Chương 128: Trung Nguyên - Thần Toán Tử Thổ Huyết

Cùng lúc Lăng Vô Địch đạt đến cảnh giới viên mãn của Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết tại ốc đảo Lục Châu xa xôi, cách đó vạn dặm về phía đông, tại Trung Nguyên, một sự việc kỳ lạ đang diễn ra.

Trên đỉnh Thiên Cơ các, mây mù vẫn bao phủ quanh năm.

Đây là nơi cao nhất trong tổng bộ Thiên Cơ Lâu, một tòa tháp đá đen cao vút, xuyên qua tầng mây, như muốn chạm tới tận trời xanh.

Tòa tháp được xây dựng từ hơn nghìn năm trước, bằng những phiến đá đen khổng lồ, mỗi phiến nặng hàng vạn cân, được vận chuyển từ tận dãy núi phía bắc về.

Quanh năm suốt tháng, sương mù bao phủ, khiến cho bất kỳ ai từ dưới nhìn lên cũng chỉ thấy một khối đen mờ ảo, như thể tòa tháp này không thuộc về nhân gian, mà là nơi ở của các vị thần tiên.

Trên đỉnh tháp, trong một gian phòng rộng lớn, không một ngọn đèn.

Ánh sáng duy nhất phát ra từ những vì sao được khắc trên vách đá, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, huyền ảo.

Đó là những đồ hình tinh tú, được các bậc tiền bối của Thiên Cơ Lâu khắc lên vách từ hàng trăm năm trước.

Chúng được sắp xếp theo một trật tự kỳ lạ, phản chiếu lại bầu trời đêm bên ngoài một cách chính xác đến từng chi tiết.

Những chấm sáng ấy chuyển động chậm rãi, như thể chính những vì sao thật đang xoay vần, tuân theo một quy luật vũ trụ mà chỉ những người tinh thông thiên văn mới hiểu được.

Giữa gian phòng, Thần Toán Tử đang ngồi.

Lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ như cước, mặc một bộ đạo bào rộng thùng thình đã sờn vai, ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn rách nát.

Trước mặt lão là một bàn thờ nhỏ bằng gỗ tử đàn, trên đó bày một tấm bản đồ sao bằng đồng đen, đường kính chừng ba thước, những chấm sáng lấp lánh như thật được khảm bằng những viên ngọc nhỏ li ti.

Kể từ sau cuộc gặp với Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, Thần Toán Tử bị đánh rớt hai tiểu cảnh giới, từ Tam phẩm hậu kỳ xuống Tam phẩm sơ kỳ.

Một đòn nặng nề với bất kỳ võ giả nào, nhưng với lão, nó còn đau đớn hơn thế.

Cảnh giới tu vi không chỉ là sức mạnh, mà còn là khả năng cảm nhận thiên cơ, là đôi mắt để nhìn thấu mệnh số.

Mất đi hai tiểu cảnh giới, đôi mắt ấy đã mờ đi nhiều.

Lão bị giam lỏng ở hậu sơn, trong một căn phòng nhỏ biệt lập, không được bước chân ra ngoài nửa bước.

Nhưng lão vẫn có thể tính toán, vẫn có thể nhìn vào những vì sao, vẫn có thể dò tìm những bí mật của thiên cơ.

Đối với lão, đó là hơi thở, là cuộc sống, là lý do tồn tại.

Đêm nay, lão ngồi đó đã ba canh giờ, mắt nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ sao.

Lão đang tính về Lăng Vô Địch.

Từ khi Lăng Vô Địch

"chết"

ở Hắc Ám Lâm, lão chưa một lần tính về hắn.

Lão biết, nếu tính toán, lão sẽ phát hiện ra sự thật.

Nhưng lão cũng biết, nếu phát hiện ra sự thật, lão sẽ phải đối mặt với một quyết định khó khăn:

nói hay không nói?

Nói với ai?

Và nói như thế nào?

Nhưng đêm nay, một cảm giác bất an đã thôi thúc lão.

Có gì đó đã thay đổi.

Lão không thể giải thích được cảm giác ấy.

Nó như một cơn gió lạnh thổi qua tâm hồn, như một tiếng thì thầm từ nơi xa xăm.

Lão biết, có một biến cố lớn đã xảy ra, một bước ngoặt trong mệnh số của người mà lão đã để mắt tới từ lâu.

Lão đưa tay, những ngón tay gầy guộc như que củi, lướt trên tấm bản đồ, điểm vào từng chấm sáng.

Chân khí yếu ớt của lão truyền vào, làm những vì sao sáng lên rồi tắt đi theo một nhịp điệu kỳ lạ.

Mỗi chấm sáng là một mệnh số, mỗi đường nối là một mối quan hệ, mỗi sự thay đổi là một dấu hiệu của thiên cơ.

Lão nhắm mắt, thì thầm những câu chú mà chỉ lão hiểu, những câu chú được truyền lại qua bao đời từ tổ sư của Thiên Cơ Lâu.

Đó là thứ ngôn ngữ của trời đất, của tinh tú, của vận mệnh.

Một lúc lâu sau, lão mở mắt.

Trên tấm bản đồ, một vùng tối đen đang hiện ra, che lấp một góc lớn ở phía tây.

Lão nhíu mày, vầng trán nhăn lại như vỏ cây cổ thụ.

Điều này chưa từng xảy ra trong suốt mấy chục năm hành nghề của lão.

Mệnh số có thể mờ, có thể tối, nhưng không bao giờ bị che lấp hoàn toàn như thế này.

Lão tiếp tục tính toán, lần này tập trung hơn, dồn nhiều chân khí hơn.

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán lão, chảy thành dòng trên khuôn mặt già nua.

Những ngón tay run run, điểm vào từng chấm sao một cách chậm rãi, cẩn thận, như thể đang mổ xẻ một cơ thể sống.

Vùng tối càng lúc càng lớn, càng lúc càng đậm, lan rộng ra như một vết mực loang trên tờ giấy trắng.

Lão cảm thấy một lực cản vô hình, như thể có ai đó đang ngăn cản lão nhìn thấu sự thật.

Một bức tường thành vô hình đang dựng lên giữa lão và mệnh số kia.

Lão cố gắng hơn, dồn thêm chân khí vào tấm bản đồ, đến mức cảm thấy đầu óc choáng váng, tim đập thình thịch.

*Rắc!

Một tiếng nổ nhẹ vang lên, khô khốc như tiếng cành cây gãy.

Một vết nứt xuất hiện trên tấm bản đồ đồng đen – bảo vật đã theo lão suốt mấy chục năm, được lão nâng niu như mạng sống.

Thần Toán Tử tái mặt, mặt cắt không còn giọt máu.

Lão chưa bao giờ thấy điều này.

Tấm bản đồ này đã chứng kiến biết bao biến cố của giang hồ, đã giúp lão nhìn thấu biết bao mệnh số, nhưng chưa bao giờ nó bị tổn hại.

Lão ngẩng lên nhìn bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ.

Những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng có một chùm sao ở phương tây đang mờ dần, như bị một bàn tay vô hình che lấp.

Chúng không tắt, không biến mất, chỉ là ánh sáng của chúng yếu đi, mờ đi, như thể đang ở rất xa, rất xa, vượt qua tầm với của mọi dò xét.

"Không thể nào.

.."

* lão thì thào, giọng run run.

"Không thể nào.

Mệnh số của một người.

sao có thể bị che mờ đến mức này?"

Lão cúi xuống, cố gắng tính toán lần cuối.

Lần này, lão dùng đến tinh huyết – một phương pháp cuối cùng, nguy hiểm nhất, có thể tổn hại đến tuổi thọ, thậm chí đến tính mạng.

Đó là phương pháp mà tổ sư của Thiên Cơ Lâu đã cấm sử dụng, chỉ dùng trong những trường hợp cực kỳ đặc biệt, khi mà mọi cách khác đều vô hiệu.

Lão cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên tấm bản đồ.

Máu hòa vào những đường nét, làm chúng sáng lên một màu đỏ rực, như những dòng sông máu đang chảy trên mặt đồng đen.

Rồi lão nhắm mắt, thì thầm, tay kết ấn.

Đôi tay lão run run, những ngón tay lắt léo tạo thành những hình thù kỳ dị, mỗi động tác đều tiêu hao một phần sinh mệnh lực.

Cơ thể lão run lên từng hồi, như một chiếc lá trước cơn bão.

Mồ hôi đầm đìa, thấm ướt đạo bào.

Hơi thở gấp gáp, phì phò như ống bễ.

Tim lão đập mạnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng trong không gian tĩnh mịch.

Một lúc lâu sau, lão mở mắt.

Đôi mắt lão mở to, tròn xoe, đầy kinh hãi.

Đồng tử co lại như bị một đòn đánh mạnh.

Trên tấm bản đồ, vùng tối đã tan đi, để lộ ra một hình ảnh mờ nhạt, mong manh như sương khói.

Một ngôi sao đang sáng, nhưng không phải ở Trung Nguyên, mà ở rất xa, tận phương tây, vượt qua sa mạc mênh mông, vượt qua những dãy núi trùng điệp.

Và xung quanh nó, một vầng hào quang kỳ lạ đang che chắn, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, khiến cho mọi tính toán đều trở nên mơ hồ, khó nắm bắt.

Thần Toán Tử nhìn chằm chằm vào ngôi sao ấy.

Lão nhận ra nó.

Đó là mệnh tinh của Lăng Vô Địch – người mà lão đã từng tính toán, từng dự đoán sẽ là một biến số lớn của giang hồ.

Nhưng nó không chết.

Nó vẫn sáng.

Sáng hơn trước, mạnh mẽ hơn trước.

Lão lẩm bẩm, giọng run run, khàn đặc:

"Hắn.

hắn còn sống.

Không chỉ sống, mà còn mạnh hơn.

Rất nhiều.

Và có thứ gì đó.

có thứ gì đó đang che chở cho hắn, khiến thiên cơ không thể nhìn thấu.

Một thế lực nào đó.

hay một bảo vật nào đó.

ta không thể biết.

"Lão cố gắng nhìn sâu hơn, vượt qua vầng hào quang kia.

Lão muốn biết Lăng Vô Địch đang ở đâu, đang làm gì, đã đạt đến cảnh giới nào.

Nhưng vầng hào quang kia quá mạnh, như một bức tường thành vững chắc, như một lớp màn dày đặc ngăn cản mọi dò xét.

Đột nhiên, lão cảm thấy một lực phản chấn khủng khiếp.

Như thể có ai đó từ nơi xa xôi ấy đang nhìn lại lão, đang đẩy lui sự dò xét của lão.

Một luồng sức mạnh vô hình, lạnh lẽo, như từ một thế giới khác, ập tới.

*Bốp!

Thần Toán Tử phun ra một ngụm máu lớn, máu văng tung tóe lên tấm bản đồ, lên đạo bào, lên sàn nhà.

Cơ thể lão ngã vật ra sau, ngửa mặt lên trần, hai tay buông thõng, mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt, mong manh như sợi tơ.

Tấm bản đồ đồng đen vỡ làm đôi, những vì sao trên đó vụt tắt hết, chỉ còn lại một mảng đồng đen xỉn màu.

Những mảnh vỡ rơi lộp bộp xuống sàn, vang lên những tiếng động khô khốc trong không gian tĩnh mịch.

Cánh cửa phòng bật mở, mấy đệ tử của Thiên Cơ Lâu chạy vào, thấy cảnh tượng trước mắt thì hoảng hồn, mặt tái mét:

"Sư phụ!

Sư phụ!

"Chúng vội vàng đỡ Thần Toán Tử dậy, đặt lão nằm lên giường.

Một đệ tử vội vàng chạy đi lấy thuốc, một đệ tử khác lấy khăn lau máu trên mặt lão.

Thần Toán Tử mở mắt, mờ mờ, nhìn lên trần nhà.

Đôi mắt lão đã mất đi vẻ sáng suốt thường ngày, chỉ còn lại sự mơ hồ và mệt mỏi.

Môi lão run run, thì thào những lời rời rạc:

"Hắn.

hắn còn sống.

Mệnh số của hắn.

đã bị che mờ.

Không ai có thể nhìn thấu.

Không ai.

Ngay cả ta.

cũng không thể.

"Đệ tử bên cạnh nghe không rõ, cúi xuống hỏi:

"Sư phụ nói gì ạ?

Sư phụ!

Sư phụ tỉnh lại đi!

"Thần Toán Tử không trả lời.

Lão nhắm mắt, bất tỉnh, để lại các đệ tử hoảng loạn chạy quanh.

Tin tức Thần Toán Tử thổ huyết, trọng thương lan nhanh khắp Thiên Cơ Lâu như một cơn gió lốc.

Sáng hôm sau, Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đích thân đến thăm.

Ông ta bước vào căn phòng nhỏ ở hậu sơn, nơi Thần Toán Tử đang nằm.

Gian phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc giường gỗ, một chiếc bàn, một chiếc ghế, và vài cuốn sách cũ.

Trên tường treo một bức chân dung của tổ sư Thiên Cơ Lâu, nhìn xuống với ánh mắt từ bi.

Lâu chủ đứng bên giường, nhìn Thần Toán Tử đang nằm đó, mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt, thỉnh thoảng lại rên khe khẽ.

Một lúc lâu sau, ông ta hỏi, giọng trầm nhưng rõ ràng:

"Ông đã tính chuyện gì?"

Thần Toán Tử mở mắt, nhìn Lâu chủ.

Đôi mắt lão đã mờ đi nhiều, nhưng vẫn còn chút tia sáng yếu ớt.

Lão cố gắng ngồi dậy, nhưng không đủ sức, đành nằm yên.

"Lăng Vô Địch."

Lão nói, giọng khàn đặc, yếu ớt, như tiếng gió thoảng qua khe cửa:

"Hắn còn sống.

"Lâu chủ nhíu mày, đôi mắt sắc lẹm như dao:

"Ông chắc không?

Không phải ai cũng nói hắn đã chết ở Hắc Ám Lâm sao?"

Thần Toán Tử gật đầu, nhưng rồi lại lắc.

Cử chỉ của lão mơ hồ, khó hiểu:

"Hắn sống, nhưng mệnh số của hắn.

đã bị che mờ.

Ta không thể nhìn thấu.

Có thứ gì đó.

có thứ gì đó đang bảo vệ hắn, che chở cho hắn.

Một bảo vật, một thế lực, hay một.

một điều gì đó mà ta không biết.

"Lão ngừng lại, thở dốc, rồi tiếp:

"Khi ta cố gắng nhìn sâu, một lực phản chấn đã đánh trả.

Mạnh lắm.

Mạnh hơn ta tưởng.

Nếu ta còn ở Tam phẩm hậu kỳ, có lẽ đã chống đỡ được.

Nhưng bây giờ.

chỉ còn Tam phẩm sơ kỳ.

không đủ.

"Lâu chủ im lặng hồi lâu.

Ánh mắt ông ta thay đổi, từ nghi ngờ sang trầm tư, rồi sang một thứ gì đó rất khó đoán.

Ông ta bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi mây mù đang cuộn xoáy.

Rồi ông ta hỏi, không quay đầu lại:

"Hắn ở đâu?"

Thần Toán Tử chỉ tay về phía tây, ngón tay gầy guộc run run:

"Phương tây.

Rất xa.

Vượt qua sa mạc, vượt qua những dãy núi.

Có lẽ là Tây Mạc.

Nơi đó, mệnh số của hắn được che chở, ta không thể nhìn rõ hơn.

"Lâu chủ gật đầu, không nói gì thêm.

Ông ta đứng đó một lúc lâu, như đang suy nghĩ về một điều gì đó rất xa xôi.

Rồi ông ta quay người bước ra, để lại Thần Toán Tử nằm đó.

Trước khi ra khỏi cửa, ông ta dừng lại, nói mà không quay đầu, giọng trầm nhưng ấm hơn một chút:

"Nghỉ ngơi đi.

Đừng tính toán gì thêm nữa.

Có lẽ.

có lẽ hắn thực sự là biến số mà ông đã nói.

Biến số mà không ai có thể lường trước.

"Cánh cửa gỗ đóng lại, tiếng kẽo kẹt vang lên rồi tắt hẳn.

Căn phòng lại chìm trong bóng tối và tĩnh mịch.

Thần Toán Tử nằm đó, nhìn lên trần nhà.

Trong đầu lão, hình ảnh ngôi sao sáng ở phương tây vẫn còn đó, lấp lánh giữa màn đêm, cùng với vầng hào quang kỳ lạ che chở nó.

Một hình ảnh đẹp nhưng cũng đầy bí ẩn.

Lão thì thào, chỉ đủ mình lão nghe, như một lời cầu nguyện, một lời tiên tri:

"Lăng Vô Địch.

ngươi rốt cuộc là ai?

Mà có thể che mờ thiên cơ như vậy?

Ngươi sẽ trở lại Trung Nguyên chứ?

Và khi trở lại, ngươi sẽ mang theo điều gì?"

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa, rít lên những âm thanh ma quái.

Và tiếng sao trên vách đá đang xoay chuyển, lặng lẽ, vĩnh hằng, như chính thiên cơ vô tận.

**Hết chương 128.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập