xử lý phần còn lại.
Hắn giết một tên thương nhân buôn gian bán lận, chuyên lừa đảo người nghèo.
Tên đó sống trong một biệt thự lớn, có vệ sĩ canh gác cẩn mật.
Lăng Vô Địch mất ba ngày để theo dõi, phát hiện ra hắn ta có thói quen đi dạo trong vườn vào lúc hoàng hôn, chỉ có một tên vệ sĩ đi theo.
Một đường đao, hai mạng người.
Hắn giết một tên quan lại tham nhũng, bóp nặn dân chúng.
Tên đó ở trong một dinh thự kiên cố, canh phòng nghiêm ngặt.
Lăng Vô Địch phải đột nhập từ mái nhà, xuống qua ống khói, len lỏi trong bóng tối.
Hắn dùng một sợi tơ mảnh để siết cổ tên quan khi hắn đang ngủ, không gây ra một tiếng động nào.
Hắn giết một tên cướp đầu sỏ trong một băng đảng chuyên cướp bóc các đoàn lữ hành.
Tên đó ở trong một trại kiên cố ngoài thành, có hàng chục thuộc hạ.
Lăng Vô Địch phải phục kích hắn trên đường đi săn, giết hắn và năm tên tùy tùng trong một trận chiến ngắn nhưng ác liệt.
Hắn giết một tên sát thủ của một tổ chức đối thủ, kẻ đã xâm phạm lãnh địa của Ám Ảnh Các.
Đó là một trận chiến giữa hai kẻ săn mồi trong bóng tối, kéo dài hàng giờ trên những mái nhà của thành Thiên Sa.
Cuối cùng, lưỡi đao của Lăng Vô Địch nhanh hơn một nhịp.
Mỗi mạng người là một số điểm sát phạt.
Mỗi mạng người đưa hắn đến gần hơn với mục tiêu.
—
Điểm số của hắn tăng lên từng ngày.
Sau nhiệm vụ thứ hai:
giết một tên thương nhân Ngũ phẩm trung kỳ, thêm 400 điểm.
Tổng:
201.
600.
Hắn nhìn con số hiện lên trước mắt, lòng không gợn sóng.
Chỉ là những con số.
Nhưng hắn biết, mỗi con số là một bước tiến trên con đường trả thù.
Sau nhiệm vụ thứ ba:
giết một tên quan lại Lục phẩm hậu kỳ và hai tên vệ sĩ Ngũ phẩm sơ kỳ.
Tổng 1.
100 điểm.
202.
700.
Hắn trở về phòng lúc trời gần sáng, ngồi thiền một lúc rồi lại ra ngoài như một người bình thường.
Không ai biết, kẻ vừa uống trà bên cạnh họ cách đây vài giờ đã lấy đi ba mạng người.
Sau nhiệm vụ thứ tư:
giết một tên cướp Ngũ phẩm hậu kỳ, thêm 500 điểm.
203.
200.
Sau nhiệm vụ thứ năm:
giết một tên sát thủ Tứ phẩm sơ kỳ của tổ chức đối thủ, thêm 2.
000 điểm.
205.
Cứ thế, điểm số của hắn tăng dần, như nước tích trong hồ, như cát tích trong sa mạc.
Một tháng trôi qua, điểm số lên 230.
000.
Hai tháng trôi qua, điểm số lên 310.
Ba tháng trôi qua.
Lăng Vô Địch không đếm ngày.
Hắn chỉ đếm điểm.
Mỗi đêm thức dậy, hắn nhìn lên bảng điểm, thấy con số nhảy lên một chút.
Cảm giác ấy giống như nhìn một ngọn nến đang cháy, biết rằng cuối cùng nó sẽ đốt cháy cả căn phòng.
Tối thứ bảy cuối cùng của tháng thứ ba, Lăng Vô Địch ngồi trong phòng, nhìn lên bảng điểm hiện ra trước mắt.
Ánh đèn dầu leo lét hắt lên vách đá, tạo nên những bóng đen nhảy múa.
Bên ngoài, tiếng ồn ào của chợ đêm đã lắng dần, chỉ còn tiếng gió thổi qua những ngõ hẻm và tiếng chó sủa từ xa vọng lại.
**Điểm sát phạt hiện tại:
389.
**
Chỉ còn 10.
800 điểm nữa.
Hắn nhìn con số ấy hồi lâu.
10.
800 điểm – tương đương với một Tứ phẩm trung kỳ và một đám thuộc hạ.
Hoặc hai Tứ phẩm sơ kỳ.
Hoặc gần hai chục tên Ngũ phẩm.
Hắn đứng dậy, mặc y phục đen, đeo Phong Lôi Đao lên lưng.
Động tác của hắn chậm rãi, chính xác, như một nghi lễ.
Mỗi lần ra đi, hắn đều làm như vậy, để nhắc nhở bản thân rằng mỗi bước ra khỏi cánh cửa này đều có thể là bước cuối cùng.
Hắn đến tiệm
, gặp A Mãng.
Tiệm vẫn mở cửa, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra ngoài phố.
A Mãng đang ngồi ở quầy, đọc sách dưới ánh đèn.
Thấy hắn vào, ông ta gật đầu chào, rồi đẩy cuốn sổ nhiệm vụ về phía hắn.
Nhưng Lăng Vô Địch không mở ra.
"Tôi cần nhiệm vụ lớn."
Hắn nói, giọng trầm, nhưng ẩn chứa một sức nặng khiến A Mãng ngước lên nhìn.
"Nhiệm vụ có thể kiếm nhiều điểm trong một đêm.
"A Mãng nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm.
Ông ta đã quen với con người này sau ba tháng.
Hắn ít nói, lạnh lùng, nhưng làm việc cực kỳ hiệu quả.
Ông ta chưa bao giờ thấy ai có thể hoàn thành nhiều nhiệm vụ đến vậy trong thời gian ngắn như vậy.
Mỗi lần hắn ra đi, đều có người chết.
Mỗi lần hắn trở về, đều mang theo vật chứng và tiền thưởng.
"Có một nhiệm vụ."
A Mãng nói, giọng chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng chữ.
"Cấp Bính Hạ.
Nguy hiểm.
Nhưng tiền thưởng cao.
Một ngàn lượng.
"Lăng Vô Địch nhướng mày.
Một ngàn lượng là số tiền lớn, gấp ba lần những nhiệm vụ trước.
Và với kinh nghiệm của hắn, tiền thưởng càng cao, mục tiêu càng mạnh, điểm sát phạt càng nhiều.
"Nói đi.
"A Mãng lật cuốn sổ, đọc, giọng đều đều nhưng rõ ràng:
"Mục tiêu:
Hắc Báo – thủ lĩnh một băng cướp lớn ở ngoại ô thành Thiên Sa.
Hắn ta là Tứ phẩm trung kỳ, có khoảng ba mươi thuộc hạ, đều là Ngũ phẩm trở lên.
Băng cướp này chuyên cướp các đoàn lữ hành, giết người không gớm tay.
Minh chủ Sa Vô Cực đã treo thưởng cho ai diệt được bọn chúng.
"Ông ta ngừng lại, nhìn Lăng Vô Địch.
Ánh mắt ông ta có chút gì đó như cảnh báo:
"Nhưng có một vấn đề.
Bọn chúng không ở trong thành.
Chúng ở một ốc đảo nhỏ cách đây khoảng năm mươi dặm về phía tây nam.
Phải vượt qua sa mạc để đến đó.
Và nếu thất bại, không có đường lui.
"Lăng Vô Địch im lặng suy nghĩ.
Năm mươi dặm trong sa mạc không phải là xa, nhưng cũng không gần.
Với khinh công của hắn, có thể đi trong một ngày.
Vấn đề là phải hành động nhanh, tránh để bọn cướp kịp phát hiện.
Trên sa mạc, không có chỗ ẩn nấp.
Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến hắn bị phát hiện từ xa.
"Bao nhiêu điểm?"
Hắn hỏi.
A Mãng ngạc nhiên.
Ông ta không biết về hệ thống điểm của Lăng Vô Địch.
Nhưng ông ta đã quen với những câu hỏi kỳ lạ của hắn.
Có lẽ đó là cách hắn đánh giá mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ.
"Theo quy định của Ám Ảnh Các, nhiệm vụ cấp Bính Hạ tương đương với.
3.
000 điểm cống hiến."
Ông ta nói, dùng thuật ngữ của tổ chức.
Lăng Vô Địch gật đầu.
000 điểm cống hiến, nhưng với hệ thống sát phạt của hắn, giết chết một Tứ phẩm trung kỳ và ba mươi thuộc hạ sẽ cho hắn ít nhất 15.
Đủ để đạt mục tiêu, thậm chí còn dư.
"Tôi nhận.
"A Mãng nhìn hắn, không nói gì.
Ông ta lấy ra một tấm bản đồ nhỏ, bằng da dê, được vẽ rất tỉ mỉ.
Ông ta chỉ vào một điểm trên bản đồ:
"Đây là vị trí của ốc đảo.
Tên là Lục Châu.
Băng cướp chiếm đóng ở đó đã hai năm.
Không ai dám đến gần.
Những đoàn lữ hành phải đi vòng xa hàng trăm dặm để tránh bọn chúng.
"Lăng Vô Địch nhìn tấm bản đồ, ghi nhớ từng chi tiết:
hướng gió, địa hình, những đụn cát lớn, những vùng đất cứng có thể đi nhanh.
Hắn học thuộc lòng như một bản đồ trong đầu.
Rồi hắn đứng dậy, bước ra ngoài.
"Chúc may mắn."
A Mãng nói với theo, giọng có chút lo lắng.
Lăng Vô Địch không quay đầu lại.
Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh tanh, rồi biến mất vào màn đêm.
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Lăng Vô Địch rời khỏi thành Thiên Sa.
Những tia nắng đầu tiên chỉ mới ló dạng ở phía đông, nhuộm hồng những rặng mây.
Thành Thiên Sa vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có tiếng gà gáy lẻ tẻ từ xa vọng lại.
Lăng Vô Địch bước qua cánh cổng thành khi lính canh còn đang ngáp dài, trông hắn chỉ như một lữ khách đi sớm.
Hắn mang theo một bầu nước lớn, ít lương khô, và Phong Lôi Đao.
Hắn mặc y phục màu cát, đầu quấn khăn, trông như một lữ khách bình thường.
Nhưng dưới lớp khăn ấy, đôi mắt hắn sáng quắc, nhìn thẳng về phía sa mạc mênh mông.
Sa mạc mênh mông trải dài trước mắt.
Những đụn cát vàng óng nối tiếp nhau đến tận chân trời, như những con sóng bằng cát đã đóng băng vĩnh viễn.
Gió thổi, cát bay mù mịt, tạo thành những cột bụi nhỏ xoay tròn trên mặt đất.
Thỉnh thoảng, hắn nhìn thấy xương của những con thú và cả con người, trắng hếu dưới nắng, nằm rải rác giữa sa mạc như những lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của nơi này.
Lăng Vô Địch bắt đầu đi.
Hắn dùng khinh công, lướt trên cát, để lại những dấu chân nông choẹt rồi nhanh chóng bị gió xóa sạch.
Hắn di chuyển như một cơn gió, nhẹ nhàng, uyển chuyển, không để lại dấu vết.
Mặt trời lên cao, nắng đổ lửa.
Cái nóng ở sa mạc không giống bất cứ nơi nào hắn từng đến.
Nó như một tấm chăn nóng rực trùm lên người, hút hết hơi ẩm, khiến da khô cong, môi nứt nẻ.
Lăng Vô Địch đổ mồ hôi, nhưng hắn không dừng lại.
Hắn uống từng ngụm nước nhỏ, tiết kiệm từng giọt, như một con lạc đà thông thái.
Hắn nghĩ về những gì đang chờ đợi phía trước.
Ba mươi tên cướp.
Một thủ lĩnh Tứ phẩm trung kỳ.
Một trận chiến không cân sức.
Nhưng với hắn, không có trận chiến nào là không cân sức.
Hắn đã từng đối mặt với những kẻ mạnh hơn thế này nhiều.
Hắn đã từng suýt chết, đã từng thoát chết trong gang tấc.
Hắn biết giá trị của sự sống, và hắn biết cách giữ nó.
Chiều tối, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, hắn nhìn thấy ốc đảo từ xa.
Một vệt xanh hiện ra giữa biển cát vàng, như một viên ngọc lục bảo quý giá.
Những cây chà là cao vút vươn lên bầu trời, những bụi cây xanh mướt rậm rạp, và một hồ nước nhỏ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.
Từ xa nhìn lại, ốc đảo trông như một bức tranh thủy mặc, đẹp đến nao lòng.
Nhưng Lăng Vô Địch không bị vẻ đẹp ấy đánh lừa.
Hắn biết, trong bức tranh ấy, có những con quỷ đang ẩn nấp.
Hắn nằm phục trên một đụn cát, quan sát.
Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ ốc đảo.
Lều trại của bọn cướp, khoảng hai chục cái, dựng quanh hồ nước.
Lều nào cũng lớn, làm bằng da thú chắc chắn.
Giữa các lều, những đống lửa đang cháy, trên đó là những nồi thịt đang sôi sùng sục.
Hắn thấy những tên cướp đang nấu ăn, uống rượu, cười nói ồn ào.
Tiếng cười của chúng vọng ra tận nơi hắn nằm, thô lỗ và man rợ.
Hắn thấy những tên canh gác đứng trên các tháp gỗ cao, dựng ở bốn góc ốc đảo.
Mỗi tháp có một tên, mắt nhìn về phía sa mạc, canh chừng mọi hướng.
Hắn đếm:
ba mươi hai tên.
Đúng như thông tin A Mãng đưa.
Hắn còn thấy những con ngựa được buộc gần hồ nước, khoảng chục con, có lẽ dùng để đi cướp.
Hắn chờ.
Chờ cho màn đêm buông xuống.
Khi trời tối hẳn, sao lấp lánh trên bầu trời, Lăng Vô Địch động.
Bóng tối ở sa mạc khác với bóng tối ở rừng núi.
Nó không dày đặc, không ẩm ướt.
Nó trong veo, lạnh lẽo, và đầy sao.
Nhưng nó vẫn là bóng tối, và bóng tối là đồng minh của hắn.
Hắn di chuyển như một bóng ma, lướt qua những đụn cát, tiếp cận ốc đảo từ phía khuất gió.
Hắn chọn hướng này vì tiếng gió sẽ che lấp những tiếng động nhỏ, và mùi của hắn sẽ bị thổi ngược lại, không lọt vào mũi bọn cướp.
Hắn tránh những tên canh gác, luồn lách qua những bụi cây.
Tay hắn luôn đặt trên chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Tên canh gác đầu tiên đứng trên tháp gỗ phía tây, mắt nhìn về phía xa, không hề hay biết tử thần đang đến gần.
Hắn ta đang ngáp, có lẽ buồn ngủ.
Lăng Vô Địch leo lên tháp, nhẹ nhàng như mèo.
Từng động tác đều chính xác, không gây ra một tiếng động.
Khi lên đến đỉnh, hắn ở ngay sau lưng tên canh gác.
Tay trái hắn bịt miệng hắn ta, tay phải rút đao.
*Phập!
Một đường đao, tên canh gác ngã gục, không kịp kêu lên một tiếng.
Máu bắn ra, thấm vào gỗ, nhưng trong bóng tối, không ai thấy.
Lăng Vô Địch hạ xác hắn xuống, đặt nhẹ xuống đất, rồi tiếp tục di chuyển.
Tên thứ hai, ở tháp phía nam.
Hắn ta cũng đang buồn ngủ, tựa vào cột gỗ.
Lăng Vô Địch tiếp cận từ phía sau, một đường đao nữa.
Tên thứ hai ngã xuống.
Tên thứ ba, thứ tư.
lần lượt ngã xuống dưới lưỡi đao của hắn.
Mỗi mạng là một điểm sát phạt, mỗi mạng đưa hắn đến gần hơn với mục tiêu.
Khi hắn đã giết hết tám tên canh gác, hắn mới tiến vào khu lều trại.
Bọn cướp vẫn đang ngủ say, sau một ngày ăn chơi trác táng.
Chúng không hề hay biết rằng một tử thần đang ở giữa chúng.
Tiếng ngáy vang lên từ các lều, hòa với tiếng gió thổi qua những tán cây chà là.
Lăng Vô Địch bắt đầu cuộc tàn sát.
Hắn lướt qua từng lều, mỗi lều là một vài mạng người.
Hắn không dùng đao lớn, sợ gây tiếng động.
Hắn dùng một lưỡi dao nhỏ, sắc như dao cạo, cắt cổ từng tên một khi chúng còn đang ngủ.
*Phập.
phập.
Những tiếng động nhẹ, như tiếng gió thổi qua lá.
Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa, nhưng trong không khí ẩm thấp của ốc đảo, nó nhanh chóng bị át đi bởi mùi của cây cỏ và nước hồ.
Khi hắn giết đến tên thứ hai mươi lăm, một tên cướp tình cờ thức dậy, đi ra ngoài giải quyết.
Hắn ta vừa bước ra khỏi lều, dụi mắt, thì nhìn thấy Lăng Vô Địch đang đứng giữa những xác chết, tay cầm đao đầy máu.
Hắn ta mở miệng định kêu.
Nhưng Lăng Vô Địch nhanh hơn.
Một đường đao, tên cướp ngã xuống, nhưng tiếng động đã đánh thức những kẻ khác.
"Hỗn loạn nổ ra.
"Từ các lều, những tên cướp còn lại hơn chục tên, vội vàng cầm vũ khí xông ra.
Chúng la hét, chửi rủa, gọi nhau.
Ánh đuốc bắt đầu được thắp lên, soi sáng cả khu trại.
Hắc Báo, thủ lĩnh của chúng, một người đàn ông cao lớn, mặt đầy sẹo, thân hình vạm vỡ như một con mãnh thú, tay cầm đại đao, từ trong lều lớn nhất bước ra.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch, mắt đỏ ngầu:
"Kẻ nào dám xông vào địa bàn của ta?
"Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ đứng đó, Phong Lôi Đao trong tay, máu trên đao vẫn còn nhỏ giọt.
Mắt hắn lạnh như băng, nhìn thẳng vào Hắc Báo.
Hắc Báo gầm lên, vung đại đao lao vào.
Theo sau hắn, hơn chục tên cướp cũng xông lên, bao vây Lăng Vô Địch từ mọi phía.
Một mình hắn, giữa mười mấy tên cướp.
Nhưng hắn không hề sợ hãi.
Hắn đã từng một mình chống lại năm Tứ phẩm hậu kỳ và một Tam phẩm.
Mấy tên cướp này, với hắn, chỉ là trò trẻ con.
Hắn động.
Đao pháp của hắn như cuồng phong, như bão táp.
Mỗi đường đao đều lấy đi một mạng người.
Mỗi bước chân đều để lại một xác chết.
* Một tên cướp xông lên, bị chém đứt cổ tay rồi một đường ngang qua bụng.
* Một tên khác từ bên cạnh lao tới, bị Lăng Vô Địch né tránh trong gang tấc, đồng thời đâm ngược trở lại, xuyên qua ngực.
* *Phập!
Tiếng đao chém vào thịt vang lên liên hồi.
Máu bắn tung tóe, thấm đẫm mặt đất, chảy thành dòng nhỏ về phía hồ nước.
Bọn cướp hoảng sợ.
Chúng chưa từng thấy ai đáng sợ như vậy.
Tên nào tên nấy mặt cắt không còn giọt máu, tay run run, không dám xông lên nữa.
Hắc Báo gầm lên, đẩy đám thuộc hạ ra, lao vào Lăng Vô Địch.
Đại đao của hắn nặng cả trăm cân, vung lên như trời giáng.
Mỗi nhát đao đều mang theo sức mạnh kinh khủng, có thể chém đôi một tảng đá.
*Choang!
Đao và đao va chạm, tóe lửa sáng rực trong đêm.
Lăng Vô Địch lùi nửa bước, Hắc Báo lùi một bước.
Hắn kinh ngạc nhìn Lăng Vô Địch, mắt mở to:
"Ngươi là ai?
Là ai?
"Lăng Vô Địch vẫn không trả lời.
Hắn chỉ lao vào tiếp, đao pháp càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.
Ba mươi hiệp, năm mươi hiệp, trăm hiệp.
Hắc Báo bắt đầu thấm mệt.
Mồ hôi đầm đìa trên trán, chảy thành dòng trên khuôn mặt đầy sẹo.
Hơi thở hắn gấp gáp, phì phò như ống bễ.
Đại đao trong tay hắn bắt đầu nặng hơn, những nhát chém chậm lại, yếu đi.
Lăng Vô Địch vẫn thong dong, như thể chưa hề vận động.
Mắt hắn vẫn sáng quắc, tay vẫn vững vàng, đao vẫn chính xác.
Một cơ hội đến.
Hắc Báo vung đao hơi mất đà, sơ hở lộ ra ở cổ.
Lăng Vô Địch không bỏ lỡ.
Hắn xoay người, dồn toàn bộ chân khí vào một đường đao duy nhất.
*Phong Lôi nhất kích!
Đường đao xé tan không gian, phát ra tiếng rít chói tai như sấm sét.
Nó lao thẳng vào cổ Hắc Báo.
Đầu Hắc Báo lìa khỏi cổ, bay lên không trung, mắt vẫn mở to, miệng vẫn há hốc như không tin nổi.
Nó rơi xuống đất, lăn lông lốc mấy vòng rồi dừng lại bên hồ nước.
Máu từ cổ hắn phun ra như suối, tạo thành một vũng đen sẫm dưới ánh trăng.
Những tên cướp còn lại thấy thủ lĩnh chết, hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.
Chúng chạy về mọi hướng, lao vào bóng tối, cầu mong thoát khỏi tử thần.
Nhưng Lăng Vô Địch không tha.
Hắn đuổi theo, chém giết không thương tiếc.
Một tên chạy về phía sa mạc, bị hắn đuổi kịp sau vài chục bước.
Một tên khác cố trèo lên tháp gỗ, bị hắn dùng đao ném trúng lưng.
Một tên nhảy xuống hồ, cố bơi ra xa.
Lăng Vô Địch đứng trên bờ, nhìn theo, rồi vung đao.
Một luồng đao khí chém ngang mặt nước, cắt đôi tên đó.
Khi bình minh lên, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống ốc đảo Lục Châu, không còn một tên cướp nào sống sót.
Lăng Vô Địch đứng giữa những xác chết, toàn thân đẫm máu.
Máu của hắn và máu của bọn cướp hòa lẫn vào nhau, thấm đẫm quần áo, chảy xuống chân, tạo thành những vệt đỏ trên cát.
Hơi thở hắn vẫn đều, mắt vẫn sáng.
Hắn nhìn lên bảng điểm hiện ra trước mắt, giữa không gian đẫm máu:
"Kích sát địch nhân Tứ phẩm trung kỳ (Hắc Báo)
, thu hoạch 6.
000 điểm sát phạt."
"Kích sát địch nhân Ngũ phẩm (28 tên)
, tổng 12.
"Kích sát địch nhân Lục phẩm (3 tên)
, tổng 600 điểm sát phạt."
Tổng điểm từ nhiệm vụ này:
18.
600 điểm.
Điểm hiện tại:
200 + 18.
600 = 407.
800.
Hắn nhìn con số 407.
800, lòng không gợn sóng.
Đó chỉ là con số.
Nhưng hắn biết, con số ấy có nghĩa là hắn đã đạt được mục tiêu.
400.
000 điểm – ngưỡng cửa để đưa Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết lên cảnh giới cuối cùng:
Viên Mãn.
Hắn ngồi xuống giữa những xác chết, khoanh chân, nhắm mắt.
Chân khí trong người hắn bắt đầu vận chuyển, nhanh hơn, mạnh hơn bình thường.
Hệ thống tự động tiêu hao 400.
000 điểm, một luồng năng lượng ấm áp từ đâu đó tràn vào cơ thể hắn.
Nó bắt đầu từ đan điền, một điểm nhỏ ấm áp, rồi lan tỏa ra khắp kinh mạch.
Nó chảy qua từng huyệt đạo, từng thớ thịt, từng tế bào.
Nó như một dòng suối mát lành giữa sa mạc, tẩy rửa mọi tạp chất, mọi mệt mỏi.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết vận chuyển với tốc độ kinh người.
Những kinh mạch vốn đã thông suốt nay càng mở rộng hơn.
Chân khí trong người hắn không chỉ hùng hậu mà còn tinh thuần hơn bao giờ hết.
Nó cô đặc lại, như từ khí thể hóa thành lỏng thể, rồi từ lỏng thể bắt đầu ngưng tụ thành một thứ gì đó còn tinh khiết hơn.
Những tạp chất cuối cùng bị đẩy ra ngoài, thoát ra qua lỗ chân lông, tạo thành một lớp màng mỏng trên da.
Hắn cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, thanh thoát, như vừa trút bỏ một gánh nặng.
Khi hắn mở mắt, mặt trời đã lên cao.
Những tia nắng vàng rực rỡ chiếu xuống ốc đảo, soi rõ cảnh tượng đẫm máu xung quanh.
Những xác chết nằm la liệt, máu đã khô thành màu nâu đen, ruồi nhặng bắt đầu bu đến.
Mùi tử khí thoang thoảng trong gió.
Lăng Vô Địch đứng dậy, cảm nhận cơ thể.
Một sức mạnh chưa từng có dâng trào trong từng thớ thịt, từng tế bào.
Hắn cảm thấy mình có thể đánh bại bất kỳ ai, đối đầu với bất kỳ thử thách nào.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết đã đạt đến cảnh giới Viên Mãn – cảnh giới cao nhất của một trong những công pháp Thiên cấp mạnh nhất.
Hắn đưa tay lên, chân khí trong người bùng phát.
Một lớp chân khí trong suốt như pha lê bao phủ lấy bàn tay hắn, lấp lánh dưới ánh nắng.
Nó tinh thuần, mạnh mẽ, và hoàn hảo.
Hắn nhìn quanh, thấy những xác chết đang bốc mùi dưới nắng.
Hắn không có cảm xúc gì.
Không vui, không buồn, không hối hận.
Chỉ có một sự trống rỗng lạ lùng, và một suy nghĩ duy nhất:
"Còn bao nhiêu điểm nữa để lên Tam phẩm?"
Hắn nhìn lên bảng điểm:
407.
800 – 400.
000 = 7.
800 điểm còn lại.
7.
800 điểm.
Với một người bình thường, đó là con số lớn.
Với hắn, nó chỉ đủ để mua vài bộ công pháp Địa cấp, hoặc vài món bảo vật tầm thường.
Nhưng để lên Tam phẩm, hắn cần nhiều hơn thế.
Rất nhiều hơn.
Hắn biết, con đường phía trước còn dài.
Tam phẩm không phải là thứ có thể đạt được chỉ bằng điểm số.
Nó cần sự lĩnh hội, cần những trận chiến sinh tử, cần thời gian và cơ duyên.
Nhưng hắn không vội.
Hắn đã quen với việc đi trên con đường dài.
Hắn thu thập chiến lợi phẩm.
Hắn lấy thủ cấp của Hắc Báo, bỏ vào một túi vải.
Hắn lấy thêm vài thứ có giá trị từ các xác chết:
tiền, trang sức, mấy thanh đao tốt.
Rồi hắn rời khỏi ốc đảo, trở về thành Thiên Sa.
Phía sau hắn, ốc đảo Lục Châu chìm trong ánh nắng, với ba mươi hai xác chết nằm la liệt.
Sẽ mất vài ngày để lũ kền kền và thú hoang dọn dẹp chúng.
Và sẽ không ai biết, ai đã làm việc này.
Ba ngày sau, Lăng Vô Địch ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một ngàn lượng bạc từ nhiệm vụ đã được A Mãng trao.
Hắn có thể sống sung sướng cả năm trời với số tiền đó, nếu không ăn chơi xa xỉ.
Nhưng hắn không quan tâm.
Tiền chỉ là phương tiện.
Với hắn, nó chỉ là những con số, giống như điểm sát phạt.
Hắn nghĩ về những gì đã qua, về những gì sắp tới.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết đã viên mãn.
Bước tiếp theo là Tam phẩm – cảnh giới của những đại tông sư, những kẻ có thể uy chấn một phương, tung hoành thiên hạ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phố xá vẫn nhộn nhịp, người vẫn qua lại tấp nập.
Những đứa trẻ chạy nhảy, những người buôn bán rao hàng, những lão già ngồi uống trà.
Cuộc sống vẫn trôi, bất kể những gì hắn đã làm.
Hắn hòa vào dòng người, trở thành một kẻ vô danh giữa đám đông.
Không ai biết, kẻ đang đi giữa họ đã giết bao nhiêu người, đã trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử.
Nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa vẫn cháy.
Ngọn lửa báo thù.
Ngọn lửa của Lăng gia.
Ngọn lửa của Vân Tiêu tông.
Và hắn biết, những ngày tháng yên bình này sẽ không kéo dài mãi.
Một ngày nào đó, hắn sẽ trở lại Trung Nguyên.
Một ngày nào đó, hắn sẽ đối mặt với những kẻ thù cũ.
Một ngày nào đó, hắn sẽ đòi lại những gì đã mất.
Nhưng lúc này, hắn ở đây, ở thành Thiên Sa xa xôi, tiếp tục con đường của mình.
Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo.
"Chờ ta nhé, Trung Nguyên.
Ta sẽ trở lại."
**Hết chương 127.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập